Ngày 21/5, Laura Marroni, CEO công ty DAN Europe – đơn vị quản lý đội thợ lặn tìm kiếm thi thể 5 du khách Italy tại Maldives – công bố những phát hiện mới có thể giải mã nguyên nhân vụ tai nạn lặn biển tồi tệ nhất lịch sử quốc đảo này.
Thảm kịch lặn biển xảy ra tại hệ thống hang động ngầm ở đảo san hô Vaavu, Maldives hôm 14/5 khiến 5 khách Italy thiệt mạng. Họ là các nhà khoa học và sinh viên của Đại học Genoa (Italy). Nhóm do Giáo sư Monica Montefalcone, 51 tuổi, dẫn đầu, tiến hành lặn để nghiên cứu về một loài san hô chưa được công bố. Trong nhóm tử nạn có Giorgia Sommaca, 22 tuổi, con gái bà Montefalcone.
Theo đội cứu hộ, hang động nơi xảy ra sự việc nằm ở độ sâu khoảng 50 m so với mặt nước. Đoạn đầu là một vòm hang lớn, rất sáng và có đáy cát. Đi xuyên qua, họ thấy một hành lang rất ít ánh sáng nhưng có thể nhìn tốt khi sử dụng đèn chuyên dụng.
Hành lang này dài gần 30 m, rộng 3 m và dẫn đến hang thứ hai. Nơi này có không gian lớn, hình tròn và không có ánh sáng tự nhiên. Nằm giữa hành lang này và khoang thứ hai là một bãi cát ngầm.
Việc vượt qua bãi cát để đi vào khoang thứ hai rất dễ nhưng khi rời đi, bãi cát này trông như một bức tường che khuất hành lang lối ra.
Phía bên trái bãi cát ngầm là một hành lang khác dài vài chục mét. Thi thể của các nạn nhân đều được tìm thấy bên trong hành lang này, cho thấy có thể họ đã nhầm nó với lối ra chính xác, theo bà Marroni. Bà nhận định nếu nhóm khách Italy đi nhầm vào hành lang đó, việc quay trở lại sẽ rất khó khăn, đặc biệt với lượng khí dự trữ có hạn.
Nhóm 5 người Italy sử dụng các bình khí tiêu chuẩn, đồng nghĩa với việc họ chỉ có dưới 10 phút ở độ sâu đó để khám phá khoang hang thứ hai.
“Việc nhận ra mình đi sai đường và còn lại ít không khí, có lẽ sau khi đã bơi qua bơi lại để tìm đường, thật sự kinh khủng. Khi đó bạn sẽ thở gấp hơn và lượng khí cung cấp sẽ giảm xuống”, bà nói thêm.
Sami Paakkarinen, một trong ba thợ lặn cứu hộ người Phần Lan tham gia vớt các thi thể, phủ nhận giả thuyết nhóm khách bị hút vào trong hang như phán đoán trước đó của Alfonso Bolognini, Chủ tịch Hiệp hội Y học Dưới nước và Cao áp Italy.
Ông Bolognini từng đưa ra giả thuyết rằng nhóm người có thể đã bị hút vào hệ thống hang động bởi một dòng hải lưu mạnh do cấu trúc lối vào đặc biệt – còn gọi là “hiệu ứng Venturi” (khi dòng nước tăng tốc để duy trì lưu lượng liên tục qua một lối đi hẹp, gây sụt giảm áp suất và tạo ra một lực hút chân không mạnh).
Thợ lặn Sami cho biết ở hiện trường, dòng nước di chuyển theo một hướng trong 12 tiếng và sau đó di chuyển theo hướng ngược lại trong 12 tiếng tiếp theo, tạo ra các dòng chảy tuần hoàn liên tục. Các dòng chảy tại đây rất dễ phán đoán và khi đội cứu hộ tiến vào hang, họ chỉ cảm thấy “một dòng chảy nhẹ”.
Năm nạn nhân người Italy gồm Giáo sư sinh thái học biển Monica Montefalcone (Đại học Genoa), con gái bà – Giorgia Sommacal, hai nhà nghiên cứu Federico Gualtieri, Muriel Oddenino và hướng dẫn viên Gianluca Benedetti. Đại diện Đại học Genoa xác nhận nhóm đang thực hiện sứ mệnh khoa học giám sát môi trường biển và tác động của biến đổi khí hậu.
Một thợ lặn thuộc quân đội Maldives cũng tử vong trong quá trình tìm kiếm nhóm khách Italy mất tích.
Lặn hang động mang tính kỹ thuật cao, nguy hiểm, đòi hỏi phải có khóa đào tạo chuyên biệt, thiết bị đặc dụng và các quy trình an toàn nghiêm ngặt. Rủi ro khi lặn sẽ rất cao trong môi trường thợ lặn không thể bơi thẳng lên mặt nước.
Các chuyên gia cho biết thợ lặn rất dễ bị mất phương hướng hoặc lạc đường bên trong hang động, đặc biệt khi những đám mây trầm tích bị khuấy động có thể làm giảm mạnh tầm nhìn.
Đám mây trầm tích là hiện tượng lớp bùn mịn, bụi xốp tích tụ lâu năm dưới đáy hang bị khuấy động do cú quẫy chân vịt hoặc bong bóng khí của thợ lặn. Nó gây ra màn sương mù đục, triệt tiêu tầm nhìn về bằng không chỉ trong vài giây khiến đèn pin lặn cũng vô tác dụng.
Trong 6 năm qua, Maldives – quốc gia với 1.192 hòn đảo san hô – ghi nhận ít nhất 112 du khách tử vong liên quan đến các hoạt động trên biển, trong đó 42 trường hợp do tai nạn lặn bình khí hoặc lặn ống thở.
Ngày 16-4, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tỉnh Lâm Đồng cảnh báo về tình trạng lừa đảo, chiếm đoạt tài sản trong lĩnh vực du lịch khiến nhiều du khách bị mất số tiền lớn.
Theo cơ quan chức năng, chiêu trò phổ biến nhất hiện nay là lừa đảo đặt phòng trực tuyến. Nhiều nhóm chủ động lập fanpage, website giả mạo các cơ sở lưu trú uy tín, sao chép hình ảnh từ các trang chính thức để tạo lòng tin.
Sau đó những nhóm lừa đảo đăng giá bán phòng, bán dịch vụ với giá rẻ, giảm giá sâu, combo siêu khuyến mãi để đánh vào tâm lý ham giá rẻ của khách hàng.
Khi khách hàng tiếp cận thông tin, các nhóm lừa đảo tư vấn nhiệt tình, giục chốt đơn và yêu cầu chuyển tiền đặt cọc vào tài khoản cá nhân. Ngay khi nhận được tiền, những nhóm lừa đảo lập tức chặn liên lạc, khóa trang cá nhân để chiếm đoạt tài sản.
Theo Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tỉnh Lâm Đồng, phần lớn nạn nhân thường chỉ phản ánh trên mạng xã hội mà ít khi trình báo chính thức đến cơ quan công an, gây khó khăn cho việc xử lý.
Không chỉ dừng lại ở đặt phòng, hoạt động liên quan đến "sở hữu kỳ nghỉ" cũng tiềm ẩn nhiều rủi ro pháp lý. Đầu tháng 4-2026, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Lâm Đồng tiếp nhận đơn phản ánh của bà Đ.T.P. (ngụ TP.HCM) về một vụ việc nghiêm trọng.
Theo đơn, bà P. cho biết cuối năm 2025, bà được nhân viên một công ty tư vấn mua gói nghỉ dưỡng tại cơ sở lưu trú ở Lâm Đồng. Tin lời cam kết về quyền lợi sang trọng, bà đã ký hợp đồng và thanh toán hơn 375 triệu đồng.
Tuy nhiên từ đầu năm 2026 đến nay, khi bà có nhu cầu sử dụng dịch vụ, phía công ty này hoàn toàn "biến mất", mọi kênh liên lạc đều bị cắt đứt.
Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tỉnh Lâm Đồng cho biết cơ sở lưu trú liên quan đến vụ bà P. hiện chưa có hồ sơ đăng ký kinh doanh hay xếp hạng tại du lịch Lâm Đồng. Đây là kẽ hở mà các doanh nghiệp thiếu uy tín lợi dụng để đưa ra các điều khoản bất lợi trong hợp đồng, thậm chí có dấu hiệu lừa đảo chiếm đoạt tài sản.
Ngày 26-6, UBND đặc khu Cồn Cỏ (Quảng Trị) cho biết đã ban hành văn bản yêu cầu các cơ quan, khu dân cư và công ty lữ hành triển khai các biện pháp cấp bách nhằm phòng cháy, chữa cháy rừng trong bối cảnh thời tiết hanh khô, nắng nóng kéo dài và gió mạnh làm nguy cơ cháy rừng trên đảo ở mức rất cao.
Theo Cục Lâm nghiệp và Kiểm Lâm, đảo Cồn Cỏ nhiều ngày không mưa, liên tục được cảnh báo cháy rừng ở cấp V - cấp cực kỳ nguy hiểm. Trên bản đồ cảnh báo, toàn đảo đỏ rực như "chảo lửa".
Trước diễn biến thời tiết bất lợi, địa phương quyết định tạm dừng toàn bộ các hoạt động tham quan, du lịch sinh thái, cắm trại, dã ngoại trong rừng và ven rừng.
Nghiêm cấm mọi tổ chức, cá nhân và du khách tự ý vào rừng cho đến khi có thông báo mới nhằm bảo đảm an toàn trong công tác phòng cháy, chữa cháy rừng.
UBND đặc khu giao Công an chủ trì, phối hợp với Phòng Kinh tế - Xã hội và Hạt Kiểm lâm Gio Linh - Cồn Cỏ trực phòng cháy, chữa cháy rừng 24/24h; tăng cường tuần tra, kiểm soát các khu vực có nguy cơ cháy cao; chuẩn bị đầy đủ lực lượng, phương tiện, dụng cụ để xử lý các tình huống phát sinh, không để xảy ra cháy lan hoặc cháy lớn.
Song song đó, Ban Chỉ đạo phòng cháy, chữa cháy đặc khu đã xây dựng phương án ứng phó cụ thể; phối hợp các lực lượng chức năng và tổ bảo vệ rừng kiểm tra thường xuyên các khu vực trọng điểm, căng dây, đặt biển cảnh báo và kiểm soát nghiêm các lối ra vào rừng.
Các phương tiện phục vụ chữa cháy như máy bơm nước, vòi chữa cháy, dụng cụ chữa cháy cầm tay cùng nhiều trang thiết bị khác đều được kiểm tra, bảo dưỡng và duy trì trong trạng thái sẵn sàng sử dụng khi có sự cố.
UBND đặc khu Cồn Cỏ nhấn mạnh mọi hành vi vi phạm các quy định về phòng cháy, chữa cháy rừng sẽ bị xử lý nghiêm theo quy định của pháp luật.
Rừng tự nhiên chiếm 60% diện tích toàn đảo. Rừng được ví như "lá phổi xanh", giữ vai trò quan trọng trong điều hòa khí hậu, bảo vệ môi trường sinh thái, chống xói lở và bảo tồn hệ sinh thái đặc trưng của đảo.
Công trình này nguyên là một trạm hải đăng, được xây dựng năm 1964 tại khu vực mệnh danh là "nghĩa địa Đại Tây Dương" do từng chứng kiến nhiều vụ đắm tàu trong lịch sử. Sau nhiều thập kỷ bỏ hoang, tòa tháp được cải tạo thành điểm lưu trú trải nghiệm và chính thức đón khách từ năm 2012.
Frying Pan Tower trở nên nổi tiếng sau đoạn video ghi lại cảnh thuyền trưởng Austin Aycock đưa 6 du khách ra lưu trú thu hút hơn 2,2 triệu lượt xem trên mạng xã hội. Nhiều người cho biết họ tò mò nhưng không đủ can đảm trải nghiệm, trong khi số khác ví khung cảnh như trong một bộ phim sinh tồn.
Giá phòng khoảng 200 USD mỗi người một đêm, yêu cầu đặt tối thiểu ba đêm. Theo Aycock, nhóm khách lưu trú lâu nhất tại đây ở liên tục hai tuần.
Để lên tháp, du khách được đưa lên boong chính bằng thang nâng tốc độ cao, cao khoảng 24 m so với mặt biển. Phía dưới là vùng nước sinh sống của nhiều loài cá mập như cá mập trắng, cá mập bò và cá mập hổ.
Frying Pan Tower nằm trên tuyến đường thường xuyên chịu ảnh hưởng của bão Đại Tây Dương. Nếu xảy ra tình huống khẩn cấp, việc sơ tán phải thực hiện bằng trực thăng hoặc tàu từ đất liền.
Cơ sở lưu trú có sức chứa tối đa 12 khách với 8 phòng ngủ. Bên trong được trang bị bếp inox đầy đủ tiện nghi, máy giặt, máy sấy, vòi sen nước nóng và Internet tốc độ cao sử dụng điện từ hệ thống pin mặt trời. Nước ngọt được cung cấp nhờ hệ thống lọc nước biển bằng công nghệ thẩm thấu ngược.
Du khách có thể tham gia câu cá, lặn ngắm san hô tại rạn san hô được bảo tồn dưới chân tháp, bắn đĩa bay (sử dụng đĩa làm từ vật liệu tự phân hủy) và đánh gôn bằng loại bóng tự phân hủy làm từ thức ăn cho cá.
Dù được trang bị đầy đủ tiện nghi, nhiều người vẫn cho rằng trải nghiệm này quá mạo hiểm. Một tài khoản bình luận: "Có trả bao nhiêu tiền tôi cũng không ở trên một tháp giữa đại dương như thế". Người khác gọi đây là "lời từ chối dễ dàng nhất cuộc đời". Bên cạnh đó, cũng có những ý kiến hài hước. Một người viết: "Ít nhất thì zombie cũng không thể đến được đây".
Nhiều người bày tỏ lo ngại về vấn đề an toàn, đặc biệt là khi xảy ra sự cố y tế. Một bình luận thu hút hơn 20.000 lượt thích đặt câu hỏi liệu khách có phải gọi lực lượng Tuần duyên Mỹ nếu cần cấp cứu.
Frying Pan Tower hiện được một cộng đồng tình nguyện quản lý và bảo tồn như một di tích lịch sử. Với các đoàn khách, nơi đây còn có thể thuê đầu bếp riêng. Sân đáp trực thăng rộng khoảng 465 m2 cũng được tận dụng làm không gian ngắm sao, đón bình minh hoặc mắc võng thư giãn giữa đại dương.