Xã Quản Bạ là điểm khởi đầu cho hành trình chinh phục những cung đường uốn lượn tại Hà Giang, nhưng du khách thường chỉ ghé Cổng trời, cây cô đơn rồi đi thẳng về hướng Đồng Văn.
Tại đây, hai hợp tác xã dệt lanh Lùng Tám và Cán Tỷ do phụ nữ Mông quản lý đang duy trì nghề dệt vải, vẽ sáp ong truyền thống. Những người cao tuổi nhất không rõ nghề có từ bao giờ. Mọi thứ bắt đầu từ khi người Mông đặt chân đến Hà Giang và trồng cây lanh để dệt trang phục truyền thống.
Xã Quản Bạ là điểm khởi đầu cho hành trình chinh phục những cung đường uốn lượn tại Hà Giang, nhưng du khách thường chỉ ghé Cổng trời, cây cô đơn rồi đi thẳng về hướng Đồng Văn.
Tại đây, hai hợp tác xã dệt lanh Lùng Tám và Cán Tỷ do phụ nữ Mông quản lý đang duy trì nghề dệt vải, vẽ sáp ong truyền thống. Những người cao tuổi nhất không rõ nghề có từ bao giờ. Mọi thứ bắt đầu từ khi người Mông đặt chân đến Hà Giang và trồng cây lanh để dệt trang phục truyền thống.
Nơi này hấp dẫn nhiều du khách, đặc biệt là khách nước ngoài.
Giữa khoảng sân nhỏ, nghệ nhân Sùng Thị Cở chăm chú quét sáp ong, vẽ từng họa tiết truyền thống lên tấm vải trắng dù đôi tay khuyết tật.
Quy trình dệt vải lanh gồm 9 bước cơ bản: trồng, thu hoạch; phơi, tước vỏ; giã mềm, nối sợi; se sợi, gỡ rối; nấu sợi tẩy trắng; lăn lanh; dệt vải; vẽ sáp ong và nhuộm màu; luộc sáp, giặt và hoàn thiện.
Nơi này hấp dẫn nhiều du khách, đặc biệt là khách nước ngoài.
Giữa khoảng sân nhỏ, nghệ nhân Sùng Thị Cở chăm chú quét sáp ong, vẽ từng họa tiết truyền thống lên tấm vải trắng dù đôi tay khuyết tật.
Quy trình dệt vải lanh gồm 9 bước cơ bản: trồng, thu hoạch; phơi, tước vỏ; giã mềm, nối sợi; se sợi, gỡ rối; nấu sợi tẩy trắng; lăn lanh; dệt vải; vẽ sáp ong và nhuộm màu; luộc sáp, giặt và hoàn thiện.
Claude, du khách Pháp, cùng vợ đến hợp tác xã Lùng Tám hồi cuối tháng 2. Sau khoảng 20 phút tham quan và tìm hiểu các công đoạn, ông nhận xét những người phụ nữ Mông này “thực sự phi thường” khi gìn giữ được nghề của tổ tiên qua nhiều thế hệ.
“Thật đáng ngưỡng mộ với những người phụ nữ còn làm việc ở độ tuổi này”, ông nói. Trong khi đó, bà Nicole, vợ ông, ấn tượng với các sản phẩm thủ công và mức giá tại đây nên quyết định mua một số chiếc túi, ví làm quà lưu niệm.
Claude, du khách Pháp, cùng vợ đến hợp tác xã Lùng Tám hồi cuối tháng 2. Sau khoảng 20 phút tham quan và tìm hiểu các công đoạn, ông nhận xét những người phụ nữ Mông này “thực sự phi thường” khi gìn giữ được nghề của tổ tiên qua nhiều thế hệ.
“Thật đáng ngưỡng mộ với những người phụ nữ còn làm việc ở độ tuổi này”, ông nói. Trong khi đó, bà Nicole, vợ ông, ấn tượng với các sản phẩm thủ công và mức giá tại đây nên quyết định mua một số chiếc túi, ví làm quà lưu niệm.
Hiện nay, sản phẩm của hợp tác xã này đã xuất sang nhiều nước châu Âu, thu nhập của thành viên cải thiện đáng kể so với ngày đầu thành lập năm 2001.
Các mặt hàng của hai hợp tác xã đều được làm thủ công. Tuy nhiên, các công đoạn tại đây chủ yếu mang tính trình diễn, giới thiệu. Các thành viên sẽ hoàn thiện từng khâu sản phẩm tại nhà.
Thi thoảng trên đường, du khách sẽ gặp những người phụ nữ Mông cuốn sợi lanh quanh bụng, vừa đi vừa se sợi.
Người làm tách đôi một đầu sợi lanh khoảng 10 cm rồi nối vào đầu một sợi khác bằng cách xoắn chặt. Phụ nữ Mông thường tận dụng thời gian rảnh như đi chợ, trò chuyện để nối lanh. Trong hình là thành viên của hợp tác xã Cán Tỷ, cách hợp tác xã Lùng Tám khoảng 5 phút chạy xe.
Thi thoảng trên đường, du khách sẽ gặp những người phụ nữ Mông cuốn sợi lanh quanh bụng, vừa đi vừa se sợi.
Người làm tách đôi một đầu sợi lanh khoảng 10 cm rồi nối vào đầu một sợi khác bằng cách xoắn chặt. Phụ nữ Mông thường tận dụng thời gian rảnh như đi chợ, trò chuyện để nối lanh. Trong hình là thành viên của hợp tác xã Cán Tỷ, cách hợp tác xã Lùng Tám khoảng 5 phút chạy xe.
Hợp tác xã Cán Tỷ có lượng khách tham quan vắng hơn so với hợp tác xã Lùng Tám. Tuy nhiên, giá sản phẩm tại đây được đánh giá tốt hơn hầu hết điểm bán hàng thủ công ở Hà Giang. So với một số khu vực xa trung tâm cũ, giá tại đây có thể rẻ hơn một nửa.
Hợp tác xã Cán Tỷ có lượng khách tham quan vắng hơn so với hợp tác xã Lùng Tám. Tuy nhiên, giá sản phẩm tại đây được đánh giá tốt hơn hầu hết điểm bán hàng thủ công ở Hà Giang. So với một số khu vực xa trung tâm cũ, giá tại đây có thể rẻ hơn một nửa.
Hợp tác xã Cán Tỷ có lượng khách tham quan vắng hơn so với hợp tác xã Lùng Tám. Tuy nhiên, giá sản phẩm tại đây được đánh giá tốt hơn hầu hết điểm bán hàng thủ công ở Hà Giang. So với một số khu vực xa trung tâm cũ, giá tại đây có thể rẻ hơn một nửa.
Bà Sùng Thị Máy, Phó giám đốc Hợp tác xã dệt lanh Cán Tỷ, cho biết lượng khách tham quan trực tiếp không nhiều, đơn hàng chủ yếu đến từ khách mua trực tuyến hoặc xuất khẩu. Thời gian đầu thành lập, đơn vị gặp khó trong tiêu thụ khiến hầu hết thành viên nản lòng. Sau nhiều lần tham gia các hội chợ lớn, sản phẩm của hợp tác xã dần nhận được sự quan tâm từ thị trường.
Hiện nay, mỗi tháng nghề dệt mang lại 3-5 triệu đồng cho mỗi người. Đây là khoản thu nhập ổn định, có giá trị với đồng bào vùng cao. Khi có khách yêu cầu tìm hiểu, bà Máy lại biểu diễn các công đoạn trên chiếc guồng quay bằng gỗ.
“Phải quen tay mới làm được, nhiều người thử lần đầu thường bị đau chân”, bà nói, tay khéo léo đưa sợi theo nhịp đạp của đòn bẩy.
Bà Sùng Thị Máy, Phó giám đốc Hợp tác xã dệt lanh Cán Tỷ, cho biết lượng khách tham quan trực tiếp không nhiều, đơn hàng chủ yếu đến từ khách mua trực tuyến hoặc xuất khẩu. Thời gian đầu thành lập, đơn vị gặp khó trong tiêu thụ khiến hầu hết thành viên nản lòng. Sau nhiều lần tham gia các hội chợ lớn, sản phẩm của hợp tác xã dần nhận được sự quan tâm từ thị trường.
Hiện nay, mỗi tháng nghề dệt mang lại 3-5 triệu đồng cho mỗi người. Đây là khoản thu nhập ổn định, có giá trị với đồng bào vùng cao. Khi có khách yêu cầu tìm hiểu, bà Máy lại biểu diễn các công đoạn trên chiếc guồng quay bằng gỗ.
“Phải quen tay mới làm được, nhiều người thử lần đầu thường bị đau chân”, bà nói, tay khéo léo đưa sợi theo nhịp đạp của đòn bẩy.
Bà Máy chuẩn bị cục sáp ong nguyên chất cỡ lớn để một thành viên lớn tuổi làm nguyên liệu vẽ. Cục sáp này sau đó được đun chảy trên bếp than củi để làm mực. Theo bà Mai, sáp ong tốt nhất phải khai thác từ tự nhiên vì ong nuôi thường ăn đường, cho ra màu mực không đẹp.
Bà Máy chuẩn bị cục sáp ong nguyên chất cỡ lớn để một thành viên lớn tuổi làm nguyên liệu vẽ. Cục sáp này sau đó được đun chảy trên bếp than củi để làm mực. Theo bà Mai, sáp ong tốt nhất phải khai thác từ tự nhiên vì ong nuôi thường ăn đường, cho ra màu mực không đẹp.
Hoa văn được người Mông để vẽ khá đa dạng, gồm các hình ảnh tượng hình như chân voi (ảnh), mặt trời, hoa lá. Các họa tiết này cũng là ngôn ngữ biểu đạt văn hóa, tín ngưỡng và tình trạng hôn nhân của người Mông xưa.
Trong đó, hoa văn có vòng bao ngoài thường tượng trưng cho người đã lập gia đình, hai bông hoa úp vào nhau biểu thị tình cảm vợ chồng. Một số họa tiết khác lại thể hiện tình duyên của những cặp đôi không đến được với nhau.
Trước đây, người Mông sử dụng đồ vật thêu, vẽ họa tiết theo đúng ý nghĩa truyền thống, nhưng nay các quy tắc đã cởi mở hơn.
Hoa văn được người Mông để vẽ khá đa dạng, gồm các hình ảnh tượng hình như chân voi (ảnh), mặt trời, hoa lá. Các họa tiết này cũng là ngôn ngữ biểu đạt văn hóa, tín ngưỡng và tình trạng hôn nhân của người Mông xưa.
Trong đó, hoa văn có vòng bao ngoài thường tượng trưng cho người đã lập gia đình, hai bông hoa úp vào nhau biểu thị tình cảm vợ chồng. Một số họa tiết khác lại thể hiện tình duyên của những cặp đôi không đến được với nhau.
Trước đây, người Mông sử dụng đồ vật thêu, vẽ họa tiết theo đúng ý nghĩa truyền thống, nhưng nay các quy tắc đã cởi mở hơn.
Hoa văn được người Mông để vẽ khá đa dạng, gồm các hình ảnh tượng hình như chân voi (ảnh), mặt trời, hoa lá. Các họa tiết này cũng là ngôn ngữ biểu đạt văn hóa, tín ngưỡng và tình trạng hôn nhân của người Mông xưa.
Trong đó, hoa văn có vòng bao ngoài thường tượng trưng cho người đã lập gia đình, hai bông hoa úp vào nhau biểu thị tình cảm vợ chồng. Một số họa tiết khác lại thể hiện tình duyên của những cặp đôi không đến được với nhau.
Trước đây, người Mông sử dụng đồ vật thêu, vẽ họa tiết theo đúng ý nghĩa truyền thống, nhưng nay các quy tắc đã cởi mở hơn.
Đó là nội dung công văn UBND tỉnh Khánh Hòa ký gửi Bộ Xây dựng ngày 29-5 về việc rà soát, điều chỉnh hướng tuyến dự án đường sắt tốc độ cao trên trục Bắc - Nam, đoạn qua khu vực di tích quốc gia đặc biệt tháp Hòa Lai.
Theo UBND tỉnh Khánh Hòa, di tích kiến trúc nghệ thuật và khảo cổ tháp Hòa Lai (xã Thuận Bắc, tỉnh Khánh Hòa) được Thủ tướng Chính phủ xếp hạng Di tích quốc gia đặc biệt vào năm 2016. Đây là một trong những quần thể kiến trúc Chăm cổ tiêu biểu còn bảo tồn tương đối nguyên vẹn tại khu vực Nam Trung Bộ. Di tích có giá trị đặc biệt nổi bật về lịch sử, văn hóa, kiến trúc nghệ thuật, kỹ thuật xây dựng truyền thống và khảo cổ học.
Hiện nay, UBND tỉnh Khánh Hòa đang tổ chức lập quy hoạch bảo quản, tu bổ và phục hồi Di tích quốc gia đặc biệt tháp Hòa Lai, tổng diện tích khoanh vùng bảo vệ di tích khoảng 4,93ha, gồm: khu vực bảo vệ I khoảng 1,49ha, khu vực bảo vệ II khoảng 3,44ha.
Trong quá trình triển khai lập quy hoạch, UBND tỉnh Khánh Hòa đã rà soát hồ sơ báo cáo nghiên cứu tiền khả thi dự án đường sắt tốc độ cao Bắc - Nam.
Qua đó nhận thấy đoạn tuyến đường sắt tốc độ cao từ khoảng km1.246 - km1.247 qua địa bàn tỉnh Khánh Hòa dự kiến áp dụng giải pháp cầu cạn đi qua khu vực phụ cận, ảnh hưởng trực tiếp đến khu vực bảo vệ II của tháp Hòa Lai theo hồ sơ khoanh vùng bảo vệ di tích đang được tổ chức lập.
Tuy nhiên UBND tỉnh Khánh Hòa nhận định việc bố trí công trình hạ tầng giao thông quy mô lớn trong khu vực phụ cận di tích có nguy cơ tác động đến không gian cảnh quan văn hóa lịch sử, trục nhìn kiến trúc, tính toàn vẹn tổng thể của di tích. Đồng thời tiềm ẩn nguy cơ ảnh hưởng đến môi trường khảo cổ học, địa tầng khảo cổ chưa được phát lộ và các yếu tố gốc cấu thành di tích trong quá trình thi công, xử lý nền móng, khoan cọc và vận hành công trình.
Bên cạnh đó, với đặc thù tải trọng động lớn, tần suất khai thác cao và vận tốc vận hành lớn của tuyến đường sắt tốc độ cao, quá trình thi công và khai thác công trình có thể phát sinh rung chấn, tiếng ồn và các tác động kỹ thuật kéo dài, ảnh hưởng đến độ ổn định kết cấu, độ bền vật liệu và môi trường bảo tồn của công trình kiến trúc cổ có niên đại lâu đời như tháp Hòa Lai.
UBND tỉnh Khánh Hòa dẫn Luật Di sản văn hóa, cho thấy di tích được xếp hạng phải được khoanh vùng 2 khu vực bảo vệ. Trong đó: khu vực bảo vệ I là vùng có chứa đựng yếu tố gốc cấu thành di tích, phải được bảo vệ nguyên trạng về mặt bằng và không gian; khu vực bảo vệ II là khu vực bao quanh hoặc tiếp giáp khu vực bảo vệ I nhằm bảo vệ cảnh quan văn hóa của di tích; ngăn chặn, phòng ngừa và hạn chế các tác động tiêu cực có nguy cơ ảnh hưởng đến di tích, công trình, địa hình, cảnh quan văn hóa và hệ sinh thái tự nhiên của di tích.
Luật này cũng quy định việc xây dựng công trình trong khu vực bảo vệ II phải bảo đảm không tác động tiêu cực đến cảnh quan văn hóa của di tích; không che khuất tầm nhìn và mối liên hệ không gian của di tích…
World Cup 2026 khép lại bằng chiến thắng của Tây Ban Nha trước Argentina sau hiệp phụ trên sân MetLife (bang New Jersey, Mỹ). Với 104 trận đấu diễn ra tại 16 thành phố thuộc Mỹ, Mexico và Canada, giải đấu lớn nhất lịch sử bóng đá thế giới cũng trở thành kỳ World Cup có quy mô thương mại và lượng người theo dõi lớn nhất từ trước đến nay.
Trước khi giải đấu diễn ra, nghiên cứu do FIFA phối hợp Oxford Economics thực hiện ước tính World Cup 2026 có thể tạo ra khoảng 40,9 tỷ USD giá trị kinh tế cho ba quốc gia đồng đăng cai. FIFA cũng dự báo doanh thu của chu kỳ tài chính 2023-2026 vượt 13 tỷ USD, gần gấp đôi chu kỳ bốn năm trước, nhờ mở rộng quy mô giải đấu và gia tăng nguồn thu từ bản quyền truyền hình, tài trợ và bán vé.
World Cup 2026 chứng minh sức hút khi thu hút khoảng 6,5 triệu lượt khán giả trực tiếp đến các sân vận động, gần gấp đôi kỳ World Cup 2022 tại Qatar. Công suất lấp đầy các sân đạt trung bình 99,7%, trong khi hệ thống FIFA Fan Festival đón khoảng 7,7 triệu lượt người tham dự.
Lượng khán giả kỷ lục đã tạo cú hích cho ngành du lịch và dịch vụ. Thay vì bùng nổ ngay từ những trận mở màn, nhu cầu du lịch chỉ tăng mạnh khi giải bước vào vòng loại trực tiếp, thời điểm nhiều cổ động viên mới quyết định sang Mỹ sau khi biết đội tuyển của mình giành quyền đi tiếp.
Theo phân tích dữ liệu giao dịch của Viện Nghiên cứu Bank of America, chi tiêu bằng thẻ tại các thành phố đăng cai ở Mỹ tăng khoảng 5% trong giai đoạn từ ngày 10/6 đến 5/7 so với cùng kỳ năm trước. Các nhà hàng và quán bar là nhóm hưởng lợi rõ nhất khi người hâm mộ tập trung theo dõi các trận đấu.
Thị trường lưu trú cũng ghi nhận sự tăng trưởng ở giai đoạn cuối giải. Theo công ty phân tích CoStar, doanh thu trên mỗi phòng tại Kansas City tăng gần 50% so với cùng kỳ, còn Philadelphia tăng hơn 74% nhờ trùng thời điểm diễn ra World Cup với kỳ nghỉ Quốc khánh Mỹ và chuỗi sự kiện America 250.
Dữ liệu của AirDNA cho thấy lượng đặt chỗ lưu trú ngắn hạn tại Newark và Jersey City, hai địa phương phục vụ khán giả đến sân MetLife xem trận chung kết, tăng khoảng 45% so với năm trước, một phần do các quy định hạn chế cho thuê nhà ngắn hạn tại thành phố New York. Trong khi đó, công ty quản lý du lịch Navan cho biết giá phòng khách sạn trung bình tại New York đã vượt 1.800 USD mỗi đêm ngay cả trước khi World Cup khởi tranh.
Xu hướng đặt dịch vụ sát ngày cũng thể hiện ở thị trường hàng không. Theo dữ liệu của RateGain Travel Technologies, tổng lượng đặt chuyến bay đến các thành phố đăng cai World Cup tăng gần 4% so với cùng kỳ năm trước và tăng gần 75% ngay sau tuần khai mạc.
Riêng tại Argentina, lượng đặt vé máy bay đến Mỹ tăng khoảng 46% kể từ khi giải đấu bắt đầu. Tuyến Buenos Aires - Atlanta, nơi đội tuyển Argentina thi đấu vòng 1/8 và bán kết, ghi nhận lượng đặt vé tăng tới 108%. Theo Bhanu Chopra, nhà sáng lập RateGain, đây là minh chứng cho xu hướng mới của du lịch thể thao khi nhiều cổ động viên chỉ quyết định đặt vé máy bay và khách sạn sau khi biết đội tuyển của mình giành quyền đi tiếp.
Một số chuyên gia cho rằng hiệu quả kinh tế du lịch của World Cup cần được nhìn nhận thận trọng hơn.
Michael Edwards, giáo sư chuyên nghiên cứu tài chính thể thao tại Đại học Bang North Carolina, Mỹ, nhận định FIFA là bên hưởng lợi lớn nhất khi nắm giữ các nguồn doanh thu có giá trị cao như bản quyền truyền hình, tài trợ và bán vé. Trong khi đó, chính quyền các thành phố đăng cai phải chi hàng trăm triệu USD cho công tác an ninh, giao thông, y tế, vận hành hạ tầng và tổ chức các hoạt động dành cho người hâm mộ.
Theo ông, chi phí tổ chức tại các thành phố của Mỹ được ước tính từ 100 đến 200 triệu USD mỗi nơi. Một số địa phương như Seattle hay New York, New Jersey đã phải thu hẹp quy mô Fan Festival do chi phí vận hành lớn nhưng nguồn thu trực tiếp không tương xứng.
Edwards cũng lưu ý những thành phố vốn là điểm đến du lịch nổi tiếng như New York, Los Angeles hay Miami luôn có lượng khách lớn quanh năm. Vì vậy, khách sạn kín phòng hay nhà hàng đông khách trong thời gian diễn ra World Cup chưa đủ để chứng minh giải đấu tạo ra giá trị kinh tế thực sự.
"Một phần chi tiêu chỉ là sự dịch chuyển từ hoạt động du lịch vốn có", Edwards phân tích.
Sự phân hóa về lợi ích thể hiện rõ tại Mexico. Dù sân Azteca thu hút hơn 404.000 lượt khán giả qua năm trận đấu, cao nhất trong số các sân tổ chức World Cup 2026, nền kinh tế nước này không ghi nhận cú hích như kỳ vọng.
Theo Deloitte, World Cup tạo khoảng 100.000 việc làm tạm thời, thấp hơn khoảng 10% so với dự báo ban đầu. Chỉ số tiêu dùng của BBVA cho thấy trong tháng 6, chi tiêu cho khách sạn giảm 10,5%, chi tiêu tại nhà hàng giảm 4,9%, trong khi chi cho giải trí tăng 16,5%.
Ngân hàng Banorte cũng hạ dự báo mức đóng góp của World Cup vào tăng trưởng GDP của Mexico xuống còn khoảng 0,4-0,5%, thấp hơn ước tính trước đó. Các nhà phân tích cho rằng những yếu tố như triển vọng tăng trưởng chậm, lạm phát và tiến trình rà soát Hiệp định Thương mại Mỹ - Mexico - Canada (USMCA) vẫn có tác động lớn hơn nhiều so với hiệu ứng của giải đấu.
Theo nhận định của Giáo sư Michael Edwards, World Cup có thể là "một trải nghiệm chung đáng giá", mang lại niềm tự hào và sự kết nối cho cộng đồng, nhưng không nên mặc nhiên xem đây là một chiến lược phát triển kinh tế hiệu quả.
Tại buổi lễ, bà Nguyễn Lan Ngọc - Phó giám đốc Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tỉnh Lâm Đồng - cho biết chương trình "Du lịch xanh - Vì tương lai bền vững" được phát động tại đặc khu Phú Quý là lời kêu gọi hành động mạnh mẽ đối với toàn xã hội về du lịch gắn liền với bảo vệ môi trường.
"Du lịch xanh đang trở thành xu hướng phát triển tất yếu của ngành du lịch toàn cầu. Đây không chỉ là yêu cầu nhằm giảm thiểu tác động tiêu cực đến môi trường, bảo tồn tài nguyên thiên nhiên, gìn giữ bản sắc văn hóa, mà còn là động lực quan trọng để nâng cao chất lượng điểm đến, tăng khả năng cạnh tranh và hướng tới sự phát triển bền vững", bà Ngọc cho hay.
Nữ phó giám đốc sở cho rằng giữ gìn môi trường du lịch ngày nay là giữ gìn tài nguyên du lịch cho thế hệ tương lai. Do đó, bảo vệ môi trường du lịch vì phát triển bền vững không chỉ là trách nhiệm của các ngành, các cấp mà còn là trách nhiệm và vai trò quan trọng của cộng đồng dân cư địa phương.
Ông Lê Hồng Lợi - Chủ tịch UBND đặc khu Phú Quý - khẳng định vùng biển tại địa phương không chỉ là cảnh đẹp để phát triển du lịch mà còn là cuộc sống, sinh kế của biết bao thế hệ người dân nơi đây.
"Chúng tôi hiểu rằng nếu môi trường biển bị ô nhiễm, cảnh quan bị xuống cấp thì không chỉ ảnh hưởng đến du lịch, mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống của người dân trên đảo", ông Lợi chia sẻ.
Ông kêu gọi mỗi du khách khi đến Phú Quý hãy cùng chung tay giữ gìn cảnh quan, nếu có thể chung sức trồng một cây xanh, để khi rời đảo sẽ mang theo những hình ảnh đẹp, những trải nghiệm đáng nhớ và phần quà ý nghĩa dành cho đảo.
Theo Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tỉnh Lâm Đồng, những năm qua ngành du lịch địa phương có nhiều chuyển biến tích cực, thu hút sự quan tâm của nhiều nhà đầu tư trong và ngoài nước.
Việc ngành du lịch phát triển nhanh chóng sẽ tác động đến nhiều ngành nghề khác, trong đó có yếu tố dẫn đến nguy cơ ô nhiễm môi trường. Vì vậy, chiến lược phát triển chung của ngành du lịch tỉnh sẽ luôn gắn liền với mục tiêu đảm bảo môi trường du lịch bền vững.