Xã Quản Bạ là điểm khởi đầu cho hành trình chinh phục những cung đường uốn lượn tại Hà Giang, nhưng du khách thường chỉ ghé Cổng trời, cây cô đơn rồi đi thẳng về hướng Đồng Văn.
Tại đây, hai hợp tác xã dệt lanh Lùng Tám và Cán Tỷ do phụ nữ Mông quản lý đang duy trì nghề dệt vải, vẽ sáp ong truyền thống. Những người cao tuổi nhất không rõ nghề có từ bao giờ. Mọi thứ bắt đầu từ khi người Mông đặt chân đến Hà Giang và trồng cây lanh để dệt trang phục truyền thống.
Xã Quản Bạ là điểm khởi đầu cho hành trình chinh phục những cung đường uốn lượn tại Hà Giang, nhưng du khách thường chỉ ghé Cổng trời, cây cô đơn rồi đi thẳng về hướng Đồng Văn.
Tại đây, hai hợp tác xã dệt lanh Lùng Tám và Cán Tỷ do phụ nữ Mông quản lý đang duy trì nghề dệt vải, vẽ sáp ong truyền thống. Những người cao tuổi nhất không rõ nghề có từ bao giờ. Mọi thứ bắt đầu từ khi người Mông đặt chân đến Hà Giang và trồng cây lanh để dệt trang phục truyền thống.
Nơi này hấp dẫn nhiều du khách, đặc biệt là khách nước ngoài.
Giữa khoảng sân nhỏ, nghệ nhân Sùng Thị Cở chăm chú quét sáp ong, vẽ từng họa tiết truyền thống lên tấm vải trắng dù đôi tay khuyết tật.
Quy trình dệt vải lanh gồm 9 bước cơ bản: trồng, thu hoạch; phơi, tước vỏ; giã mềm, nối sợi; se sợi, gỡ rối; nấu sợi tẩy trắng; lăn lanh; dệt vải; vẽ sáp ong và nhuộm màu; luộc sáp, giặt và hoàn thiện.
Nơi này hấp dẫn nhiều du khách, đặc biệt là khách nước ngoài.
Giữa khoảng sân nhỏ, nghệ nhân Sùng Thị Cở chăm chú quét sáp ong, vẽ từng họa tiết truyền thống lên tấm vải trắng dù đôi tay khuyết tật.
Quy trình dệt vải lanh gồm 9 bước cơ bản: trồng, thu hoạch; phơi, tước vỏ; giã mềm, nối sợi; se sợi, gỡ rối; nấu sợi tẩy trắng; lăn lanh; dệt vải; vẽ sáp ong và nhuộm màu; luộc sáp, giặt và hoàn thiện.
Claude, du khách Pháp, cùng vợ đến hợp tác xã Lùng Tám hồi cuối tháng 2. Sau khoảng 20 phút tham quan và tìm hiểu các công đoạn, ông nhận xét những người phụ nữ Mông này “thực sự phi thường” khi gìn giữ được nghề của tổ tiên qua nhiều thế hệ.
“Thật đáng ngưỡng mộ với những người phụ nữ còn làm việc ở độ tuổi này”, ông nói. Trong khi đó, bà Nicole, vợ ông, ấn tượng với các sản phẩm thủ công và mức giá tại đây nên quyết định mua một số chiếc túi, ví làm quà lưu niệm.
Claude, du khách Pháp, cùng vợ đến hợp tác xã Lùng Tám hồi cuối tháng 2. Sau khoảng 20 phút tham quan và tìm hiểu các công đoạn, ông nhận xét những người phụ nữ Mông này “thực sự phi thường” khi gìn giữ được nghề của tổ tiên qua nhiều thế hệ.
“Thật đáng ngưỡng mộ với những người phụ nữ còn làm việc ở độ tuổi này”, ông nói. Trong khi đó, bà Nicole, vợ ông, ấn tượng với các sản phẩm thủ công và mức giá tại đây nên quyết định mua một số chiếc túi, ví làm quà lưu niệm.
Hiện nay, sản phẩm của hợp tác xã này đã xuất sang nhiều nước châu Âu, thu nhập của thành viên cải thiện đáng kể so với ngày đầu thành lập năm 2001.
Các mặt hàng của hai hợp tác xã đều được làm thủ công. Tuy nhiên, các công đoạn tại đây chủ yếu mang tính trình diễn, giới thiệu. Các thành viên sẽ hoàn thiện từng khâu sản phẩm tại nhà.
Thi thoảng trên đường, du khách sẽ gặp những người phụ nữ Mông cuốn sợi lanh quanh bụng, vừa đi vừa se sợi.
Người làm tách đôi một đầu sợi lanh khoảng 10 cm rồi nối vào đầu một sợi khác bằng cách xoắn chặt. Phụ nữ Mông thường tận dụng thời gian rảnh như đi chợ, trò chuyện để nối lanh. Trong hình là thành viên của hợp tác xã Cán Tỷ, cách hợp tác xã Lùng Tám khoảng 5 phút chạy xe.
Thi thoảng trên đường, du khách sẽ gặp những người phụ nữ Mông cuốn sợi lanh quanh bụng, vừa đi vừa se sợi.
Người làm tách đôi một đầu sợi lanh khoảng 10 cm rồi nối vào đầu một sợi khác bằng cách xoắn chặt. Phụ nữ Mông thường tận dụng thời gian rảnh như đi chợ, trò chuyện để nối lanh. Trong hình là thành viên của hợp tác xã Cán Tỷ, cách hợp tác xã Lùng Tám khoảng 5 phút chạy xe.
Hợp tác xã Cán Tỷ có lượng khách tham quan vắng hơn so với hợp tác xã Lùng Tám. Tuy nhiên, giá sản phẩm tại đây được đánh giá tốt hơn hầu hết điểm bán hàng thủ công ở Hà Giang. So với một số khu vực xa trung tâm cũ, giá tại đây có thể rẻ hơn một nửa.
Hợp tác xã Cán Tỷ có lượng khách tham quan vắng hơn so với hợp tác xã Lùng Tám. Tuy nhiên, giá sản phẩm tại đây được đánh giá tốt hơn hầu hết điểm bán hàng thủ công ở Hà Giang. So với một số khu vực xa trung tâm cũ, giá tại đây có thể rẻ hơn một nửa.
Hợp tác xã Cán Tỷ có lượng khách tham quan vắng hơn so với hợp tác xã Lùng Tám. Tuy nhiên, giá sản phẩm tại đây được đánh giá tốt hơn hầu hết điểm bán hàng thủ công ở Hà Giang. So với một số khu vực xa trung tâm cũ, giá tại đây có thể rẻ hơn một nửa.
Bà Sùng Thị Máy, Phó giám đốc Hợp tác xã dệt lanh Cán Tỷ, cho biết lượng khách tham quan trực tiếp không nhiều, đơn hàng chủ yếu đến từ khách mua trực tuyến hoặc xuất khẩu. Thời gian đầu thành lập, đơn vị gặp khó trong tiêu thụ khiến hầu hết thành viên nản lòng. Sau nhiều lần tham gia các hội chợ lớn, sản phẩm của hợp tác xã dần nhận được sự quan tâm từ thị trường.
Hiện nay, mỗi tháng nghề dệt mang lại 3-5 triệu đồng cho mỗi người. Đây là khoản thu nhập ổn định, có giá trị với đồng bào vùng cao. Khi có khách yêu cầu tìm hiểu, bà Máy lại biểu diễn các công đoạn trên chiếc guồng quay bằng gỗ.
“Phải quen tay mới làm được, nhiều người thử lần đầu thường bị đau chân”, bà nói, tay khéo léo đưa sợi theo nhịp đạp của đòn bẩy.
Bà Sùng Thị Máy, Phó giám đốc Hợp tác xã dệt lanh Cán Tỷ, cho biết lượng khách tham quan trực tiếp không nhiều, đơn hàng chủ yếu đến từ khách mua trực tuyến hoặc xuất khẩu. Thời gian đầu thành lập, đơn vị gặp khó trong tiêu thụ khiến hầu hết thành viên nản lòng. Sau nhiều lần tham gia các hội chợ lớn, sản phẩm của hợp tác xã dần nhận được sự quan tâm từ thị trường.
Hiện nay, mỗi tháng nghề dệt mang lại 3-5 triệu đồng cho mỗi người. Đây là khoản thu nhập ổn định, có giá trị với đồng bào vùng cao. Khi có khách yêu cầu tìm hiểu, bà Máy lại biểu diễn các công đoạn trên chiếc guồng quay bằng gỗ.
“Phải quen tay mới làm được, nhiều người thử lần đầu thường bị đau chân”, bà nói, tay khéo léo đưa sợi theo nhịp đạp của đòn bẩy.
Bà Máy chuẩn bị cục sáp ong nguyên chất cỡ lớn để một thành viên lớn tuổi làm nguyên liệu vẽ. Cục sáp này sau đó được đun chảy trên bếp than củi để làm mực. Theo bà Mai, sáp ong tốt nhất phải khai thác từ tự nhiên vì ong nuôi thường ăn đường, cho ra màu mực không đẹp.
Bà Máy chuẩn bị cục sáp ong nguyên chất cỡ lớn để một thành viên lớn tuổi làm nguyên liệu vẽ. Cục sáp này sau đó được đun chảy trên bếp than củi để làm mực. Theo bà Mai, sáp ong tốt nhất phải khai thác từ tự nhiên vì ong nuôi thường ăn đường, cho ra màu mực không đẹp.
Hoa văn được người Mông để vẽ khá đa dạng, gồm các hình ảnh tượng hình như chân voi (ảnh), mặt trời, hoa lá. Các họa tiết này cũng là ngôn ngữ biểu đạt văn hóa, tín ngưỡng và tình trạng hôn nhân của người Mông xưa.
Trong đó, hoa văn có vòng bao ngoài thường tượng trưng cho người đã lập gia đình, hai bông hoa úp vào nhau biểu thị tình cảm vợ chồng. Một số họa tiết khác lại thể hiện tình duyên của những cặp đôi không đến được với nhau.
Trước đây, người Mông sử dụng đồ vật thêu, vẽ họa tiết theo đúng ý nghĩa truyền thống, nhưng nay các quy tắc đã cởi mở hơn.
Hoa văn được người Mông để vẽ khá đa dạng, gồm các hình ảnh tượng hình như chân voi (ảnh), mặt trời, hoa lá. Các họa tiết này cũng là ngôn ngữ biểu đạt văn hóa, tín ngưỡng và tình trạng hôn nhân của người Mông xưa.
Trong đó, hoa văn có vòng bao ngoài thường tượng trưng cho người đã lập gia đình, hai bông hoa úp vào nhau biểu thị tình cảm vợ chồng. Một số họa tiết khác lại thể hiện tình duyên của những cặp đôi không đến được với nhau.
Trước đây, người Mông sử dụng đồ vật thêu, vẽ họa tiết theo đúng ý nghĩa truyền thống, nhưng nay các quy tắc đã cởi mở hơn.
Hoa văn được người Mông để vẽ khá đa dạng, gồm các hình ảnh tượng hình như chân voi (ảnh), mặt trời, hoa lá. Các họa tiết này cũng là ngôn ngữ biểu đạt văn hóa, tín ngưỡng và tình trạng hôn nhân của người Mông xưa.
Trong đó, hoa văn có vòng bao ngoài thường tượng trưng cho người đã lập gia đình, hai bông hoa úp vào nhau biểu thị tình cảm vợ chồng. Một số họa tiết khác lại thể hiện tình duyên của những cặp đôi không đến được với nhau.
Trước đây, người Mông sử dụng đồ vật thêu, vẽ họa tiết theo đúng ý nghĩa truyền thống, nhưng nay các quy tắc đã cởi mở hơn.
Thuật ngữ "Chỉ số Waffle House" được biết đến rộng rãi ở Mỹ nhưng không thực sự liên quan đến bánh waffle. Vào năm 2004, Giám đốc Quản lý Khẩn cấp Florida Craig Fugate đã đưa ra thuật ngữ này như một cách gián tiếp để biết mức độ thiệt hại nghiêm trọng tại một khu vực, dựa trên số lượng địa điểm Waffle House vẫn mở cửa và phục vụ sau bão.
Chỉ số Waffle House là một thước đo phi chính thức được đặt theo tên chuỗi nhà hàng Waffle House để xác định tác động của bão và quy mô hỗ trợ cần thiết cho việc phục hồi sau thảm họa. Thước đo này dựa trên uy tín của Waffle House trong việc duy trì mở cửa trong thời tiết cực đoan và mở lại nhanh chóng sau các hiện tượng thời tiết khắc nghiệt như lốc xoáy hoặc bão.
"Nhiều người sẽ nghĩ chúng tôi duy trì mở cửa để kiếm thêm tiền. Thực tế, chúng tôi lỗ và đây là vấn đề liên quan đến con người, không phải tiền bạc", Njeri Boss, Phó Chủ tịch Quan hệ Công chúng của Waffle House cho biết. Qua nhiều năm, Boss nói công ty đã học được những gì mọi người cần để giúp một cộng đồng đứng vững trở lại.
Waffle House thực hiện phần lớn hoạt động kinh doanh ở miền Nam, nơi thường xuyên xảy ra bão, nên họ có hệ thống quản lý rủi ro và chuẩn bị sẵn sàng cho thảm họa tốt. Boss cho biết mọi nhà hàng đều có một kịch bản ứng phó bão được sửa đổi hàng năm để hướng dẫn đội ngũ quản lý những việc cần làm trong trường hợp khẩn cấp.
Các nhà hàng có thực đơn cho những thời điểm không có nước, điện và thậm chí cả gas. Các thực đơn này bị giới hạn và không cung cấp đầy đủ các lựa chọn, điều này giúp Chỉ số Waffle House hiếm khi đạt mức đỏ.
Chỉ số Waffle House có ba cấp độ dựa trên mức độ phục vụ mà nhà hàng có thể cung cấp ngay sau bão: Xanh (Thực đơn đầy đủ; nhà hàng ít hoặc không bị hư hại và có đủ điện); Vàng (Thực đơn hạn chế; nhà hàng sắp hết thực phẩm hoặc có điện hạn chế) và Đỏ (Waffle House đóng cửa hoàn toàn).
Chỉ số Waffle House tồn tại song song với các phép đo gió, lượng mưa và thông tin thời tiết chính thức khác như Thang đo gió bão Saffir–Simpson để chỉ ra cường độ của một cơn bão. Boss nói Chỉ số Waffle House không thuộc về Waffle House nhưng họ trân trọng việc tên mình được sử dụng. Mọi người ở cả trong và ngoài nước đều biết về nó.
Boss thường xuyên nhận được các cuộc gọi hỏi về cách thức hoạt động của chỉ số này và phải nhắc nhở mọi người nó không phải của công ty.
Nếu một cửa hàng Waffle House đóng cửa trước khi bão đổ bộ, đó là dấu hiệu cho thấy thời tiết cực kỳ khắc nghiệt sắp xảy ra và người dân trong khu vực nên sơ tán. FEMA (Cơ quan Quản lý Khẩn cấp Liên bang Mỹ) chú ý đến việc đóng cửa của Waffle House vì giúp chỉ ra có bao nhiêu người đã sơ tán khỏi một thị trấn.
Vì vậy, Waffle House có thể là nguồn lực để sử dụng cùng với thông tin thời tiết nhằm giúp người dân Mỹ cân nhắc các hành động cần thiết trước, trong và sau các hiện tượng thời tiết khắc nghiệt.
Waffle House ra đời năm 1955 tại Atlanta với mô hình kết hợp đồ ăn nhanh 24 giờ và phục vụ tại bàn. Hai nhà sáng lập chọn tên gọi này vì bánh waffle mang lại lợi nhuận cao nhất trong thực đơn thời điểm đó. Hiện nay, chuỗi nhà hàng mở rộng tới hơn 2.000 chi nhánh tại 25 bang Mỹ và tiêu thụ 2% tổng lượng trứng toàn quốc. Cơ sở này không chỉ là quán ăn mà đã trở thành biểu tượng văn hóa đặc trưng của miền Nam nước Mỹ.
Nhiều người cho rằng các hãng hàng không sử dụng cookie để theo dõi việc tìm chuyến bay và tăng giá khi thấy nhu cầu cao. Nhưng theo các chuyên gia của Dollar Flight Club, đơn vị cung cấp dịch vụ tìm kiếm và gửi ưu đãi vé máy bay giá rẻ, nguyên nhân khiến giá vé thay đổi liên tục là do các thuật toán định giá linh hoạt, sự biến động của nhu cầu, yếu tố thị trường và mức độ cạnh tranh.
Hãng bay không theo dõi hành vi từng cá nhân mà theo dõi nhu cầu tổng thể. Việc nhiều người tìm kiếm lặp lại cùng một chặng bay có thể khiến hệ thống nhận định nhu cầu đang cao và từ đó giá vé tăng.
Các hãng hàng không cũng sử dụng hệ thống quản lý doanh thu để điều chỉnh giá vé theo thời gian thực, dựa trên nhu cầu, số lượng ghế còn trống và mức độ cạnh tranh. Với cơ chế định giá linh hoạt, các hãng sẽ chia ghế thành nhiều mức giá, gọi là nhóm giá vé (fare buckets). Khi ghế rẻ được bán hết, giá vé sẽ tự động tăng lên.
Đây là những lý do trong quá trình đặt vé bạn sẽ thấy có hiện tượng giá thay đổi.
Chẳng hạn, Delta Air Lines sử dụng 77 nhóm giá vé, trong khi American Airlines dùng 24 và Southwest Airlines dùng 28, theo Dollar Flight Club. Khi các nhóm giá rẻ hết chỗ, hệ thống sẽ tự động chuyển sang mức giá cao hơn tiếp theo. Cách làm này cho phép các hãng giữ lại một số ghế hạng phổ thông để bán cho khách đặt sát giờ, thường là khách đi công tác. Đây cũng là nhóm khách thường chấp nhận mức giá cao hơn.
Một yếu tố điều chỉnh khác dựa trên thuật toán là nhu cầu và thói quen đặt vé, chẳng hạn tốc độ bán vé so với dữ liệu lịch sử. Nếu một chuyến bay được đặt nhanh hơn dự kiến, giá vé có thể tăng gần như ngay lập tức.
Ngoài ra còn có những yếu tố dễ dự đoán hơn ảnh hưởng đến nhu cầu, như các dịp lễ Tết và cuối tuần. Nhưng với những yếu tố khó đoán hơn, Dollar Flight Club cho biết các hãng hàng không thường thiết lập các mốc tăng giá tự động, khoảng 21, 14 và 7 ngày trước ngày khởi hành là những thời điểm giá vé có xu hướng tăng.
Giống nhiều doanh nghiệp trong lĩnh vực khác, các hãng hàng không cũng theo dõi sát đối thủ cạnh tranh. Nếu một hãng giảm giá, hãng khác thường sẽ điều chỉnh để duy trì sức cạnh tranh, tạo ra hiệu ứng lan tỏa trên thị trường.
Ngoài ra còn có những yếu tố vĩ mô ảnh hưởng đến giá vé, như tình trạng thiếu lao động, nhu cầu du lịch tăng mạnh, chi phí nhiên liệu, hoặc như hiện tại do xung đột ở Trung Đông.
Các hãng hàng không cũng có thể điều chỉnh giá vé dựa trên "điểm bán" (point of sale), nghĩa là cùng một chuyến bay nhưng giá có thể khác nhau tùy theo vị trí của bạn.
Dollar Flight Club khuyên khách sử dụng chế độ ẩn danh khi tìm kiếm, để các hãng hàng không và trang đặt vé không thể theo dõi hành vi của bạn hoặc lịch sử tìm kiếm.
Ngoài ra, nếu đặt vé cho một nhóm, hãy kiểm tra giá cho một hành khách trước rồi mới thêm những người khác.
Mới đây, liên quan tới câu chuyện xảy ra tại một quán cà phê tại TPHCM, thu hút sự quan tâm của dư luận.
Phía quán cà phê đăng tải hình ảnh của nhóm khách dùng không gian của quán để học bài và uống cà phê. Nhóm khách tới lúc 9h và rời đi lúc 19h. Theo chủ quán, trong suốt 10 tiếng, nhóm khách có mang đồ ăn từ bên ngoài để sử dụng.
Khi khách ra thanh toán, phía cơ sở kinh doanh đã phụ thu mỗi khách 40.000 đồng. Tuy nhiên, cách xử lý này khiến nhóm khách không hài lòng vì cho rằng chưa được quán thông báo trước chuyện thu thêm chi phí và quyết định để lại đánh giá 1 sao.
Hiện câu chuyện cũng thu hút những bình luận trái chiều trên nhiều nền tảng mạng xã hội.
Trên thực tế, tình trạng này không phải là cá biệt. Nhiều quán cà phê đặc biệt là nơi có không gian rộng, yên tĩnh, điều hòa mát và wifi mạnh đang trở thành nơi làm việc quen thuộc của sinh viên, nhân viên làm việc từ xa hay người làm tự do (freelancer). Tuy nhiên, với nhiều hàng quán cà phê, đây lại là con dao hai lưỡi.
Chia sẻ với phóng viên Dân trí, anh L.K., chủ một chuỗi quán cà phê tại Hà Nội nhận định, nhóm khách kể trên có thể mang tới quán cảm giác đông đúc, gia tăng độ nhận diện. Tuy nhiên, nếu khách ngồi quá lâu nhưng chỉ gọi một ly đồ uống giá thấp, sử dụng điện, wifi và điều hòa thời gian dài khiến chi phí vận hành tăng cao.
"Nếu nhiều khách chỉ gọi ly đồ uống chỉ 40.000 đồng nhưng ngồi 5-6 tiếng, cắm sạc máy tính, điện thoại và mang thêm đồ ăn ở ngoài, quán chỉ lỗ chứ khó có lời", chủ quán phân trần.
Bài toán xử lý không gian: Minh bạch ngay từ đầu, ứng xử hiếu khách
Với nhiều năm kinh nghiệm, chuyên gia Trần Trung Hiếu trong ngành F&B (Food and Beverage - ngành dịch vụ thực phẩm và đồ uống) nhận định, việc khách tới quán cà phê chỉ gọi lượng đồ uống ít và làm việc suốt nhiều giờ không phải chuyện hiếm. Điều này khiến không ít chủ quán đau đầu với bài toán vận hành.
Tuy nhiên, trong trường hợp kể trên, ông Hiếu nhận định, chủ quán có cách xử lý không đúng.
Trao đổi với phóng viên Dân trí, vị chuyên gia này cho rằng, điểm mấu chốt của sự việc nằm ở chỗ quán có thông báo rõ ràng với khách về quy định ngay từ đầu hay không.
Khách có nắm được thông tin nếu ngồi lâu quá thời gian sẽ bị thu thêm phụ phí hay chưa. Nếu không có thông báo có nghĩa là mặc định khách được quyền sử dụng không gian theo cách họ muốn.
Chuyên gia nhận định, việc khách ngồi lâu, không gọi thêm đồ và mang đồ ăn bên ngoài vào là hệ quả của việc quán chưa thiết lập rõ “tiêu chuẩn sử dụng không gian”.
Một chi tiết gây tranh cãi khác là việc quán đăng tải hình ảnh trích xuất từ camera, cho thấy cảnh khách ăn uống, nghỉ ngơi trong quán nhằm chứng minh hành vi của khách.
Theo ông Hiếu, đây là hành động không phù hợp.
“Dù với mục đích gì, việc đưa hình ảnh khách hàng từ camera ra ngoài là điều không thể chấp nhận được. Khách chưa lên tiếng nhưng về nguyên tắc, đây là hành vi vi phạm quyền riêng tư”, ông nhấn mạnh.
Ở góc độ vận hành, chuyên gia cho rằng, việc khách ngồi lâu vốn là đặc thù của ngành cà phê, đặc biệt ở nơi có không gian phục vụ làm việc, học tập. Giải pháp cho vấn đề này, ông Hiếu cho rằng cần 2 nguyên tắc quan trọng.
Mọi quy định về việc sử dụng không gian, thời gian ngồi, thu thêm phụ phí cũng như mang đồ ăn từ bên ngoài vào, cần được thông báo rõ ràng, minh bạch ngay từ đầu để khách lựa chọn.
Bên cạnh đó, ứng xử với khách phải đặt yếu tố "hiếu khách" lên hàng đầu. Nếu không gian hạn chế, quán hoàn toàn nên thông báo khách sẽ ngồi bao lâu. Nếu ở lại lâu hơn, khách có thể ủng hộ quán bằng cách gọi thêm đồ hoặc nhường chỗ cho người mới.
"Đây cũng là bài học điển hình cho các mô hình kinh doanh dịch vụ: minh bạch quy định và giữ tinh thần hiếu khách là yếu tố then chốt để giữ chân khách hàng lâu dài", ông Hiếu nói.
Thực tế, nhiều quán cà phê bắt đầu giới hạn việc cấm sử dụng máy tính cá nhân vào giờ cao điểm hay cuối tuần nhằm tránh tình trạng không gian bị chiếm dụng quá lâu.
Tuy nhiên, các quán đều có sự thông báo với khách trước khi dùng đồ uống.
Theo tờ The Guardian, xu hướng này xuất hiện tại Mỹ. Một số quán cà phê tại New York hay Washington DC đã cắt Wi-Fi, giới hạn thời gian truy cập Internet hoặc che ổ cắm điện nhằm giảm lượng khách ngồi lâu.
Các đơn vị kinh doanh nhận định, việc để khách làm việc cả ngày khiến doanh thu mỗi bàn giảm mạnh nên phải dùng biện pháp xử lý. Mặc dù vậy, biện pháp hạn chế cũng tạo ra tranh luận bởi một số bộ phận khách hàng coi chính sách cắt wifi hay cấm dùng máy tính cá nhân ở quán cà phê là hành động thiếu thân thiện, đặc biệt với nhóm khách làm việc tự do.