Ronaldo cuối cùng đã giải cơn khát danh hiệu ở Arab Saudi, sau 14 giải đấu không thể đăng quang cùng Al Nassr. Chiến thắng trước Damac giúp đoàn quân Jorge Jesus kết thúc mùa giải với 86 điểm sau 34 trận, hơn á quân Al Hilal hai điểm. Đây là lần đầu họ vô địch Saudi Pro League kể từ mùa 2018-2019.
Với Ronaldo, đây là danh hiệu chính thức đầu tiên của anh kể từ Cup Italy 2021 cùng Juventus. Anh từng giúp Al Nassr vô địch Arab Club Champions Cup, nhưng giải đấu này diễn ra ngoài mùa giải chính thức.
Al Nassr buộc phải thắng ở vòng cuối Saudi League để đăng quang, và Sadio Mane góp công lớn khi ghi bàn mở tỷ số cho chủ nhà. Phút 34, từ cú đá phạt góc của Joao Felix, thủ quân Senegal đánh đầu đập đất vào lưới trong thế không bị ai kèm. Bàn thắng đó giúp Al Nassr dễ chơi hơn hẳn, do trút bỏ được áp lực.
Một cầu thủ khác trên hàng công Al Nassr cũng tỏa sáng ở trận này, là Kingsley Coman. Quyết định chiêu mộ tiền đạo Pháp về Al Nassr hợp lý, khi anh đem theo cái duyên vô địch quốc gia. Đây đã là chức vô địch quốc gia thứ 14 của Coman, trong 14 mùa giải. Trong đó có hai Ligue 1 (cùng PSG), hai Serie A (Juventus), chín Bundesliga (Bayern) và giờ là Saudi League.
Chính Coman ghi bàn nâng tỷ số lên 2-0 trong trận tối 21/5. Nhận bóng bên phải, tiền đạo 29 tuổi rê sang chân trái rồi sút chìm về góc xa, không cho thủ môn đội khách cơ hội cản phá.
Damac gây chút khó khăn cho Al Nassr khi rút ngắn tỷ số ở phút 58, từ một quả phạt đền, sau đó suýt gỡ hòa. Nhưng đến phút 63, Ronaldo chấm dứt nỗ lực của đội khách.
Từ quả phạt do Joao Felix kiếm được ở bên trái, góc hẹp, siêu sao 41 tuổi sút đập đất về góc xa vào lưới. Một loạt cầu thủ hai bên lao vào nhưng không chạm bóng, khiến Ronaldo bị khuất tầm nhìn và mất một giây mới nhận ra bóng đã vào lưới. Anh lập tức chạy tới ôm các đồng đội, với bàn thắng thứ 972 trong sự nghiệp.
Chưa dừng lại ở đó, thủ quân Bồ Đào Nha ghi thêm bàn nữa để nhấn chìm đối thủ ở phút 81. Từ một pha bóng lập bập, anh chớp thời cơ lao xuống sút cận thành về góc gần, ấn định thắng lợi 4-1. Lần này Ronaldo đã có thể nhảy xoay mừng bàn, rồi nằm ngửa ra sân, trước khi được đồng đội đè lên. Sau đó, anh còn bật khóc.
Những phút còn lại không có thêm bàn thắng, còn Ronaldo được thay ra ở phút 87. Trong những phút bù, Ronaldo tiếp tục bật khóc khi ngồi trong khu kỹ thuật, và được các đồng đội đến ôm tri ân.
Hiệu còi mãn cuộc vang lên cũng là lúc anh cười tươi, bước vào sân và ôm từng đồng đội lẫn các thành viên ban huấn luyện. Máy quay gần như chỉ chiếu đến thủ quân Al Nassr. Theo thống kê Fotmob, Ronaldo cũng là cầu thủ hay nhất trận với 8,8 điểm, còn Coman đứng thứ hai với 8,5 điểm.
Senegal được kỳ vọng có thể tạo nên bất ngờ tại World Cup 2026. Họ vừa vào chung kết Cup châu Phi (thắng Morocco nhưng sau đó bị tước chức vô địch), và sở hữu nhiều cầu thủ đang thi đấu ở các giải hàng đầu châu Âu. Những ngôi sao như Sadio Mane (Al Nassr) hay đội trưởng Kalidou Koulibaly (đang khoác áo Al Hilal) đều mang tầm ảnh hưởng lớn, dù hiện thi đấu tại Arab Saudi.
Tuy nhiên, điều đáng chú ý là dấu ấn Pháp trong đội hình Senegal gần như hiện diện ở mọi cấp độ. Không chỉ bởi mối quan hệ lịch sử khi Senegal từng là thuộc địa của Pháp đến năm 1960, mà còn bởi nhiều cầu thủ Senegal sinh ra, lớn lên hoặc được đào tạo bóng đá tại Pháp.
Các cầu thủ như Edouard Mendy, Mory Diaw, Yehvann Diouf, Kalidou Koulibaly, Mamadou Sarr, Antoine Mendy, Iliman Ndiaye hay "viên ngọc" của PSG Ibrahim Mbaye đều sinh ra tại Pháp. Bên cạnh đó, nhiều người từng trưởng thành trong hệ thống đào tạo trẻ của bóng đá Pháp tại Clairefontaine trước khi lựa chọn khoác áo Senegal.
Kalidou Koulibaly, cựu trung vệ Napoli và Chelsea, từng thi đấu 11 trận cho các đội trẻ Pháp và là trụ cột ở U20 Pháp tại World Cup U20 2011, nơi anh cùng những cái tên như Antoine Griezmann tiến sâu vào bán kết.
Mamadou Sarr, cầu thủ thuộc biên chế Chelsea, trải qua đầy đủ các cấp độ U17 đến U20 và từng là đội trưởng U17 Pháp vô địch giải U17 châu Âu năm 2022.
Habib Diarra, đang khoác áo Sunderland, thi đấu từ U16 đến U21 Pháp trước khi quyết định chọn Senegal ở cấp độ đội tuyển quốc gia. Yehvann Diouf cũng kinh qua các đội U18 đến U21, từng là thủ môn chính của Pháp tại VCK U19 châu Âu 2018.
Pape Gueye thi đấu ở U18 và U19 Pháp trước khi chuyển sang Senegal, trong khi Ibrahim Mbaye gắn bó với các đội trẻ Pháp đến năm 2025, rồi chọn khoác áo tuyển Senegal.
Cuộc cạnh tranh ngầm giữa Pháp và Senegal
LĐBĐ Pháp (FFF) từng nỗ lực giữ chân các cầu thủ tài năng gốc Senegal, nhưng không phải lúc nào cũng thành công. Mamadou Sarr và Ibrahim Mbaye là ví dụ, khi cả hai quyết định khoác áo Senegal.
Chủ tịch FFF Philippe Diallo cùng nhiều quan chức từng trực tiếp liên hệ để thuyết phục Mbaye thi đấu cho tuyển Pháp, nhưng cầu thủ trẻ này khẳng định lựa chọn của anh là "từ trái tim".
Có tới 9 tuyển thủ Senegal đang chơi tại Ligue 1, gồm Mory Diaw (Le Havre), Yehvann Diouf (Nice), Krépin Diatta (Monaco), Antoine Mendy (Nice), Mamadou Sarr (Strasbourg, mượn từ Chelsea), Moussa Niakhaté (Lyon), Lamine Camara (Monaco), Ibrahim Mbaye (PSG) và Bamba Dieng (Lorient).
Sự hiện diện dày đặc này cho thấy mối liên kết chặt chẽ giữa bóng đá Senegal và hệ thống đào tạo, thi đấu của Pháp vẫn đang tiếp tục định hình thế hệ cầu thủ mới của "Sư tử Teranga".
Senegal mới bốn lần dự VCK World Cup vào năm 2002, 2018, 2022 và năm nay. Thành tích tốt nhất của họ là lọt vào tứ kết năm 2002. Tại World Cup 2018, Senegal trở thành đội tuyển đầu tiên trong lịch sử bị loại theo luật fair-play (nhận nhiều thẻ vàng hơn) sau khi hòa Nhật Bản ở tất cả 6 chỉ số phụ.
Tại World Cup 2026, Senegal nằm ở bảng I, lần lượt gặp Pháp ngày 16/6, Na Uy 22/6 và Iraq 26/6.
Năm 1994, Nhật Bản thua UAE 2-5 và Iraq 0-1 trong hai lượt trận đầu, nhưng vẫn vào chung kết rồi đăng quang tại Qatar. 32 năm sau, Trung Quốc tái lập một nửa thành tích này khi vào chung kết trên đất Arab Saudi, để đối đầu chính Nhật Bản.
Thầy trò HLV Bin Ukishima mở đầu bằng trận thua Indonesia 0-1 và Nhật Bản 1-2 ở bảng B. Nhưng họ vẫn lách qua khe cửa hẹp bằng cách hạ Qatar 2-0 – tỷ số vừa đủ hơn hiệu số đối đầu để cùng Nhật Bản vào tứ kết. Tại đây, Trung Quốc tiếp tục đà hưng phấn để ngược dòng thắng chủ nhà Arab Saudi 3-1.
Đối thủ ở bán kết gọi tên Australia – đội thắng Việt Nam 3-0 tại tứ kết. Lịch sử đối đầu tại giải ghi nhận Trung Quốc toàn thua ba trận, ghi 4 và thủng lưới 10 bàn. Tuy nhiên, ở trận giao hữu vào tháng 6/2025, chính lứa cầu thủ sinh năm 2009 về sau đã hạ Australia 5-2 tại giải giao hữu CFA Team China U16 Cup ở Nội Mông, Trung Quốc.
Sự áp đảo của Trung Quốc tiếp tục được thể hiện ở hiệp một trên sân King Abdullah Sports City rạng sáng nay. Ngay giây thứ 48, cú đánh đầu của Zhao Songyuan sau quả phạt góc khiến thủ môn Charlie Wilson Papps vất vả cản phá. Sau đó, Shuai Weihao đánh đầu bay sát xà ngang ở phút 18, rồi hai lần dứt điểm trong vòng cấm nhưng không thắng được thủ thành đối phương ở phút 22 và 23.
Nửa sau của hiệp một chứng kiến thế trận giằng co và thiếu những pha hãm thành đáng chú ý. Nhưng khi hiệp hai mới trôi qua 4 phút, hàng thủ Australia lại mắc sai lầm. Oliver O’Carroll mất bóng ngay trước vòng cấm, để Shuai Weihao bứt tốc vào vòng cấm rồi đặt lòng chân phải hạ Charlie, trước khi chạy về góc sân trượt cỏ ăn mừng.
Trung Quốc sau đó lui về phòng ngự phản công. Australia kiểm soát bóng nhiều nhưng không tạo ra cơ hội ăn bàn rõ rệt, còn các pha dứt điểm hầu hết đều chệch xa khung thành. Đến phút bù thứ nhất, các hậu vệ Australia tranh chấp bất thành với tiền đạo cao kều Liu Zhicheng trong vòng cấm địa, rồi để Xie Jin chớp thời cơ cướp bóng dứt điểm ghi bàn ấn định chiến thắng 2-0.
Trung Quốc sẽ tái đấu Nhật Bản ở chung kết vào rạng sáng ngày 23/5 giờ Hà Nội. Tại bán kết, Nhật Bản bị Uzbekistan dẫn trước từ phút 28, và phải đến phút bù thứ 7 hiệp hai mới có bàn gỡ. Bước vào luân lưu, Nhật Bản bản lĩnh hơn với ba lần sút thành công trong 5 lượt đầu để thắng Uzbekistan 3-2.
Đây là lần thứ 6 Nhật Bản vào chung kết U17 châu Á, sau khi vô địch năm 1994, 2006, 2018, 2023 và á quân 2012. Trung Quốc có lần thứ ba, sau khi đăng quang năm 1992 và 2004.
Đội hình xuất phát
Trung Quốc: Qin Ziniu, Jin Yucheng, Li Junpeng, Nan Zixun, Zhang Xuyao, Kuang Zhaolei, Zhou Yuno, Wan Xiang, He Sifan, Zhao Songyuan, Shuai Weihao
Charlie Wilson-Papps, Besian Kutleshi, Miles Milliner, Archie Mitchell, Emile Katrib, Corey Da Cruz, Sajjad Nasiri, Oliver O’Carroll, Max Court, Henrique Oliveira, Georgio Hassarati.
Mọi chuyện bắt đầu khi Thái Lan đánh bại Turkmenistan 2-1 ở loạt trận cuối cùng bảng D vòng loại Asian Cup 2027. Chiến thắng này đã giúp Thái Lan "nối gót" tuyển Việt Nam để giành vé tham dự vòng chung kết giải đấu diễn ra tại Saudi Arabia vào đầu năm 2027.
Trong lúc diễu hành cảm ơn người hâm mộ sau trận đấu, Chanathip đã được người hâm mộ tặng một quả pháo sáng và anh đã đốt nó trên sân.
Hành động này của Chanathip là phạm luật và Liên đoàn Bóng đá Thái Lan có thể phải đối mặt với khoản tiền phạt hàng trăm nghìn baht từ Ủy ban kỷ luật của Liên đoàn Bóng đá châu Á (AFC).
Sau trận đấu đăng tải trên mạng xã hội với lời nói đùa rằng: "Tôi có thể phải nộp phạt. Xin hỏi có ai có thể giúp tôi nộp phạt không? Mỗi người 100 baht".
Từ câu nói đùa của Chanathip, mà trên mạng xã hội đã xuất hiện rất nhiều tin nhắn giả danh gửi đến người hâm mộ Thái Lan với yêu cầu "quyên góp" để giúp tiền vệ này đóng phạt.
Những tin nhắn này có nội dung như sau: "Xin chào, tôi là Chanathip. Hiện tại tôi đang gây quỹ để trả tiền phạt vì đốt pháo hoa. Bạn có thể giúp tôi 300 baht được không? Tôi sẽ trả lại sau".
Mới đây Chanathip phải lên tiếng cảnh báo mọi người và khẳng định tất cả những lời kêu gọi "quyên góp" đều là lừa đảo.
Chanathip đã đăng tải trên trang Facebook chính thức của anh, những dòng tin nhắn lừa đảo với lời khẳng định: "Đây là ai vậy? Không phải tôi".