Đề xuất trên được kiến trúc sư Ngô Viết Nam Sơn nêu tại hội thảo tham vấn góp ý của chuyên gia, nhà khoa học tiêu biểu về dự thảo luật Đô thị đặc biệt do UBND TP.HCM tổ chức ngày 22.5.
Kiến trúc sư Ngô Viết Nam Sơn cho rằng bên cạnh khu thương mại tự do, trung tâm tài chính, TP.HCM cần bổ sung thêm mô hình đô thị sân bay và đô thị đại học bởi đây là điều rất cần thiết với TP.HCM. Lý do, khu vực sân bay hiện nay rất lộn xộn, TP.HCM không có quyền làm gì vì bên trong sân bay do Bộ Xây dựng quản lý hết.
“TP.HCM nên bổ sung đô thị sân bay vào luật Đô thị đặc biệt, không chỉ giới hạn ở khu vực sân bay Tân Sơn Nhất mà còn cả khu vực thuộc bán kính 10 – 30 km của sân bay Long Thành. Bán kính này phủ lên một phần của TP.HCM, gần trung tâm tài chính quốc tế”, chuyên gia nói thêm.
Về khu đô thị đại học, ông Sơn nói đây là mô hình lấy đại học là trung tâm, khu đô thị xung quanh là hệ sinh thái quan trọng giúp cho việc phát triển, hướng đến tầm cao hơn là đô thị tri thức. Theo đó, đô thị tri thức là đô thị đại học gắn với khu công nghệ cao, khu công nghiệp sáng tạo.
Khi đưa vào luật, chuyên gia đề xuất theo hướng HĐND và UBND TP.HCM có quyền xác định ranh giới của khu vực đô thị sân bay, đô thị đại học. Bởi lẽ, khu đô thị đại học không chỉ ranh giới trong đại học, vì nó cần mở rộng ra xung quanh và liên quan đến đền bù, giải tỏa, đấu giá và quản lý đô thị sau này.
Với loại hình đô thị TOD (phát triển đô thị theo định hướng giao thông công cộng), kiến trúc sư Ngô Viết Nam Sơn đánh giá dự thảo luật Đô thị đặc biệt đã nêu một số điều khoản nhưng chủ yếu tập trung vào khai thác giá trị thương mại, quỹ đất mà bỏ sót vấn đề quan trọng là lợi ích cư dân.
Ông cho rằng nếu đặt nặng lợi ích kinh tế quá sẽ đẩy người yếu thế ra xa khu vực TOD. Do đó, luật nên có điều khoản dành quỹ đất cho đầu tư công, trong đó có một phần làm nhà ở xã hội, một phần làm nhà ở cho thuê dài hạn với giá thấp.
Cũng tại hội thảo, nhiều ý kiến cho rằng bên cạnh phát triển kinh tế – xã hội, TP.HCM cũng cần quan tâm đến chính sách đặc thù về bảo tồn các giá trị văn hóa, nghệ thuật.
Kiến trúc sư Ngô Viết Nam Sơn nhìn nhận TP.HCM là một đô thị hơn 300 năm tuổi nhưng công tác bảo tồn và phát triển hiện nay “chưa đâu ra đâu” nên cần có kiến trúc sư trưởng. TP.HCM có thể tham khảo mô hình của Pháp, phân công kiến trúc sư trưởng chịu trách nhiệm cho những khu vực có giá trị bảo tồn, đặc biệt là khu vực trung tâm.
Theo chuyên gia, khu tứ giác Nguyễn Thị Minh Khai – đường ven kênh Nhiêu Lộc – Thị Nghè – đường Lê Thánh Tôn – đường Cách Mạng Tháng Tám có nhiều công trình lịch sử. Trên phân vùng này, TP.HCM nên có quy hoạch riêng về bảo tồn, chỉnh trang, quy chế quản lý riêng và đặt trên vai kiến trúc sư trưởng.
Vị kiến trúc sư trưởng này có quyền trình HĐND, UBND TP.HCM phê duyệt và trực tiếp quản lý luôn những công trình xây dựng thuộc khu vực bảo tồn trong tương lai. Về nhân sự, kiến trúc sư trưởng có thể là một nhân sự độc lập hoặc một phó chủ tịch UBND TP.HCM kiêm nhiệm.
Đồng quan điểm, tiến sĩ Nguyễn Thị Hậu, Tổng thư ký Hội Khoa học lịch sử TP.HCM, đánh giá dự luật chủ yếu tiếp cận đô thị đặc biệt từ góc độ quản trị, hạ tầng và động lực tăng trưởng kinh tế. Trong khi đó, yếu tố văn hóa và vốn xã hội là nền tảng tạo nên tính đặc biệt và sức sống lâu dài của đô thị lại chưa được thể hiện tương xứng.
“Một đô thị đặc biệt không chỉ được xác định bằng quy mô kinh tế, quyền tự chủ hay hệ thống hạ tầng hiện đại, mà còn bởi bản sắc lịch sử, ký ức đô thị, tính đa dạng văn hóa, năng lực sáng tạo xã hội và sự gắn kết cộng đồng. Chính các yếu tố này tạo nên sức hấp dẫn riêng, năng lực cạnh tranh mềm và khả năng phát triển bền vững của thành phố trong dài hạn”, tiến sĩ Nguyễn Thị Hậu nói.
Vị nữ tiến sĩ đề nghị bổ sung một số điều khoản dựa trên nguyên tắc cân bằng giữa phát triển kinh tế đô thị và giữ gìn bản sắc văn hóa cốt lõi, cũng như bảo tồn di sản là phương thức đặc thù của phát triển bền vững.
Theo dự thảo, di sản đang bị “gộp chung” vào nhóm phát triển kinh tế – xã hội. Để nâng tầm và có công cụ quản lý mạnh mẽ hơn, tiến sĩ Nguyễn Thị Hậu đề nghị nên tách hoặc bổ sung một điều luật riêng biệt. Bởi lẽ, đô thị đặc biệt luôn đối mặt với áp lực “đập cũ xây mới”. Việc có một điều luật riêng sẽ tạo hành lang pháp lý để thành phố ban hành danh mục các công trình kiến trúc đô thị có giá trị lịch sử, ký ức (dù chưa được xếp hạng di tích cấp quốc gia) để bảo vệ.
Bên cạnh đó, tiến sĩ Nguyễn Thị Hậu cũng đề xuất bổ sung các công cụ kinh tế và nguồn lực đặc thù để bảo tồn di sản, đồng thời đưa ra chế tài nhằm tăng sức răn đe. Cụ thể, TP.HCM có thể áp dụng mức xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực di sản, xây dựng trái phép trong vùng đệm di sản cao gấp 2 – 3 lần so với quy định chung của cả nước…
Bộ Tư pháp đã công bố hồ sơ thẩm định dự thảo nghị định quy định về việc miễn phí sách giáo khoa giáo dục phổ thông và lộ trình miễn học phí, giáo trình môn học giáo dục quốc phòng và an ninh tại cơ sở giáo dục đại học, giáo dục nghề nghiệp.
Dự thảo do Bộ Giáo dục và Đào tạo chủ trì soạn thảo.
Dự thảo nêu rõ việc miễn phí sách giáo khoa được triển khai theo mô hình thư viện cho mượn sách giáo khoa dùng chung.
Theo đó, Nhà nước đầu tư mua sách giáo khoa cho các nhà trường để đưa vào thư viện dùng chung. Cơ sở giáo dục thực hiện cấp phát sách theo hình thức cho mượn có thời hạn (theo học kỳ hoặc năm học).
Sau khi kết thúc thời gian mượn, thư viện thu hồi sách. Sách sau khi sử dụng được thu hồi và bảo quản để tiếp tục sử dụng.
Toàn bộ sách phải được cập nhật vào hệ thống quản lý thư viện, thực hiện dán nhãn, mã hóa và phân loại sách theo quy định.
Về lộ trình, Bộ Giáo dục và Đào tạo đề xuất thực hiện miễn phí sách giáo khoa được triển khai trên phạm vi toàn quốc kể từ năm học 2029 - 2030.
Với các địa phương có khả năng cân đối ngân sách địa phương, khuyến khích UBND cấp tỉnh quyết định thực hiện chính sách miễn phí sớm hơn lộ trình quy định tại dự thảo này.
Trong đó ưu tiên bố trí nguồn lực để triển khai trước đối với các địa bàn biên giới, hải đảo, vùng đồng bào dân tộc thiểu số và miền núi, vùng có điều kiện kinh tế - xã hội đặc biệt khó khăn, bảo đảm phù hợp với điều kiện thực tiễn và khả năng ngân sách của địa phương.
Đối với sách giáo khoa tiếng dân tộc thiểu số, Bộ cho biết đã hoàn thành biên soạn, thẩm định và đang triển khai in, phát hành sách tiếng M'nông, Bahnar, Chăm, Khmer, Ê Đê, Jrai, Mông cấp tiểu học.
Từ năm học 2026-2030 sẽ tiếp tục biên soạn, thẩm định sách tiếng Raglai, tiếng Mường, tiếng Cơ Tu (cấp tiểu học), cấp THCS với tiếng Khmer, tiếng Chăm, tiếng Ê Đê và thực hiện in ấn, phát hành, cấp phát về thư viện các cơ sở giáo dục.
Bộ nêu rõ tính chất đặc thù của sách giáo khoa là thống nhất sử dụng chung một bộ sách toàn quốc và Nhà nước định giá theo Luật Giá 2023.
Do vậy, đề xuất căn cứ số lượng học sinh, mức giá sách tại thời điểm lập dự toán ngân sách hằng năm, các địa phương có trách nhiệm xây dựng kế hoạch mua sắm ban đầu để bảo đảm đủ sách phục vụ việc dạy, học trên địa bàn tỉnh.
Tờ trình nêu rõ căn cứ số liệu học sinh, giáo viên năm học 2025-2026, mức giá sách giáo khoa năm học 2026-2027 của Nhà xuất bản Giáo Dục Việt Nam thông báo, Bộ đã dự kiến tổng nhu cầu kinh phí ngân sách thực hiện miễn phí sách cho toàn bộ học sinh, giáo viên.
Theo đó, miễn phí sách giáo khoa cho toàn bộ học sinh từ năm học 2029-2030, tổng ngân sách nhà nước là hơn 4.036 tỉ đồng.
Dự thảo nêu rõ kinh phí thực hiện chính sách miễn phí sách được bảo đảm từ ngân sách nhà nước theo phân cấp ngân sách hiện hành và được bố trí trong dự toán chi ngân sách hằng năm của ngành giáo dục.
Ngân sách trung ương hỗ trợ các địa phương chưa tự cân đối được ngân sách để thực hiện chính sách miễn phí sách theo khả năng cân đối của ngân sách trung ương trong từng thời kỳ.
Nhà nước khuyến khích huy động các nguồn lực hợp pháp từ tổ chức, cá nhân trong và ngoài nước để hỗ trợ bổ sung sách giáo khoa cho các cơ sở giáo dục, bảo đảm sử dụng đúng mục đích, phù hợp quy định pháp luật.
Nghị quyết bầu bà Võ Thị Ánh Xuân giữ chức Phó chủ tịch nước được Quốc hội thông qua chiều 7/4 với 485/485 đại biểu có mặt biểu quyết đồng ý.
Bà Võ Thị Ánh Xuân 56 tuổi, quê An Giang; thạc sĩ Quản lý công, Cử nhân Sư phạm Hóa học. Bà là Bí thư Trung ương Đảng khóa 14; Ủy viên dự khuyết khóa 11 và Ủy viên Trung ương 3 khóa liên tiếp từ 12 đến 14; đại biểu Quốc hội ba khóa liên tiếp từ 14 đến 16.
Khởi đầu sự nghiệp từ vị trí giáo viên phổ thông, bà chuyển sang làm chuyên viên tại Văn phòng Tỉnh ủy An Giang rồi trải qua nhiều vị trí tại địa phương Phó chủ tịch, Chủ tịch Hội Liên hiệp Phụ nữ tỉnh; Phó ban Dân vận Tỉnh ủy; Bí thư Thị ủy Tân Châu. Đầu năm 2013, bà làm Phó chủ tịch UBND tỉnh An Giang, hai năm sau đảm nhiệm cương vị Bí thư Tỉnh ủy An Giang.
Sau nhiều năm công tác tại địa phương, tháng 4/2021, bà Võ Thị Ánh Xuân được Quốc hội bầu giữ chức Phó chủ tịch nước và đảm nhiệm vai trò này đến nay. Bà từng hai lần đảm nhiệm vị trí Quyền chủ tịch nước vào đầu năm 2023 và đầu năm 2024. Tại Đại hội Đảng 14 hồi tháng 1/2026, bà tái cử Trung ương và được bầu vào Ban Bí thư.
Hiến pháp quy định Phó chủ tịch nước do Quốc hội bầu trong số đại biểu Quốc hội. Phó chủ tịch nước giúp Chủ tịch nước thực hiện nhiệm vụ và có thể được Chủ tịch nước ủy nhiệm thực hiện một số nhiệm vụ.
Khi Chủ tịch nước không làm việc được trong thời gian dài thì Phó chủ tịch nước giữ quyền Chủ tịch nước. Trong trường hợp khuyết Chủ tịch nước thì Phó chủ tịch nước giữ quyền Chủ tịch nước cho đến khi Quốc hội bầu ra Chủ tịch nước mới.
Tại hội thảo góp ý Quy hoạch chung TP Đà Nẵng đến năm 2050, tầm nhìn đến năm 2075 do UBND TP Đà Nẵng tổ chức ngày 15/5, các chuyên gia và lãnh đạo địa phương tập trung thảo luận phương án tổ chức lại không gian đô thị sau sáp nhập.
Kiến trúc sư Ngô Viết Nam Sơn nhận định việc hợp nhất Đà Nẵng và Quảng Nam thực chất là xây dựng một quy hoạch hoàn toàn mới vì bối cảnh phát triển đã thay đổi đáng kể. Thách thức lớn nhất hiện nay là sự chênh lệch về hạ tầng và trình độ phát triển giữa khu vực đô thị Đà Nẵng hiện hữu với Tam Kỳ.
Ông Sơn ví Đà Nẵng và Tam Kỳ như "người anh cả và người em" trong cùng một gia đình, bài toán đặt ra là kéo khu vực phía Nam phát triển lên thay vì làm chậm đà tăng trưởng của đô thị trung tâm. "Nếu không có chiến lược quy hoạch phù hợp, thành phố sau sáp nhập sẽ khó tạo được bước phát triển đồng bộ", ông nói.
Giải pháp cốt lõi được ông đề xuất là xây dựng hệ thống hạ tầng đa phương thức tích hợp gồm đường bộ, cao tốc, đường sắt, đường thủy và hàng không nhằm kết nối các khu vực, chia sẻ lợi ích hạ tầng và giảm áp lực cho đô thị lõi. Khi có hệ thống giao thông kết nối, toàn bộ đô thị sẽ được hưởng lợi. Người dân ở các khu vực khác cũng có thể tiếp cận các trung tâm giáo dục, y tế chất lượng cao.
Hiện nay, quỹ đất ven biển phía Đông của Đà Nẵng không còn nhiều. Nếu tổ chức hạ tầng thiếu hợp lý, các công trình giao thông có thể chia cắt không gian phát triển đô thị. Với kinh nghiệm hơn 30 năm tư vấn quy hoạch quốc tế, kiến trúc sư Ngô Viết Nam Sơn đề xuất Đà Nẵng hình thành trung tâm tài chính quốc tế quy mô lớn thay vì tiếp tục tận dụng các quỹ đất hạn hẹp trong lõi đô thị hiện hữu.
Ông cũng cho rằng Đà Nẵng cần cân nhắc chuyển một số phân khu chức năng về phía Tam Kỳ để tận dụng quỹ đất sau sáp nhập thay vì lấn biển vịnh Đà Nẵng xây khu thương mại tự do. Nguyên nhân là phương án lấn biển tiềm ẩn nhiều hệ lụy môi trường và chi phí bảo trì, cần được nghiên cứu, so sánh kỹ với lợi thế quỹ đất phía Nam Tam Kỳ.
"Đà Nẵng cần phát triển theo mô hình hai cực thay vì dàn trải. Trong đó, cực phía Bắc là đô thị Đà Nẵng hiện hữu với mật độ cao, hiện đại; cực phía Nam là cụm Tam Kỳ - Chu Lai gắn với logistics và công nghiệp", ông nhấn mạnh. Khi đó, hai cực sẽ được kết nối và lan tỏa dần để hình thành trục đô thị liên hoàn tương tự mô hình Sài Gòn - Chợ Lớn. Khu vực giữa, trọng tâm là Hội An, được định hướng giữ mật độ thấp nhằm bảo tồn di sản và cảnh quan tự nhiên.
Đô thị đáng sống "không nhất thiết phải có nhà cao tầng hay giao thông hiện đại ở khắp nơi". Người thích nhịp sống năng động có thể ở phía Bắc, người tìm cơ hội phát triển mới vào Tam Kỳ, còn khu vực Hội An giữ không gian sinh thái và di sản.
Đồng tình với định hướng này, Chủ tịch Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam TP Đà Nẵng Lê Trí Thanh cho rằng quy hoạch mới cần hình thành các cực chức năng rõ ràng. Khu vực phía Nam gắn với Chu Lai, Dung Quất sẽ phát triển chuỗi đô thị công nghiệp - cảng biển - sân bay, trong đó sân bay Chu Lai cần được định vị là trung tâm trung chuyển hàng hóa quốc tế và bảo dưỡng tàu bay.
Ông Thanh cũng lưu ý quỹ đất thực tế có thể phát triển đô thị sau sáp nhập vẫn chủ yếu tập trung ở dải đồng bằng ven biển, trong khi khu vực miền núi và trung du có nguy cơ sạt lở, cần nghiên cứu kỹ để bảo đảm phát triển bền vững.
Phó chủ tịch UBND TP Đà Nẵng Lê Quang Nam thừa nhận cấu trúc đô thị hiện nay thiếu cân đối khi khu vực lõi ven biển phát triển quá nóng, còn phía Tây và Tây Nam vẫn chậm phát triển, hạ tầng chưa đồng bộ. Thành phố đồng thời đối mặt áp lực từ biến đổi khí hậu, nước biển dâng và xâm nhập mặn.
"Quy hoạch lần này không chỉ tổ chức lại không gian mà còn xác định lại mô hình phát triển mới, tăng khả năng chống chịu cho đô thị biển", ông Nam nói.
Theo định hướng đến năm 2050, dân số Đà Nẵng dự kiến đạt khoảng 6 triệu. Các chuyên gia khuyến nghị thành phố cần tăng quỹ đất dự trữ, mở rộng không gian xanh và nâng tỷ lệ cây xanh lên khoảng 15-20 m2/người, đồng thời tăng liên kết vùng với Huế và Quảng Ngãi để nâng sức cạnh tranh với các đô thị Đông Nam Á.
Sau sáp nhập với Quảng Nam từ ngày 1/7/2025, Đà Nẵng có diện tích hơn 11.859 km2, dân số trên 3 triệu người, trở thành đô thị trực thuộc Trung ương có diện tích lớn thứ hai cả nước.