Mới đây, Bộ Tài chính cho biết đã rà soát, dự kiến 34 chỉ tiêu của địa phương trong giai đoạn 2026 – 2030 và năm 2026. Trước mắt, Bộ sẽ trình Chính phủ giao các chỉ tiêu đã rõ về phương pháp xác định, hầu hết các địa phương đã dự kiến tính toán, bao gồm 27 chỉ tiêu giai đoạn 2026 – 2030 và 25 chỉ tiêu năm 2026. Một số chỉ tiêu có thể giao ngay như tốc độ tăng trưởng GRDP bình quân/năm, tăng trưởng khu vực nông, lâm nghiệp và thủy sản, khu vực công nghiệp và xây dựng, dịch vụ; tốc độ tăng chỉ số sản xuất công nghiệp; tăng trưởng tổng mức bán lẻ hàng hóa và doanh thu dịch vụ tiêu dùng; tăng trưởng giá trị kim ngạch xuất khẩu, nhập khẩu, tổng vốn đầu tư toàn xã hội trên địa bàn; tốc độ tăng năng suất lao động bình quân/năm; số doanh nghiệp (DN) hoạt động trên địa bàn đến năm 2030, giảm tỷ lệ hộ nghèo, chỉ số phát triển con người (HDI)…
Chỉ nói riêng về chỉ tiêu tăng trưởng GRDP năm 2026, một số đầu tàu kinh tế đã được xác định cụ thể. Trong đó, Hải Phòng được giao tăng trưởng ở mức cao nhất với 13 – 13,5% và bình quân giai đoạn 2026 – 2030 là 13 – 14%; Hà Nội được giao mục tiêu GRDP 2026 là 10 – 10,5% và mức 10,5 – 11% cho cả giai đoạn; TP.HCM được giao 10% cho năm 2026 và cả giai đoạn; Bắc Ninh lần lượt giao chỉ tiêu là 12,5 – 13% và 10%; Quảng Ninh là 13% và 11 – 12%; Khánh Hòa là 10,8% và 11 – 12%; Đà Nẵng trên 11%… Một số địa phương được giao mục tiêu tăng trưởng thấp dưới mức hai con số có Gia Lai, Sơn La, Đồng Tháp, Cà Mau…
Trên căn cứ chỉ tiêu tăng trưởng GRDP mà Quốc hội đã “chốt”, các địa phương cũng đang tăng tốc thực hiện. Thậm chí, một số tỉnh đã đề ra mục tiêu phấn đấu cao hơn như Gia Lai đưa ra chỉ tiêu từ nay đến năm 2030 phải đạt mức tăng trưởng khoảng 10,5 – 11%/năm. Để hiện thực hóa mục tiêu này, tỉnh giao chỉ tiêu cụ thể đến 135 xã, phường, xác định rõ nhiệm vụ trọng tâm theo hướng “cầm tay chỉ việc”, gắn với từng lĩnh vực phát triển, từ lựa chọn cây trồng, vật nuôi đến xây dựng các dự án phù hợp với điều kiện từng địa phương. Hay mới đây, UBND TP.HCM cũng giao Sở Tài chính chủ trì, phối hợp với các đơn vị, địa phương để rà soát, đề xuất nội dung kế hoạch tổng thể triển khai của Thành ủy về thúc đẩy tăng trưởng kinh tế đạt mục tiêu 2 con số giai đoạn 2026 – 2030. Từ đó, TP.HCM phải hoàn thành việc cụ thể hóa mục tiêu tăng trưởng cho từng ngành, lĩnh vực, địa phương trong quý 2/2026 và thiết lập hệ thống chỉ tiêu điều hành theo tháng, quý…
PGS-TS Trần Hoàng Ngân, đại biểu Quốc hội, Chủ tịch Hội đồng tư vấn đột phá phát triển Trường ĐH Sài Gòn, nhận định: để đạt được mục tiêu tăng trưởng kinh tế 2 con số của cả nước trong năm nay đòi hỏi phải có sự đồng bộ thống nhất và hành động quyết liệt của tất cả bộ, ngành, địa phương. Vì vậy việc giao chỉ tiêu tăng trưởng cho từng địa phương là tất yếu. Điều này cũng là cần thiết trong bối cảnh cải cách thể chế và trao quyền tự chủ cho địa phương làm, địa phương chịu trách nhiệm. Từ đó cũng thể hiện sự thống nhất, ý chí quyết tâm trong toàn bộ hệ thống chính trị để thực hiện được mục tiêu tăng trưởng kinh tế của VN nói chung. Bản thân mỗi địa phương sẽ có động lực phát triển sau khi có chỉ tiêu và cam kết thực hiện cần có cách làm mang tính đổi mới sáng tạo. Tùy theo điều kiện cụ thể mà mỗi tỉnh, thành phố sẽ phân công nhiệm vụ đến từng sở, ngành, xã để thực hiện nhằm đảm bảo mục tiêu tăng trưởng cụ thể đó.
Thực tế, đây không phải năm đầu tiên Chính phủ giao chỉ tiêu (KPI) cụ thể cho từng địa phương. Đầu năm 2025, Chính phủ đã ban hành Nghị quyết giao chỉ tiêu tăng trưởng cụ thể cho 12 ngành, lĩnh vực và toàn bộ 63 tỉnh, thành phố thay vì chỉ đưa ra một con số tổng thể cho cả nước như trước đây. Mục tiêu cốt lõi là thúc đẩy tăng trưởng GDP cả nước năm 2025 đạt từ 8% trở lên, tạo bệ phóng hướng tới tăng trưởng 2 con số cho giai đoạn 2026 – 2030. Dựa vào nhóm động lực, có tới 16 – 18 tỉnh, thành được giao chỉ tiêu tăng trưởng cực kỳ áp lực, trên 10%. Ngay sau khi nhận trọng trách từ Chính phủ, các địa phương đều đã đồng loạt khẩn trương xây dựng kịch bản tăng trưởng theo từng tháng, từng quý.
TS Trần Việt Anh, Phó hiệu trưởng phụ trách Trường ĐH Hùng Vương TP.HCM, nhìn nhận việc Chính phủ giao chỉ tiêu tăng trưởng cụ thể cho từng địa phương là một thay đổi rất đáng chú ý trong tư duy điều hành kinh tế. Đây không chỉ là giao một con số, mà là giao trách nhiệm phát triển. Trước đây, mục tiêu tăng trưởng thường được nhìn như mục tiêu chung của cả nước, song khi từng địa phương có chỉ tiêu riêng, trách nhiệm trở nên rõ ràng hơn. Địa phương nào phải tăng bao nhiêu, dựa vào ngành nào, dự án nào, nguồn lực nào…, tất cả đều phải được lượng hóa. Với các đầu tàu như TP.HCM, Hà Nội hay Đà Nẵng, cách làm này tạo ra một cú hích rất lớn. Đây là những trung tâm có đầy đủ điều kiện để kéo tăng trưởng, từ dân số, DN, hạ tầng, dịch vụ, công nghiệp cho tới tài chính và đổi mới sáng tạo. Khi được giao mục tiêu cụ thể, các đô thị này buộc phải “bung” hết năng lực, không thể vận hành theo quán tính cũ.
Trước đó, khi làm việc với lãnh đạo TP.HCM, TP.Đồng Nai và tỉnh Tây Ninh, Chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế và Tài chính của Quốc hội Phan Văn Mãi cũng đã đưa ra một nhận định rất đáng chú ý về vai trò của các cực tăng trưởng. Theo ông, TP.HCM, Đồng Nai và Tây Ninh đều nằm trong top 10 đóng góp GRDP cả nước. Nếu cả ba đều đạt tăng trưởng trên 10% thì không chỉ đóng góp khoảng 30% mà có thể trên 30% tăng trưởng quốc gia. Thậm chí, khả năng hiện thực hóa mục tiêu tăng trưởng hai con số của cả nước có thể đạt khoảng 40% nếu ba địa phương này hoàn thành mục tiêu đề ra.
TS Trần Việt Anh đánh giá điều này phản ánh rất rõ chiến lược mới của Chính phủ: thay vì tăng trưởng dàn đều, sẽ hình thành các “cực tăng trưởng” đủ mạnh để kéo toàn bộ nền kinh tế đi lên. Về phía địa phương, khi nhận trọng trách, toàn bộ bộ máy điều hành cũng sẽ bị đặt dưới áp lực thay đổi: phải giải ngân nhanh hơn, tháo gỡ dự án mạnh hơn, cải cách thủ tục quyết liệt hơn và chủ động thu hút nguồn lực xã hội tốt hơn. Nói cách khác, tăng trưởng không còn là khẩu hiệu, mà trở thành KPI điều hành cụ thể của từng địa phương. Đây là điều VN đang rất cần trong giai đoạn bước vào mục tiêu tăng trưởng cao của kỷ nguyên mới.
Ông Trần Việt Anh nhấn mạnh: đợt giao chỉ tiêu năm 2025 là bước đi cực kỳ đột phá, lần đầu tiên được áp dụng trong lịch sử quản lý kinh tế ở nước ta. Tuy nhiên, năm nay bối cảnh đã khác rất nhiều sau quá trình sáp nhập tỉnh, thành và tái cấu trúc không gian phát triển. Các địa phương giờ đây không còn vận hành theo tư duy hành chính cục bộ, mà buộc phải phát triển theo mô hình liên kết vùng, phân vai các cực tăng trưởng và khai thác lợi thế tổng hợp.
TP.HCM là điển hình. Có giai đoạn thành phố bị đánh giá là tăng trưởng chậm, thậm chí chưa tương xứng với vai trò đầu tàu, do nhiều điểm nghẽn như hạ tầng quá tải, thủ tục kéo dài, dự án treo, giải ngân đầu tư công chậm, nguồn lực đất đai bị ách tắc… Song từ nửa cuối năm ngoái đến nay, cục diện đã thay đổi khá rõ. Hàng loạt dự án được tháo gỡ, hạ tầng tăng tốc, dòng vốn tư nhân quay trở lại, nhiều công trình lớn được khởi động, không gian phát triển được mở rộng mạnh mẽ. Đặc biệt, sau khi sáp nhập thêm Bình Dương và Bà Rịa-Vũng Tàu, TP.HCM hiện không còn chỉ là trung tâm tài chính – dịch vụ, mà đang hình thành một “siêu cực tăng trưởng” tích hợp gồm công nghiệp, logistics, cảng biển, kinh tế biển, hàng không, đổi mới sáng tạo và dịch vụ tài chính.
Đây cũng là lý do vì sao Chính phủ đặt kỳ vọng rất lớn vào TP.HCM trong mục tiêu tăng trưởng hai con số của cả nước. Trong bối cảnh mới như vậy, việc giao KPI không thể chỉ tập trung vào tăng trưởng số lượng, mang hàm ý cộng gộp tăng trưởng của các địa phương sau sáp nhập, mà phải chuyển sang tăng trưởng chất lượng.
Theo PGS-TS Trần Hoàng Ngân, việc phân giao chỉ tiêu tăng trưởng đã được đánh giá, nghiên cứu kỹ dựa trên lịch sử phát triển, tiềm năng của mỗi địa phương. Tỉnh thành có thế mạnh về ngành nghề nào sẽ thúc đẩy phát triển lĩnh vực đó. Tuy nhiên Chính phủ cũng sẽ xem xét điều chỉnh phù hợp, đi kèm với đó sẽ là bài toán phân bổ nguồn vốn đầu tư công, đánh giá được hiệu quả hấp thụ vốn của nền kinh tế cụ thể. Nhìn rộng hơn, việc giao chỉ tiêu tăng trưởng này cũng là một “bài toán” đánh giá năng lực cán bộ của các tỉnh, thành phố sau khi thực hiện sắp xếp đơn vị hành chính. Bởi kết quả thực hiện thể hiện qua một số chỉ tiêu sẽ có thể cho thấy địa phương nào tăng trưởng chậm là do vướng mắc ở đâu, do năng lực cán bộ điều hành còn yếu, chưa phù hợp hay do chính sách phát triển chưa phù hợp… Trên cơ sở đó đánh giá, điều chỉnh phù hợp để phân bổ và điều chuyển vốn đầu tư công kịp thời.
Đồng thời, để đạt được mục tiêu tăng trưởng kinh tế cao của cả nước, ông Trần Hoàng Ngân nhấn mạnh Chính phủ phải thúc đẩy thực hiện các chính sách mang tính dài hạn đã được Quốc hội thông qua. Trong đó tiếp tục tập trung rà soát lại toàn bộ chính sách, hoàn thiện thể chế để tháo gỡ mọi khó khăn, ách tắc cũng như những rào cản trong môi trường kinh doanh, đảm bảo mọi thành phần kinh tế đều thực sự được hoạt động bình đẳng, tự do kinh doanh. Đối với những giải pháp ngắn hạn cũng cần thực hiện nhanh, quyết liệt. Chẳng hạn, Nghị quyết 29/2026 của Quốc hội vừa ban hành về cơ chế, chính sách đặc thù tháo gỡ khó khăn, vướng mắc cho các dự án tồn đọng. Đây là giải pháp nhanh nhất mà Chính phủ cần xem là nhiệm vụ ưu tiên hàng đầu để thực hiện nhằm khơi thông nguồn lực khổng lồ đã bất động nhiều năm.
“Như vậy, cùng với việc giao chỉ tiêu tăng trưởng cho địa phương và các bộ, ngành cũng như thúc đẩy đầu tư kết cấu hạ tầng sẽ tạo ra được sự gắn kết, khai thác tiềm năng lợi thế của từng mảnh đất, từng địa phương trên cả nước. Trong quá trình thực hiện, Chính phủ cần theo dõi đánh giá và kịp thời biểu dương, khích lệ các đơn vị làm tốt cũng như phê bình những nơi còn chậm chạp, ì ạch. Tất cả đồng lòng để đạt mục tiêu đưa kinh tế VN tăng trưởng cao không chỉ cho năm nay mà còn nhiều năm sau”, PGS-TS Trần Hoàng Ngân chia sẻ.
TS Trần Việt Anh đồng tình, khi giao chỉ tiêu “cứng”, nhất là những con số áp lực từ 8% đến hơn 13% vừa là động lực mạnh mẽ, nhưng nếu không có cơ chế kiểm soát tốt, một số nơi có thể chạy theo con số ngắn hạn bằng cách tăng đầu tư bằng mọi giá, mở rộng dự án thiếu chọn lọc, khai thác tài nguyên quá mức hoặc ưu tiên tăng trưởng lượng thay vì chất. Tuy nhiên, không vì lo ngại đó mà không giao chỉ tiêu. Vấn đề nằm ở cách thiết kế chỉ tiêu như thế nào. Mức tăng trưởng GRDP chỉ nên là chỉ tiêu trung tâm, nhưng không thể là chỉ tiêu duy nhất. Cần đi kèm các tiêu chí về năng suất lao động, chất lượng môi trường đầu tư, tỷ lệ giải ngân, số DN mới, vốn FDI chất lượng cao, đổi mới sáng tạo, môi trường, thu nhập người dân và chất lượng sống đô thị. Nếu làm đúng, cách quản lý kinh tế này sẽ tạo ra một cuộc cạnh tranh phát triển thực chất giữa các địa phương. Điều quan trọng nhất của việc giao KPI lần này không chỉ nằm ở áp lực hoàn thành chỉ tiêu, mà là áp lực buộc địa phương phải cải cách mạnh hơn, hành động nhanh hơn, và cạnh tranh phát triển quyết liệt hơn. Nói cách khác, chỉ tiêu tăng trưởng đang trở thành “động cơ ép cải cách” cho cả bộ máy điều hành địa phương.
Ở vị thế anh cả, với gần 50 năm đồng hành cùng người Việt và một cam kết không đổi về chất lượng, Vinamilk khẳng định sự "cao cấp" với bảng thành tích quốc tế ấn tượng.
Người tiêu dùng ngày càng cẩn trọng hơn trong việc lựa chọn sữa
Trong hành trình chăm sóc sức khỏe, người tiêu dùng hiện đại ngày càng khó tính hơn với mọi thực phẩm mà họ và gia đình sử dụng mỗi ngày, đặc biệt là các sản phẩm sữa. Không chỉ quan tâm đến những khái niệm quen thuộc như "sữa sạch" hay "sữa tự nhiên", người tiêu dùng muốn được biết sâu hơn về sản phẩm mình lựa chọn, từ thành phần và nguồn gốc nguyên liệu, quy trình kiểm soát chất lượng cho đến chứng nhận từ những đơn vị độc lập có thẩm quyền.
Sự thay đổi này cho thấy các yếu tố mua hàng cảm tính dần bị thay thế bởi nhu cầu được kiểm chứng bằng dữ liệu, quy trình và chứng nhận cụ thể. Những tuyên bố về "cao cấp" hay "thượng hạng" từ nhãn hàng vì thế không còn đủ sức thuyết phục. Khi đó, việc minh bạch toàn bộ chuỗi giá trị, cùng với việc sản phẩm được kiểm chứng độc lập và ghi nhận trên đấu trường quốc tế, trở thành điều kiện nền tảng để xây dựng niềm tin và tạo lợi thế cạnh tranh cho thương hiệu.
Đây là bài toán mà các doanh nghiệp sữa buộc phải giải để đáp ứng được kỳ vọng ngày càng cao của người tiêu dùng. Tại Việt Nam, Vinamilk là một trong những doanh nghiệp tiên phong cho việc truy xuất và minh bạch nguồn gốc nguyên vật liệu, đồng thời chủ động đưa sản phẩm kiếm chứng độc lập tại những tổ chức uy tín và được sự công nhận từ cộng đồng chuyên môn toàn cầu.
Vinamilk và bảng thành tích được giới chuyên môn toàn cầu ghi nhận
Không dừng lại ở những bản tuyên bố cam kết, chất lượng của Vinamilk được thể hiện rõ nét qua các giải thưởng và bảng xếp hạng uy tín do giới chuyên môn quốc tế đánh giá. Theo báo cáo "Food & Drink 2025" được Brand Finance công bố, Vinamilk là thương hiệu sữa tiềm năng nhất toàn cầu năm 2025 và đây cũng là lần thứ 4 mà Vinamilk góp mặt trong Top 3 trên bảng xếp hạng này. Đặc biệt, Vinamilk được xếp hạng AAA+, mức cao nhất trên thang đo sức mạnh thương hiệu, ngang hàng với các ông lớn ngành sữa Ấn Độ, Phần Lan và cao hơn nhiều tên tuổi hàng đầu từ châu Âu hay Mỹ.
Đáng chú ý, trong nhiều năm liên tiếp, các sản phẩm như sữa tươi Vinamilk Green Farm, Sữa 9 loại hạt hay sữa đặc Ông Thọ của Vinamilk đều xuất sắc chinh phục Giải Vàng tại Monde Selection – giải thưởng được ví như "Oscar" của ngành thực phẩm. Đây là tổ chức đánh giá chất lượng hàng đầu châu Âu với quy trình kiếm đinh nghiêm ngặt, được thẩm định bởi chuyên gia trong nhiều lĩnh vực. Để đảm bảo tính khách quan, hội đồng chuyên môn sẽ đánh giá độc lập từng sản phẩm thay vì dựa trên hồ sơ doanh nghiệp cung cấp, từ đó chọn ra những sản phẩm thật sự chất lượng và uy tín nhất.
Không chỉ đáp ứng các tiêu chí kỹ thuật, các sản phẩm của Vinamilk còn chinh phục giới chuyên môn ở khía cạnh trải nghiệm. Trên các đấu trường ẩm thực quốc tế, nhiều dòng sữa tươi và sữa chua Vinamilk đã xuất sắc đạt Superior Taste Award (giải Vị ngon thượng hạng) do các đầu bếp Michelin và chuyên gia ẩm thực quốc tế chấm điểm, vốn được xem là thước đo khắt khe cho cảm quan và vị giác.
Song hành với trải nghiệm vị giác là yêu cầu về an toàn vi lượng, vốn là những yếu tố mắt thường khó nhận biết nhưng có tác động lớn đến sức khỏe người tiêu dùng. Từ năm 2022 đến 2025, hai sản phẩm Vinamilk Green Farm đã được Clean Label Project (Mỹ) cấp chứng nhận sau khi vượt qua nhiều tiêu chí kiểm tra nghiêm ngặt, trong đó nổi bật là bài kiểm tra kim loại nặng với mức độ khắt khe cao hơn tiêu chuẩn Việt Nam đến 125 lần. Đây là cột mốc quan trọng cho thấy Vinamilk luôn thực hiện đúng cam kết của mình về chuẩn chất lượng quốc tế.
Ngoài các hệ tiêu chuẩn trên, một thương hiệu sữa cao cấp cần thể hiện năng lực đổi mới sáng tạo để theo kịp nhu cầu thị trường. Tại Giải thưởng đổi mới ngành sữa toàn cầu 2025 (World Dairy Innovation Awards 2025), Vinamilk được vinh danh với sữa chua cao đạm Vinamilk Green Farm ở hạng mục "Sữa chua ngon nhất". Giải thưởng ghi nhận khả năng đáp ứng khẩu vị khắt khe của người dùng trong và ngoài nước, đồng thời bắt nhịp đúng xu hướng thực phẩm giàu đạm, đa kết cấu, cách ăn độc đáo và ứng dụng công nghệ.
Ngay cả trong các diễn đàn chuyên sâu như Growth Asia Summit, công thức 6 HMO của sữa bột Vinamilk Optimum cũng được nhắc đến như một trường hợp đáng chú ý trong việc ứng dụng khoa học để cải thiện dinh dưỡng, nâng cao miễn dịch và sức đề kháng cho trẻ nhỏ tại khu vực châu Á.
Thước đo thành công mới của ngành sữa Việt
Với người tiêu dùng, các giải thưởng và bảng xếp hạng chuyên môn không phải để so sánh thương hiệu, mà để trả lời những câu hỏi rất thực tế: Sản phẩm này được đánh giá ra sao, có vượt qua các tiêu chí an toàn hay không, và có được những tổ chức độc lập kiểm tra hay chưa.
Trước thềm Đại hội đồng cổ đông thường niên dự kiến tổ chức ngày 25/4 tới đây, Tổng Công ty cổ phần Xuất nhập khẩu và Xây dựng Việt Nam (Vinaconex, HoSE: VCG) đang trở thành tâm điểm chú ý khi bước vào kỳ họp trong bối cảnh đan xen giữa kết quả kinh doanh đột biến, biến động nhân sự cấp cao và những câu hỏi lớn về chiến lược phát triển trong giai đoạn tới - những yếu tố gợi mở nhìn lại hành trình nhiều thăng trầm của doanh nghiệp này.
Hành trình hơn 3 thập kỷ: Tăng trưởng, khủng hoảng và tái định vị
Hành trình phát triển của Vinaconex có thể xem là một lát cắt thu nhỏ của nền kinh tế Việt Nam trong gần 40 năm qua.
Thành lập năm 1988 trong bối cảnh đổi mới, doanh nghiệp ban đầu đóng vai trò là đơn vị xây dựng phục vụ hợp tác quốc tế, trước khi từng bước mở rộng sang các lĩnh vực xây dựng dân dụng, công nghiệp và hạ tầng từ giữa thập niên 1990.
Giai đoạn 2000-2010 đánh dấu thời kỳ tăng trưởng mạnh, khi Vinaconex ghi dấu ấn với hàng loạt dự án lớn, từ khu đô thị Trung Hòa - Nhân Chính đến các công trình giao thông, sân bay và công nghiệp.
Tuy nhiên, việc mở rộng nhanh trong bối cảnh thị trường thuận lợi cũng khiến doanh nghiệp chịu áp lực khi chu kỳ đảo chiều. Sau khủng hoảng 2008-2012, nhiều dự án gặp khó khăn, điển hình là Cát Bà Amatina, kéo theo những vấn đề về dòng tiền và hiệu quả hoạt động của doanh nghiệp.
Bước ngoặt quan trọng đến vào năm 2018, khi Nhà nước thoái toàn bộ hơn 57% vốn, đưa Vinaconex chuyển hẳn sang mô hình doanh nghiệp tư nhân. Quá trình này đi kèm với giai đoạn tranh chấp cổ đông kéo dài trước khi dần ổn định từ năm 2020.
Trong những năm gần đây, doanh nghiệp cho thấy sự phục hồi rõ nét, đặc biệt ở mảng xây lắp. Giai đoạn 2020-2024, Vinaconex trúng thầu gần 55.000 tỷ đồng các gói xây dựng, chủ yếu là các dự án hạ tầng.
Kết quả kinh doanh năm 2025 phần nào phản ánh giai đoạn tăng tốc này, với doanh thu hơn 16.000 tỷ đồng, tăng 25% so với năm trước. Lợi nhuận sau thuế đạt trên 4.100 tỷ đồng - mức cao nhất trong nhiều năm.
Tuy nhiên, bức tranh lợi nhuận cũng cho thấy sự phụ thuộc đáng kể vào hoạt động tài chính, khi riêng khoản lãi từ chuyển nhượng công ty con đóng góp hơn 3.000 tỷ đồng.
Sau cổ phần hóa, Vinaconex bước vào giai đoạn tái cấu trúc sâu rộng dưới sự dẫn dắt của ông Đào Ngọc Thanh từ năm 2019. Đây là thời điểm doanh nghiệp phải đồng thời xử lý nhiều vấn đề, từ ổn định cơ cấu cổ đông đến tái định vị chiến lược và khôi phục hoạt động kinh doanh.
Trong khoảng 5 năm, ban lãnh đạo đã từng bước đưa doanh nghiệp trở lại quỹ đạo ổn định.
Mảng xây dựng được xác định là trụ cột, đóng góp 60-70% doanh thu, với việc liên tục trúng thầu các dự án lớn như cao tốc Bắc - Nam hay các hạng mục trọng điểm tại sân bay Long Thành.
Đồng thời, Vinaconex duy trì các khoản đầu tư vào năng lượng, nước sạch, giáo dục - những lĩnh vực tạo dòng tiền ổn định và biên lợi nhuận cao, giúp cân bằng rủi ro chu kỳ.
Chiến lược của giai đoạn này thiên về "xây nền", tập trung củng cố năng lực cốt lõi và chuẩn bị cho giai đoạn phát triển dài hạn, thay vì mở rộng nóng.
Tuy nhiên, quá trình chuyển giao sang thế hệ lãnh đạo mới lại diễn ra trong bối cảnh nhạy cảm. Sau khi ông Đào Ngọc Thanh rời vị trí Chủ tịch vì lý do sức khỏe, ông Nguyễn Hữu Tới - một lãnh đạo gắn bó lâu năm được bổ nhiệm thay thế.
Song chỉ sau thời gian ngắn ngồi "ghế nóng", ông Tới bị bắt tạm giam để phục vụ điều tra liên quan đến vi phạm quy định về đấu thầu, khiến bộ máy lãnh đạo cấp cao tiếp tục có sự xáo trộn trong đầu năm 2026.
Biến động nhân sự diễn ra trong bối cảnh hoạt động kinh doanh của doanh nghiệp cũng xuất hiện nhiều điểm đáng chú ý.
Năm 2025, Vinaconex ghi nhận doanh thu thuần 16.064 tỷ đồng và lợi nhuận sau thuế 4.129 tỷ đồng, tăng mạnh so với năm trước. Tuy nhiên, phần lớn mức tăng trưởng đến từ doanh thu tài chính 3.584 tỷ đồng, trong đó hơn 3.075 tỷ đồng là lãi từ chuyển nhượng công ty con, chủ yếu liên quan đến dự án Cát Bà Amatina.
Ở chiều ngược lại, hoạt động cốt lõi không có nhiều đột biến. Riêng quý IV/2025, doanh thu đạt 4.651 tỷ đồng và lợi nhuận sau thuế 347 tỷ đồng, gần như đi ngang so với cùng kỳ. Điều này cho thấy kết quả kinh doanh vẫn phụ thuộc đáng kể vào các khoản thu mang tính chất một lần.
Cùng với đó, cấu trúc tài chính cũng có những biến động đáng chú ý. Tại cuối năm 2025, tổng tài sản đạt 31.529 tỷ đồng, trong đó các khoản phải thu ngắn hạn lên tới 12.330 tỷ đồng, gấp đôi đầu năm. Đáng chú ý, khoản cho vay ngắn hạn tăng vọt lên 6.139 tỷ đồng, gấp gần 10 lần nhưng chưa được thuyết minh chi tiết.
Ở phía nguồn vốn, nợ phải trả đạt gần 18.954 tỷ đồng, với nợ ngắn hạn chiếm phần lớn và tăng hơn 23%, trong khi nợ dài hạn giảm mạnh do doanh nghiệp chủ động cơ cấu lại vay nợ.
Song song với các vấn đề tài chính, Vinaconex vẫn duy trì hiện diện tại nhiều dự án hạ tầng lớn, nổi bật là vai trò trong liên danh Vietur thực hiện gói thầu hơn 35.000 tỷ đồng tại sân bay Long Thành.
Bước vào năm 2026, Vinaconex đứng trước cơ hội từ làn sóng đầu tư công với nhiều dự án hạ tầng quy mô lớn dự kiến triển khai đến năm 2030, tạo dư địa duy trì vị thế trong mảng xây dựng nhờ lượng backlog hiện có.
Tuy nhiên, vấn đề không chỉ nằm ở quy mô tăng trưởng mà còn ở chất lượng lợi nhuận, khi mảng xây lắp vốn là nguồn thu chủ lực vẫn có biên lợi nhuận thấp, còn kết quả đột biến năm 2025 chủ yếu đến từ hoạt động tài chính mang tính một lần.
Bên cạnh đó, áp lực minh bạch tài chính gia tăng khi các khoản phải thu và cho vay ngắn hạn tăng mạnh nhưng chưa được thuyết minh đầy đủ, đặt ra yêu cầu làm rõ về mục đích sử dụng vốn và mức độ rủi ro.
Ở mảng bất động sản, sau khi thoái vốn dự án Cát Bà Amatina, bài toán tìm kiếm dự án gối đầu trở nên cấp thiết để duy trì động lực tăng trưởng trung hạn.
Đáng chú ý, tại ĐHĐCĐ 2026, doanh nghiệp dự kiến miễn nhiệm hai thành viên HĐQT là ông Nguyễn Hữu Tới và ông Dương Văn Mậu, đồng thời bầu bổ sung nhân sự mới trong bối cảnh bộ máy lãnh đạo vừa trải qua biến động lớn liên quan đến vụ việc bị khởi tố, bắt tạm giam.
Song song, Vinaconex trình kế hoạch kinh doanh với xu hướng thận trọng: tổng doanh thu và thu nhập dự kiến 15.423 tỷ đồng (giảm 22%), lợi nhuận sau thuế 1.037 tỷ đồng (giảm 73% so với mức kỷ lục 2025); riêng công ty mẹ đặt mục tiêu lợi nhuận 1.018 tỷ đồng, giảm 70%.
Doanh nghiệp cũng dự kiến chia cổ tức 2025 ở mức 16%, gồm 8% tiền mặt và 8% cổ phiếu, qua đó tăng vốn điều lệ lên gần 7.000 tỷ đồng.
Việc vừa ghi nhận lợi nhuận đột biến trong năm trước lại đặt kế hoạch "đi lùi" trong năm 2026 cho thấy sự điều chỉnh kỳ vọng, đồng thời làm nổi bật những câu hỏi của cổ đông về tính bền vững trong tăng trưởng, chất lượng lợi nhuận và năng lực quản trị sau biến động nhân sự cấp cao.
Theo các chuyên gia, hầu hết smartphone hiện nay dùng pin lithium-ion loại hoạt động ổn định nhất khi duy trì trong khoảng 20-80% dung lượng. Khi pin tiến gần mức đầy, điện trở bên trong tăng, cần điện áp cao hơn để nạp, từ đó sinh nhiệt và đẩy nhanh quá trình lão hóa, gây chai pin.
Lo ngại chi phí thay pin chính hãng cao, nhiều người chọn giới hạn sạc ở mức 80% để tránh "nhồi" pin khi quên rút sạc. Tuy nhiên, cách làm này cũng có mặt trái: ngay từ khi mới mua, bạn đã tự cắt giảm khoảng 20% thời lượng sử dụng mỗi ngày.
Trong khi đó, với mức hao hụt trung bình khoảng 4%/năm, phải mất gần 5 năm pin mới giảm khoảng 20% dung lượng tương đương mức bạn đang tự giới hạn.
Thực tế, pin vẫn suy giảm theo thời gian và chu kỳ sạc-xả, dù được bảo quản kỹ đến đâu. Vì vậy, việc "khóa" ở 80% không mang lại hiệu quả bảo vệ vượt trội như nhiều người nghĩ.
Thay vào đó, người dùng có thể linh hoạt rút sạc khi pin đạt khoảng 80-90%. Các nhà sản xuất đã tối ưu hệ thống để giảm tốc độ sạc khi pin gần đầy, hạn chế sinh nhiệt.
Với công nghệ sạc nhanh hiện nay, công suất cao chủ yếu được đẩy ở giai đoạn pin thấp, giúp vừa đảm bảo tốc độ, vừa giảm áp lực khi pin gần đầy.
Ngay khi dung lượng chạm ngưỡng an toàn, dòng điện sẽ tự động điều tiết chậm lại để giảm hao mòn, tạo khoảng thời gian dư dả để bạn nhận biết thiết bị đã sẵn sàng và rút cáp sạc.
Phần trăm hiển thị trên màn hình thực chất cũng chỉ là những con số ước tính từ hệ thống phần mềm. Với hàng loạt công nghệ bảo vệ và quản lý dòng điện tiên tiến được tích hợp sâu bên trong, bạn không cần phải tự làm khó mình với mức pin 80% eo hẹp.
Hãy sử dụng chiếc điện thoại của mình một cách trọn vẹn nhất, tận hưởng tối đa sức mạnh thiết bị mang lại và chỉ cần lưu ý cắm sạc trước khi máy báo pin yếu dưới 20%, hạn chế để cạn kiệt hoàn toàn, tránh để máy quá nóng và ưu tiên dùng sạc chính hãng.
Trong điều kiện sử dụng bình thường, việc thỉnh thoảng sạc đầy 100% vẫn hoàn toàn chấp nhận được.