Tôi 27 tuổi, được mọi người đánh giá là trắng trẻo, xinh xắn, ưa nhìn, công việc ổn định. Bạn trai hơn tôi 3 tuổi, từng có một đời vợ và một cháu nhỏ. Tôi quen anh hai năm, yêu nhau được gần một năm rồi. Trước kia tôi có cuộc sống khá đầy đủ, từng trải qua vài mối tình rồi cũng chia tay. Thời điểm ấy tôi chưa bao giờ thèm để mắt tới anh cho đến khi gia đình gặp sóng gió, cuộc sống của tôi thay đổi, khó khăn hơn rất nhiều.
Anh chính là người ở bên tôi trong những giai đoạn ấy, để tôi từng bước ổn định lại và tiếp tục cuộc sống (lúc đó anh đang theo đuổi tôi). Sau cùng tôi xiêu lòng và nhận lời yêu anh. Xin nói thêm, tôi cũng thay đổi rất nhiều, từ một cô gái chỉ biết ăn diện và đi du lịch, trở thành người sống rất tiết kiệm và giản dị. Mục tiêu của tôi là mua được căn nhà nhỏ để người thân và mình có cuộc sống ổn định trở lại.
Anh có thể nói là hơi xấu trai, hơi thấp. Tôi nghĩ anh hiền lành, lại quan tâm và lo lắng lúc mình khó khăn nhất nên thương anh nhiều. Công việc của anh ổn định, về tiền bạc anh cũng là người thoải mái, không bao giờ tính toán, keo kiệt. Anh không tiếc cái gì nếu tôi thích. Tôi không hay đòi hỏi nhiều, cuộc sống cũng khó khăn nên tôi luôn tiết kiệm, không đòi hỏi anh mua cái này cái kia. Anh thậm chí còn đưa thẻ ngân hàng nhận lương của anh cho tôi cầm (anh làm thêm ngoài để chi tiêu cá nhân, cả tháng không cần dùng đến lương), gửi tiền cho tôi giữ. Tôi không bao giờ tự ý xài của anh một đồng vì tính tôi không thích mập mờ tiền bạc, dù anh rất thoải mái với mình về vấn đề này.
Anh hiền lành, yêu thương tôi, biết phụ giúp tôi làm việc nhà. Khi tôi nấu cơm, anh nhặt rau, rửa toàn bộ bát đũa xoong nồi. Mẹ tôi cũng rất quý anh và coi anh như con rể trong nhà. Anh chăm chỉ đi làm, không hút thuốc lá, không ham rượu bia, không chơi bời bao giờ, gái gú càng không. Cả tuần đi làm anh chỉ tốn tiền ăn cơm sáng trưa, tiền cà phê khi đi gặp khách hàng và tiền xăng. Với bạn bè anh cũng rất thoáng, chỉ là tính anh ít đi chơi la cà. Nói đến đây chắc mọi người đều thấy anh là người đàn ông lý tưởng, thế nhưng anh lại có một tính cách rất xấu, đó là hay ghen.
Quen nhau chưa đầy một năm mà chúng tôi cãi nhau không biết bao nhiêu lần. Anh ghen với bất cứ người đàn ông nào xung quanh tôi dù già trẻ. Tính tôi hòa đồng, hay nói chuyện và thân thiết với mọi người nên thường xuyên bị ghen. Anh ghen khi tôi chụp ảnh với đồng nghiệp có tuổi mà đặt tay lên vai họ, hay khi tôi ôm tạm biệt đứa em trai đồng nghiệp chuyển công ty. Những lần như thế tôi chán nản, đòi chia tay, anh lại xin lỗi và làm hòa. Đỉnh điểm nhất là chuyện xảy ra cách đây hai tuần khi anh ghen với đứa em trai tôi chơi cùng. Em ấy chỉ like hình tôi trên mạng xã hội, thi thoảng nói chuyện phiếm với tôi online, vậy mà anh nói rất nặng lời, xưng cô với tôi, quy cho tôi tội phản bội. Những lời nặng nề đó giờ tôi vẫn còn tổn thương, không quên được.
Sau lần ấy tôi nhất quyết đòi chia tay, anh lại nài nỉ, xin lỗi. Tôi thương anh, chẳng thể chia tay, lại nghĩ đến quãng thời gian khó khăn nhất anh đã ở bên giúp đỡ, tôi không thể là người vô ơn. Giờ đây mọi thứ đã bình thường, anh hứa sẽ thay đổi vì tôi, không ghen nữa, thế nhưng tình yêu của tôi giờ cứ dần nhạt. Tôi cảm thấy tổn thương quá, lo lắng không biết sau này anh có còn như thế không, cảm giác đó luôn làm cho tôi sợ hãi. Anh rất muốn cưới trong năm tới nhưng bây giờ thực sự tôi không biết phải quyết định như thế nào, mong mọi người cho tôi lời khuyên. Cảm ơn các bạn.
Tôi và anh cưới nhau hơn 4 năm và có một con. Anh chân chất, thật thà, chăm lo và thương yêu gia đình. Tôi chết lặng khi phát hiện chồng chat sex, tra hỏi thì anh thú thật khi vợ mang bầu đã không kìm chế nổi dục vọng, đành ra ngoài tìm niềm vui và rất ân hận. Tôi viết đơn ly hôn nhưng chồng không ký, van xin cơ hội làm lại, bù đắp lỗi lầm cho gia đình.
Nhìn lại quá khứ, đúng là anh đối xử với tôi rất tốt, chăm lo vợ con từng li từng tí. Chồng tôi không cờ bạc rượu chè, không chơi bời, đi làm xong là lo về với vợ con. Giờ tôi nửa muốn tha thứ cho chồng, nửa muốn ly hôn. Các bạn ngoài cuộc có cái nhìn sáng suốt, xin cho tôi thêm ý kiến, chân thành cảm ơn.
Những bức ảnh anh cười hạnh phúc bên các con, tôi nhìn và thật lòng mừng cho anh. Ít nhất, người tôi từng âm thầm thương nhớ đã có một cuộc sống bình yên. Tôi chưa từng quên anh, cũng không muốn phá vỡ hạnh phúc của anh, không mong anh đáp lại tình cảm của mình, chỉ thấy lòng trống trải. Có những đêm tôi lặng lẽ mở trang cá nhân của anh, nhìn những bức ảnh cũ rồi tự hỏi nếu ngày ấy chúng tôi gặp lại nhau sớm hơn, liệu cuộc đời có khác?
Rồi tôi lại tự trách mình, đã là người có gia đình, sao còn để trái tim cứ rung động vì một người đàn ông khác? Ban ngày tôi đi làm, chăm sóc chồng con, cười nói như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Chỉ có tôi biết, mỗi khi ở một mình, hình ảnh của anh lại hiện lên trong đầu. Có hôm đang lái xe, nghe một bản nhạc cũ, tôi bỗng bật khóc mà chẳng có lý do. Có lẽ tôi khóc cho một mối tình chưa từng được bắt đầu. Tôi chưa từng nói yêu anh, anh cũng chưa từng biết tôi đã dành cho anh thứ tình cảm ấy. Mọi thứ chỉ tồn tại trong trái tim tôi, lặng lẽ suốt hơn 20 năm.
Nhiều lúc tôi cố gắng lý giải cảm xúc của mình. Có phải bản thân yêu anh thật không, hay chỉ yêu những ký ức đẹp của tuổi thơ? Có phải tôi nhớ anh, hay chỉ đang tiếc nuối một điều chưa từng có cơ hội xảy ra?
Tôi không biết nữa, chỉ biết mỗi lần nhìn thấy anh cười, lòng mình vừa ấm áp vừa đau. Anh chưa từng làm gì để tôi phải nhớ. Anh không hứa hẹn, không chờ đợi, không khiến tôi hy vọng, chỉ là một người đi ngang tuổi thơ tôi, vậy mà lại ở trong trái tim tôi lâu đến thế. Tôi từng nghĩ mình là người mạnh mẽ. Hóa ra, con người ta dù đã đi gần hết nửa cuộc đời vẫn có thể yếu lòng trước ký ức cũ. Tôi đã nhiều lần tự hứa sẽ quên anh, xóa tên anh khỏi lịch sử tìm kiếm. Tôi tự nhủ sẽ không vào xem trang cá nhân của anh nữa. Tôi lao vào công việc, dành nhiều thời gian hơn cho gia đình, cố lấp đầy khoảng trống bằng những điều thực tế. Vậy mà chỉ cần vô tình nghe ai nhắc đến quê cũ, nhìn thấy một con đường quen hay một bài hát của những năm tháng ấy, mọi ký ức lại ùa về.
Giờ đây, tôi chỉ mong mình đủ bình yên để mỉm cười khi nghĩ về anh như một kỷ niệm đẹp. Mong rằng anh sẽ mãi hạnh phúc bên gia đình nhỏ của mình, còn tôi sẽ phải cất hình ảnh anh tận nơi sâu nhất của trái tim. Nhưng để làm được điều đó, tôi chưa biết như nào, mong được các bạn chia sẻ.
Tôi 35 tuổi, công việc ổn định, thu nhập tốt, có vợ và cậu con trai kháu khỉnh. Có một chuyện nhiều năm trôi qua tôi vẫn không thể thực sự buông bỏ. Vợ đã giấu tôi chuyện trinh tiết ngay từ đầu. Tôi quen vợ khi cả hai còn là sinh viên đại học. Chúng tôi đến với nhau sau gần một năm tìm hiểu. Ngày ấy, tình yêu rất trong sáng, luôn tin tưởng và nghĩ sẽ hy sinh vì nhau.
Trong một lần trò chuyện, tôi từng hỏi về mối tình trước của cô ấy. Vợ kể từng yêu một người từ sau khi tốt nghiệp cấp ba nhưng cả hai chỉ dừng lại ở việc quý mến nhau, chưa từng vượt quá giới hạn. Tôi không nghi ngờ gì, luôn tin người mình yêu, chưa từng nghĩ sẽ phải xác minh lại lời cô ấy nói. Rồi chúng tôi gần gũi, đó cũng là lần đầu tiên của tôi nên bản thân rất lóng ngóng và hồi hộp. Tôi vẫn nhớ hôm đó cô ấy khóc, nói rất đau, rồi vội vàng thu dọn mọi thứ nhưng lại nói cần phải dùng thuốc tránh thai loại nọ loại kia. Sau lần ấy, trong lòng tôi bắt đầu xuất hiện những dấu hỏi. Tôi từng tự trách mình đa nghi nên cố gạt mọi suy nghĩ sang một bên.
Suốt những năm sau đó, mỗi khi có dịp, tôi lại hỏi cô ấy có điều gì muốn nói với tôi không. Tôi luôn bảo ai cũng có quá khứ, điều tôi cần là sự chân thành. Nếu từng yêu, từng mắc sai lầm hay từng trải qua điều gì, tôi đều muốn được nghe từ chính cô ấy. Thế nhưng cô ấy lại giận dữ, bảo tôi không tin tưởng, rồi như thế là xúc phạm cô ấy.
Tôi lại tự trách mình đã nghi oan cho bạn gái. Chúng tôi yêu nhau thêm thời gian nữa rồi bước vào hôn nhân. Cho đến một ngày, tôi vô tình biết trong khoảng thời gian hai đứa tìm hiểu nhau, chưa vượt rào, cô ấy vẫn duy trì mối quan hệ tình cảm với người cũ và giữa họ đã có quan hệ chăn gối từ trước. Điều khiến tôi sốc hơn là suốt nhiều năm, cô ấy vẫn luôn phủ nhận tất cả, bất chấp việc tôi đã nhiều lần tạo cơ hội để cô ấy nói thật.
Điều khiến tôi không thể vượt qua là cảm giác mình đã sống nhiều năm trong một lời nói dối. Mỗi lần nhớ lại những giọt nước mắt, những lời thề, những lần cô ấy khẳng định mình vô tội, tôi lại hận bản thân đã không sáng suốt. Giờ chúng tôi có hai con, nghĩ đến chuyện chia tay vì vợ lừa dối, tôi lại không nỡ. Tôi không còn tôn trọng vợ, cũng không còn nhiều tình cảm dành cho cô ấy. Tôi phải làm sao đây?