Theo Trung tâm Dự báo khí tượng thủy văn quốc gia, từ ngày 18 đến hết ngày 19/5, thời tiết nhiều khu vực trên cả nước có mưa rào và dông, cục bộ có nơi mưa to đến rất to.
Trong đó, khu vực Tây Bắc Bộ xuất hiện mưa rào và dông rải rác, cục bộ có nơi mưa lớn. Đông Bắc Bộ có mưa vừa, mưa to, có nơi mưa rất to, tập trung vào chiều và đêm. Khu vực từ Thanh Hóa đến Huế và duyên hải Nam Trung Bộ có mưa rào và dông vài nơi, riêng chiều tối và tối xuất hiện mưa rải rác, cục bộ có nơi mưa to.
Tây Nguyên và Nam Bộ tiếp tục duy trì hình thái ngày nắng, chiều và đêm có mưa dông rải rác, cục bộ có nơi mưa lớn. Cơ quan khí tượng cảnh báo trong các cơn dông có khả năng xảy ra lốc, sét, mưa đá và gió giật mạnh.
Dự báo thời tiết ngày 18/5, các khu vực trên cả nước:
Hà Nội: Có mây, có lúc có mưa rào và dông, cục bộ có nơi mưa to. Gió đông nam cấp 2-3. Nhiệt độ thấp nhất: 25-27 độ C. Nhiệt độ cao nhất 30-33 độ C.
Tây Bắc Bộ: Có mưa rào và dông rải rác, cục bộ có nơi mưa to, mưa tập trung vào chiều tối và đêm. Gió nhẹ. Nhiệt độ thấp nhất: 23-26 độ C, có nơi dưới 22 độ C. Nhiệt độ cao nhất 31-34 độ C.
Đông Bắc Bộ: Có mưa, mưa vừa và rải rác có dông, cục bộ có nơi mưa to đến rất to. Gió đông nam cấp 2-3. Nhiệt độ thấp nhất: 24-27 độ C, vùng núi có nơi dưới 23 độ C. Nhiệt độ cao nhất 30-33 độ C, có nơi trên 33 độ C; riêng vùng ven biển 28-31 độ C.
Thanh Hóa đến Huế: Có mưa rào và dông vài nơi, chiều tối và tối có mưa rải rác, cục bộ có nơi mưa to. Gió nhẹ. Nhiệt độ thấp nhất: 25-28 độ C. Nhiệt độ cao nhất 32-35 độ C.
Duyên hải Nam Trung Bộ: Có mưa rào và dông vài nơi; chiều tối và tối có mưa rải rác, cục bộ có nơi mưa to. Gió đông nam cấp 2-3. Nhiệt độ thấp nhất: 25-28 độ C. Nhiệt độ cao nhất 31-34 độ C, có nơi trên 34 độ C.
Cao nguyên Trung Bộ: Ngày có mưa rào và dông vài nơi; chiều và đêm có mưa rải rác, cục bộ có nơi mưa to. Gió nhẹ. Nhiệt độ thấp nhất: 20-23 độ C. Nhiệt độ cao nhất 29-32 độ C, có nơi trên 32 độ C.
Nam Bộ: Ngày có mưa rào và dông vài nơi; chiều và đêm có mưa rải rác, cục bộ có nơi mưa to. Gió nhẹ. Nhiệt độ thấp nhất: 24-27 độ C. Nhiệt độ cao nhất 32-35 độ C.
TPHCM: Ngày có mưa rào và dông vài nơi; chiều và đêm có mưa rải rác, cục bộ có nơi mưa to. Gió nhẹ. Nhiệt độ thấp nhất: 25-27 độ C. Nhiệt độ cao nhất 32-35 độ C.
Tin Gốc: Dân Trí

Khi Bác Hồ xuống tàu biển mang tên Đô đốc Latouche -Tréville lên đường sang Pháp, Bác có "chức vụ" là phụ bếp. Phụ bếp trên tàu biển là một nghề rất nặng nhọc. Bác Hồ chấp nhận làm nghề này để được sang Pháp.
Khi viết và xuất bản cuốn sách Hồ Chí Minh: Những năm chưa biết (Ho Chi Minh: The Missing Years 1919 - 1941), tiến sĩ Sophie Quinn-Judge, Đại học LSE, London, đã trả lời phỏng vấn một đài phát thanh phương Tây, trong đó bà nhấn mạnh:
"Dựa trên tài liệu của Pháp nói về các anh chị trong gia đình ông Hồ và những lần họ giúp đỡ cho Phan Bội Châu, tôi nghĩ gia đình họ tham gia vào các hoạt động yêu nước chống thực dân từ sớm.
Tôi tin là ông Hồ Chí Minh cũng sẽ tham gia vào các hoạt động chống thực dân theo cách này hay cách khác. Nhưng bởi vì ông không thể ở lại Trường Quốc học, nên ông ra nước ngoài để tìm biện pháp hoặc học thêm để nghĩ cách chống người Pháp".
Viết như thế là trung thực và công bằng. Nhưng cần nói thêm: Bác Hồ sang Pháp không hề nhẹ nhàng, Bác làm phụ bếp như cách một người làm tạp dịch, việc nặng và lương thấp.
Tôi chợt nhớ đến câu thơ của nhà thơ lớn Tản Đà:
"Đôi vai gánh nặng, con đường thì xa
Có chăng ta biết mình ta"
Tình cảnh Bác Hồ lúc ra đi tìm đường cứu nước là như vậy. Có thể khi đã sang Pháp, Bác mới tìm gặp được các Cụ Phan Chu Trinh, Phan Văn Trường… và được các cụ giúp đỡ, nhưng khi lênh đênh trên biển cả, thì đúng là "Có chăng ta biết mình ta".
Cuộc ra đi tìm đường cứu nước của một con người đơn độc như vậy là một cuộc ra đi vĩ đại, vì chưa ai, kể cả người ra đi, lường hết những gì mình sẽ gặp, sẽ vượt qua ở xứ lạ quê người.
Bác Hồ sang Pháp không phải đi theo đường du học, dù Bác có đề nghị để được nước Pháp tiếp nhận như một du học sinh. Nước Pháp thực dân đã thẳng thừng từ chối.
Trụ lại trên đất Pháp đã là khó khăn, nhưng để có thể thông thạo Pháp ngữ, có thể giao tiếp, vận động, tuyên truyền, và viết báo bằng Pháp ngữ, thì quả thật muôn vàn gian khổ.
Bác Hồ đã vượt qua những thử thách ban đầu ấy, dĩ nhiên, nhờ sự giúp đỡ của những người yêu nước đàn chú đàn anh. Nhưng nỗ lực tự thân của Bác là chính.
Người ta đã tính, ngay trên đất Pháp và trên đất Mỹ, Bác Hồ đã làm rất nhiều nghề, vừa để kiếm sống, vừa để mở rộng quan hệ, và qua đó vận động để những người chánh trực trên đất Pháp và Mỹ biết đến tình cảnh nô lệ thảm khốc của dân tộc Việt Nam. Làm nhiều nghề, nhưng nghề nào cũng tinh, đó mới là sự lạ.
Năm 2003, khi có dịp đến Paris (Pháp), tôi vô tình được ở một nơi rất gần với một ngôi nhà cũ, nơi đó Bác Hồ đã từng sống một thời gian trong cương vị một người... thợ chụp ảnh.
Tuy nơi ấy không còn những chỉ dấu hay hiện vật lưu giữ về nơi Bác Hồ đã từng sống, nhưng những người bạn Việt kiều ở Paris thì biết rất rõ ngôi nhà này.
Ngôi nhà tọa lạc ở một phố nhỏ mà tôi không nhớ tên, rất gần phố Monge (quận 5, Paris), nơi hồi ấy có quán Foyer Viet Nam, một quán ăn thuần Việt do một người bạn tôi làm chủ quán.
Nơi ấy còn được gọi là Khu La tinh - một "làng đại học", xúm xít những trường đại học vào hàng tên tuổi nhất nước Pháp. Như thế, riêng ở Paris, Bác Hồ đã ở nhiều nơi, chứ không riêng ở nhà số 9 ngõ Compoint, quận 17.
Hồi ấy, từ năm 1911, Bác Hồ qua Paris để làm một người lao động bình thường. Nói như thế để thấy, con đường của nhiều vĩ nhân trên thế giới, trong đó có Bác Hồ, khi thực thi lý tưởng của mình, là con đường lao động.
Làm thợ, làm công, làm thuê, học nghề, không từ nan bất cứ công việc nặng nhọc nào, đó là con đường cứu nước của Bác Hồ.
Chính lao động và sự cần cù học nghề, từ nghề thợ ảnh tới nghề làm bánh, từ Pháp qua Mỹ, mà Bác Hồ đã vừa làm vừa học, vừa học vừa viết báo, vừa viết báo vừa vận động những người nhiệt huyết từ những dân tộc khác nhau mà Bác quen biết, để họ ủng hộ Việt Nam cùng tìm đường thoát ách đô hộ của thực dân và giành lại độc lập.
Lý tưởng lớn được nung nấu khi làm việc nhỏ, những việc lao động rất bình thường, đó là Bác Hồ của chúng ta. Không có điều kiện học tập chính quy, Bác Hồ học ngay trong trường đời, học cùng những người bạn lao động, và học khi đang lao động kiếm sống.
Có lần, một đoàn cán bộ từ Việt Nam tới thăm khách sạn The Omni Parker House ở Boston - Mỹ, thăm chiếc bàn làm bánh mà Bác Hồ từng lao động, vị đại diện khách sạn đã dẫn lại lời nữ nhà văn, nhà báo của tờ Boston Globe, bà Susan Wilson viết: "Thật thú vị để lưu ý rằng, một nhà cách mạng trứ danh đã từng dành thời gian làm việc như là một người thợ nướng bánh tại tiệm bánh ngọt Omni Parker House từ năm 1911 đến năm 1913. Vị đầu bếp đặc biệt ấy đã đem đến niềm vinh dự cho nơi này…".
"Vị đầu bếp đặc biệt" ấy chưa một lần nhận mình là "hồng phúc của dân tộc", dù chính Người là hồng phúc của dân tộc. Bác Hồ là người khiêm nhường nhưng rất kiêu hãnh.
Những người trở thành thiên tài qua lao động đều như vậy. Họ biết giá trị của mình, nhưng bao giờ cũng biết những giá trị cao cả của cộng đồng mình, của nhân dân mình, của đất nước mình.
Họ "ăn một miếng ngon cũng đắng lòng vì Tổ quốc" (thơ Chế Lan Viên), dù Bác Hồ cũng chẳng mấy khi ăn được những miếng ngon. Và đó cũng không phải mục đích của đời Bác. Ham muốn tột bậc của Bác là toàn dân Việt Nam "ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành".
Có thể căn bản bây giờ dân mình ai cũng có cơm ăn áo mặc dù còn ở mức thấp, nhưng nói "ai cũng được học hành" thì quả thực, nỗi lo đau đáu của Bác Hồ vẫn chưa được thực hiện đúng như lòng Bác hằng mong. Trong suốt quá trình hoạt động ở nước ngoài, chưa bao giờ Bác Hồ thôi tự học. Không học trường, thì học bạn, học đồng chí, học nhân dân, và cuối cùng, tự học.
Những nhà báo quốc tế có cơ hội phỏng vấn Bác Hồ đều kinh ngạc về khả năng chuyện trò vừa thân mật vừa sâu sắc bằng chính ngôn ngữ của họ. Với các vĩ nhân, tinh thần tự học luôn được đặt lên hàng đầu. Chỉ tự học mới vừa học vừa suy nghĩ, và chỉ vừa học vừa suy nghĩ mới có thể sáng tạo.
Dĩ nhiên, với người lao động như Bác Hồ, thì "trường đời" luôn là những trường đại học lớn. Sự từng trải, chiêm nghiệm, nhạy cảm với thế giới bên ngoài, lặng lẽ đi sâu vào thế giới bên trong của mình, để từ đó hiểu nhân dân, hiểu đồng chí, lấy vị tha thay vị kỷ, biết sống vì mọi người, thấy được niềm vui và hạnh phúc khi phục vụ nhân dân mình.
Bấy giờ, "gánh nặng" chính là tình yêu Tổ quốc, yêu nhân dân, còn "đường xa" phải là con đường chiến đấu để thực hiện bằng được lý tưởng. "Chí lớn" ở Bác Hồ thể hiện qua chính cuộc đời Bác, nhu nhã mà mãnh liệt, chịu đựng và bùng cháy, chia sẻ và nhận phần ít nhất về mình.
Khi Bác qua đời, nhà thơ lớn của Cu Ba là Félix Pita Rodríguez đã viết bài thơ nổi tiếng Hồ Chí Minh tên Người là cả một niềm thơ, trong đó có đoạn:
"Nhà thơ Hồ Chí Minh,
người nông dân Việt Nam trong sáng: Hồ Chí Minh,
Người đã hy sinh từ bỏ mọi tên,
để chỉ còn là một giọng nói, một hơi thở, một cái nhìn
để chỉ còn là... có gì đâu khác...
là đất nước, là máu xương Tổ quốc"
Còn nhà thơ Việt Phương của chúng ta, trong bài thơ nổi tiếng Muôn vàn tình thân yêu trùm lên khắp quê hương đã viết:
"Trời đổ mưa, đi viếng Bác, đồng bào chờ, bị ướt
Bác thương đồng bào, con biết Bác không vui"
Tới lúc qua đời, vẫn thương đồng bào, đó là Bác Hồ muôn vàn kính yêu của chúng ta. Dù là lãnh tụ, Bác vẫn mang tâm hồn và phong cách sống của một người nông dân, điều mà nhà thơ Cu Ba nhạy cảm đã nhận ra. Và nhà thơ Việt Nam đã thấu hiểu.
Từ hai bán cầu, hai nhà thơ chưa hề gặp nhau đã viết về Bác Hồ như vậy.
Điều đó đủ nói lên tất cả.
Tin Gốc: Thanh Niên
Thời Sự
Lấy ý kiến xét tặng danh hiệu Anh hùng Lao động cho ông Johnathan Hạnh Nguyễn

Theo Bộ Nội vụ, thời gian lấy ý kiến diễn ra từ ngày 14 đến 28/5. Cơ quan, tổ chức, cá nhân trong và ngoài nước có thể nghiên cứu hồ sơ, gửi ý kiến về Ban Thi đua - Khen thưởng Trung ương.
Việc lấy ý kiến được thực hiện sau khi UBND TP HCM ngày 18/4 có tờ trình đề nghị Thủ tướng xem xét, trình Chủ tịch nước tặng danh hiệu Anh hùng Lao động cho ông Johnathan Hạnh Nguyễn.
Đây là bước trong quy trình xét tặng danh hiệu vinh dự Nhà nước theo quy định của Luật Thi đua, Khen thưởng năm 2022. Sau khi tổng hợp ý kiến nhân dân, Ban Thi đua - Khen thưởng Trung ương sẽ báo cáo Hội đồng Thi đua - Khen thưởng Trung ương xem xét, trình cấp có thẩm quyền quyết định.
Danh hiệu Anh hùng Lao động dành cho cá nhân, tập thể có thành tích đặc biệt xuất sắc trong lao động, sáng tạo, góp phần xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.
Theo luật, cá nhân được đề nghị xét tặng phải đáp ứng nhiều tiêu chuẩn như có bản lĩnh chính trị vững vàng, phẩm chất đạo đức tốt, thành tích lao động sáng tạo nổi bật và đóng góp quan trọng cho sự phát triển của ngành, địa phương hoặc đất nước trong thời gian từ 10 năm trở lên.
Người được xét tặng cũng phải có thành tích trong nghiên cứu, ứng dụng khoa học - công nghệ hoặc sáng kiến, công trình mang lại hiệu quả cao trên phạm vi toàn quốc.
Ông Johnathan Hạnh Nguyễn 75 tuổi, từng học tại Đại học Đà Lạt và tốt nghiệp thạc sĩ Quản trị Kinh doanh tại Đại học Seattle (Mỹ). Năm 1985, khi làm việc cho Boeing, ông trở về Việt Nam và tham gia mở đường bay quốc tế đầu tiên của Việt Nam sang Philippines theo phân công của cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng.
Năm 1986, ông sáng lập doanh nghiệp tiền thân của Tập đoàn Liên Thái Bình Dương (IPPG). Hiện tập đoàn hoạt động trong các lĩnh vực bán lẻ hàng miễn thuế, hàng xa xỉ, trung tâm thương mại, khách sạn với 17 công ty thành viên cùng 18 công ty liên doanh, liên kết.
Tin Gốc: Vnexpress

Nơi con nước hòa mình với cửa đại, dòng sông Trà không chỉ là cảnh quan thiên nhiên mà còn là mạch sống nuôi dưỡng những phận người lam lũ, giúp họ dựng xây cuộc sống ấm no.
Gần 40 năm qua, vợ chồng ông Huỳnh Thống (60 tuổi) và bà Phạm Thị Lượm (57 tuổi, ở xã Tịnh Khê) vẫn đều đặn mưu sinh bằng nghề đánh bắt cá ở đoạn cuối sông Trà. Với họ, con sông không chỉ là nơi kiếm sống mà còn là một phần ký ức, gắn bó từ những ngày đầu lập gia đình.
Ông Thống nhớ lại, thuở mới cưới, hai vợ chồng bắt đầu bằng chiếc lưới đơn sơ, ngày ngày thả lưới trên dòng nước đục phù sa. "Nghề này nuôi sống cả gia đình tôi, lo cho con cái ăn học nên người", ông Thống nói, giọng trầm ấm.
Theo lời những bậc cao niên, trước đây vùng cửa đại là nơi hội tụ của nhiều loài cá. Mỗi buổi chiều, cá đối từ biển theo dòng nước ngược lên, gặp dòng sông Trà chảy ra, từng đàn cá dày đặc nhảy lên mặt nước trắng xóa cả khúc sông. Khung cảnh ấy giờ chỉ còn trong ký ức.
"Khi trước cá nhiều lắm, chỉ cần thả lưới chưa tới 2 tiếng là đủ cá mang ra chợ bán", bà Lượm kể. Cá ngạnh, cá úc, cá đối… từng là những loài quen thuộc, mang lại nguồn thu nhập ổn định cho người dân. Nay nguồn lợi thủy sản giảm dần nhưng ông bà vẫn gắn bó với nghề, bởi đó là kế sinh nhai duy nhất.
Mỗi ngày từ 5 giờ, ông bà đã ra sông, đến khoảng 8 giờ thì quay về mang cá ra chợ. Những mẻ cá hôm nay không còn dày như trước nhưng vẫn đủ để duy trì cuộc sống. "Cá hanh, cá dối, cá móm, cá hồng… còn gì bán nấy, miễn có đồng ra đồng vào", bà Lượm nói.
Không chỉ có nghề đánh bắt, những bãi bồi giữa dòng sông Trà còn mở ra hướng sinh kế khác cho người dân. Ông Nguyễn Bé (59 tuổi, ở xã Tịnh Khê) là một trong những người gắn bó lâu năm với nghề nuôi vịt và trồng trọt trên bãi bồi.
Hiện ông nuôi hơn 2.500 con vịt cỏ lấy trứng, đồng thời canh tác hơn 1 ha bí đỏ. Mỗi sáng, ông chèo ghe ra trại vịt thu trứng, cho vịt ăn xong quay về nhà; đến chiều lại tiếp tục chèo ghe từ đất liền ra bãi bồi chăm sóc đàn vịt và cây trồng.
Theo ông Bé, điều kiện tự nhiên ở bãi bồi rất thuận lợi: nguồn thức ăn dồi dào, không gian yên tĩnh, giúp đàn vịt phát triển tốt và đẻ trứng đều. "Trứng vịt bán cho thương lái khoảng 40.000 đồng/chục, cũng đủ trang trải cuộc sống", ông Bé chia sẻ.
Sinh ra trong gia đình có truyền thống chăn nuôi, ông Bé theo cha ra đồng từ nhỏ. Học hết lớp 9, ông nghỉ học, gắn bó với nghề nuôi vịt suốt hơn 40 năm qua. Những kinh nghiệm tích lũy từ thực tế giúp ông duy trì đàn vịt ổn định, dù phải đối mặt với nhiều biến động thời tiết, dịch bệnh.
"Mùa mưa lũ, tôi phải đưa vịt lên đồng cao để tránh nước dâng. Còn cây trồng thì chỉ làm từ tháng 1 - 9, tới mùa lũ thì để đất trống", ông Bé nói.
Cách đó không xa, ông Nguyễn Thanh (66 tuổi, cũng ở xã Tịnh Khê) đang tận dụng gần 3 ha đất bãi bồi để phát triển mô hình nông nghiệp tổng hợp. Trên mảnh đất giữa sông, gia đình ông trồng bí đỏ, cà tím, hành, đậu đen, chuối, cỏ voi và nuôi bò, trong đó bí đỏ là cây trồng chủ lực.
Cuối tháng 11.2025, ông Thanh bắt đầu xuống giống vụ bí mới. Đến nay, cây đã cho trái, hứa hẹn một mùa thu hoạch thuận lợi. Mỗi ngày, hai vợ chồng ông Thanh và bà Huỳnh Thị Mến (63 tuổi) chèo ghe ra bãi bồi từ sáng sớm, chăm sóc cây trồng, chăn nuôi, đến chiều tối lại quay về đất liền.
Gắn bó với bãi bồi gần 30 năm, ông Thanh hiểu rõ từng đặc tính của đất và con nước. "Đất phù sa nên cây trồng phát triển tốt, năng suất cao. Mỗi năm gia đình thu khoảng 5 tấn bí, thu nhập ổn định", ông Thanh cho biết.
Không chỉ mang lại kinh tế, bãi bồi còn giúp gia đình ông xây dựng cuộc sống ổn định, nuôi con ăn học đến nơi đến chốn. "Nhờ đất này mà con cái có điều kiện học hành, giờ đều có việc làm", ông Thanh nói với niềm tự hào.
Trước đây ông Thanh từng nuôi vịt trên bãi bồi. Hai vợ chồng ông từng có thời gian dài sống hẳn ngoài bãi để trông coi đàn vịt và chăn bò. Cuộc sống tuy vất vả nhưng thanh bình. Sau này, do dịch bệnh khiến đàn vịt thiệt hại, gia đình ông chuyển sang tập trung làm nông nghiệp và chăn nuôi bò.
Dòng sông Trà, đoạn cuối trước khi đổ ra biển, không chỉ mang phù sa mà còn mang theo hy vọng của người dân. Từ nghề đánh bắt cá, nuôi vịt đến trồng trọt trên bãi bồi, tất cả đều dựa vào sự ưu đãi của thiên nhiên.
Những bãi bồi giữa sông giống như "cánh đồng vàng" nổi giữa dòng nước, mỗi năm lại được bồi đắp thêm lớp phù sa mới. Nhờ đó, cây trồng phát triển xanh tốt, cho năng suất cao mà không cần quá nhiều phân bón.
Tuy nhiên, cuộc sống nơi đây cũng đối mặt không ít thách thức. Nguồn lợi thủy sản suy giảm, thời tiết thất thường, dịch bệnh trong chăn nuôi… tất cả đều ảnh hưởng trực tiếp đến sinh kế của người dân. Dù vậy, họ vẫn kiên trì bám sông, bám đất.
Với những người như ông Thống, bà Lượm, ông Bé hay ông Thanh, bà Mến, dòng sông Trà không chỉ là nơi mưu sinh mà còn là một phần cuộc đời. Ở nơi cuối dòng sông ấy, cuộc sống vẫn tiếp diễn, lặng lẽ mà kiên cường, như chính dòng sông Trà bao đời nay vẫn âm thầm chảy, mang theo phù sa và nuôi dưỡng những ước mơ giản dị của bao người.
Tin Gốc: Thanh Niên

