Tham dự đại hội có 266 đại biểu đại diện cho hơn 164.000 hội viên, thanh niên trên địa bàn tỉnh.
Công tác Hội và phong trào thanh niên tỉnh An Giang tiếp tục phát triển mạnh, với nhiều hoạt động thiết thực. Qua 2 năm (2024 – 2026) thực hiện Nghị quyết Đại hội Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam tỉnh nhiệm kỳ 2024 – 2029 đã ghi dấu sức cống hiến và hình thành lớp thanh niên có ý thức lập thân, lập nghiệp, không ngừng đổi mới sáng tạo, khát vọng vươn lên làm giàu chính đáng cho bản thân, gia đình và xã hội.
Theo đó, các cấp Hội đã phối hợp tổ chức 456 hoạt động đền ơn đáp nghĩa, uống nước nhớ nguồn, hành trình về địa chỉ đỏ, với tổng nguồn lực hơn 2 tỉ đồng, góp phần bồi đắp lý tưởng, hun đúc tinh thần yêu nước trong thế hệ trẻ. Phong trào “Tôi yêu Tổ quốc tôi” được Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam các cấp tổ chức sâu rộng với nhiều nội dung thiết thực tại các vùng biên giới, hải đảo, vùng đồng bào dân tộc. Các công trình “Thắp sáng đường biên”, tặng nhà nhân ái, hỗ trợ sinh kế… góp phần nâng cao nhận thức, trách nhiệm của thanh niên đối với chủ quyền quốc gia và phát triển quê hương.
Các hoạt động của phong trào Thanh niên tình nguyện tiếp tục phát huy mạnh mẽ. Với tinh thần không ngại gian khó, đã có hơn 325.000 lượt thanh niên tham gia nhiều hoạt động ở địa bàn vùng sâu, vùng xa, khó khăn. Có 318 công trình thanh niên được triển khai thực hiện với tổng giá trị hơn 11 tỉ đồng; hơn 6.200 người dân được khám chữa bệnh miễn phí và hơn 1.000 lượt thanh niên hiến máu tình nguyện…
Theo Nghị quyết Đại hội nhiệm kỳ 2024 – 2029 (được tổ chức trước thời điểm sáp nhập đơn vị hành chính), Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam tỉnh An Giang đề ra chỉ tiêu vận động xây mới 250 căn nhà nhân ái cho hội viên và người dân có hoàn cảnh khó khăn; vận động xây 10 cây cầu giao thông nông thôn góp phần phát triển kinh tế – xã hội, nâng cao chất lượng cuộc sống người dân. Đến nay, chỉ mới sau 2 năm triển khai, các cấp Hội đã vận động xây mới 575 căn nhà nhân ái, mỗi căn hỗ trợ trung bình 50 triệu đồng, vượt gấp đôi chỉ tiêu ban đầu. Đặc biệt, đã phối hợp vận động bắc mới 68 cây cầu bê tông nông thôn, vượt gần 7 lần chỉ tiêu đề ra. Các hoạt động khác như Xuân tình nguyện, Gian hàng 0 đồng, Chuyến xe nghĩa tình… được triển khai hiệu quả đã góp phần lan tỏa mạnh mẽ tinh thần “không để ai bị bỏ lại phía sau”.
Ngoài ra, thông qua các cuộc thi về sáng tạo, khởi nghiệp đã có hơn 200 ý tưởng, sáng kiến được các bạn thanh niên nghiên cứu, đề xuất ứng dụng. Đã có 26 dự án khởi nghiệp về nông nghiệp ứng dụng công nghệ cao, phát triển sản phẩm OCOP từ nguồn tài nguyên bản địa, thương mại điện tử có khả năng phát triển được Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam tỉnh chọn hỗ trợ với tổng số vốn gần 1 tỉ đồng.
Không chỉ năng động, tích cực lập thân, lập nghiệp, thanh niên An Giang còn trở thành lực lượng tiên phong trong chuyển đổi số khi triển khai thực hiện các mô hình: tổ chuyển đổi số cộng đồng; hỗ trợ người dân sử dụng VNeID, dịch vụ công trực tuyến; livestream quảng bá sản phẩm OCOP… tạo dấu ấn rõ nét, tích cực về lực lượng có kỹ năng thích ứng tốt với thời đại công nghệ 4.0.
Cũng giống như nhiều địa phương khác ở ĐBSCL, xã Ô Lâm có hệ thống kênh rạch chằng chịt, địa hình chia cắt, việc đi lại và giao thương khó khăn nên người dân rất cần những chiếc cầu bê tông “nối nhịp đôi bờ”. Tuy nhiên, do xã có đông đồng bào dân tộc thiểu số, cuộc sống còn khó khăn nên việc đóng góp xây cầu còn hạn chế, rất cần sự hỗ trợ, chung tay đóng góp của các tổ chức, cá nhân.
Thấu hiểu khó khăn của địa phương, Tỉnh đoàn và Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam tỉnh An Giang đã kết nối vận động Trung tâm Công tác xã hội thanh thiếu niên Việt Nam và các nhà hảo tâm cùng người dân hỗ trợ tổng kinh phí gần 800 triệu đồng để xã Ô Lâm xây dựng cầu An Yên 14, cầu An Yên 15. Cầu An Yên 14 bằng bê tông, chiều dài 30 m, chiều rộng 3,5 m, bắc qua kênh AT3; cầu An Yên 15 dài 33 m, rộng 3,5 m, bắc qua kênh AT1 kết nối xã Ô Lâm với xã Vĩnh Gia. Cuối tháng 6.2025, cả hai cây cầu này đã hoàn thành, giúp ô tô tải trọng 2,5 tấn qua lại dễ dàng trong niềm phấn khởi, vui mừng của chính quyền và người dân địa phương.
Ông Phan Thanh Lương, Phó bí thư Đảng ủy, Chủ tịch UBND xã Ô Lâm, cho biết xã Ô Lâm thành lập trên cơ sở sáp nhập 3 xã của H.Tri Tôn cũ là xã Lương Phi, Ô Lâm và An Tức. Địa bàn rộng, hạng tầng giao thông chưa đồng bộ, xã có đông đồng bào dân tộc, tỷ lệ hộ nghèo, cận nghèo khá cao nên rất cần sự chung tay của cộng đồng, xã hội triển khai các công trình hạ tầng, an sinh xã hội giúp người dân ổn định cuộc sống. Việc Tỉnh đoàn, Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam tỉnh An Giang hỗ trợ vận động xây cầu An Yên 14 và 15 đã góp phần giúp người dân đi lại, trao đổi hàng hóa nông sản dễ dàng, thúc đẩy phát triển kinh tế – xã hội địa phương.
Cùng với việc triển khai các phong trào, Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam tỉnh An Giang không ngừng củng cố phát triển tổ chức. Sau khi sắp xếp đơn vị hành chính, An Giang sở hữu dân số hơn 4,95 triệu; trong đó độ tuổi từ 16 – 30 có gần 539.700 người (chiếm 10,9% dân số toàn tỉnh). Qua thống kê, lực lượng thanh niên thường xuyên có mặt tại địa phương là hơn 243.600 người.
Không gian phát triển rộng lớn, số lượng thanh niên nhiều nên Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam tỉnh An Giang đã có nhiều hoạt động cụ thể, thiết thực thông qua hàng trăm mô hình CLB, đội, nhóm được thành lập nhằm tạo môi trường tốt cho thanh niên rèn luyện, trải nghiệm, giúp khối đoàn kết các tầng lớp thanh niên trong toàn tỉnh ngày càng được mở rộng. Kết quả, giai đoạn 2024 – 2026, Hội đã phát triển mới gần 34.000 hội viên, nâng số hội viên lên gần 164.200 người, chiếm 67,4% số thanh niên có mặt ở địa phương được tập hợp vào tổ chức. Mặt trận đoàn kết thanh niên tiếp tục được mở rộng, đặc biệt trong thanh niên tôn giáo, dân tộc, công nhân. Đã có nhiều nhân tố mới, điển hình tiên tiến được tỉnh phát hiện, tôn vinh lan tỏa, góp phần tạo dựng hình ảnh đẹp về lớp thanh niên An Giang trong thời kỳ mới.
Chị Thị Phương Hồng, Phó bí thư Thường trực Tỉnh đoàn, Chủ tịch Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam tỉnh An Giang, cho biết giai đoạn 2024 – 2026, tuy mới 2 năm thực hiện Nghị quyết Đại hội nhiệm kỳ 2024 – 2029, nhưng với sự nỗ lực của Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam các cấp trong tỉnh hầu hết các chỉ tiêu quan trọng của nhiệm kỳ đều đạt và vượt. Phong trào thanh niên phát triển toàn diện, có chiều sâu, giúp vai trò của tổ chức Hội ngày càng được khẳng định.
“Đây chính là nền tảng vững chắc để Hội bước vào giai đoạn phát triển mới. Nhiệm kỳ 2026 – 2029, Hội quyết tâm thực hiện tốt 14 chỉ tiêu trọng tâm đề ra; quan tâm xây dựng củng cố tổ chức, mở rộng tập hợp các tầng lớp thanh niên để xây dựng thế hệ thanh niên An Giang có lý tưởng cách mạng, có tinh thần xung kích, sáng tạo góp phần xây dựng tỉnh nhà phát triển nhanh và bền vững, cùng cả nước bước vào kỷ nguyên phát triển mới”, chị Thị Phương Hồng chia sẻ.
"Tắt điện thoại đi con!", câu nhắc nhở ấy khá quen thuộc trong nhiều gia đình. Không ít phụ huynh lo lắng khi con suốt ngày "ôm" điện thoại.
Thế nhưng, một thực tế khác cũng đang diễn ra: chính người lớn cũng khó rời chiếc điện thoại của mình.
Nguyễn Thành Bảy (28 tuổi, ngụ tại đường Phan Văn Hùm, P.Trung Mỹ Tây, TP.HCM; trước là P.Trung Mỹ Tây, Q.12), thừa nhận bản thân cũng hay cầm điện thoại đọc tin tức, còn vợ xem livestream bán hàng, hai con cũng "ôm" thiết bị điện tử thường xuyên. "Một bữa cơm gia đình có đủ thành viên nhưng lại thiếu những cuộc trò chuyện", Bảy chia sẻ.
Anh Lê Anh Khoa (32 tuổi, làm việc ở đường Lê Văn Chí, P.Linh Xuân, TP.HCM; trước là P.Linh Trung, TP.Thủ Đức), kể từng rất bực bội khi con trai học lớp 4 cứ tan học là đòi xem YouTube.
"Tôi cấm thì con khóc, giấu điện thoại thì con giận. Có thời điểm mình nghĩ con bị nghiện thật", anh Khoa kể.
Một lần, chính con trai hỏi ngược: "Sao ba được xem điện thoại cả tối còn con thì không?". "Câu hỏi ấy đã tôi giật mình", anh Khoa nói và thừa nhận: "Tôi để ý lại thì đúng là đi làm về, vừa nấu cơm vừa xem Facebook, ăn xong lại trả lời tin nhắn, trước khi ngủ thì xem TikTok. Con nhìn thấy hết".
Theo anh Khoa, sau đó cả gia đình thống nhất mỗi tối từ 19 giờ 30 đến 21 giờ sẽ không ai sử dụng điện thoại nếu không có việc khẩn cấp.
"Ban đầu khó chịu lắm. Chính người lớn còn thấy nhớ điện thoại chứ nói gì trẻ con. Nhưng chỉ sau vài tuần, con chủ động lấy cờ cá ngựa, lego ra chơi, còn cả nhà nói chuyện nhiều hơn", anh Khoa chia sẻ.
Anh Trần Văn Hải (36 tuổi, làm việc tại đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa, P.Phú Lợi, TP.HCM; trước đây là P.Phú Hòa, TP.Thủ Dầu Một, tỉnh Bình Dương), cũng từng nghĩ con gái lớp 6 "nghiện" điện thoại.
"Tôi phát hiện con xem video tới khuya nên rất tức giận. Thế nhưng vợ tôi nhắc: "Anh cũng vừa về là mở điện thoại xem bóng đá, đọc báo, lướt mạng xã hội liên tục". Lúc đó tôi nhận ra mình gần như không có lúc nào ngồi chơi với con. Mỗi lần con kể chuyện thì mắt tôi vẫn dán vào điện thoại", anh Hải nói.
Hiện nay, gia đình anh quy định tất cả điện thoại được đặt lên một chiếc kệ trong giờ ăn và sau 22 giờ.
Theo các chuyên gia tâm lý, trẻ em học bằng quan sát nhiều hơn bằng lời nói. Nếu mỗi ngày đều nhìn thấy cha mẹ liên tục cầm điện thoại thì trong nhận thức của trẻ đó là hành vi bình thường.
Thạc sĩ tâm lý Hoàng Trọng Công, Trung tâm kỹ năng sống Skill Up (P.Đức Nhuận, TP.HCM; trước là P.4, Q.Phú Nhuận), cho biết nhiều phụ huynh đến tư vấn với mong muốn "cai nghiện điện thoại" cho con.
"Tuy nhiên, khi tìm hiểu sâu hơn, chúng tôi nhận thấy chính cha mẹ cũng sử dụng thiết bị số với tần suất rất cao. Có những gia đình, mỗi thành viên sở hữu một màn hình riêng. Người lớn vừa ăn vừa xem video. Có người liên tục kiểm tra tin nhắn công việc. Có người xem livestream hàng giờ. Trẻ vì thế cũng hình thành thói quen tương tự. Trẻ không chỉ nghe điều cha mẹ nói mà còn quan sát điều cha mẹ làm. Nếu cha mẹ luôn cầm điện thoại thì rất khó yêu cầu con buông xuống", ông Công nói.
Chuyên gia tâm lý Vũ Hoàng Phú Anh, Trung tâm tham vấn và trị liệu, tư vấn tâm lý An Tâm (P.Phú An, TP.HCM; trước đây là P.Hiệp An, TP.Thủ Dầu Một, tỉnh Bình Dương), cho rằng hành vi của cha mẹ chính là bài học mạnh mẽ nhất đối với con.
Cũng theo ông Anh, không ít phụ huynh vô tình trao điện thoại cho con để giải quyết sự bất tiện. Chẳng hạn như đứa trẻ quấy khóc khi đi ăn là đưa điện thoại. Con nghịch ngợm khi người lớn bận cũng đưa điện thoại. Hoặc muốn con ngồi yên lại đưa điện thoại. "Việc này giúp người lớn có vài chục phút yên tĩnh nhưng dần hình thành thói quen: cứ buồn chán là tìm đến màn hình. Đây là điều cần hạn chế, đặc biệt với trẻ nhỏ", ông Anh nói.
Chuyên gia tâm lý Lê Mỹ Cẩm Hoài, Trung tâm tham vấn và trị liệu, tư vấn tâm lý Khải An (P.Bình Trưng, TP.HCM; trước đây thuộc P.An Phú, TP.Thủ Đức), nhận định vấn đề không nằm hoàn toàn ở chiếc điện thoại.
"Điều đáng nói là nhiều gia đình đang thiếu những hoạt động chung. Ngày trước, sau bữa cơm mọi người trò chuyện, đi dạo, chơi cờ. Hiện nay, mỗi người một màn hình. Có mặt cùng nhau nhưng lại không thật sự ở bên nhau. Nhiều trẻ tìm đến mạng xã hội vì thiếu người trò chuyện. Người lớn cũng tìm đến điện thoại vì căng thẳng, áp lực công việc. Cuối cùng, cả nhà đều ở trong "thế giới riêng". Vì lẽ đó, muốn con thay đổi, cha mẹ phải làm trước", bà Hoài nói.
Theo bà Hoài, việc cấm đoán tuyệt đối hiếm khi mang lại hiệu quả. Thay vào đó, gia đình cần xây dựng những quy tắc chung.
"Ví dụ, không dùng điện thoại trong bữa ăn, không mang điện thoại vào phòng ngủ. Dành ít nhất 1-2 giờ mỗi ngày cho hoạt động không màn hình. Cha mẹ và con cùng thực hiện, không ngoại lệ. Cuối tuần cùng đọc sách, chơi thể thao, nấu ăn hoặc đi dạo. Điều quan trọng là cha mẹ phải thực hiện trước. Nếu người lớn liên tục phá vỡ quy định thì trẻ sẽ khó có động lực làm theo", bà Hoài khuyến nghị.
Cùng quan điểm, thạc sĩ tâm lý Hoàng Trọng Công nói rằng một đứa trẻ lớn lên trong gia đình mà người lớn biết đặt điện thoại xuống đúng lúc sẽ có nhiều cơ hội hình thành thói quen sử dụng công nghệ lành mạnh hơn.
"Câu chuyện không phải là con "nghiện" điện thoại, mà là cả gia đình có đang quá lệ thuộc vào màn hình hay không. Muốn thay đổi điều đó cần bắt đầu từ chính người lớn. Khi cha mẹ sẵn sàng cất điện thoại để lắng nghe, trò chuyện và đồng hành cùng con, chiếc màn hình sẽ dần trở về đúng vai trò của nó: một công cụ hỗ trợ cuộc sống, chứ không phải trung tâm của mọi mối quan hệ trong gia đình", ông Công cho hay.
Chiều 21.5, Đại hội Hội Liên hiệp thanh niên Việt Nam tỉnh An Giang lần thứ 1, nhiệm kỳ 2026 - 2029, đã khai mạc và diễn ra phiên làm việc đầu tiên với chủ đề “Thanh niên An Giang - Khát vọng - Đoàn kết - Hội nhập - Phát triển - Tự tin bước vào kỷ nguyên mới”.
Báo cáo tại đại hội cho thấy qua 2 năm thực hiện Nghị quyết Đại hội nhiệm kỳ 2024-2029, Hội Liên hiệp thanh niên Việt Nam tỉnh An Giang đã tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa, khơi dậy trong thanh niên tinh thần xung kích, tình nguyện vì cộng đồng. Đến nay, chỉ sau 2 năm thực hiện công tác Hội và phong trào thanh niên, hầu hết các chỉ tiêu đề ra đều đạt và vượt.
Đã có 456 hoạt động đền ơn đáp nghĩa, uống nước nhớ nguồn... được các cấp Hội trong tỉnh tổ chức, với tổng nguồn lực hơn 2 tỉ đồng. Các hoạt động của phong trào "Tôi yêu Tổ quốc tôi" tổ chức sâu rộng, nội dung thiết thực góp phần nâng cao nhận thức, trách nhiệm của thanh niên đối với chủ quyền quốc gia và phát triển quê hương.
Phong trào "Thanh niên tình nguyện" tiếp tục phát huy mạnh mẽ, đã có 318 công trình thanh niên được triển khai thực hiện với tổng trị giá hơn 11 tỉ đồng. Nổi bật là việc vận động cất mới 575 căn nhà nhân ái, bắc mới 68 cây cầu bê tông nông thôn...
Trong phiên đầu tiên, Đại hội đã chia 4 tổ thảo luận và tiến hành hiệp thương cử 50 anh, chị vào Ủy ban Hội Liên hiệp thanh niên Việt Nam tỉnh An Giang khóa I, nhiệm kỳ 2026 – 2029 và hiệp thương cử 5 anh, chị vào Ban Kiểm tra Ủy ban Hội.
Cuối buổi chiều cùng ngày, Ủy ban Hội Liên hiệp thanh niên Việt Nam tỉnh An Giang khóa I đã hội nghị lần thứ nhất để hiệp thương chọn cử 17 anh, chị vào Ban Thư ký; hiệp thương 1 Chủ tịch Ủy ban Hội và 6 anh, chị giữ chức Phó chủ tịch Hội và các chức danh chủ chốt Ban Kiểm tra Ủy ban Hội Liên hiệp thanh niên Việt Nam Tỉnh An Giang khóa I, nhiệm kỳ 2026-2029.
Năm 2001, khi vừa chân ướt chân ráo bước vào khoa Cơ khí, Trường ĐH Bách khoa TP.HCM, chàng tân sinh viên Nguyễn Duy Bảo quyết định đăng ký tham gia chương trình Tiếp sức mùa thi. Hành trình bắt đầu từ mong muốn đơn giản là học hỏi kỹ năng giao tiếp và trải nghiệm hoạt động cộng đồng, nhưng lại trở thành cơ duyên gắn bó với anh suốt gần một thập kỷ.
Địa điểm trực đầu tiên của anh Bảo là bến xe Chợ Lớn (P.Chợ Lớn; trước đây là Q.5). Thời điểm ấy, chương trình vẫn còn khá mới mẻ, cơ sở vật chất hỗ trợ sinh viên tình nguyện chỉ vỏn vẹn một chiếc bàn, một cây dù và vài chiếc ghế đặt ngay trước cổng bến. Không khí bến xe tấp nập, lộn xộn với tiếng còi xe, tiếng chèo kéo của cánh xe ôm khiến chàng sinh viên năm nhất không khỏi choáng ngợp.
"Thời đó chưa có điện thoại di động thông minh, thí sinh từ quê lên phố bỡ ngỡ vô cùng. Chúng tôi tự đặt ra tiêu chí là phải rèn được "con mắt nhìn người". Thường các thí sinh vừa xuống xe sẽ không di chuyển ngay mà đứng ngơ ngác nhìn quanh. Bắt được khoảnh khắc đó, chúng tôi tiến lại gần hỏi thăm: 'Chào bạn, bạn có phải là thí sinh lên thi đại học không?'. Nhiều bạn ban đầu còn e dè lắc đầu vì sợ người lạ, nhưng khi nghe giải thích về đội sinh viên tình nguyện hỗ trợ nhà trọ, chỉ đường miễn phí, các bạn mới mở lòng", anh Bảo nhớ lại.
Sau năm đầu bỡ ngỡ, đến năm thứ hai anh Bảo được giao nhiều nhiệm vụ hơn, công việc không chỉ dừng lại ở việc đón thí sinh mà còn là những chuỗi ngày đạp xe miệt mài từ Gò Vấp ra bến xe Chợ Lớn, rồi lại rong ruổi đi khảo sát hàng chục khu nhà trọ mỗi ngày để tìm chỗ ở an toàn, giá cả hợp lý cho các bạn trẻ.
Anh Bảo kể, kỷ niệm đáng nhớ nhất là những buổi chiều muộn khi ca trực sắp kết thúc. Có lần, một thí sinh xuống bến lúc gần 18 giờ nhưng không liên lạc được với người thân, trên tay chỉ cầm một mẩu giấy ghi địa chỉ. Không chần chừ, anh đã bắt xe buýt dẫn thí sinh đi từ Q.5 sang tận Q.8, vòng vèo tìm kiếm qua những con hẻm lạ mãi đến gần 20 giờ tối mới đưa được bạn đến nơi an toàn.
Thời sinh viên tình nguyện ngày ấy còn là những bữa ăn vội vàng bằng ổ bánh mì không, là những đêm về lại Trung tâm hỗ trợ học sinh, sinh viên TP.HCM cùng nhau lục tìm, chia nhau những gói mì tôm còn tồn trong kho để lót dạ. "Khó khăn là thế, nhưng sáng hôm sau, ai nấy trong đội hình áo xanh vẫn có mặt từ sớm tinh mơ, tràn đầy năng lượng", anh Bảo bật cười.
Trực ở bến xe, những sinh viên tình nguyện phải đối mặt với vô vàn áp lực. Việc nhiệt tình đón thí sinh đôi khi khiến những tài xế xe ôm bên ngoài bến hiểu lầm là giành khách, dẫn đến những lời mắng chửi, khó chịu.
"Để trụ lại, chúng tôi phải rèn cho mình một tinh thần thép. Khi bị mắng, anh em tự nhủ với nhau rằng mình đang làm việc tốt, giúp đỡ người khác nên cứ bỏ qua.
Anh thường gọi vui nhóm của mình ngày ấy là "biệt đội trâu bò Chợ Lớn", một thế hệ sinh viên sẵn sàng làm tình nguyện quần quật, bất chấp thời tiết.
Anh Bảo bồi hồi: "Có những lúc trời mưa tầm tã, các anh em cùng chui rúc dưới một cây dù. Chúng tôi phải hạ dù xuống thấp nhất có thể để không ướt bàn thông tin, chân thì ngâm trong dòng nước chảy xối xả. Nhưng hễ thấy xe buýt tới là anh em bất chấp mưa gió, cầm dù chạy ào ra che cho thí sinh".
Tình yêu với màu áo xanh mãnh liệt đến mức, ngay cả khi đã ra trường đi làm vào năm 2004, anh Bảo vẫn tiếp tục bám trụ với Tiếp sức mùa thi đến tận năm 2008 tại bến xe Ngã tư Ga.
"Những ngày làm ca đêm, tôi tranh thủ ban ngày ra bến trực cùng các em sinh viên khóa sau, cùng nhau ăn bữa cơm chỉ có giá 3.000 đồng, hái rau dại quanh bến xe để nấu canh rộn rã tiếng cười, ấy vậy mà lại vui", anh Bảo kể lại.
Gửi gắm đến thế hệ tình nguyện viên hôm nay, anh Bảo nhắn nhủ: "Hãy chuẩn bị cho mình một tinh thần cống hiến hoàn toàn. Khi bước ra khỏi cánh cửa giảng đường để làm tình nguyện, các bạn sẽ đối diện với nhiều thành phần trong xã hội. Đó là cơ hội tuyệt vời để học cách giao tiếp, cách nhìn người và cách thấu cảm. Những bài học dầm mưa dãi nắng ấy chính là tài sản vô giá làm hành trang cho các bạn bước vào đời".
Nhìn lại hành trình 25 năm của Tiếp sức mùa thi, anh Bảo không giấu được niềm tự hào. Theo anh Bảo chương trình đã phát triển mạnh mẽ hơn, được truyền thông xã hội biết đến rộng rãi, nhận được nhiều nguồn lực hỗ trợ. Công nghệ cũng giúp việc kết nối, tư vấn, hỗ trợ thí sinh thuận tiện hơn rất nhiều. Anh mong chương trình sẽ ngày càng phát triển và giúp đỡ được cho nhiều thí sinh hơn nữa.