Tôi với vợ cưới nhau được gần sáu năm. Thời gian đầu rất vui vẻ nhưng từ lúc có con xong, vợ gần như thay đổi hoàn toàn. Cô ấy dành hết thời gian cho con, còn chồng nhiều lúc như người dưng trong nhà. Tôi đi làm về, muốn nói chuyện thì vợ chỉ trả lời cho có, chỉ khi hỏi chuyện về con, vợ mới hào hứng trả lời. Tối lên giường là ôm con, cho con ngủ rồi ôm điện thoại hoặc ngủ luôn. Chuyện vợ chồng cũng thưa dần, có tháng chỉ một lần.
Ban đầu tôi nghĩ chắc do vợ chăm con mệt nhưng kéo dài mấy năm khiến tôi bắt đầu thấy ngột ngạt. Nhiều lần tôi muốn tình cảm, gần gũi nhưng bị vợ gạt ra, bảo “em mệt lắm”. Điều làm tôi buồn nhất là cảm giác mình không còn được cần đến nữa. Trong nhà, mọi ưu tiên đều là con. Có hôm tôi sốt nằm một góc, vợ vẫn chỉ lo chuẩn bị đồ cho con đi học rồi quên luôn cả việc hỏi chồng, ăn gì, uống thuốc chưa. Trong khi đó, tôi vẫn hay hỏi han, quan tâm tới vợ, đi làm là về đỡ đần cho vợ, ngày lễ tết, sinh nhật không bao giờ quên chúc hay tặng quà. Nhưng đến sinh nhật tôi hoặc kỷ niệm ngày cưới, có năm vợ còn quên.
Tôi từng góp ý, vợ vâng vâng dạ dạ rồi đâu lại vào đó. Có lần tôi nói, vợ còn bảo tôi ích kỷ, ghen tị với cả con mình. Nhưng thật lòng tôi thấy hôn nhân kiểu này rất cô đơn. Nhiều lúc đi làm, được đồng nghiệp nữ hỏi han vài câu, tôi thấy xúc động, kiểu lâu rồi mới được quan tâm, thậm chí cảm thấy dễ chịu hơn ở nhà. Tôi chưa làm gì sai giới hạn, nhưng cũng bắt đầu hiểu vì sao nhiều người đàn ông dễ sa vào những mối quan hệ bên ngoài. Tôi biết suy nghĩ đó rất nguy hiểm nên đang cố kéo mình lại. Nhưng tôi cũng không biết phải làm sao để vợ hiểu và thay đổi, chứ cứ thế này về lâu dài sẽ ảnh hưởng không tốt tới tình cảm vợ chồng. Xin mọi người cho tôi lời khuyên.
Tôi sinh ra và lớn lên ở Bến Tre, đang sống và làm việc tại TP HCM. Tôi đã trải qua 34 tuổi xuân của đời con trai mà vẫn cô đơn một mình. Tôi từng trải qua một mối tình kéo dài ba năm với người con gái cùng tuổi. Vì không phù hợp tính cách và bất đồng quan điểm sống nên tôi và bạn gái quyết định dừng lại. Từ đó tôi mạnh dạn theo đuổi những người con gái mà mình thích nhưng sự may mắn lại không mỉm cười với tôi, tôi đều không được chấp nhận.
Giờ nhìn thấy những người xung quanh, ai cũng có cặp có đôi mà tôi không khỏi chạnh lòng. Có lẽ ước mơ lớn nhất của tôi lúc này là cưới vợ sinh con để có một mái ấm gia đình hạnh phúc. Nhưng sao tôi cảm thấy ước mơ ấy quá xa vời. Mỗi lần về quê, ai thúc giục chuyện cưới hỏi, tôi đều muốn nổi đóa. Biết đến bao giờ duyên số mỉm cười với tôi đây.
Nhân đọc bài: "Phòng ngủ, phòng khám tâm lý và nhà thờ là những nơi tôi được sống thật", xin chia sẻ câu chuyện của mình. Bố mẹ ly hôn khi tôi còn nhỏ, bản thân không biết nguyên nhân là gì. Tôi về sống với mẹ nhưng không bao lâu thì mẹ lập gia đình mới, tôi sang sống với bố. Bố vẫn ở vậy và nuôi tôi. Trong khi đó, giờ mẹ tôi đã lấy sang người chồng thứ ba. Tôi không tỏ thái độ gì nhưng trong thâm tâm luôn có cái gì đó không thể gọi tên, kiểu cảm giác buồn buồn, lại thấy xấu hổ khi có ai hỏi về mẹ mình. "Mẹ mày lại lấy chồng mới à"? Tôi thương bố nhiều hơn.
Tôi cũng thấy thương cho người em thứ hai, chạc tuổi tôi ngày đó (là con của mẹ với người chồng thứ hai); vì tôi thấy bóng dáng mình trong đó, lầm lũi khi có người đàn ông khác không phải bố mình cùng sống chung một mái nhà, chứng kiến mẹ chăm sóc, chiều chuộng người đàn ông xa lạ, còn mình như một kẻ thừa trong chính ngôi nhà ấy. Giờ tôi đã lớn, vẫn về thăm mẹ, cũng hiểu nhiều chuyện hơn, có cái nhìn thoáng hơn, nhưng trong thẳm sâu vẫn có cái gì đó xa cách với mẹ. Tôi chỉ ước giá như mẹ đừng vội vàng đưa ai đó về sống chung trong ngôi nhà của hai mẹ con.
Tôi không ngăn cản mẹ lập gia đình mới, nhưng giá như mẹ có thể chậm lại một chút, để tôi có thời gian thích nghi và làm quen với người chồng mới của mẹ, để tôi không thấy xa lạ và lạc lõng trong chính ngôi nhà của hai mẹ con. Tôi có lời nhắn nhủ với những người mẹ đơn thân: "Xin hãy chậm lại một chút, đừng nhân danh tình yêu, hạnh phúc mà vội vàng trong các mối quan hệ của mình. Xin đừng làm tổn thương thêm những đứa con của mình, bởi khi bố mẹ ly dị, chúng cũng rất buồn rồi, nhưng có bao giờ chúng được lên tiếng đâu. Xin đừng nghĩ con nít thì biết gì, chúng con biết hết đó, nhưng chỉ không có quyền lên tiếng thôi, có lên tiếng cũng chẳng ai quan tâm cả vì bố mẹ cũng bận hết rồi, bận với những xích mích, cãi nhau, bận với cả những mối quan hệ mới.
Vợ chồng tôi cưới nhau được 12 năm, có hai con trai đang học cấp một. Nhìn bề ngoài, mọi người đều thấy gia đình tôi rất hạnh phúc, vợ chồng ít khi cãi nhau vì hợp tính cách. Tôi có ngoại hình ổn, được mọi người khen trẻ hơn tuổi. Sinh hoạt vợ chồng tôi đều đặn tuần khoảng hai lần. Chồng đi làm đưa cho vợ tiền lương hàng tháng và giữ lại một ít để giao lưu, ăn uống, bạn bè. Sáng chồng dậy đi chợ mua đồ ăn hoặc anh bận thì tôi sẽ đi chợ. Chiều 5h30, tôi đi làm về sớm hơn sẽ nấu cơm cho cả gia đình và tối dạy con học bài. Anh chăm sóc gia đình và đối xử tốt với tôi.
Năm vừa rồi anh chuyển sang mảng kinh doanh lĩnh vực bất động sản nên hay giao tiếp với các sếp và một tuần có 2-3 buổi nhậu ăn uống về muộn tới khoảng 11 giờ mới về và sẽ báo trước cho vợ. Tôi tin tưởng chồng tuyệt đối vì chúng tôi đã có gần bốn năm yêu nhau rồi mới cưới nên tôi rõ tính cách của anh. Đợt vừa rồi, tôi phát hiện anh giao dịch chuyển khoản đi nội dung tên người nhận có ghi rõ tên nhà nghỉ. Cả đêm hôm đó, tôi không ngủ được, chờ tới sáng hôm sau cho con ăn uống, đi học mới hỏi chồng tại sao lại đi nhà nghỉ.
Chồng giải thích hôm đấy đi ăn liên hoan chia tay đồng nghiệp, các sếp rủ đi hát nhưng anh không đi và đi cùng một anh về trước, chắc khoảng 9 giờ tối, hôm ấy uống nhiều rượu không làm chủ được bản thân, bị bạn rủ không từ chối được cám dỗ nên đã vào nhà nghỉ. Chồng nói khi quan hệ có đeo bao nhưng không hứng thú nên chưa được 10 phút đã thôi. Từ khi phát hiện chồng đi nhà nghỉ, cả ngày hôm ấy tôi như sụp đổ, người chồng tôi tin tưởng hết mực lại phản bội tôi như vậy.
Chồng xin tôi tha thứ duy nhất lần này và không bao giờ tái phạm, cho chồng cơ hội sửa sai và sống nuôi dạy các con. Tôi suy nghĩ rất nhiều và có ý định ly hôn để giải thoát cho nhau. Chồng ăn năn hối lỗi, hứa sẽ bù đắp cho tôi và các con. Vì yêu chồng nhiều nên tôi đã tha thứ nhưng vẫn lo chồng sẽ còn cám dỗ những lần sau. Tôi chưa thoát ra khỏi suy nghĩ chồng đã quan hệ với gái. Tôi suy nghĩ rất nhiều. Mong quý độc giả cho lời khuyên để tôi có bước đi đúng đắn cho mình. Cảm ơn quý độc giả.