Ngày 20/5, cựu Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến, 67 tuổi, quê Hà Tĩnh, bị TAND Hà Nội xét xử về tội Vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản Nhà nước gây thất thoát, lãng phí, theo khoản 3 Điều 219 Bộ luật Hình sự.
Bà hiện tại ngoại sau khi được áp dụng biện pháp ngăn chặn bảo lĩnh. Cựu bộ trưởng có 4 luật sư đăng ký bào chữa.
Cùng tội danh, VKS truy tố ông Nguyễn Chiến Thắng, cựu Giám đốc Ban quản lý dự án Y tế trọng điểm thuộc Bộ Y tế và Nguyễn Hữu Tuấn, cựu Phó giám đốc điều hành Ban.
Bộ luật Hình sự hiện hành quy định hành vi phạm tội gây thiệt hại về tài sản từ một tỷ đồng trở lên có thể đối mặt khung hình phạt 10-20 năm.
>>Danh sách 10 bị cáo
VKSND Tối cao xác định, dự án đầu tư xây dựng mới cơ sở 2 Bệnh viện Bạch Mai và Bệnh viện Hữu nghị Việt Đức được phê duyệt năm 2014 với tổng mức đầu tư 9.958 tỷ đồng. Quy mô mỗi dự án 1.000 giường bệnh, thực hiện từ năm 2014 đến 2019 và sau đó gia hạn hai lần, đến hết năm 2024.
Khi dự án đang chọn 10 gói thầu xây lắp, với các nhà thầu liên hệ và được giúp đỡ, bà Tiến sẽ trao đổi để họ trực tiếp làm việc, thống nhất với ông Thắng. Còn các nhà thầu liên hệ trực tiếp với ông Thắng thì ông xin ý kiến bà Tiến.
Khi bà Tiến đồng ý, ông Thắng sẽ thống nhất với doanh nghiệp. Mọi việc tiếp theo giao cho bị can Trần Văn Sinh, khi đó là Trưởng phòng kỹ thuật dự toán Ban Y tế trọng điểm, để trao đổi, phối hợp lập hồ sơ mời thầu, đánh giá các điều kiện.
Ông Thắng thỏa thuận về việc tạo điều kiện để được trúng thầu. Sau khi được tạm ứng, thanh toán, các nhà thầu phải chi cho Ban Y tế trọng điểm số tiền tương ứng với 5% giá trị tạm ứng, thanh toán trước thuế.
Từ đó, các nhà thầu làm 10 gói thầu xây lắp của hai dự án đã đưa trực tiếp cho ông Thắng tổng gần 88,5 tỷ đồng
Từ tháng 9/2017, ông Thắng nghỉ hưu nên ông Tuấn đảm nhiệm thay và tiếp tục nhận tiền như lệ cũ, tổng hơn 12 tỷ đồng.
>>Xem thêm hiện trạng 2 dự án
Cấp dưới khai đưa hơn 20 tỷ, cựu bộ trưởng nói chỉ cầm 7,5 tỷ
Quá trình điều tra, ông Thắng thừa nhận đã cầm gần 88,5 tỷ đồng từ các nhà thầu. Ông khai đã chi cho bộ trưởng Kim Tiến tổng cộng12,9 tỷ đồng và 100.000 USD; ngoài ra còn chi cho các cá nhân tại bộ ngành, lãnh đạo Ban Y tế trọng điểm… song đều không có tài liệu chứng minh.
Người kế nhiệm ông Thắng là bị can Tuấn thừa nhận sau khi nhận hơn 12 tỷ đồng từ các nhà thầu đã chi cho bà Kim Tiến 5 tỷ đồng. Còn lại, ông chi chung cho các hoạt động của Ban Y tế trọng điểm 5,89 tỷ đồng và sử dụng cá nhân 1,28 tỷ đồng;
Cựu bộ trưởng thừa nhận đã nhận từ ông Tuấn 5 tỷ đồng, song riêng về khoản tiền ông Thắng đưa, bà nói chỉ cầm 2,5 tỷ, không phải 12,9 tỷ đồng và 100.000 USD lời khai của ông này.
Khi nhận tiền, bà khẳng định “không được cho biết về nguồn gốc số tiền này”, cáo trạng nêu,
Khi đổi chất, ông Thắng giữ nguyên lời khai về số tiền đưa, bà Kim Tiến giữ nguyên lời khai về số tiền nhận.
Dù vậy, quá trình điều tra, bà Tiến tự nguyện nộp khắc phục hậu quả 14,5 tỷ đồng.
Cựu Bộ trưởng Tiến bị cáo buộc có sai phạm chính trong vụ án, dẫn đến 2 dự án bị đình trệ, gây thất thoát, lãng phí tài sản Nhà nước hơn 803 tỷ đồng.
Phiên tòa được xét xử công khai, do thẩm phán Nguyễn Xuân Văn – Phó chánh án TAND Hà Nội làm chủ tọa, dự kiến 6 ngày.
Cơ quan cảnh sát điều tra Bộ Công an vừa ra kết luận điều tra, đề nghị truy tố Hoàng Mạnh Hà và Vũ Mạnh Cường về tội Sản xuất, buôn bán hàng giả là thực phẩm, Vi phạm quy định về kế toán gây hậu quả nghiêm trọng và Đưa hối lộ.
Cùng vụ án, C01 đề nghị truy tố 27 bị can khác về một trong các tội danh: Sản xuất, buôn bán hàng giả là thực phẩm, Vi phạm quy định về kế toán gây hậu quả nghiêm trọng, Lừa đảo chiếm đoạt tài sản, Đưa hối lộ, Môi giới hối lộ, Nhận hối lộ.
Theo kết luận, nhận thấy việc kinh doanh sữa có lợi nhuận cao nên năm 2021, Hà và Cường thành lập Công ty Rance Pharma do Hoàng Mạnh Hà làm Giám đốc, người đại diện theo pháp luật. Sau đó, hai người mở thêm Hacofood cho Vũ Mạnh Cường làm giám đốc.
Để bắt đầu phi vụ sản xuất sữa, nhóm này thống nhất xây dựng một nhà máy sản xuất đặt tại cụm công nghiệp Phú Nghĩa, xã Phú Nghĩa, huyện Chương Mỹ (cũ), Hà Nội. Nhà máy được giao cho Hồ Sỹ Ý điều hành, hoạt động dưới danh nghĩa pháp nhân của Công ty Rance Pharma và Hacofood Group.
Trước khi sản xuất các sản phẩm sữa bột giả, Cường và Hà còn liên kết thành lập ra 9 công ty khác tạo nên một hệ sinh thái. Các công ty này sẽ đứng tên hồ sơ công bố nhãn thương hiệu sản phẩm và trực tiếp kinh doanh, phân phối tiêu thụ sữa được sản xuất tại nhà máy.
Công an xác định, sản phẩm của nhóm này chủ yếu là các loại sữa dành cho người bị tiểu đường, suy thận, trẻ sinh non, thiếu tháng và phụ nữ có thai. Các thành phần công bố sản phẩm như chiết xuất tổ yến, đông trùng hạ thảo, bột macca, bột óc chó. Thế nhưng thực tế hoàn toàn không có những chất này. Nhóm Cường và Hà đã bỏ một số nguyên liệu đầu vào và thay thế, bổ sung thêm một số chất phụ gia.
Các sản phẩm được Cường và Hà cho nhân viên thực hiện thủ tục công bố sản phẩm tại Chi cục An toàn vệ sinh thực phẩm thành phố Hà Nội và tỉnh Vĩnh Phúc, tỉnh Hòa Bình (cũ). Tùy từng giai đoạn, việc lập hồ sơ công bố được thực hiện thông qua các nhóm khác nhau. Hồ sơ sau đó được một số cán bộ Chi cục vệ sinh an toàn thực phẩm giúp đỡ chỉnh sửa.
Một số thành phần quan trọng của sữa bị thay thế
Quá trình sản xuất diễn ra theo dây chuyền, đó là nguyên liệu được đưa vào phòng trộn để phối trộn. Sau đó chuyển qua hệ thống chiết rót, đóng lon, dập nắp, in hạn sử dụng và hoàn thiện đóng gói trước khi nhập kho thành phẩm. Toàn bộ hồ sơ sản xuất được lưu trữ tại nhà máy.
Tuy nhiên, từ khoảng tháng 11/2021, nhằm giảm chi phí và tăng lợi nhuận, nhóm lãnh đạo công ty đã thống nhất thay đổi công thức sản phẩm so với hồ sơ đã công bố. Họ cho thay thế một số thành phần quan trọng như chất MCT bằng Non Dairy Creamer, thay axit béo bằng Omega 369, thay vitamin và khoáng chất riêng lẻ bằng hỗn hợp tổng hợp và cắt giảm hàm lượng nhiều nguyên liệu khác.
Dù nhận thức rõ việc này làm giảm chất lượng sản phẩm nhưng các bị can vẫn tiếp tục sản xuất, dẫn đến thiếu nhiều chỉ tiêu chất lượng. Từ năm 2021 đến 2025, Hồ Sỹ Ý là người trực tiếp xây dựng công thức, ban hành lệnh sản xuất và điều hành quy trình.
Công an kết luận, bằng thủ đoạn thay thế và cắt giảm nguyên liệu, Công ty Rance Pharma và Hacofood Group đã sản xuất tổng cộng hơn 187.000 hộp sữa giả. Sau đó, đã tiêu thụ gần 170.300 hộp, thu về gần 18 tỷ đồng. Sau khi trừ chi phí, nhóm này thu lợi bất chính hơn 11 tỷ đồng.
Ở khâu phân phối, các công ty thương mại đã bán ra thị trường gần 160.000 hộp, thu về hơn 44 tỷ đồng và hưởng lợi bất chính 28 tỷ đồng. Tổng giá trị hàng hóa tính theo giá thị trường là hơn 54 tỷ đồng, với tổng tiền thu lợi bất chính hơn 39,5 tỷ đồng.
Quá trình điều tra, công an đã tạm giữ 27.100 hộp thuộc 426 sản phẩm sữa dạng bột. Kết quả giám định cho thấy toàn bộ số sản phẩm này đều là hàng giả, do hàm lượng các chất không đạt 70% so với công bố trên nhãn.
Theo cáo trạng, dù biết rõ nhiều thửa đất tại khu vực Phú Quốc là đất rừng hoặc đất do Nhà nước quản lý, không đủ điều kiện chuyển nhượng hay cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất nhưng Lê Văn Mót và Nguyễn Thị Hằng vẫn đưa thông tin sai sự thật để nhận tiền của người dân với cam kết "làm sổ".
Đáng chú ý, hai bị cáo còn thống nhất bán phần diện tích đất dôi dư khoảng 30.000m² của bà Tr. cho người khác, dù phần đất này chưa được cơ quan có thẩm quyền xác nhận quyền sử dụng. Việc này được xác định nhằm tạo niềm tin và tiếp tục thu tiền từ các bị hại.
Từ tháng 11-2021 đến tháng 3-2022, các bị cáo bị cáo buộc đã thực hiện nhiều giao dịch lừa đảo, chiếm đoạt tổng cộng hơn 67,7 tỉ đồng. Các nạn nhân bị thiệt hại với số tiền từ hàng chục tỉ đồng trong các giao dịch mua bán đất và làm giấy chứng nhận quyền sử dụng đất.
Ngoài hành vi lừa đảo, bị cáo Nguyễn Thị Hằng còn bị xác định thực hiện hành vi "rửa tiền" với tổng số tiền gần 21 tỉ đồng.
Sau khi nhận tiền từ các bị hại, Hằng đã chuyển tiền qua nhiều tài khoản của người thân, nhờ đứng tên mua bất động sản hoặc sử dụng vào hoạt động kinh doanh nhằm che giấu nguồn gốc tài sản.
Tại phiên tòa, bị cáo Nguyễn Thị Hằng khai quen biết bị cáo Lê Văn Mót thông qua một người bạn tại Hà Tiên. Ban đầu hai bên chỉ có quan hệ mua bán nhỏ lẻ, sau đó phát sinh tình cảm cá nhân.
Theo lời Hằng, chính ông Mót là người giới thiệu các bị hại và hướng dẫn cách thực hiện giao dịch, trong đó có cả việc trả lời khi khách hàng thắc mắc về tính pháp lý của đất. Bị cáo cho rằng mình chỉ làm theo sự chỉ đạo của ông Mót.
"Bị cáo không quen biết các bị hại. Khi hỏi đất rừng sao làm được giấy thì anh Mót không trả lời. Những lần sau, khi bị hại hỏi, anh Mót dạy bị cáo trả lời", bị cáo Hằng trình bày.
Bị cáo Hằng cho biết do có mối quan hệ tình cảm với ông Mót nên người này thường xuyên cầm điện thoại và xóa tin nhắn. Vì vậy, bị cáo không còn tài liệu để chứng minh các nội dung đã trình bày.
"Bị cáo và ông Mót từng có với nhau 1 đứa con nhưng sau đó sẩy thai. Lần đó bị cáo lên tận TP.HCM để xử lý, có bà Tr. đến bệnh viên thăm bị cáo. Từ đó, bị cáo tin tưởng tuyệt đối anh ấy. Những nạn nhân hôm nay là bạn bè của anh Mót chứ bị cáo làm sao biết bà Tr., ông Th., ông T., và ông C.", bị cáo Hằng nói thêm.
Ngược lại, bị cáo Lê Văn Mót chỉ thừa nhận có quen biết và giới thiệu Hằng với một số người có nhu cầu làm thủ tục đất đai. Bị cáo khẳng định không tham gia thỏa thuận, không nhận tiền và không hưởng lợi từ các giao dịch.
"Tôi chỉ giới thiệu thông tin ban đầu, không tham gia mua bán, không nắm rõ nội dung cụ thể giữa các bên", bị cáo Mót khai.
Đối với các cáo buộc liên quan đến dòng tiền, bị cáo Mót phủ nhận việc nhận tiền hoặc chỉ đạo giao dịch. Bị cáo cho rằng mình không liên quan đến việc chiếm đoạt tài sản.
Bị cáo cho rằng mình không liên quan đến dòng tiền trong vụ án, chỉ đóng vai trò trung gian giới thiệu ban đầu. Trong quá trình quen biết với các bị hại như ông Th., ông T., ông C., bà H., bị cáo cho biết chỉ giao lưu, không có giao dịch mua bán đất đai trực tiếp.
Tuy nhiên, bị cáo thừa nhận có giới thiệu thông tin về khu đất cho một số người quen, dựa trên hiểu biết cá nhân rằng khu đất có nguồn gốc từ bà Tr.. "Tôi chỉ nghĩ là đất có thật nên mới nói lại cho người khác, chứ không xác minh cụ thể pháp lý", bị cáo khai.
Chiều cùng ngày, phiên tòa tiếp tục với phần xét hỏi các bị hại và người liên quan nhằm làm rõ toàn bộ diễn biến vụ án.
Julia Varvaro đang bị cho nghỉ việc tạm thời có hưởng lương trong quá trình điều tra cáo buộc có mối quan hệ "sugar daddy - sugar baby", chi tiêu xa hoa và sử dụng chất cấm.
Cuộc điều tra nội bộ được tiến hành sau khi người đàn ông tên Robert B. đệ đơn khiếu nại chính thức đến Văn phòng Tổng thanh tra (OIG) của Bộ An ninh Nội địa Mỹ (DHS).
Ngày 22/4, DHS thông báo Julia Varvaro "không còn giữ chức vụ phó trợ lý thư ký tại DHS nữa".
Robert, giám đốc điều hành doanh nghiệp đã ly hôn, hơn Julia nhiều tuổi, nói rằng đã chi 40.000 USD cho cô trong mối quan hệ kéo dài ba tháng kể từ khi quen biết trên ứng dụng hẹn hò Hinge vào tháng 12/2025. Sau đó, ông phát hiện Julia có hồ sơ mang tên "Alessia" trên trang web tìm kiếm các mối quan hệ "cùng có lợi" với "những người đàn ông nam tính".
Trước khi xảy ra mâu thuẫn, Robert cho biết đã đưa Julia đi nghỉ dưỡng sang trọng ở Aruba, Italy và Thụy Sĩ, mua cho cô túi xách Bottega giá 3.500 USD và trang sức cao cấp Cartier. Robert kể rằng trong các chuyến đi, Julia khoe khoang các đặc quyền có được nhờ chức vụ trong chính phủ.
Tháng 2, Julia được cho là bắt đầu gây áp lực khiến Robert chuyển 2.000 USD để trang trải một nửa tiền thuê nhà trong thời gian DHS đóng cửa. Sau đó, cô cố gắng dùng lời lẽ khiến Robert cảm thấy tội lỗi để xin một thẻ tín dụng mang tên mình. Robert nói bị đối xử lạnh nhạt sau khi khi từ chối yêu cầu của tình trẻ.
Cuối tháng 3, Julia thúc giục Robert mua cho mình một đôi sandals giá 1.000 USD và thiết bị giảm mỡ Emsculpt giá 2.000 USD, sau đó nổi giận vì ông không chuyển tiền ngay lập tức.
Đầu tháng 4, Julia nhắn tin cho Robert: "Tôi thích cảm giác được chu cấp và anh không làm điều đó cho tôi, vì vậy tôi không chắc mối quan hệ này là phù hợp".
Theo Robert, Julia nói thẳng với ông rằng số trang sức trị giá 40.000 USD trên tay và tai cô đều là quà từ những người tình giàu có. Trong đơn khiếu nại, Robert bày tỏ tin rằng Julia đang "gặp khó khăn về tài chính" và hành động của cô "gây rủi ro nghiêm trọng cho an ninh quốc gia".
Robert cũng nói đã chứng kiến Julia sử dụng cần sa gần chục lần và dùng thuốc Xanax để gây cảm giác hưng phấn.
Trong cuộc phỏng vấn với truyền thông, Julia bác bỏ toàn bộ sự việc, mô tả về đơn khiếu nại là "một gã bạn trai cũ điên rồ đang đặt điều để trả thù bị bỏ rơi", đồng thời khẳng định việc đi du lịch cùng bạn trai hay yêu cầu cấp thẻ tín dụng mang tên mình là "chuyện bình thường".
Một phát ngôn viên của Văn phòng Tổng thanh tra Bộ An ninh Nội địa cho biết cơ quan này "có chính sách từ lâu là không xác nhận cũng không phủ nhận sự tồn tại của bất kỳ cuộc điều tra cụ thể nào", và không thể cung cấp thêm chi tiết hay bình luận về vụ việc.