Sáng 5/6, thông tin từ Công an tỉnh Quảng Trị cho biết, Cơ quan An ninh điều tra Công an tỉnh vừa tống đạt quyết định khởi tố bị can và lệnh bắt bị can, khám xét chỗ ở, nơi làm việc của ông Nguyễn Văn Đông (sinh năm 1978), trú tổ dân phố Chính Trực, phường Ba Đồn, Hiệu trưởng trường tiểu học số 2 Quảng Phúc, phường Bắc Gianh.
Trước đó, đầu tháng 4/2026, theo yêu cầu của tỉnh, Chủ tịch UBND phường Bắc Gianh đã ban hành Quyết định tạm đình chỉ công tác 75 ngày đối với ông Nguyễn Văn Đông, Hiệu trưởng trường tiểu học số 2 Quảng Phúc nhằm phục vụ công tác điều tra, xác minh liên quan dấu hiệu “chạy” hợp đồng và những bất thường trong thu, chi tài chính tại trường.
Cơ quan An ninh điều tra Công an tỉnh Quảng Trị cử lực lượng điều tra làm rõ nhiều nội dung sai phạm nên đã tiến hành các thủ tục tố tụng hình sự đối với ông Hiệu trưởng này.
Hiện vụ án đang tiếp tục được cơ quan công an điều tra làm rõ để xử lý theo quy định của pháp luật.
Tin Gốc: Người Đưa Tin
Pháp Luật
Vụ ‘6 cựu chiến binh tham gia phá rừng’ kêu oan: Tòa phúc thẩm lần 3 tuyên y án sơ thẩm

Theo nhận định hội đồng xét xử phiên phúc thẩm lần 3, một số hồ sơ trong vụ án, quá trình thu thập hình ảnh hiện trường, lấy lời khai không xác định tư cách tố tụng có thiếu sót…
Tuy nhiên, hội đồng xét xử cho rằng những thiếu sót này không làm sai bản chất vụ án, không thuộc trường hợp vi phạm nghiêm trọng của luật tố tụng.
Lời khai của bị cáo phù hợp với bản ảnh vệ tinh, bản ảnh địa chính, các biên bản khám nghiệm hiện trường và các quyết định liên quan đến hiện trạng rừng của tỉnh Đắk Nông cũ.
Hành vi của các bị cáo dùng dao để phát dọn cây rừng nhỏ, cây dây leo để trồng keo trong diện tích 0,98ha là hành vi hủy hoại rừng. Các hành vi này của các bị cáo đủ yếu tố phạm vào tội hủy hoại rừng.
Bản án sơ thẩm là có căn cứ, đúng người, đúng tội.
Ngoài ra tại phiên tòa phúc thẩm, các bị cáo không đưa ra các căn cứ mới.
Vì các lẽ trên, hội đồng xét xử phiên phúc thẩm không chấp nhận kháng cáo, giữ nguyên bản án sơ thẩm số 6 của TAND khu vực 6 tỉnh Lâm Đồng.
Hội đồng xét xử tuyên bố các bị cáo phạm tội hủy hoại rừng. Các bị cáo nhận mức án từ 6 - 7 tháng tù, được trừ vào thời gian đã chấp hành án trước đây.
Trong phần xét hỏi của phiên phúc thẩm này, chủ tọa phiên tòa thừa nhận hành vi của bị cáo chỉ có mục đích là gây quỹ cho chi hội, không có động cơ vụ lợi khác…
Theo hồ sơ, đầu năm 2015, Chi hội Cựu chiến binh thôn 6, xã Trường Xuân, huyện Đắk Song, tỉnh Đắk Nông cũ họp bàn việc phát dọn khu đất được cho là không còn rừng để trồng cây keo gây quỹ hoạt động. Sau đó các hội viên tham gia chặt cây bụi, dây leo và một số cây gỗ nhỏ gom thành đống chờ đốt.
Kết luận giám định tháng 4-2015 của giám định viên tư pháp Huỳnh Văn Triệu (Hạt Kiểm lâm thành phố Gia Nghĩa cũ) xác định rừng sản xuất bị hủy hoại là 0,98ha, thiệt hại hơn 53 triệu đồng.
Từ đó đến nay vụ án kéo dài hơn 10 năm, trải qua 3 lần xét xử sơ thẩm, 3 lần phúc thẩm và 1 lần giám đốc thẩm.
Trong đó, các bị cáo đã chấp hành xong bản án phúc thẩm lần 2 của TAND tỉnh Đắk Nông với mức án từ 6 - 7 tháng tù tội hủy hoại rừng. Chấp hành xong bản án này, các bị cáo tiếp tục kêu oan.
Cột mốc đáng chú ý là vào năm 2020, bản án giám đốc thẩm của TAND cấp cao tại TP.HCM tuyên hủy toàn bộ các bản án sơ thẩm và phúc thẩm ở tỉnh Đắk Nông để điều tra lại. Bản án giám đốc thẩm chỉ ra 9 vấn đề cho thấy chưa đủ căn cứ buộc tội 6 bị cáo. Vụ án được điều tra trở lại sau khi có bản án giám đốc thẩm.
Đến đầu năm 2026, TAND khu vực 6 tỉnh Lâm Đồng (sau sáp nhập tỉnh thành) xét xử sơ thẩm lần 3, tiếp tục giữ nguyên quan điểm kết tội 6 bị cáo về tội hủy hoại rừng với mức án như cũ từ 6 - 7 tháng tù. Các bị cáo tiếp tục kháng cáo kêu oan, đề nghị tòa phúc thẩm tuyên hủy bản án sơ thẩm lần 3 này.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Ngày 14/5, Quý, 41 tuổi, bị Công an tỉnh An Giang khởi tố, cấm đi khỏi nơi cư trú, để điều tra hành vi Sản xuất, buôn bán hàng giả là lương thực, thực phẩm, phụ gia thực phẩm.
Công an khi kiểm tra cơ sở cà phê Văn Quý 7777, tại xã Phú Hữu, phát hiện sử dụng bột bắp, đậu nành rang tẩm phụ gia để sản xuất cà phê bột giả. Sản phẩm được bán ra thị trường với giá 80.000-100.000 đồng một kg.
Khám cơ sở, công an thu gần 80 kg cà phê thành phẩm, hơn một tấn nguyên liệu đã sơ chế cùng nhiều máy móc, phụ gia, bao bì phục vụ sản xuất.
Kết quả kiểm nghiệm cho thấy các mẫu cà phê do cơ sở này sản xuất không có hàm lượng caffein, đủ căn cứ xác định là hàng giả.
Tại cơ quan điều tra, Quý khai từ đầu năm 2024 đến nay đã tiêu thụ khoảng 10 tấn cà phê giả.
Công an đang mở rộng điều tra, xử lý những người có liên quan.
Tin Gốc: Vnexpress

Tối 9/12/2009, Cảnh sát biển Hàn Quốc xông lên con tàu đánh cá đang trở về cảng ở huyện Taean, tỉnh Nam Chungcheong, bao vây một người đàn ông trên boong. Khi bắt đầu lục soát, họ nghĩ sẽ tìm thấy những bao tiền mặt hoặc ma túy, nhưng thay vào đó lại chỉ có một cuốn hộ chiếu bị bỏ lại.
Cái tên trên đó khiến họ kinh ngạc. Đó là Cho Hee-pal, kẻ chủ mưu đứng sau vụ lừa đảo theo mô hình Ponzi lớn nhất Hàn Quốc cho đến nay.
Lừa đảo Ponzi, hay lừa đảo kiểu kim tự tháp, là hình thức lừa đảo tài chính lấy tiền của nhà đầu tư sau để trả lợi nhuận cho nhà đầu tư trước mà không thực hiện bất kỳ hoạt động kinh doanh hay đầu tư thực tế nào. Trò lừa đảo sụp đổ khi không thể lôi kéo đủ nhà đầu tư mới để trả lãi.
Chiêu trò lừa đảo
Đường dây lừa đảo của Cho nhắm vào những người dân bình thường đang tìm kiếm sự ổn định tài chính, được cho là đã chiếm đoạt khoảng 5.000 tỷ won (3,4 tỷ USD) từ 70.000 nạn nhân.
Cho bắt đầu đế chế kinh doanh của mình vào tháng 10/2004, mở nhiều công ty trên khắp cả nước, bắt đầu từ Daegu.
Bề ngoài, hoạt động kinh doanh có vẻ hợp pháp. Các nhà đầu tư được cho biết họ đang cho thuê các thiết bị chăm sóc sức khỏe, như ghế massage, để lắp đặt tại những nơi như tiệm làm tóc và nhà nghỉ, khách hàng sẽ trả tiền để sử dụng. Công ty của Cho cam kết quản lý các thiết bị này và chia lợi nhuận cho nhà đầu tư.
Đối tượng mục tiêu thường là những người dễ bị tổn thương: người nghỉ hưu, lao động thất nghiệp và những người vẫn đang chật vật sau cuộc khủng hoảng tài chính châu Á năm 1997.
Lợi nhuận nghe thật khó cưỡng. Với mỗi thiết bị được mua, các nhà đầu tư được hứa hẹn mức cổ tức trung bình 35.000 won mỗi ngày. Khoản đầu tư ban đầu 4,4 triệu won sẽ mang lại 5,81 triệu won chỉ sau 8 tháng - tương đương mức lợi suất hàng năm khoảng 48%. Thời điểm đó, lãi suất ngân hàng trung bình dao động quanh mức 4%.
Đáng chú ý, cổ tức được trả đúng hạn mỗi ngày trong suốt bốn năm. Sự đều đặn đó đã tạo dựng niềm tin.
Nhưng thực tế, bản thân những thiết bị này hầu như không tạo ra lợi nhuận thực sự. Cổ tức được trả bằng tiền từ các nhà đầu tư mới.
Đó là một mô hình lừa đảo Ponzi điển hình. Càng nhiều người tham gia, dòng tiền đổ vào càng lớn. Và chừng nào dòng tiền đầu tư mới vẫn tiếp tục chảy vào, Cho vẫn có thể trả cổ tức cho các nhà đầu tư cũ.
Kế hoạch chạy trốn
Cho biết rằng trò lừa đảo sắp sụp đổ khi không còn khả năng trả tiền cho nhà đầu tư. Ba tháng trước khi biến mất, ông ta bắt đầu chuẩn bị cho cuộc trốn chạy được dàn dựng cẩn thận.
Cho thông báo với nhà đầu tư rằng các khoản cổ tức sẽ không còn được ghi vào sổ ngân hàng của họ nữa. Thay vào đó, họ sẽ nhận được thông báo qua tin nhắn văn bản, bất kỳ ai muốn nhận tiền lãi có thể trực tiếp đến văn phòng. Sau đó, ông ta thêm một lời cảnh báo kỳ lạ: "Đừng nói với các công ty khác. Họ sẽ bắt chước chúng ta".
8h30 mỗi sáng, các nhà đầu tư nhận được tin nhắn văn bản xác nhận việc thanh toán cổ tức. Nhưng tất cả đều là giả mạo.
Đồng thời, Cho thúc giục mọi người đầu tư nhiều hơn, cảnh báo rằng tỷ suất lợi nhuận sắp giảm. Các nạn nhân dốc hết tài sản vào đó: tiền cổ tức, tiền tiết kiệm hưu trí, tiền cưới hỏi và cả các khoản vay ngân hàng.
Thời điểm đó, mạng lưới của Cho đã mở rộng lên khoảng 80 văn phòng trên toàn quốc, bao gồm cả các công ty ma chỉ tồn tại trên giấy tờ. Nhưng khi kế hoạch đạt đỉnh, các văn phòng đột nhiên đóng cửa, điện thoại không ai bắt máy.
Các nạn nhân trình báo cảnh sát vào tháng 10/2008. Khi đột kích trụ sở của Cho vào tháng 12/2008, cảnh sát phát hiện nó trống rỗng. Tất cả những người liên quan đều biến mất, tất cả hồ sơ quan trọng đã bị xóa bỏ.
Cái chết bí ẩn
Cảnh sát Hàn Quốc yêu cầu Interpol phát lệnh truy nã đỏ, nhưng Cho đã biến mất. Ông ta chỉ mang theo một chiếc túi nhỏ khi lên thuyền trốn sang Trung Quốc. Điều tra viên nghi ngờ chiếc túi chứa hồ sơ về tài sản cất giấu và danh sách các quan chức mà ông ta đã hối lộ.
Những nghi ngờ đó không phải là vô căn cứ. Tháng 5/2009, một sĩ quan thuộc Sở Cảnh sát Daegu bị bắt sau khi bí mật gặp Cho ở Trung Quốc. Chính quyền cho biết người này đã nhận hối lộ khoảng 1 tỷ won để đổi lấy việc tiết lộ thông tin về cuộc điều tra và chuyển tiền cho các quan chức khác thay mặt Cho.
Cho cũng được cho là đã được báo trước về các cuộc đột kích của cảnh sát.
Bốn năm sau khi Cho biến mất, tháng 12/2011, chính quyền thông báo ông ta đã chết ở Trung Quốc vì bệnh tim. Điều tra viên còn công bố đoạn phim về đám tang của Cho. Trong video, Cho nằm trong quan tài kính, được con trai và các thành viên khác trong gia đình vây quanh.
Cháu trai họ của Cho, một trong những người đã giúp ông ta trốn khỏi Hàn Quốc, sau đó nói với chương trình điều tra Unanswered Questions của đài SBS rằng đám tang được quay video vì họ sợ mọi người không tin Cho đã chết.
Nhưng thông báo này chỉ làm dấy lên càng nhiều nghi ngờ. Nhiều tin báo nhìn thấy Cho còn sống. Giấy chứng nhận hỏa táng của ông ta cũng gây hoài nghi, vì ngày cấp dường như trước cả thời điểm ông ta được cho là đã chết.
Chính quyền cho biết không thể xác minh ADN của Cho vì thi thể đã được hỏa táng.
Cuộc điều tra bỏ ngỏ
Dù chính thức tuyên bố Cho đã chết, cảnh sát vẫn giữ tên ông ta trong danh sách truy nã vì gia đình Cho chưa bao giờ làm thủ tục đăng ký khai tử.
Sau đó, một đoạn ghi âm cuộc gọi điện thoại liên quan đến cháu trai của Cho được tiết lộ. Trong cuộc gọi, người cháu nói với một người khác rằng "chú ấy đang vô cùng tức giận" và "chú chỉ có thể nghĩ theo cách này". Cuộc gọi được ghi âm vào tháng 2/2012, trong khi Cho được cho là đã chết ba tháng trước đó.
Phát hiện này khiến vụ án một lần nữa nóng lên. Sau khi cuộc điều tra được mở lại vào tháng 7/2014, cảnh sát và công tố viên tranh đấu giành quyền dẫn dắt.
Phía cảnh sát cáo buộc một công tố viên đã nhận hối lộ từ Cho và yêu cầu lệnh bắt giữ. Các công tố viên bác bỏ yêu cầu này, đồng thời thành lập một đội điều tra đặc biệt gồm 13 người. Sau đó, công tố viên đó bị phát hiện đã nhận hối lộ 3,5 tỷ won.
Bức xúc trước việc chính quyền tập trung vào các quan chức tham nhũng thay vì tìm kiếm Cho, các nạn nhân bắt đầu tự truy dấu. Nhờ kiên trì, họ đã thuyết phục được cháu trai Cho tiết lộ tung tích của Kang Tae-yong, cánh tay phải của Cho, nắm quyền quản lý tài chính của tổ chức.
Tháng 10/2015, Kang bị bắt và bị dẫn độ từ Trung Quốc về nước.
10 ngày sau, cháu trai Cho tự tử. Chỉ hai ngày sau đó, một trợ lý thân cận khác của Cho - người phụ trách hệ thống máy tính và dữ liệu điện tử của đường dây lừa đảo - đã ra đầu thú.
Bảy năm sau khi Cho chạy trốn, vụ án được khôi phục, mang lại hy vọng cho các nạn nhân rằng cuối cùng họ có thể nhận được câu trả lời. Nhưng vào tháng 6/2016, các công tố viên tuyên bố họ tin rằng Cho đã chết và khép lại vụ án, viện dẫn lý do không đủ bằng chứng cho thấy ông ta vẫn còn sống.
Đối với nhiều nạn nhân, quyết định này là một cú sốc lớn. Chính quyền đã thu hồi được 95,2 tỷ won tài sản Cho cất giấu, chia cho 70.000 nạn nhân thì con số đó chỉ tương đương 1,36 triệu won mỗi người - một phần nhỏ so với số tiền mà nhiều người đã bỏ ra.
Mộ của Cho vẫn còn ở công viên tưởng niệm tại tỉnh Bắc Gyeongsang, những câu hỏi chưa được giải đáp quanh cái chết của ông ta cũng còn đó.
Tin Gốc: Vnexpress

