Sau khi đọc bài “Tôi không muốn sống cùng bố mẹ chồng”, xin chia sẻ với tác giả về câu chuyện của tôi. Tôi lấy chồng được 13 năm, ở riêng cách hai nhà nội ngoại 90 km, chỉ ngày lễ tết mới về thăm chơi nhưng vẫn bị ghét. Lúc đầu tôi còn hay quà cáp, con nhỏ nhưng cũng cố gắng tranh thủ cho cháu về chơi với ông bà, giờ thì cắt hẳn. Lý do bị ghét vì bà thuộc típ người thích kiểm soát, hay suy diễn rồi nghĩ người khác như vậy, không muốn cho tôi về nhà đẻ (bố mẹ đẻ cách 300 met). Nếu tôi xin đi, ngay lập tức bà xầm xì mặt, đổi ngay cách xưng hô thành tôi với chị, bảo tùy chị thích đi đâu thì đi. Đến lúc về thì bà chửi bới kiểu nhà này không phải thích đi đâu thì đi.
Tôi đẻ 3 đứa, đứa đầu bà bắt về nhà bà ở cữ mặc dù vợ chồng tôi và cả mẹ đẻ xuống xin bà cho tôi về nhà ngoại, bà không cho, còn bảo chồng tôi nếu cho vợ con về nhà ngoại thì con mày coi như không có bà nội. Sau hai tháng ở không chịu nổi, tôi nhất quyết lên nhà ngoại, bà lên nhà tôi trách móc rằng phải hầu hạ mẹ con tôi mà sụt 4 kg. Trong khi tôi sinh mổ, chưa hề nhờ bà dán hộ băng keo hay sát trùng vết mổ. Tôi ăn bữa nào cũng nấu cả nhà ăn. Bà mua cho tôi được đôi găng tay, bảo tôi đang ở cữ thì đeo vào mà rửa bát. Con khóc đêm, bà chạy vào phòng bảo sao để nó khóc, rồi bảo phải bế cho nó ngủ. Bà bế được một lúc rồi ngủ trong khi tôi bế đến gần sáng mới ngủ nên không dậy sớm được, bà lại kêu chưa bao giờ cắm được nồi cơm sáng, rồi đi nói xấu khắp xóm.
Giờ nghĩ lại tôi vẫn thấy rùng mình và uất ức. Hai đứa sau tôi không nhờ bà trông hộ ngày nào, cũng không về quê ở cữ, đi viện sinh cũng không cho bà đi cùng, bảo vợ chồng tự lo. Lúc đầu vợ chồng tôi khó khăn, ở trọ trên Hà Nội, bà nghĩ chúng tôi sẽ phải nhờ vả bà trông con hay lúc mua nhà phải nhờ bà, rồi 12 năm qua chúng tôi không nhờ. Bà cho tiền mua nhà nhưng chúng tôi trả lại. Tôi chỉ nói chúng con trẻ, còn sức lo được, ông bà cứ giữ phòng có việc. Lúc tôi đẻ mổ đứa thứ ba được 10 ngày, bà ở quê lên rồi chì chiết. Bà chửi tôi vì bà có một mảnh đất ở quê cho riêng chồng tôi từ hồi 18 tuổi, chồng tôi cũng không biết (đất vườn, giá trị nhỏ), rồi bố chồng lại thêm tên tôi vào (tôi không hề biết).
Lúc đó uất ức, tôi gọi điện cả chồng và bố chồng vào hỏi lý do, chồng cũng bảo không biết gì, còn bố chồng bảo lúc đo lại đất làm lại sổ thì sổ cũ đứng tên mình chồng tôi, theo luật mới phải để cả tên hai vợ chồng. Mảnh đó vẫn là của ông bà, chúng tôi chỉ đứng tên hộ. Tôi bắt ông bà đi bỏ tên tôi ngay khỏi sổ đó, nói với bà là bà luôn coi thường con nhưng từ khi về làm dâu, con chưa từng lấy một nghìn của bà, chưa bao giờ có ý định xin một hào nào nên bà đừng suy diễn nữa. Bà thích thì cứ lên chơi với cháu, con không nhờ bà làm gì hết.
Hiện tại vợ chồng tôi đã có nhà Hà Nội, có thêm đất, có khoản tiết kiệm, mỗi người một xe, 3 đứa con ngoan ngoãn. Đổi lại những thứ đó là những ngày vợ chồng cày cuốc vất vả, con cái nheo nhóc ốm đau, stress vợ chồng ôm nhau khóc. Họ tuyệt nhiên chưa bao giờ có một câu hỏi thăm con hay cháu ốm, công việc như nào, chỉ nghĩ chúng tôi được như vậy như trên trời rơi xuống.
Giờ tôi không muốn quan tâm nữa, chẳng muốn về nhà chồng, cũng không gọi điện hỏi thăm. Chồng tôi cũng muốn hạn chế gặp mặt vì tết nào vợ chồng về là ông bà cũng kiếm cớ để chì chiết, mà không về cũng khóc tự ái. Bố mẹ đẻ tôi luôn bảo vợ chồng tôi phải nhẫn nhịn vì tính bà như thế. Chúng tôi đã nhịn suốt 12 năm, mỗi lần nhịn bà lại được đà lấn tới. Giờ tôi chỉ bảo con nhịn đủ rồi, không bao giờ có thể buông bỏ hay quên được những lời nói cay nghiệt đó. Tôi chỉ còn nghĩa vụ một năm chạm mặt vài lần, cố gắng nhanh chóng rời đi chứ đừng nói đến sống chung. Thật sự chẳng có con dâu nào mới về nhà chồng mà đã đối đầu mẹ chồng cả. Chỉ có những mẹ chồng thấy con dâu về thì ngay lập tức bật chế độ nhà trai phải trên nhà gái, kiểm soát con dâu như muốn đập đi xây lại theo đúng ý.
Thế mới thấy người xưa nói 10 năm đầu nhìn mẹ chồng, 10 năm sau nhìn con dâu. Những năm đầu người con dâu cần mẹ chồng nhất, họ đối xử sao thì sau sẽ nhận lại như vậy thôi. Tôi không lấy gì và cũng không có ý định xin gì của nhà chồng nên mong mọi người đừng nghĩ đến lúc chia của lại chạy về, không phải con dâu nào cũng cần tài sản nhà chồng.
Vợ chồng tôi cưới nhau được 12 năm, có hai con trai đang học cấp một. Nhìn bề ngoài, mọi người đều thấy gia đình tôi rất hạnh phúc, vợ chồng ít khi cãi nhau vì hợp tính cách. Tôi có ngoại hình ổn, được mọi người khen trẻ hơn tuổi. Sinh hoạt vợ chồng tôi đều đặn tuần khoảng hai lần. Chồng đi làm đưa cho vợ tiền lương hàng tháng và giữ lại một ít để giao lưu, ăn uống, bạn bè. Sáng chồng dậy đi chợ mua đồ ăn hoặc anh bận thì tôi sẽ đi chợ. Chiều 5h30, tôi đi làm về sớm hơn sẽ nấu cơm cho cả gia đình và tối dạy con học bài. Anh chăm sóc gia đình và đối xử tốt với tôi.
Năm vừa rồi anh chuyển sang mảng kinh doanh lĩnh vực bất động sản nên hay giao tiếp với các sếp và một tuần có 2-3 buổi nhậu ăn uống về muộn tới khoảng 11 giờ mới về và sẽ báo trước cho vợ. Tôi tin tưởng chồng tuyệt đối vì chúng tôi đã có gần bốn năm yêu nhau rồi mới cưới nên tôi rõ tính cách của anh. Đợt vừa rồi, tôi phát hiện anh giao dịch chuyển khoản đi nội dung tên người nhận có ghi rõ tên nhà nghỉ. Cả đêm hôm đó, tôi không ngủ được, chờ tới sáng hôm sau cho con ăn uống, đi học mới hỏi chồng tại sao lại đi nhà nghỉ.
Chồng giải thích hôm đấy đi ăn liên hoan chia tay đồng nghiệp, các sếp rủ đi hát nhưng anh không đi và đi cùng một anh về trước, chắc khoảng 9 giờ tối, hôm ấy uống nhiều rượu không làm chủ được bản thân, bị bạn rủ không từ chối được cám dỗ nên đã vào nhà nghỉ. Chồng nói khi quan hệ có đeo bao nhưng không hứng thú nên chưa được 10 phút đã thôi. Từ khi phát hiện chồng đi nhà nghỉ, cả ngày hôm ấy tôi như sụp đổ, người chồng tôi tin tưởng hết mực lại phản bội tôi như vậy.
Chồng xin tôi tha thứ duy nhất lần này và không bao giờ tái phạm, cho chồng cơ hội sửa sai và sống nuôi dạy các con. Tôi suy nghĩ rất nhiều và có ý định ly hôn để giải thoát cho nhau. Chồng ăn năn hối lỗi, hứa sẽ bù đắp cho tôi và các con. Vì yêu chồng nhiều nên tôi đã tha thứ nhưng vẫn lo chồng sẽ còn cám dỗ những lần sau. Tôi chưa thoát ra khỏi suy nghĩ chồng đã quan hệ với gái. Tôi suy nghĩ rất nhiều. Mong quý độc giả cho lời khuyên để tôi có bước đi đúng đắn cho mình. Cảm ơn quý độc giả.
Tôi 30 tuổi. Một tuần trước, tôi vừa nộp đơn xin nghỉ việc tại công ty chuyên về truyền thông - marketing, nơi tôi đã gắn bó suốt một thời gian đủ dài để hiểu rõ từng nhịp vận hành, từng áp lực vô hình và cả những giấc mơ dang dở của chính mình. Quyết định ấy đến nhanh nhưng không hề dễ dàng, chỉ sau một tuần rời khỏi guồng quay quen thuộc, tôi nhận ra mình đang đứng giữa một khoảng lặng đầy mâu thuẫn: nhẹ nhõm nhưng lo lắng, tự do nhưng bất an.
Ngày nộp đơn nghỉ việc, tôi đã thấy vui. Đó là một niềm vui rất thật, rất rõ ràng, giống như cảm giác được tháo bỏ một chiếc ba lô nặng sau khi đã mang nó suốt chặng đường dài. Tôi không còn phải thức khuya để chạy deadline, không còn giật mình khi điện thoại rung lúc nửa đêm, không còn cảm giác mỗi sáng thức dậy là một cuộc đua với thời gian. Tôi có thể uống cà phê chậm rãi, ngủ thêm một chút mà không lo trễ giờ họp, có thể dành thời gian chăm sóc bản thân..., những điều tưởng chừng đơn giản nhưng trước đây lại là xa xỉ.
Niềm vui ấy không kéo dài lâu, chỉ sau vài ngày, khi tôi bắt đầu đọc những bài viết về tình hình việc làm, về tỷ lệ thất nghiệp có dấu hiệu gia tăng, một cảm giác khác len lỏi vào tâm trí tôi, rất lo lắng. Tôi bắt đầu tự hỏi: liệu mình có quá vội vàng? Liệu quyết định nghỉ việc ở tuổi 30, một độ tuổi mà nhiều người đang ổn định sự nghiệp, có phải là bước đi sai lầm? Những nỗi sợ bắt đầu hiện rõ hơn. Tôi sợ thất nghiệp kéo dài, sợ không tìm được công việc phù hợp, sợ phải làm trái ngành trái nghề, điều mà trước đây tôi luôn cố tránh. Tôi sợ mình tụt lại phía sau khi bạn bè cùng trang lứa vẫn đang tiến về phía trước. Những suy nghĩ ấy không ồn ào nhưng âm ỉ và dai dẳng. Tuy nhiên, nếu nhìn lại một cách công bằng, tôi biết quyết định nghỉ việc của mình không phải bốc đồng. Nó là kết quả của một quá trình tích tụ áp lực kéo dài.
Ngành truyền thông - marketing vốn dĩ không phải là một công việc nhẹ nhàng. Đó là một lĩnh vực luôn vận động, đòi hỏi sự sáng tạo liên tục và khả năng thích nghi nhanh chóng. Điều khiến tôi kiệt sức không chỉ là tính chất công việc mà là cường độ của nó. Deadline dồn dập đến mức không còn ranh giới giữa ngày và đêm. Một chiến dịch chưa kịp kết thúc, chiến dịch khác đã bắt đầu; một bản kế hoạch vừa hoàn thành, chỉnh sửa đã nối tiếp. Tôi quen với chuyện làm việc đến khuya, quen với việc mang công việc về nhà, quen với việc ăn uống qua loa để kịp tiến độ. "Quen" không có nghĩa là "chịu đựng được mãi", có những ngày tôi cảm thấy mình như một chiếc máy, hoạt động liên tục nhưng không có thời gian để nạp lại năng lượng. Cơ thể mệt mỏi, tinh thần căng thẳng, nhưng tôi vẫn tiếp tục vì nghĩ đó là điều "bình thường" trong môi trường cạnh tranh.
Cho đến khi tôi nhận ra mình không còn cảm thấy hứng thú với công việc nữa. Những ý tưởng từng khiến tôi hào hứng giờ trở nên nặng nề. Những buổi họp từng là nơi trao đổi sáng tạo giờ chỉ còn là áp lực phải thể hiện. Tôi bắt đầu tự hỏi mình đang làm việc để sống, hay đang sống chỉ để làm việc? Quyết định nghỉ việc ở tuổi 30, vì thế, không phải là trốn chạy. Đó là một cách để tự cứu lấy chính mình trước khi kiệt sức hoàn toàn.
Câu chuyện không dừng lại ở quyết định nghỉ việc. Điều quan trọng hơn là cách chúng ta đối diện với những gì xảy ra sau đó. Thực tế cho thấy, áp lực công việc và tình trạng kiệt sức (burnout) đang trở thành vấn đề phổ biến trong xã hội hiện đại, đặc biệt ở những ngành nghề đòi hỏi sáng tạo và tốc độ cao. Nhiều người trẻ rơi vào vòng xoáy "làm việc, căng thẳng, kiệt sức, nghỉ việc, lo lắng", rồi lại tiếp tục một vòng lặp tương tự ở công việc mới. Vậy đâu là giải pháp? Trước hết, cần nhìn nhận lại khái niệm "thành công". Trong nhiều năm, chúng ta được dạy rằng thành công gắn liền với sự thăng tiến, mức lương cao, vị trí ổn định. Nếu cái giá phải trả là sức khỏe thể chất và tinh thần, liệu đó có còn là thành công đúng nghĩa? Có lẽ đã đến lúc mỗi người cần định nghĩa lại thành công theo cách riêng của mình, một cách cân bằng hơn, bền vững hơn.
Thứ hai, việc nghỉ ngơi không nên bị xem là một sự yếu kém. Nghỉ việc để phục hồi không phải là thất bại mà là một bước lùi cần thiết để tiến xa hơn. Tuy nhiên, nghỉ ngơi cũng cần có kế hoạch. Thay vì để nỗi lo lắng chi phối, tôi hiểu rằng mình cần chủ động hơn: cập nhật kỹ năng, mở rộng cơ hội, thậm chí cân nhắc những hướng đi mới mà trước đây chưa từng nghĩ đến.
Thứ ba, xã hội và doanh nghiệp cũng cần thay đổi cách tiếp cận với người lao động. Một môi trường làm việc bền vững không chỉ dựa trên hiệu suất mà còn phải quan tâm đến sức khỏe và đời sống của nhân viên. Deadline là cần thiết nhưng không nên trở thành áp lực triền miên. Sự sáng tạo không thể nảy sinh trong một tâm trí kiệt quệ.
Sau một tuần nghỉ việc, tôi bắt đầu học cách chấp nhận những cảm xúc trái chiều của mình. Tôi không phủ nhận nỗi sợ, cũng không để nó kiểm soát hoàn toàn. Tôi cho phép mình nghỉ ngơi, đồng thời cũng lên kế hoạch cho bước tiếp theo. Có thể tôi sẽ tiếp tục làm trong ngành marketing, cũng có thể sẽ thử một lĩnh vực mới. Điều quan trọng là tôi hiểu rõ hơn về giới hạn của bản thân và điều mình thực sự cần.
Tuổi 30 không phải là điểm kết thúc mà là một cột mốc để nhìn lại, điều chỉnh và lựa chọn lại con đường phù hợp hơn. Tôi không biết tương lai sẽ ra sao. Tôi không biết mình sẽ tìm được công việc mới trong bao lâu, thế nhưng có một điều tôi tin: việc dám dừng lại khi cần thiết là một dạng can đảm. Đôi khi, chính những khoảng lặng tưởng chừng đáng sợ lại giúp chúng ta hiểu rõ mình nhất. Nghỉ việc không phải là một dấu chấm hết, nó chỉ là một dấu phẩy, mở ra một câu chuyện mới với nhiều khả năng hơn, nếu chúng ta đủ bình tĩnh để viết tiếp.
Em sinh ra và lớn lên trong một gia đình bình thường, có 4 anh chị em. Hai chị của em đã lấy chồng, chỉ còn lại em và đứa em kém hai tuổi. Bố mẹ em không được đi học đàng hoàng vì hồi đó ông bà cũng khó khăn. Em cảm thấy bố mẹ rất kỳ vọng và đặt tâm huyết vào chúng em. Em là sinh viên năm 3 ngành ngôn ngữ Pháp, sắp ra trường rồi. Bố mẹ em làm nghề truyền thống, sản xuất bánh đa nem nên vất vả, nặng nhọc. Em rất biết ơn và thương bố mẹ nên lúc nào được nghỉ là về quê phụ giúp.
Gần đây, em chịu khá nhiều áp lực về việc sắp ra trường và tìm kiếm công việc đúng với chuyên ngành đã học. Em muốn đi làm từ bây giờ để tích lũy kinh nghiệm thực tế, đồng thời củng cố kiến thức và ôn thi các chứng chỉ cần thiết phục vụ công việc sau này. Thế nhưng xin đi làm cũng không được vì ở nhà bố mẹ em vất quá, thuê người cũng không thuê được do đặc thù công việc bố mẹ em làm quen, có thuê cũng không ai đồng ý làm. Em có nói với bố mẹ làm ít lại để giữ sức khỏe, cũng đỡ gánh nặng tâm lý lên vai em, nhiều khi em đang đi học mẹ gọi về đi chợ giúp.
Trong tuần em không về thì không sao nhưng cuối tuần không về là bị trách móc, bảo không về phụ bố mẹ làm vất vả. Nếu tiếp tục dành phần lớn thời gian để về quê phụ giúp bố mẹ, em sẽ cảm thấy bớt áy náy hơn. Tuy nhiên, điều đó cũng đồng nghĩa với việc em có ít đi cơ hội tích lũy kinh nghiệm trước khi tốt nghiệp. Em lo rằng nếu chỉ đợi đến lúc ra trường mới bắt đầu tìm việc sẽ gặp nhiều khó khăn trong bối cảnh các doanh nghiệp hiện nay đều ưu tiên ứng viên đã có kinh nghiệm. Mong anh chị cho em xin lời khuyên, em chân thành cảm ơn.