Theo bác sĩ Nguyễn Văn Phúc – khoa nam học, Bệnh viện Trung ương Quân đội 108, lỗ tiểu thấp là dị tật bẩm sinh ở bé trai, xảy ra khi lỗ thoát nước tiểu không nằm ở đỉnh quy đầu như bình thường. Thay vào đó lỗ tiểu có thể mở ra ở vị trí thấp hơn, như rãnh quy đầu, thân dương vật, gốc dương vật hoặc gần bìu.
Trẻ mắc lỗ tiểu thấp thường không đau, không sốt, không quấy khóc bất thường nên dễ bị bỏ qua trong những tháng đầu đời. Nhiều gia đình chỉ phát hiện khi thấy trẻ tiểu lệch, tiểu chảy xuống dưới hay làm ướt quần, hoặc khi bác sĩ kiểm tra vùng sinh dục trong một lần khám sức khỏe.
Một số cha mẹ cho rằng lỗ tiểu thấp chỉ ảnh hưởng thẩm mỹ. Nhưng trên thực tế tùy mức độ, tình trạng này có thể tác động đến tiểu tiện, vệ sinh, tâm lý và chức năng sinh sản khi trẻ trưởng thành.
Ở thể nhẹ, lỗ tiểu nằm gần quy đầu, trẻ vẫn có thể đứng tiểu nhưng tia nước lệch. Ở thể trung bình hoặc nặng, lỗ tiểu nằm thấp hơn, dương vật có thể cong rõ, trẻ phải ngồi tiểu hoặc gặp khó khăn khi đi vệ sinh ở trường.
Khi lớn lên, trẻ có thể mặc cảm vì cơ quan sinh dục khác biệt, ngại thay đồ, né tránh sinh hoạt tập thể hoặc lo lắng về khả năng sinh sản sau này.
Một số trường hợp nặng còn đi kèm tinh hoàn ẩn, bìu bất thường hoặc bất thường phát triển giới tính, cần được đánh giá chuyên sâu.
Dấu hiệu thường gặp nhất là tia tiểu bất thường. Thay vì phun thẳng ra phía trước, tia nước tiểu có thể chảy xuống dưới, lệch sang một bên, bắn vào chân hoặc làm ướt quần áo.
Một số trẻ có dương vật cong xuống, đặc biệt dễ nhận thấy khi trẻ cương sinh lý. Trường hợp nặng, trẻ có thể phải ngồi tiểu thay vì đứng tiểu khi lớn hơn.
Ngoài ra, bao quy đầu của trẻ có thể có hình dạng bất thường. Phần da mặt trên quy đầu vẫn còn, trong khi mặt dưới thiếu da, tạo hình ảnh giống “mũ trùm”. Dấu hiệu này dễ bị nhầm với dài bao quy đầu, hẹp bao quy đầu hoặc bao quy đầu phát triển không đều.
Theo bác sĩ Phúc, hẹp bao quy đầu và lỗ tiểu thấp là hai vấn đề khác nhau, nhưng nhiều cha mẹ nhầm lẫn.
Hẹp bao quy đầu liên quan đến tình trạng da quy đầu không tuột xuống được hoặc gây viêm, tiểu khó. Trong khi đó lỗ tiểu thấp là bất thường vị trí lỗ tiểu và cấu trúc niệu đạo.
Vì vậy trước khi thực hiện bất kỳ thủ thuật nào ở bao quy đầu, đặc biệt là cắt bao quy đầu, trẻ cần được bác sĩ chuyên khoa thăm khám kỹ.
“Với trẻ bị lỗ tiểu thấp, bao quy đầu không đơn thuần là phần da thừa. Trong nhiều trường hợp, đây có thể là nguồn mô quan trọng để bác sĩ sử dụng khi phẫu thuật tạo hình niệu đạo.
Phẫu thuật lỗ tiểu thấp thường cần tái tạo đường tiểu, đưa lỗ tiểu về vị trí gần bình thường, chỉnh cong dương vật nếu có và che phủ phần mô thiếu hụt. Bao quy đầu có thể được dùng để hỗ trợ quá trình tạo hình này.
Không phải mọi ca mổ đều bắt buộc sử dụng bao quy đầu. Tuy nhiên nếu trẻ đã cắt bao quy đầu từ trước, bác sĩ sẽ mất đi một nguồn mô thuận lợi. Điều này có thể khiến phẫu thuật phức tạp hơn, nhất là ở các trường hợp lỗ tiểu thấp mức độ trung bình hoặc nặng”, bác sĩ Phúc khuyến cáo.
Thạc sĩ - bác sĩ Lê Tiểu Nhật, giảng viên Khoa Y học cổ truyền, Trường đại học Khoa học Sức khỏe, Đại học Quốc gia TP.HCM, cho biết, trà xanh (Camellia sinensis) là thức uống quen thuộc, đặc biệt phổ biến trong văn hóa châu Á. Thành phần hoạt tính chính của trà xanh là polyphenol, chủ yếu thuộc nhóm catechin. Trong đó, EGCG là catechin chiếm ưu thế và được nghiên cứu nhiều nhất, nhờ đặc tính chống oxy hóa mạnh.
Trong khi đó, ung thư khởi nguồn từ sự tăng sinh quá mức của các tế bào bất thường, vốn liên hệ mật thiết với các tổn thương do quá trình oxy hóa kéo dài.
Các nghiên cứu trên động vật và trong ống nghiệm cho thấy flavonoid trong trà xanh, đặc biệt là EGCG, có khả năng chống ung thư thông qua nhiều cơ chế phức tạp, không chỉ dừng ở tác dụng chống oxy hóa. Hợp chất này có thể ức chế quá trình hình thành mạch máu nuôi khối u, đồng thời các catechin còn giúp kìm hãm sự phát triển, xâm lấn và di căn của tế bào ung thư, cũng như điều hòa quá trình tăng sinh tế bào. Một số phân tích gộp gần đây cũng ghi nhận mối liên quan giữa việc tiêu thụ trà xanh hoặc các chế phẩm từ trà xanh với nguy cơ ung thư thấp hơn.
Phần lớn bằng chứng hiện nay đến từ các nghiên cứu dùng flavonoid nguyên chất (chưa qua chuyển hóa) nên chưa phản ánh đầy đủ tác dụng của trà xanh khi uống thực tế. Kết quả từ nghiên cứu trên động vật cũng khó suy rộng cho người do khác biệt về chuyển hóa và hệ vi sinh.
Các phân tích gộp cho thấy kết quả còn trái chiều, nhiều nghiên cứu cỡ mẫu nhỏ. Trà xanh chỉ có thể giúp phòng ngừa một số loại ung thư nhất định và hiệu quả còn phụ thuộc vào loại trà, cách chế biến. Ngoài ra, người uống trà xanh thường có lối sống lành mạnh hơn, dễ gây nhiễu kết quả.
Trà xanh cũng có thể gây tác dụng phụ như rối loạn tiêu hóa, mất ngủ, bồn chồn, tăng huyết áp nhẹ, độc gan nhẹ hoặc dị ứng da đặc biệt với dạng chiết xuất. Uống trà quá nóng (>65°C) còn làm tăng nguy cơ ung thư thực quản.
Theo bác sĩ Lê Tiểu Nhật, mặc dù các nghiên cứu hiện tại chưa cung cấp đủ bằng chứng xác thực để khẳng định trà xanh là "chìa khóa" tuyệt đối trong việc phòng ngừa ung thư, nhưng chúng ta không thể phủ nhận những tiềm năng sinh học và lợi ích sức khỏe mà loại thức uống này mang lại.
Thay vì xem trà xanh như một phương thuốc đặc trị, người dùng nên tiếp cận uống trà xanh như một phần của lối sống lành mạnh. Để tối ưu hóa lợi ích và hạn chế tối đa các tác dụng không mong muốn, hãy duy trì thói quen tiêu thụ trà ở mức độ vừa phải, lưu ý nhiệt độ sử dụng dưới 65 độ C, đồng thời kết hợp đồng bộ với chế độ dinh dưỡng khoa học và tầm soát sức khỏe định kỳ.
Ngày 22-5, Công an tỉnh Đồng Tháp cho biết vừa phối hợp người nhà đưa một thiếu nữ thức nhiều đêm bấm điện thoại, không ngủ, dẫn đến đập phá đồ đạc, có dấu hiệu loạn thần đi bệnh viện điều trị.
Trước đó Ban Chỉ huy Công an phường Cao Lãnh (tỉnh Đồng Tháp) nhận được tin báo của người dân về trường hợp thiếu nữ tên T. (tên nhân vật được thay đổi) có biểu hiện la hét, đập phá đồ đạc trong nhà với nhiều dấu hiệu bất thường về tâm lý, nên đã nhanh chóng triển khai lực lượng đến hiện trường.
Tại đây, lực lượng chức năng ghi nhận thiếu nữ trong tình trạng kích động, la hét, đập phá đồ đạc, có nguy cơ gây nguy hiểm cho bản thân và những người xung quanh.
Các cán bộ đã vận động, thuyết phục nhằm ổn định tinh thần cho T..
Sau khi trấn an, lực lượng công an đã phối hợp đưa em đến Bệnh viện Tâm thần Đồng Tháp để thăm khám, điều trị kịp thời.
Công an tỉnh Đồng Tháp khuyến cáo các bậc phụ huynh cần quan tâm nhiều hơn đến tâm lý, sức khỏe tinh thần của con em, nhất là ở lứa tuổi vị thành niên.
Việc quản lý thời gian sử dụng điện thoại, định hướng các mối quan hệ lành mạnh, tránh giao du với người lạ trên mạng xã hội là rất cần thiết.
Leo cầu thang là bài tập dễ lồng ghép vào sinh hoạt hàng ngày, mang nhiều lợi ích như tiêu hao năng lượng, kiểm soát đường huyết, duy trì cân nặng, tăng cường sức cơ vùng lưng hông và đùi...
Tuy nhiên, giống như mọi hoạt động thể lực khác, leo cầu thang chỉ phát huy tác dụng khi phù hợp với thể trạng. Nếu áp dụng sai cách hoặc quá sức, thói quen này có thể phản tác dụng, gây hại cho hệ xương khớp và sức khỏe.
Khớp gối là khớp lớn nhất và phải "gánh vác" trọng trách nặng nề nhất của cơ thể. Trong suốt cuộc đời, trung bình một người đi bộ khoảng 160.000-200.000 km. Khớp gối luôn tiềm ẩn nguy cơ tổn thương đầu tiên nếu gặp chấn thương, mắc bệnh lý cơ xương khớp hoặc phải vận động sai cách, quá tải kéo dài.
Khi bước lên hoặc xuống cầu thang, các mặt khớp sẽ tạo ra lực ma sát rất lớn. Đồng thời, áp lực đè nén lên vùng xương dưới sụn, sụn chêm và làm kéo căng hệ thống dây chằng theo nhiều hướng. Do đó, việc leo cầu thang tốt hay hại phụ thuộc hoàn toàn vào cấu trúc cơ thể và tình trạng khớp gối của mỗi người.
Với người khỏe mạnh, chỉ số khối cơ thể (BMI) bình thường, không có cảm giác đau mỏi và kết quả X-quang khớp gối tốt, bạn có thể thoải mái leo cầu thang để rèn luyện sức khỏe.
Nếu bạn thừa cân, béo phì, có cấu trúc chân vòng kiềng hoặc chân chữ X, kết quả X-quang cho thấy khe khớp hẹp hơn so với độ tuổi, cần hạn chế leo cầu thang. Chỉ nên thực hiện khi bất khả kháng (như phải di chuyển lên phòng ngủ) để phòng ngừa thoái hóa khớp gối sớm.
Với người đã thoái hóa khớp gối ở mức độ trung bình hoặc nặng, tuyệt đối không nên leo lên xuống cầu thang nhiều lần trong ngày. Việc này không chỉ đẩy nhanh tốc độ thoái hóa mà còn làm tăng nguy cơ té ngã, gây chấn thương nguy hiểm.
Theo các tài liệu chuyên ngành chấn thương chỉnh hình và vật lý trị liệu, một bệnh nhân thoái hóa khớp gối chỉ nên đi bộ (bao gồm cả sinh hoạt cá nhân và tập luyện) khoảng 3.000-6.000 bước mỗi ngày, tương đương 2-4 km.
Tốt nhất, khi gặp vấn đề về khớp gối hoặc dự định bắt đầu một thói quen tập luyện mới, nên gặp bác sĩ chuyên khoa để được đánh giá, thiết kế lộ trình vận động an toàn, phù hợp nhất với bản thân.
BS.CK2 Trần Chí KhôiKhoa Chi dưới, Bệnh viện Chấn thương chỉnh hình TP HCM