Sau ly hôn, việc cùng nhau nuôi dạy con khiến nhiều cặp vợ chồng cũ vẫn phải giữ liên lạc và xuất hiện cạnh nhau trong những dịp đặc biệt. Không ít người làm vợ, làm chồng sau thú nhận họ từng cố tỏ ra rộng lượng nhưng rồi lại mệt mỏi, tủi thân vì cảm giác mình luôn đứng ngoài “gia đình cũ” của bạn đời. Dưới bài viết “Tủi thân khi thấy chồng vui vẻ sinh nhật con gái bên vợ cũ”, nhiều độc giả cũng chia sẻ những câu chuyện và góc nhìn khác nhau về tình huống khó xử này.
Tôi tổ chức sinh nhật con cùng chồng cũ nhưng không đăng ảnh lên mạng
Tôi xin chia sẻ câu chuyện của mình. Tôi ở vị trí là người vợ cũ trong chính câu chuyện của bạn. Sinh nhật con có một ngày trong năm nên anh ấy cũng sang như chồng bạn, nhưng tôi tuyệt nhiên nhắc nhở người thân không chụp ảnh đưa lên mạng xã hội, bản thân tôi cũng không đăng. Khi con ốm, tôi chỉ thông báo nhưng hôm sau cả chồng cũ và vợ mới của anh ấy đều đến thăm con tôi. Còn chuyện học hành, tôi cũng báo để chồng cũ được biết và thỉnh thoảng tôi còn hỏi thăm vợ mới của anh ấy vì cô ấy cũng sắp sinh giống bạn.
Còn người gửi ảnh cho bạn, theo tôi là không tốt vì vô tình làm ảnh hưởng tình cảm vợ chồng bạn. Hãy thử suy nghĩ theo hướng tích cực hơn một chút. Vì thật sự không dễ gì sau một cuộc chia tay mà hai người vẫn có thể ngồi cùng bàn, vui vẻ tổ chức sinh nhật cho con. Để làm được điều đó, tôi đã phải cố gắng rất nhiều. (Nguyễn Hải Yến)
Đến với người từng ly hôn không thể ngăn cản vợ chồng họ hàn gắn
Để tôi kể cho bạn nghe nhé. Có người đàn ông người Anh đã ly hôn vợ Việt Nam, họ có một con chung. Ông ấy suốt ngày nhắn tin nhớ thương nọ kia với tôi. Tôi không màng vì ông ấy phải gu của tôi. Thế là ông ấy sang Việt Nam, đến ở nhà trọ của tôi. Vợ cũ ông ấy đến, con ông ấy đến, gia đình lại vui vẻ, hạnh phúc. Nên là, cho dù người đã ly hôn đàng hoàng, chứ chưa nói ly thân nhé, có người thứ ba cũng không thể ngăn cản việc hàn gắn của họ. Bởi vậy bạn đến sau thì nên chấp nhận. (financepanap)
Vợ cũ của chồng tôi tự tổ chức sinh nhật cho con gái
Tôi cũng là vợ sau của chồng. Chồng tôi có một bé gái 9 tuổi. Sinh nhật con bé, chúng tôi tổ chức ở nhà tôi, vợ cũ tổ chức ở nhà vợ cũ. Nhà nào chụp ảnh của nhà đó. Con bé rất vui, rất thoải mái khi tổ chức cả ở nhà bố và nhà mẹ. Ngay từ đầu con bé rất quấn quýt với tôi, hiện tại chúng tôi có bé trai 8 tháng tuổi và con bé rất quý em.
Tôi không nhận xét chồng bạn sai hay đúng, bạn có ích kỷ, trẻ con không. Tôi chỉ thấy là có nhiều cách giải quyết để tất cả mọi người đều không khó xử mà chồng bạn vẫn làm tròn trách nhiệm người cha. (Cam)
Chồng tôi chủ động chặn liên lạc với vợ cũ vì thấy phiền
Tôi cũng là vợ sau đây bạn. Quan điểm của tôi là mọi thứ phải rõ ràng, từ việc thăm nom, chu cấp… cũng không tránh khỏi chuyện vợ cũ hay liên lạc. Nhưng sau một thời gian bị làm phiền liên tục, anh ấy chủ động chặn số dù tôi chưa kịp lên tiếng. Giờ anh chỉ liên hệ trực tiếp với con và gặp bên ngoài.
Bé trong câu chuyện của bạn còn nhỏ hơn con chồng tôi nên chắc bạn cần cho anh ấy thêm thời gian. Nhưng theo tôi, về lâu dài không nên để chồng bạn liên hệ quá nhiều hay có những cuộc gặp quá thân mật với vợ cũ như vậy nữa, vì thật sự rất dễ ảnh hưởng tới cảm xúc của người hiện tại. (thuyhangntu29)
Vợ chồng tôi ở bên nhau hơn chín năm rồi nhưng luôn cảm giác không có sự gắn bó và liên kết. Có phải vì anh quá sòng phẳng nên lâu dần tôi thấy giữa hai người giống như đối tác hơn là vợ chồng? Ngoài chung nhà, chung giường và có một con trai, chúng tôi gần như không có gì chung. Nhà, xe đều đứng tên anh vì anh tự mua. Sau cưới còn dư ít tiền, anh cũng tự làm sổ tiết kiệm đứng tên mình mà không hỏi ý kiến tôi.
Khi tôi nghỉ sinh, anh vẫn muốn tôi có trách nhiệm tài chính. Tiền mua bỉm sữa tôi đưa anh vẫn nhận, tôi đi siêu thị mua đồ cho con và gia đình, anh cũng không đưa thêm tiền dù biết tôi chỉ sống bằng tiền thai sản. Hiện lương tôi thấp hơn anh, trong khi anh còn có tiền tiết kiệm và kinh doanh thêm. Anh vẫn sòng phẳng như một thói quen: anh trả tiền ăn thì tôi trả tiền cà phê. Hàng tháng anh chỉ đưa tôi vài triệu vì nghĩ thế là đủ. Tôi luôn mua đồ cho chồng con, còn anh chưa bao giờ chủ động cho tiền vợ con sắm sửa dịp Tết.
Ngoài chuyện tiền bạc, anh là người chồng tốt, không tật xấu, biết phụ giúp việc nhà. Nhưng anh chi 10 thì muốn vợ cũng phải chi 7-8 phần. Lâu dần tôi không còn cảm giác thân thuộc với chồng nữa. Gần đây, anh giục tôi sinh thêm con. Tôi thực sự không cảm thấy hạnh phúc và thoải mái với cuộc sống như hiện tại, liệu có nên sinh thêm con không?
Tôi 40 tuổi, sống trong Nam, có ba con: 12 tuổi, 9 tuổi. Đầu năm ngoái, tôi có bé thứ ba do lỡ cấn bầu. Con đến tuy bất ngờ nhưng tôi rất hạnh phúc khi biết có sinh linh nhỏ đang thành hình trong bụng mình. Tuy nhiên, khi tôi bầu được hai tháng thì phát hiện chồng ngoại tình 4 năm khi kiểm tra điện thoại của anh. Trước đó tôi luôn lờ mờ có suy nghĩ anh có người khác bên ngoài nhưng tôi lại không có bằng chứng rõ ràng. Anh cũng rất khéo che dấu, hầu như không có biểu hiện gì. Anh vẫn làm tốt vai trò người bố quan tâm hai con, đưa đón đi học, phụ tôi việc nhà. Chuyện vợ chồng thưa thớt tháng đôi lần chủ yếu do tôi chủ động, hỏi thì anh bảo sức khỏe kém. Tôi tin thật nên nhiều khi lại nghĩ mình quá đa nghi.
Chồng tôi làm kinh doanh, xưa giờ là người cẩn trọng, chăm chỉ làm ăn nên tôi tin tưởng để anh cầm hết vốn làm ăn, đầu tư bất động sản. Có lẽ sai lầm của tôi bắt đầu từ đây. Trong quá trình đi làm, anh cặp với một người phụ nữ bỏ chồng làm môi giới bất động sản. Lúc đầu tôi thấy có vài lần chồng nhắc đến cô ta trong các giao dịch làm ăn, tôi nghĩ cô ta chỉ là bạn làm ăn của chồng và nghĩ cô ta có chồng con rồi nên không đề phòng hay điều tra gì. Mãi hai năm sau, tôi mới biết cô ta đã bỏ chồng. Trong thời gian cặp với cô ta, chồng tôi ém nhẹm việc làm ăn, tôi hỏi thì bảo "em cứ yên tâm, xưa giờ anh có để mất đồng nào đâu". Rồi anh ta và cô ta đầu tư làm ăn chung thua lỗ rất nhiều. Nhưng chồng giấu kín tôi việc thua lỗ này.
Tôi có công việc riêng, trong 8 năm trở lại đây, thu nhập bình quân khoảng 100 triệu đồng mỗi tháng nên hầu như toàn bộ chi phí sinh hoạt trong nhà, tiền con cái ăn học, học thêm tôi đều chi trả hết. Mấy năm trước, anh nói với tôi là đầu tư bị hao hụt do thị trường, tôi cũng thông cảm vì nghĩ làm ăn lúc được lúc mất là chuyện thường. Sau khi đầu tư chung thua lỗ, chồng tôi và cô ta cùng vài người nữa lại mở công ty làm ăn riêng. Năm ngoái, khi kiểm tra điện thoại, phát hiện chuyện ngoại tình của chồng với cô ta, tôi điếng người. Vì trước đó có lần tôi gặng hỏi, anh bảo cô ta đang làm bạn gái người khác, em nghĩ linh tinh.
Thì ra họ cặp với nhau ít nhất 4 năm trời, làm ăn thua lỗ cùng nhau, tặng quà tình yêu cho nhau và cặp ngay trước mặt tôi ngần ấy năm. Tôi nghĩ đó là sự xem thường người vợ ở nhà đến tận cùng. Sau đó tôi biết rất nhiều người trong huyện biết chồng tôi cặp với cô ta, chỉ có mỗi tôi quanh năm suốt tháng cặm cụi đi làm lo cơm nước học hành con cái không biết mà thôi. Khi tôi kiểm tra điện thoại, anh vẫn chối và lái câu chuyện sang hướng khác, nào là chỉ là bạn làm ăn. Mãi khi tôi đưa các tin nhắn làm bằng chứng mới chịu. Tôi thấy tim mình như vỡ vụn, anh ta cặp bồ đến mức tôi đang mang thai đứa con trong bụng hai tháng, anh ta không định dừng lại. Tôi lúc đó đã quyết giữ thai lại nên đành im lặng để tránh ảnh hưởng đến thai kỳ.
Giờ đây sinh con xong, tôi lại hay nghĩ đến chuyện của chồng, nhiều lúc thấy mình như bị trầm cảm. Cứ lúc nào có thời gian một mình, tôi lại nghĩ đến, vô cùng uất hận. Tôi rất muốn ly hôn nhưng sau bao nhiêu năm chồng mang tiền đi làm ăn hết, tôi chỉ tích lũy được vài tỷ. Và 3 con tôi nữa. Tôi không chắc mình có thể nuôi cả ba con. Khi tôi phát hiện việc của chồng, có vẻ anh đã cắt đứt với cô ta. Mong mọi người cho tôi lời khuyên cần làm gì tiếp theo. Cảm ơn mọi người.
Tôi 26 tuổi, bạn trai cùng tuổi, là bạn học cấp ba, yêu nhau từ sau khi tốt nghiệp và đến nay đã 7 năm, cũng là tình đầu của nhau. Sau khi ra trường, vì một số lý do, hai đứa chia tay gần hai năm rồi quay lại vào dịp Tết vừa rồi vì nhận ra vẫn còn tình cảm. Nhà tôi ở quê, điều kiện ổn định, bố mẹ đều đã nghỉ hưu. Nhà anh khó khăn hơn, bố mất sớm, mẹ một mình nuôi ba anh em khôn lớn. Bố mẹ tôi không cấm cản nhưng luôn lo sau này tôi sẽ vất vả.
Suốt 7 năm yêu nhau, chúng tôi chủ yếu yêu xa. Hiện tôi làm công chức nhà nước ở quê, công việc đã ổn định. Anh làm xây dựng, công việc nay đây mai đó, thu nhập bấp bênh. Bao nhiêu tiền kiếm được anh đều gửi về trả nợ học hành và lo cho gia đình.
Bố mẹ muốn tôi sớm kết hôn nhưng không ai ủng hộ mối quan hệ này vì hoàn cảnh hai đứa quá nhiều khó khăn. Bản thân tôi cũng áp lực vì còn khoản nợ xin việc từ trước. Tôi thương anh, anh cũng muốn cưới tôi nhưng hiện cả hai chưa có gì trong tay, lại vì công việc mà cách xa hàng nghìn cây số. Anh bảo nếu chờ được, hãy chờ thêm vài năm để anh trả hết nợ và tìm cách về quê. Còn tôi ngày càng mệt mỏi vì áp lực gia đình, tiền bạc và tương lai mờ mịt, nhiều lúc muốn buông tay. Có phải tôi quá thực dụng không? Mong mọi người cho tôi lời khuyên.