Mới đây Bệnh viện K vừa tiếp nhận điều trị cho bệnh nhân L.Đ.T (16 tuổi, người dân tộc Dao, quê Phú Thọ) với chẩn đoán ung thư da vùng thái dương trái, tiền sử trước đó đã phẫu thuật 2 lần tại địa phương. Tổn thương tiến triển nhanh, u to vỡ loét, chảy dịch khiến bệnh nhân gặp nhiều khó khăn, tự ti trong cuộc sống, nhưng với hoàn cảnh khó khăn, tháng 5 năm 2026 em T. mới nhập viện Bệnh viện K điều trị dù đã thấy bất thường ở vùng da này trước đó cả năm trời. Trao đổi thông tin nắm được hoàn cảnh của T., Bệnh viện đã kêu gọi mạnh thường quân hỗ trợ cho em và điều đặc biệt là ekip các bác sỹ khoa Ngoại đầu cổ Bệnh viện K đã phẫu thuật thành công, loại bỏ hoàn toàn khối u, mang lại tự tin cho em trong cuộc sống.
Gia đình em T.thuộc hộ nghèo từ năm 2022 đến năm 2025, năm 2026 thuộc hộ cận nghèo. T. là con thứ hai trong gia đình, đã nghỉ học từ lớp 4 do điều kiện gia đình khó khăn, em ở nhà phụ giúp việc bố mẹ với công việc chủ yếu là làm nông, gia đình không có nguồn thu nhập nào khác. Nhập viện Bệnh viện K khi chẳng gom đủ chi phí tạm ứng, em được một bác sỹ hỗ trợ tiền để tạm ứng viện phí là 2 triệu đồng. Trước hoàn cảnh của bệnh nhân và bệnh tình của T. rất cần thực hiện phẫu thuật do khối u kích thước lớn và nhận thấy cả tương lai phía trước, các bác sỹ Khoa Ngoại đầu cổ đã phối hợp cùng Phòng Công tác xã hội Bệnh viện K kêu gọi một số nhà hảo tâm hỗ trợ cho T. tổng số tiền là gần 50 triệu đồng giúp em trang trải chi phí điều trị sau này.
16 tuổi – độ tuổi thanh thiếu niên hàng ngày gặp gỡ mọi người, bạn bè ở xóm làng, nhưng với chàng trai 16 tuổi L.Đ.T, em luôn tự ti suốt mấy năm qua vì khối u hiện hữu trên gương mặt mình. Sau 2 lần phẫu thuật tại địa phương, năm 2025 khối u tiếp tục tái phát, nhưng vì hoàn cảnh khó khăn, thuộc hộ cận nghèo tại địa phương, em T. lần nữa không nhập viện điều trị.
Cậu thanh niên 16 tuổi vừa mang trong mình sự tự ti, vừa lo lắng về bệnh tật, đến khi khối u phát triển nhanh hơn, kích thước 7cm, gây biến dạng vùng mặt, em T. mới nhập viện Bệnh viện K.
Qua thăm khám, bác sỹ chẩn đoán L.Đ.T là một trường hợp ung thư da vỡ loét, cần sớm điều trị. TS.BS Ngô Xuân Quý, Trưởng khoa Ngoại đầu cổ Bệnh viện K cho biết “Với bệnh nhân T., khối ung thư da vùng thái dương nếu kéo dài không điều trị có thể xâm lấn mắt, nguy cơ bỏ nhãn cầu, điều này sẽ ảnh hưởng rất lớn đến sức khỏe, chất lượng sống của bệnh nhân, chúng tôi cho rằng phẫu thuật là chỉ định can thiệp cần sớm thực hiện để đảm bảo về sức khỏe, thẩm mỹ cho người bệnh”.
Ngày 19/5, các bác sỹ Khoa Ngoại đầu cổ, Bệnh viện K gồm TS.BS Ngô Xuân Quý, Trưởng khoa và ThS.BSNT Trần Đức Toàn đã phẫu thuật cho bệnh nhân T. Trong mổ, bệnh nhân được phẫu tích cắt rộng rãi khối u, đảm bảo triệt căn, vẫn bảo tồn được mắt. Với sự chuẩn bị kỹ càng cùng lên phương án từng bước cho ca mổ, ekip đã kiểm soát tốt vấn đề mất máu trong mổ, khuyết hổng được tái tạo bằng vạt xoay da đầu đảm bảo thẩm mỹ cho người bệnh. Ca mổ diễn ra thành công, 24h sau mổ tức sáng ngày 20/5, bác sỹ đã khám, đánh giá bệnh nhân hồi phục tốt, tiếp tục được theo dõi, điều trị.
Theo kênh truyền hình 1818 Golden Eye, anh Shi quê Hàng Châu, tỉnh Chiết Giang đã giảm từ 130 kg xuống 80 kg nhờ nhiều năm tập luyện. Hiện mỗi tuần anh đến phòng gym 5 buổi.
Tháng 5/2025, Shi mua gói hội viên ba năm trị giá 6.400 nhân dân tệ (khoảng 887 USD), hạn sử dụng đến tháng 4/2028. Tuy nhiên, sau một năm, phòng gym thông báo chấm dứt hợp đồng với lý do mùi mồ hôi của anh quá nồng, ảnh hưởng đến những người tập khác.
Shi cho biết phía phòng gym hoàn lại phần phí chưa sử dụng là 3.888 tệ (536 USD) đồng thời tặng thêm thẻ tập miễn phí ba tháng tại một cơ sở khác để anh chuyển đi. "Nhưng tôi không chấp nhận việc họ nhất quyết trả lại tiền và không cho tôi tiếp tục tập luyện", Shi nói.
Shi nói muốn tiếp tục tập tại phòng gym này vì gần nhà và hy vọng hai bên tìm ra giải pháp chung. Nam thanh niên nói bản thân dễ đổ mồ hôi khi vận động nhưng luôn giữ vệ sinh thân thể. Mỗi buổi tập, anh mang 2-3 chiếc khăn lau người, dùng khăn giấy của phòng gym phủ lên thiết bị để ngăn mồ hôi và tự dọn dẹp khu vực sau khi tập.
Tuy nhiên, đại diện phòng gym nói vấn đề không nằm ở lượng mồ hôi mà ở mùi cơ thể. Theo người đại diện, sau mỗi lần Shi chạy bộ hoặc tập cardio vào mùa hè, khu vực xung quanh xuất hiện mùi nồng. Nhiều hội viên phản ánh mùi lưu lại trong không khí khi anh đi ngang qua.
Phòng gym đã trao đổi với Shi, đề nghị thay đổi khung giờ hoặc chuyển sang khu vực ít người để giảm ảnh hưởng. Các biện pháp này không mang lại hiệu quả. Theo quản lý, mỗi lúc có Shi, các máy tập xung quanh đều trống, thang máy ám mùi. Lo ngại mất khách, phòng tập quyết định chấm dứt hợp đồng.
Sự việc thu hút nhiều ý kiến trên mạng xã hội. Một số người nói Shi nên đi kiểm tra y tế. Số khác cho biết cách xử lý của phòng gym khi tặng thẻ tập của cơ sở khác là "chuyển rắc rối cho đối thủ". Nhiều ý kiến đứng về phía phòng gym, nói rằng đơn vị kinh doanh cần cân bằng quyền lợi của đa số khách hàng.
Hôm 1/4, Văn phòng Cảnh sát trưởng quận Gila, bang Arizona cho biết đã xác định được tung tích của Christina Marie Plante. Người phụ nữ này từng là tâm điểm của cuộc tìm kiếm quy mô lớn sau khi biến mất không dấu vết tại thị trấn Star Valley vào tháng 5/1994.
Khi đó, Christina 13 tuổi, tóc vàng, mắt xanh, được báo cáo mất tích trên đường đến chuồng ngựa gần nhà. Giới chức nhận định vụ việc có nhiều dấu hiệu khả nghi và nghiêng về giả thuyết nạn nhân bị bắt cóc. Hình ảnh cô bé được đưa vào cơ sở dữ liệu trẻ em mất tích quốc gia, cùng tờ rơi rải khắp liên bang.
Tuy nhiên, ngày 3/4, cơ quan chức năng xác nhận Christina tự bỏ trốn để bắt đầu cuộc sống mới. Nhờ sự hỗ trợ của các kỹ thuật điều tra hiện đại, cảnh sát đã tìm ra nơi ở của cô.
Đại úy Jamie Garrett, người trực tiếp thụ lý hồ sơ, cho biết sau khi trò chuyện với Christina, cảnh sát xác định nguyên nhân sâu xa là do cô bé ngày đó không hạnh phúc với gia đình. Cô chủ động bỏ đi và sống cùng một người họ hàng xa.
"Đó là chuyện của quá khứ, một cuộc đời cũ. Tôi đã có gia đình riêng và không bận tâm chuyện ngày xưa", Plante giải thích với cảnh sát. Người phụ nữ thừa nhận đã sử dụng danh tính giả hơn 30 năm qua và từ chối chia sẻ thêm về đời tư.
Theo luật pháp Mỹ, vụ việc sẽ không dẫn đến cáo buộc hình sự nào. Thời điểm năm 1994, Christina mới 13 tuổi. Việc một trẻ vị thành niên tự bỏ nhà đi không bị coi là tội phạm. Christina sống dưới danh tính giả nhưng không có yếu tố lừa đảo nên cũng không bị truy cứu trách nhiệm.
Hiện tại, hồ sơ vụ án đã được khép lại. Nhà chức trách quyết định giữ kín mọi thông tin về Christina nhằm bảo vệ quyền riêng tư.
Anh Nguyện, 32 tuổi, cho biết phát hiện chiếc túi xách lạ trong quán, chiều 30/4. Anh hỏi những người xung quanh nhưng không ai nhận nên đoán là của khách trước đó để quên. Kiểm tra túi, anh thấy có giấy tờ tùy thân, tiền mặt và một số vật dụng cá nhân.
Lúc này, một phụ nữ tại quán xưng là người quen của chị Oanh và ngỏ ý nhận hộ, nhưng anh Nguyện từ chối.
"Tôi không đưa vì không xác minh được danh tính. Nếu không tìm được chủ nhân, tôi sẽ giao nộp công an địa phương", anh nói. Vợ anh sau đó chụp ảnh chiếc túi cùng giấy tờ tùy thân, đăng lên mạng xã hội để tìm người.
Một khách hàng tại quán kể lại sự việc cho anh Lê Minh Châu, 41 tuổi, tài xế ở xã Xuân Mai (Hà Nội). Anh Châu lập tức chia sẻ thông tin lên các diễn đàn giao thông và nhờ bạn bè, đồng nghiệp cùng tìm kiếm.
Đến 21h, anh Châu liên lạc được với chị Oanh, chủ nhân chiếc túi, qua số điện thoại do cộng đồng mạng cung cấp. Lúc này, người phụ nữ mới biết mình để quên tài sản dọc đường.
Chị Oanh cho biết ngày 30/4 cùng gia đình đi du lịch từ Hà Nội lên Mộc Châu (Sơn La). Chiều hôm đó chị dừng nghỉ chân tại một quán nhỏ ven đường trên đỉnh đèo Đá Trắng và để quên túi xách.
Do đang ở Mộc Châu, cách đèo Đá Trắng gần 100 km, chị Oanh hẹn quay lại quán nước vào hôm về Hà Nội. Trong hai ngày này, chủ quán giúp bảo quản túi xách.
"Anh Châu không chỉ báo tin mà còn theo sát, kết nối liên tục với tôi và chủ quán cho đến khi tôi nhận lại đồ", chị Oanh kể.
Ngày 2/5, khi nhận lại đầy đủ đồ đạc, chị Oanh ngỏ ý gửi tiền cảm ơn nhưng vợ chồng chủ quán từ chối.
Anh Nguyện cho biết trước đây từng nhiều lần trả lại đồ cho khách hoặc mang nộp công an xã. "Thấy khách nhận lại được đồ là tôi vui", anh nói.
Câu chuyện về lòng tốt trên đỉnh đèo được chị Oanh chia sẻ lên mạng xã hội chiều 3/5, thu hút gần 2.000 lượt thích và hàng trăm bình luận cảm kích
Riêng với chị, đây là kỷ niệm đáng nhớ nhất trong chuyến du lịch. " Nếu không có anh Châu và vợ chồng chủ quán, tôi sẽ mất nhiều công sức và thời gian để làm lại giấy tờ. Sự tử tế của mọi người khiến tôi rất trân quý", chị Oanh nói.