Xã Quản Bạ là điểm khởi đầu cho hành trình chinh phục những cung đường uốn lượn tại Hà Giang, nhưng du khách thường chỉ ghé Cổng trời, cây cô đơn rồi đi thẳng về hướng Đồng Văn.
Tại đây, hai hợp tác xã dệt lanh Lùng Tám và Cán Tỷ do phụ nữ Mông quản lý đang duy trì nghề dệt vải, vẽ sáp ong truyền thống. Những người cao tuổi nhất không rõ nghề có từ bao giờ. Mọi thứ bắt đầu từ khi người Mông đặt chân đến Hà Giang và trồng cây lanh để dệt trang phục truyền thống.
Xã Quản Bạ là điểm khởi đầu cho hành trình chinh phục những cung đường uốn lượn tại Hà Giang, nhưng du khách thường chỉ ghé Cổng trời, cây cô đơn rồi đi thẳng về hướng Đồng Văn.
Tại đây, hai hợp tác xã dệt lanh Lùng Tám và Cán Tỷ do phụ nữ Mông quản lý đang duy trì nghề dệt vải, vẽ sáp ong truyền thống. Những người cao tuổi nhất không rõ nghề có từ bao giờ. Mọi thứ bắt đầu từ khi người Mông đặt chân đến Hà Giang và trồng cây lanh để dệt trang phục truyền thống.
Nơi này hấp dẫn nhiều du khách, đặc biệt là khách nước ngoài.
Giữa khoảng sân nhỏ, nghệ nhân Sùng Thị Cở chăm chú quét sáp ong, vẽ từng họa tiết truyền thống lên tấm vải trắng dù đôi tay khuyết tật.
Quy trình dệt vải lanh gồm 9 bước cơ bản: trồng, thu hoạch; phơi, tước vỏ; giã mềm, nối sợi; se sợi, gỡ rối; nấu sợi tẩy trắng; lăn lanh; dệt vải; vẽ sáp ong và nhuộm màu; luộc sáp, giặt và hoàn thiện.
Nơi này hấp dẫn nhiều du khách, đặc biệt là khách nước ngoài.
Giữa khoảng sân nhỏ, nghệ nhân Sùng Thị Cở chăm chú quét sáp ong, vẽ từng họa tiết truyền thống lên tấm vải trắng dù đôi tay khuyết tật.
Quy trình dệt vải lanh gồm 9 bước cơ bản: trồng, thu hoạch; phơi, tước vỏ; giã mềm, nối sợi; se sợi, gỡ rối; nấu sợi tẩy trắng; lăn lanh; dệt vải; vẽ sáp ong và nhuộm màu; luộc sáp, giặt và hoàn thiện.
Claude, du khách Pháp, cùng vợ đến hợp tác xã Lùng Tám hồi cuối tháng 2. Sau khoảng 20 phút tham quan và tìm hiểu các công đoạn, ông nhận xét những người phụ nữ Mông này “thực sự phi thường” khi gìn giữ được nghề của tổ tiên qua nhiều thế hệ.
“Thật đáng ngưỡng mộ với những người phụ nữ còn làm việc ở độ tuổi này”, ông nói. Trong khi đó, bà Nicole, vợ ông, ấn tượng với các sản phẩm thủ công và mức giá tại đây nên quyết định mua một số chiếc túi, ví làm quà lưu niệm.
Claude, du khách Pháp, cùng vợ đến hợp tác xã Lùng Tám hồi cuối tháng 2. Sau khoảng 20 phút tham quan và tìm hiểu các công đoạn, ông nhận xét những người phụ nữ Mông này “thực sự phi thường” khi gìn giữ được nghề của tổ tiên qua nhiều thế hệ.
“Thật đáng ngưỡng mộ với những người phụ nữ còn làm việc ở độ tuổi này”, ông nói. Trong khi đó, bà Nicole, vợ ông, ấn tượng với các sản phẩm thủ công và mức giá tại đây nên quyết định mua một số chiếc túi, ví làm quà lưu niệm.
Hiện nay, sản phẩm của hợp tác xã này đã xuất sang nhiều nước châu Âu, thu nhập của thành viên cải thiện đáng kể so với ngày đầu thành lập năm 2001.
Các mặt hàng của hai hợp tác xã đều được làm thủ công. Tuy nhiên, các công đoạn tại đây chủ yếu mang tính trình diễn, giới thiệu. Các thành viên sẽ hoàn thiện từng khâu sản phẩm tại nhà.
Thi thoảng trên đường, du khách sẽ gặp những người phụ nữ Mông cuốn sợi lanh quanh bụng, vừa đi vừa se sợi.
Người làm tách đôi một đầu sợi lanh khoảng 10 cm rồi nối vào đầu một sợi khác bằng cách xoắn chặt. Phụ nữ Mông thường tận dụng thời gian rảnh như đi chợ, trò chuyện để nối lanh. Trong hình là thành viên của hợp tác xã Cán Tỷ, cách hợp tác xã Lùng Tám khoảng 5 phút chạy xe.
Thi thoảng trên đường, du khách sẽ gặp những người phụ nữ Mông cuốn sợi lanh quanh bụng, vừa đi vừa se sợi.
Người làm tách đôi một đầu sợi lanh khoảng 10 cm rồi nối vào đầu một sợi khác bằng cách xoắn chặt. Phụ nữ Mông thường tận dụng thời gian rảnh như đi chợ, trò chuyện để nối lanh. Trong hình là thành viên của hợp tác xã Cán Tỷ, cách hợp tác xã Lùng Tám khoảng 5 phút chạy xe.
Hợp tác xã Cán Tỷ có lượng khách tham quan vắng hơn so với hợp tác xã Lùng Tám. Tuy nhiên, giá sản phẩm tại đây được đánh giá tốt hơn hầu hết điểm bán hàng thủ công ở Hà Giang. So với một số khu vực xa trung tâm cũ, giá tại đây có thể rẻ hơn một nửa.
Hợp tác xã Cán Tỷ có lượng khách tham quan vắng hơn so với hợp tác xã Lùng Tám. Tuy nhiên, giá sản phẩm tại đây được đánh giá tốt hơn hầu hết điểm bán hàng thủ công ở Hà Giang. So với một số khu vực xa trung tâm cũ, giá tại đây có thể rẻ hơn một nửa.
Hợp tác xã Cán Tỷ có lượng khách tham quan vắng hơn so với hợp tác xã Lùng Tám. Tuy nhiên, giá sản phẩm tại đây được đánh giá tốt hơn hầu hết điểm bán hàng thủ công ở Hà Giang. So với một số khu vực xa trung tâm cũ, giá tại đây có thể rẻ hơn một nửa.
Bà Sùng Thị Máy, Phó giám đốc Hợp tác xã dệt lanh Cán Tỷ, cho biết lượng khách tham quan trực tiếp không nhiều, đơn hàng chủ yếu đến từ khách mua trực tuyến hoặc xuất khẩu. Thời gian đầu thành lập, đơn vị gặp khó trong tiêu thụ khiến hầu hết thành viên nản lòng. Sau nhiều lần tham gia các hội chợ lớn, sản phẩm của hợp tác xã dần nhận được sự quan tâm từ thị trường.
Hiện nay, mỗi tháng nghề dệt mang lại 3-5 triệu đồng cho mỗi người. Đây là khoản thu nhập ổn định, có giá trị với đồng bào vùng cao. Khi có khách yêu cầu tìm hiểu, bà Máy lại biểu diễn các công đoạn trên chiếc guồng quay bằng gỗ.
“Phải quen tay mới làm được, nhiều người thử lần đầu thường bị đau chân”, bà nói, tay khéo léo đưa sợi theo nhịp đạp của đòn bẩy.
Bà Sùng Thị Máy, Phó giám đốc Hợp tác xã dệt lanh Cán Tỷ, cho biết lượng khách tham quan trực tiếp không nhiều, đơn hàng chủ yếu đến từ khách mua trực tuyến hoặc xuất khẩu. Thời gian đầu thành lập, đơn vị gặp khó trong tiêu thụ khiến hầu hết thành viên nản lòng. Sau nhiều lần tham gia các hội chợ lớn, sản phẩm của hợp tác xã dần nhận được sự quan tâm từ thị trường.
Hiện nay, mỗi tháng nghề dệt mang lại 3-5 triệu đồng cho mỗi người. Đây là khoản thu nhập ổn định, có giá trị với đồng bào vùng cao. Khi có khách yêu cầu tìm hiểu, bà Máy lại biểu diễn các công đoạn trên chiếc guồng quay bằng gỗ.
“Phải quen tay mới làm được, nhiều người thử lần đầu thường bị đau chân”, bà nói, tay khéo léo đưa sợi theo nhịp đạp của đòn bẩy.
Bà Máy chuẩn bị cục sáp ong nguyên chất cỡ lớn để một thành viên lớn tuổi làm nguyên liệu vẽ. Cục sáp này sau đó được đun chảy trên bếp than củi để làm mực. Theo bà Mai, sáp ong tốt nhất phải khai thác từ tự nhiên vì ong nuôi thường ăn đường, cho ra màu mực không đẹp.
Bà Máy chuẩn bị cục sáp ong nguyên chất cỡ lớn để một thành viên lớn tuổi làm nguyên liệu vẽ. Cục sáp này sau đó được đun chảy trên bếp than củi để làm mực. Theo bà Mai, sáp ong tốt nhất phải khai thác từ tự nhiên vì ong nuôi thường ăn đường, cho ra màu mực không đẹp.
Hoa văn được người Mông để vẽ khá đa dạng, gồm các hình ảnh tượng hình như chân voi (ảnh), mặt trời, hoa lá. Các họa tiết này cũng là ngôn ngữ biểu đạt văn hóa, tín ngưỡng và tình trạng hôn nhân của người Mông xưa.
Trong đó, hoa văn có vòng bao ngoài thường tượng trưng cho người đã lập gia đình, hai bông hoa úp vào nhau biểu thị tình cảm vợ chồng. Một số họa tiết khác lại thể hiện tình duyên của những cặp đôi không đến được với nhau.
Trước đây, người Mông sử dụng đồ vật thêu, vẽ họa tiết theo đúng ý nghĩa truyền thống, nhưng nay các quy tắc đã cởi mở hơn.
Hoa văn được người Mông để vẽ khá đa dạng, gồm các hình ảnh tượng hình như chân voi (ảnh), mặt trời, hoa lá. Các họa tiết này cũng là ngôn ngữ biểu đạt văn hóa, tín ngưỡng và tình trạng hôn nhân của người Mông xưa.
Trong đó, hoa văn có vòng bao ngoài thường tượng trưng cho người đã lập gia đình, hai bông hoa úp vào nhau biểu thị tình cảm vợ chồng. Một số họa tiết khác lại thể hiện tình duyên của những cặp đôi không đến được với nhau.
Trước đây, người Mông sử dụng đồ vật thêu, vẽ họa tiết theo đúng ý nghĩa truyền thống, nhưng nay các quy tắc đã cởi mở hơn.
Hoa văn được người Mông để vẽ khá đa dạng, gồm các hình ảnh tượng hình như chân voi (ảnh), mặt trời, hoa lá. Các họa tiết này cũng là ngôn ngữ biểu đạt văn hóa, tín ngưỡng và tình trạng hôn nhân của người Mông xưa.
Trong đó, hoa văn có vòng bao ngoài thường tượng trưng cho người đã lập gia đình, hai bông hoa úp vào nhau biểu thị tình cảm vợ chồng. Một số họa tiết khác lại thể hiện tình duyên của những cặp đôi không đến được với nhau.
Trước đây, người Mông sử dụng đồ vật thêu, vẽ họa tiết theo đúng ý nghĩa truyền thống, nhưng nay các quy tắc đã cởi mở hơn.
Đội tuyển Đức chọn lưu trú tại The Graylyn Estate và tập luyện tại sân vận động W. Dennie Spry Soccer Stadium, một trong những sân bóng đại học hàng đầu nước Mỹ.
Khách sạn lâu đài gần 100 tuổi này tọa lạc tại khu vực Triad, vùng đô thị gồm ba thành phố lớn thuộc bang Bắc Carolina. Nơi này được công nhận là Điểm đến Lịch sử của Mỹ từ năm 1978.
Đội tuyển Đức chọn lưu trú tại The Graylyn Estate và tập luyện tại sân vận động W. Dennie Spry Soccer Stadium, một trong những sân bóng đại học hàng đầu nước Mỹ.
Khách sạn lâu đài gần 100 tuổi này tọa lạc tại khu vực Triad, vùng đô thị gồm ba thành phố lớn thuộc bang Bắc Carolina. Nơi này được công nhận là Điểm đến Lịch sử của Mỹ từ năm 1978.
The Graylyn Estate rộng 22 ha, được xây dựng vào năm 1922 theo phong cách kiến trúc Norman. Khu vực này gồm lâu đài chính cùng các công trình phụ trợ như nhà khách, khu để xe và trang trại. Trước đây, cơ sở này thuộc sở hữu của gia đình doanh nhân Bowman Gray Sr, nguyên Chủ tịch Tập đoàn thuốc lá Reynolds. Nơi đây từng đón nhiều tổng thống Mỹ và các phái đoàn quốc tế.
The Graylyn Estate rộng 22 ha, được xây dựng vào năm 1922 theo phong cách kiến trúc Norman. Khu vực này gồm lâu đài chính cùng các công trình phụ trợ như nhà khách, khu để xe và trang trại. Trước đây, cơ sở này thuộc sở hữu của gia đình doanh nhân Bowman Gray Sr, nguyên Chủ tịch Tập đoàn thuốc lá Reynolds. Nơi đây từng đón nhiều tổng thống Mỹ và các phái đoàn quốc tế.
Hiện nay, Đại học Wake Forest quản lý Graylyn Estate, sử dụng nơi này làm trung tâm hội nghị và khách sạn. Khu nghỉ dưỡng gồm tòa nhà chính Manor House cùng hệ thống công trình phụ gồm The Mews, Bernard Cottage, Gardener’s Cottage và các nhà nghỉ biệt lập (bungalow).
Hiện nay, Đại học Wake Forest quản lý Graylyn Estate, sử dụng nơi này làm trung tâm hội nghị và khách sạn. Khu nghỉ dưỡng gồm tòa nhà chính Manor House cùng hệ thống công trình phụ gồm The Mews, Bernard Cottage, Gardener’s Cottage và các nhà nghỉ biệt lập (bungalow).
Khu khách sạn gồm 85 phòng nghỉ nhiều hạng và 15 phòng họp. Sau khi khảo sát nhiều địa điểm tại Mỹ, Liên đoàn Bóng đá Đức (DFB) quyết định chọn Graylyn Estate làm nơi lưu trú cho đội tuyển.
Công tác hậu cần được chuẩn bị từ cuối năm 2025. HLV Julian Nagelsmann, Giám đốc Thể thao Rudi Völler cùng Giám đốc Điều hành Andreas Rettig đã trực tiếp khảo sát cơ sở này vào đầu tháng 12/2025, ngay sau lễ bốc thăm chia bảng World Cup tại Washington, D.C.
Khu khách sạn gồm 85 phòng nghỉ nhiều hạng và 15 phòng họp. Sau khi khảo sát nhiều địa điểm tại Mỹ, Liên đoàn Bóng đá Đức (DFB) quyết định chọn Graylyn Estate làm nơi lưu trú cho đội tuyển.
Công tác hậu cần được chuẩn bị từ cuối năm 2025. HLV Julian Nagelsmann, Giám đốc Thể thao Rudi Völler cùng Giám đốc Điều hành Andreas Rettig đã trực tiếp khảo sát cơ sở này vào đầu tháng 12/2025, ngay sau lễ bốc thăm chia bảng World Cup tại Washington, D.C.
Khu khách sạn gồm 85 phòng nghỉ nhiều hạng và 15 phòng họp. Sau khi khảo sát nhiều địa điểm tại Mỹ, Liên đoàn Bóng đá Đức (DFB) quyết định chọn Graylyn Estate làm nơi lưu trú cho đội tuyển.
Công tác hậu cần được chuẩn bị từ cuối năm 2025. HLV Julian Nagelsmann, Giám đốc Thể thao Rudi Völler cùng Giám đốc Điều hành Andreas Rettig đã trực tiếp khảo sát cơ sở này vào đầu tháng 12/2025, ngay sau lễ bốc thăm chia bảng World Cup tại Washington, D.C.
Khu khách sạn gồm 85 phòng nghỉ nhiều hạng và 15 phòng họp. Sau khi khảo sát nhiều địa điểm tại Mỹ, Liên đoàn Bóng đá Đức (DFB) quyết định chọn Graylyn Estate làm nơi lưu trú cho đội tuyển.
Công tác hậu cần được chuẩn bị từ cuối năm 2025. HLV Julian Nagelsmann, Giám đốc Thể thao Rudi Völler cùng Giám đốc Điều hành Andreas Rettig đã trực tiếp khảo sát cơ sở này vào đầu tháng 12/2025, ngay sau lễ bốc thăm chia bảng World Cup tại Washington, D.C.
Các phòng tắm được cải tạo theo tiêu chuẩn hiện đại, nhưng vẫn giữ phong cách cổ điển. Mỗi không gian được thiết kế theo phong cách riêng với các chi tiết trang trí thủ công, gạch lát, gương lớn và hệ thống chiếu sáng ấm.
Các phòng tắm được cải tạo theo tiêu chuẩn hiện đại, nhưng vẫn giữ phong cách cổ điển. Mỗi không gian được thiết kế theo phong cách riêng với các chi tiết trang trí thủ công, gạch lát, gương lớn và hệ thống chiếu sáng ấm.
Graylyn Estate có hai khu vực phục vụ chính. Graylyn Estate Dining bố trí theo phong cách truyền thống với bàn ăn, lò sưởi và nội thất gỗ, chuyên phục vụ ba bữa trong ngày. Khu vực Grille Room nằm tại tầng hầm. Ngoài ra, lâu đài còn cung cấp các không gian ăn uống, tiếp khách khác ở cả trong nhà và ngoài trời.
Graylyn Estate có hai khu vực phục vụ chính. Graylyn Estate Dining bố trí theo phong cách truyền thống với bàn ăn, lò sưởi và nội thất gỗ, chuyên phục vụ ba bữa trong ngày. Khu vực Grille Room nằm tại tầng hầm. Ngoài ra, lâu đài còn cung cấp các không gian ăn uống, tiếp khách khác ở cả trong nhà và ngoài trời.
Graylyn Estate có hai khu vực phục vụ chính. Graylyn Estate Dining bố trí theo phong cách truyền thống với bàn ăn, lò sưởi và nội thất gỗ, chuyên phục vụ ba bữa trong ngày. Khu vực Grille Room nằm tại tầng hầm. Ngoài ra, lâu đài còn cung cấp các không gian ăn uống, tiếp khách khác ở cả trong nhà và ngoài trời.
Đội ngũ đầu bếp đội tuyển Đức tự thiết kế thực đơn riêng cho các cầu thủ. Dịch vụ ăn tại phòng (in-room dining) được cung cấp từ 7h đến 21h hằng ngày. Khu vực giải trí và hồi phục thể lực đặt ngay trong khuôn viên nhằm đảm bảo tính riêng tư cho các thành viên.
Đội ngũ đầu bếp đội tuyển Đức tự thiết kế thực đơn riêng cho các cầu thủ. Dịch vụ ăn tại phòng (in-room dining) được cung cấp từ 7h đến 21h hằng ngày. Khu vực giải trí và hồi phục thể lực đặt ngay trong khuôn viên nhằm đảm bảo tính riêng tư cho các thành viên.
Sân vận động W. Dennie Spry của Đại học Wake Forest nằm cách Graylyn Estate 3 km, mất khoảng 7 phút di chuyển bằng ôtô. Đây là địa điểm tập luyện thường nhật của đội tuyển Đức.
"Do khoảng cách địa lý tại Mỹ lớn, chúng tôi phải di chuyển nhiều. Vì vậy, đội ưu tiên hạn chế đi lại trong lịch trình tập luyện hằng ngày. Địa điểm này đáp ứng được yêu cầu đó", HLV Julian Nagelsmann chia sẻ.
Ảnh: FB Wake Forest University
Sân vận động W. Dennie Spry của Đại học Wake Forest nằm cách Graylyn Estate 3 km, mất khoảng 7 phút di chuyển bằng ôtô. Đây là địa điểm tập luyện thường nhật của đội tuyển Đức.
"Do khoảng cách địa lý tại Mỹ lớn, chúng tôi phải di chuyển nhiều. Vì vậy, đội ưu tiên hạn chế đi lại trong lịch trình tập luyện hằng ngày. Địa điểm này đáp ứng được yêu cầu đó", HLV Julian Nagelsmann chia sẻ.
Ảnh: FB Wake Forest University
Khu nghỉ dưỡng được bảo vệ an ninh chặt chẽ, đảm bảo không gian yên tĩnh và riêng tư cho toàn đội.
HLV Julian Nagelsmann cho biết cơ sở này có nhiều điểm tương đồng với "Home Ground" - trung tâm huấn luyện thường xuyên của tuyển Đức tại Herzogenaurach (Đức), nơi đội từng lưu trú tại Euro 2024.
Khu nghỉ dưỡng được bảo vệ an ninh chặt chẽ, đảm bảo không gian yên tĩnh và riêng tư cho toàn đội.
HLV Julian Nagelsmann cho biết cơ sở này có nhiều điểm tương đồng với "Home Ground" - trung tâm huấn luyện thường xuyên của tuyển Đức tại Herzogenaurach (Đức), nơi đội từng lưu trú tại Euro 2024.
Ông Nguyễn Văn Hòa, du khách từ Quảng Trị, đứng ngập ngừng trước dãy cửa hàng trên đường Võ Nguyên Giáp (phường Ngũ Hành Sơn, Đà Nẵng). Trong chuyến tham quan cùng hơn 20 người lớn tuổi, cả đoàn dạo biển Mỹ Khê rồi sang khu An Thượng.
Khi một người muốn mua thuốc lá, mọi người loay hoay tìm tiệm tạp hóa vì nhiều cửa hàng chỉ treo biển hiệu bằng tiếng nước ngoài, không có tiếng Việt để nhận biết loại hình kinh doanh. Cuối cùng, nhờ người dân địa phương chỉ dẫn, cả đoàn mới tìm được một khách sạn có quầy tạp hóa nhỏ để mua.
Ghi nhận tại nhiều tuyến phố du lịch ở Đà Nẵng cho thấy biển hiệu, bảng quảng cáo thiếu tiếng Việt xuất hiện ngày càng nhiều. Không ít cơ sở chỉ sử dụng tiếng Hàn, tiếng Trung hoặc tiếng Anh với kích thước lớn, khiến nhiều người dân và du khách băn khoăn về việc tuân thủ quy định pháp luật cũng như gìn giữ bản sắc ngôn ngữ.
Dọc các tuyến đường đông đúc du khách nước ngoài như Võ Nguyên Giáp, Hồ Xuân Hương (phường Ngũ Hành Sơn), Trần Phú, Nguyễn Thái Học (phường Hải Châu), khu vực ven biển thuộc phường An Hải không khó để bắt gặp các bảng hiệu của nhà hàng, quán cà phê, cửa hàng tiện lợi, spa... chỉ ghi bằng tiếng nước ngoài.
Cho dù tình trạng biển hiệu, bảng quảng cáo có tiếng nước ngoài 'đè' tiếng Việt đã được phản ánh nhiều lần, nhưng thời gian gần đây thậm chí còn nhiều cơ sở kinh doanh có biển hiệu, bảng quảng cáo "trắng" tiếng Việt.
Tình trạng "có tất cả nhưng không có gì cả" thường xuyên xuất hiện khi những bảng hiệu quảng cáo có tới 5-6 ngôn ngữ thông dụng trên thế giới nhưng hoàn toàn không có tiếng Việt.
Một số khác chỉ ghi biển hiệu bằng ký tự nước ngoài, khiến người đi đường khó nhận biết loại hình kinh doanh.
Chị Trần Thị Lan (32 tuổi, nhân viên văn phòng) cho rằng việc nhiều tuyến phố xuất hiện dày đặc bảng hiệu nước ngoài tạo cảm giác như đang ở một khu phố của nước khác.
Theo chị Lan, là thành phố du lịch nên có bảng hiệu bằng tiếng Anh, tiếng Hàn để phục vụ khách quốc tế là điều bình thường. Tuy nhiên tiếng Việt vẫn phải là ngôn ngữ chính.
"Khách quốc tế cần được hỗ trợ bằng ngoại ngữ, nhưng không thể vì thế mà bỏ hẳn tiếng Việt. Người Việt đi trên phố mà không đọc được bảng hiệu thì rất khó chấp nhận" - chị Lan chia sẻ.
Ở góc độ doanh nghiệp, một chủ nhà hàng tại khu An Thượng (đề nghị không nêu tên) cho biết phần lớn khách của cơ sở là người Hàn Quốc và khách phương Tây, nên bảng hiệu được thiết kế để họ dễ nhận diện.
Chủ nhà hàng này cho biết anh không biết quy định về việc biển quảng cáo phải có chữ tiếng Việt, mà vì "hầu như không có khách Việt nào là khách hàng của chúng tôi".
Chùm ảnh nhiều cửa hàng "trắng" tiếng Việt trên biển hiệu, bảng quảng cáo:
Ngày 25-4, Câu lạc bộ Nghĩa tình Hòa Thịnh tổ chức chương trình caravan "Hòa Thịnh - Hương sen vẫy gọi", với sự tham gia của 30 ô tô cá nhân cùng 80 thành viên.
Theo ban tổ chức, chương trình caravan là hình thức du lịch trải nghiệm bằng ô tô riêng, thường theo nhóm và tự lái, giúp du khách chủ động khám phá các cung đường, kết hợp tham quan, cắm trại và tìm hiểu văn hóa bản địa.
Từ phố biển Tuy Hòa, đoàn xe caravan xuất phát từ quảng trường Tháp Nghinh Phong và đi qua các tuyến đường dẫn về xã Hòa Thịnh, nơi những cánh đồng, vườn tược đang hồi sinh sau đợt mưa lũ tháng 11-2025.
Đây cũng là đoạn đường tạo nhiều cảm xúc, khi du khách vừa lái xe, vừa cảm nhận sự chuyển mình từ không gian biển sang miền đồng bằng.
Đoàn cũng đã dâng hương tại Khu di tích lịch sử quốc gia Đồng Khởi Hòa Thịnh và Khu di tích lịch sử cấp tỉnh, địa điểm diễn ra vụ thảm sát học sinh Trường cấp II Lương Văn Chánh ở thôn Mỹ Xuân 2; trao quà cho 2 hộ dân có hoàn cảnh khó khăn tại địa phương.
Du khách Trần Thị Như Tuyết (45 tuổi, trú phường Tuy Hòa) chia sẻ: "Điều hấp dẫn nhất của chuyến đi là được lái xe cùng bạn bè, đi qua nhiều đoạn đường đẹp và dừng lại ở những điểm đến ý nghĩa của xã Hòa Thịnh.
Điều tôi ấn tượng là chỉ khoảng hơn 5 tháng sau trận lũ kinh hoàng, giờ quay lại Hòa Thịnh mọi thứ đã thay đổi, nhiều ngôi nhà mới mọc lên, người dân nhộn nhịp thu hoạch lúa".
Ông Phương Văn Lành - Bí thư Đảng ủy xã Hòa Thịnh, Trưởng ban tổ chức chương trình - cho biết: "Đây là lần đầu tiên xã Hòa Thịnh tổ chức du lịch bằng hình thức caravan với nguồn kinh phí tự đóng góp của các thành viên. Từ hình ảnh những đoàn xe cứu trợ trong mưa lũ năm 2025, nay địa phương muốn tạo nên hình ảnh những đoàn xe mang niềm vui, đưa du khách chứng kiến quê hương thay đổi sau thiên tai".
Ông Lành cũng nói chương trình là tiền đề để các đơn vị lữ hành xây dựng tour về Hòa Thịnh. "Thời gian tới chúng tôi sẽ mở rộng quy mô, thêm hình thức tham quan bằng xe máy, xe đạp cho nhiều nhóm du khách", ông Lành cho hay.