Khối đá nằm tại làng Ring, xã Ia Hrú, cách quốc lộ 25 gần 5 km. Từ xa, công trình tự nhiên nổi bật giữa màu xanh của núi rừng, phần đỉnh nhô cao tựa dáng người đang ngồi thiền nên cư dân địa phương gọi là “tượng Phật”.
5 tảng đá xếp chồng lên nhau gần như thẳng đứng. Tảng dưới cùng có kích thước lớn nhất, đóng vai trò như bệ đỡ, phía trên là các khối đá nhỏ dần. Từ chân núi nhìn lên, cả khối đá nổi bật giữa không gian núi rừng.
Theo nhận định của các chuyên gia địa chất, hiện tượng khối đá cân bằng là kết quả của quá trình phong hóa và xói mòn tự nhiên, kết hợp với tính chất cơ học của đá và trọng lực.
Theo người dân địa phương, cụm đá tồn tại lâu đời nhưng ít người biết vì nằm sâu trong núi, đường đi hiểm trở, nhiều đoạn dốc cao. Muốn tiếp cận địa điểm này phải băng qua những lối mòn nhỏ giữa rừng, mất khoảng 30 phút di chuyển bằng xe máy hoặc máy cày.
Ông Phạm Khắc Tiệp, Phó Bí thư Đảng ủy xã Ia Hrú, cho biết cụm đá chưa được xã Hbông (cũ) khai thác, quan tâm đúng mức. Sau sáp nhập, chính quyền xã định hướng phát triển du lịch khu vực hồ Ayun Hạ và di tích chiến thắng Plei Ring, đồng thời tạo kết nối với khối đá xếp chồng cách đó khoảng 2 km.
“Đây là cảnh quan thiên nhiên hiếm có mà tạo hóa ban tặng cho Ia Hrú”, ông Tiệp nói.
Chính quyền đang lập báo cáo gửi Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tỉnh Gia Lai để đề xuất khảo sát, đánh giá tiềm năng và giá trị cảnh quan của địa điểm này. Ông Tiệp cũng khuyến cáo du khách muốn thăm quan khối đá cần liên hệ người dân địa phương để dẫn đường, tránh trường hợp bị lạc.
Tin Gốc: Vnexpress

Xã Quản Bạ là điểm khởi đầu cho hành trình chinh phục những cung đường uốn lượn tại Hà Giang, nhưng du khách thường chỉ ghé Cổng trời, cây cô đơn rồi đi thẳng về hướng Đồng Văn.
Tại đây, hai hợp tác xã dệt lanh Lùng Tám và Cán Tỷ do phụ nữ Mông quản lý đang duy trì nghề dệt vải, vẽ sáp ong truyền thống. Những người cao tuổi nhất không rõ nghề có từ bao giờ. Mọi thứ bắt đầu từ khi người Mông đặt chân đến Hà Giang và trồng cây lanh để dệt trang phục truyền thống.
Xã Quản Bạ là điểm khởi đầu cho hành trình chinh phục những cung đường uốn lượn tại Hà Giang, nhưng du khách thường chỉ ghé Cổng trời, cây cô đơn rồi đi thẳng về hướng Đồng Văn.
Tại đây, hai hợp tác xã dệt lanh Lùng Tám và Cán Tỷ do phụ nữ Mông quản lý đang duy trì nghề dệt vải, vẽ sáp ong truyền thống. Những người cao tuổi nhất không rõ nghề có từ bao giờ. Mọi thứ bắt đầu từ khi người Mông đặt chân đến Hà Giang và trồng cây lanh để dệt trang phục truyền thống.
Nơi này hấp dẫn nhiều du khách, đặc biệt là khách nước ngoài.
Giữa khoảng sân nhỏ, nghệ nhân Sùng Thị Cở chăm chú quét sáp ong, vẽ từng họa tiết truyền thống lên tấm vải trắng dù đôi tay khuyết tật.
Quy trình dệt vải lanh gồm 9 bước cơ bản: trồng, thu hoạch; phơi, tước vỏ; giã mềm, nối sợi; se sợi, gỡ rối; nấu sợi tẩy trắng; lăn lanh; dệt vải; vẽ sáp ong và nhuộm màu; luộc sáp, giặt và hoàn thiện.
Nơi này hấp dẫn nhiều du khách, đặc biệt là khách nước ngoài.
Giữa khoảng sân nhỏ, nghệ nhân Sùng Thị Cở chăm chú quét sáp ong, vẽ từng họa tiết truyền thống lên tấm vải trắng dù đôi tay khuyết tật.
Quy trình dệt vải lanh gồm 9 bước cơ bản: trồng, thu hoạch; phơi, tước vỏ; giã mềm, nối sợi; se sợi, gỡ rối; nấu sợi tẩy trắng; lăn lanh; dệt vải; vẽ sáp ong và nhuộm màu; luộc sáp, giặt và hoàn thiện.
Claude, du khách Pháp, cùng vợ đến hợp tác xã Lùng Tám hồi cuối tháng 2. Sau khoảng 20 phút tham quan và tìm hiểu các công đoạn, ông nhận xét những người phụ nữ Mông này "thực sự phi thường" khi gìn giữ được nghề của tổ tiên qua nhiều thế hệ.
"Thật đáng ngưỡng mộ với những người phụ nữ còn làm việc ở độ tuổi này", ông nói. Trong khi đó, bà Nicole, vợ ông, ấn tượng với các sản phẩm thủ công và mức giá tại đây nên quyết định mua một số chiếc túi, ví làm quà lưu niệm.
Claude, du khách Pháp, cùng vợ đến hợp tác xã Lùng Tám hồi cuối tháng 2. Sau khoảng 20 phút tham quan và tìm hiểu các công đoạn, ông nhận xét những người phụ nữ Mông này "thực sự phi thường" khi gìn giữ được nghề của tổ tiên qua nhiều thế hệ.
"Thật đáng ngưỡng mộ với những người phụ nữ còn làm việc ở độ tuổi này", ông nói. Trong khi đó, bà Nicole, vợ ông, ấn tượng với các sản phẩm thủ công và mức giá tại đây nên quyết định mua một số chiếc túi, ví làm quà lưu niệm.
Hiện nay, sản phẩm của hợp tác xã này đã xuất sang nhiều nước châu Âu, thu nhập của thành viên cải thiện đáng kể so với ngày đầu thành lập năm 2001.
Các mặt hàng của hai hợp tác xã đều được làm thủ công. Tuy nhiên, các công đoạn tại đây chủ yếu mang tính trình diễn, giới thiệu. Các thành viên sẽ hoàn thiện từng khâu sản phẩm tại nhà.
Thi thoảng trên đường, du khách sẽ gặp những người phụ nữ Mông cuốn sợi lanh quanh bụng, vừa đi vừa se sợi.
Người làm tách đôi một đầu sợi lanh khoảng 10 cm rồi nối vào đầu một sợi khác bằng cách xoắn chặt. Phụ nữ Mông thường tận dụng thời gian rảnh như đi chợ, trò chuyện để nối lanh. Trong hình là thành viên của hợp tác xã Cán Tỷ, cách hợp tác xã Lùng Tám khoảng 5 phút chạy xe.
Thi thoảng trên đường, du khách sẽ gặp những người phụ nữ Mông cuốn sợi lanh quanh bụng, vừa đi vừa se sợi.
Người làm tách đôi một đầu sợi lanh khoảng 10 cm rồi nối vào đầu một sợi khác bằng cách xoắn chặt. Phụ nữ Mông thường tận dụng thời gian rảnh như đi chợ, trò chuyện để nối lanh. Trong hình là thành viên của hợp tác xã Cán Tỷ, cách hợp tác xã Lùng Tám khoảng 5 phút chạy xe.
Hợp tác xã Cán Tỷ có lượng khách tham quan vắng hơn so với hợp tác xã Lùng Tám. Tuy nhiên, giá sản phẩm tại đây được đánh giá tốt hơn hầu hết điểm bán hàng thủ công ở Hà Giang. So với một số khu vực xa trung tâm cũ, giá tại đây có thể rẻ hơn một nửa.
Hợp tác xã Cán Tỷ có lượng khách tham quan vắng hơn so với hợp tác xã Lùng Tám. Tuy nhiên, giá sản phẩm tại đây được đánh giá tốt hơn hầu hết điểm bán hàng thủ công ở Hà Giang. So với một số khu vực xa trung tâm cũ, giá tại đây có thể rẻ hơn một nửa.
Hợp tác xã Cán Tỷ có lượng khách tham quan vắng hơn so với hợp tác xã Lùng Tám. Tuy nhiên, giá sản phẩm tại đây được đánh giá tốt hơn hầu hết điểm bán hàng thủ công ở Hà Giang. So với một số khu vực xa trung tâm cũ, giá tại đây có thể rẻ hơn một nửa.
Bà Sùng Thị Máy, Phó giám đốc Hợp tác xã dệt lanh Cán Tỷ, cho biết lượng khách tham quan trực tiếp không nhiều, đơn hàng chủ yếu đến từ khách mua trực tuyến hoặc xuất khẩu. Thời gian đầu thành lập, đơn vị gặp khó trong tiêu thụ khiến hầu hết thành viên nản lòng. Sau nhiều lần tham gia các hội chợ lớn, sản phẩm của hợp tác xã dần nhận được sự quan tâm từ thị trường.
Hiện nay, mỗi tháng nghề dệt mang lại 3-5 triệu đồng cho mỗi người. Đây là khoản thu nhập ổn định, có giá trị với đồng bào vùng cao. Khi có khách yêu cầu tìm hiểu, bà Máy lại biểu diễn các công đoạn trên chiếc guồng quay bằng gỗ.
"Phải quen tay mới làm được, nhiều người thử lần đầu thường bị đau chân", bà nói, tay khéo léo đưa sợi theo nhịp đạp của đòn bẩy.
Bà Sùng Thị Máy, Phó giám đốc Hợp tác xã dệt lanh Cán Tỷ, cho biết lượng khách tham quan trực tiếp không nhiều, đơn hàng chủ yếu đến từ khách mua trực tuyến hoặc xuất khẩu. Thời gian đầu thành lập, đơn vị gặp khó trong tiêu thụ khiến hầu hết thành viên nản lòng. Sau nhiều lần tham gia các hội chợ lớn, sản phẩm của hợp tác xã dần nhận được sự quan tâm từ thị trường.
Hiện nay, mỗi tháng nghề dệt mang lại 3-5 triệu đồng cho mỗi người. Đây là khoản thu nhập ổn định, có giá trị với đồng bào vùng cao. Khi có khách yêu cầu tìm hiểu, bà Máy lại biểu diễn các công đoạn trên chiếc guồng quay bằng gỗ.
"Phải quen tay mới làm được, nhiều người thử lần đầu thường bị đau chân", bà nói, tay khéo léo đưa sợi theo nhịp đạp của đòn bẩy.
Bà Máy chuẩn bị cục sáp ong nguyên chất cỡ lớn để một thành viên lớn tuổi làm nguyên liệu vẽ. Cục sáp này sau đó được đun chảy trên bếp than củi để làm mực. Theo bà Mai, sáp ong tốt nhất phải khai thác từ tự nhiên vì ong nuôi thường ăn đường, cho ra màu mực không đẹp.
Bà Máy chuẩn bị cục sáp ong nguyên chất cỡ lớn để một thành viên lớn tuổi làm nguyên liệu vẽ. Cục sáp này sau đó được đun chảy trên bếp than củi để làm mực. Theo bà Mai, sáp ong tốt nhất phải khai thác từ tự nhiên vì ong nuôi thường ăn đường, cho ra màu mực không đẹp.
Hoa văn được người Mông để vẽ khá đa dạng, gồm các hình ảnh tượng hình như chân voi (ảnh), mặt trời, hoa lá. Các họa tiết này cũng là ngôn ngữ biểu đạt văn hóa, tín ngưỡng và tình trạng hôn nhân của người Mông xưa.
Trong đó, hoa văn có vòng bao ngoài thường tượng trưng cho người đã lập gia đình, hai bông hoa úp vào nhau biểu thị tình cảm vợ chồng. Một số họa tiết khác lại thể hiện tình duyên của những cặp đôi không đến được với nhau.
Trước đây, người Mông sử dụng đồ vật thêu, vẽ họa tiết theo đúng ý nghĩa truyền thống, nhưng nay các quy tắc đã cởi mở hơn.
Hoa văn được người Mông để vẽ khá đa dạng, gồm các hình ảnh tượng hình như chân voi (ảnh), mặt trời, hoa lá. Các họa tiết này cũng là ngôn ngữ biểu đạt văn hóa, tín ngưỡng và tình trạng hôn nhân của người Mông xưa.
Trong đó, hoa văn có vòng bao ngoài thường tượng trưng cho người đã lập gia đình, hai bông hoa úp vào nhau biểu thị tình cảm vợ chồng. Một số họa tiết khác lại thể hiện tình duyên của những cặp đôi không đến được với nhau.
Trước đây, người Mông sử dụng đồ vật thêu, vẽ họa tiết theo đúng ý nghĩa truyền thống, nhưng nay các quy tắc đã cởi mở hơn.
Hoa văn được người Mông để vẽ khá đa dạng, gồm các hình ảnh tượng hình như chân voi (ảnh), mặt trời, hoa lá. Các họa tiết này cũng là ngôn ngữ biểu đạt văn hóa, tín ngưỡng và tình trạng hôn nhân của người Mông xưa.
Trong đó, hoa văn có vòng bao ngoài thường tượng trưng cho người đã lập gia đình, hai bông hoa úp vào nhau biểu thị tình cảm vợ chồng. Một số họa tiết khác lại thể hiện tình duyên của những cặp đôi không đến được với nhau.
Trước đây, người Mông sử dụng đồ vật thêu, vẽ họa tiết theo đúng ý nghĩa truyền thống, nhưng nay các quy tắc đã cởi mở hơn.
Tin Gốc: Vnexpress

Quảng Châu nổi tiếng với các món canh hầm, lẩu gà và văn hóa ăn khuya (dạ tiêu). Lẩu gà sầu riêng xuất hiện ngày càng phổ biến trong thực đơn các quán ăn địa phương khoảng một 10 năm trở lại đây.
Món ăn kết hợp giữa gà Thanh Viễn, giống gà nổi tiếng của tỉnh Quảng Đông, với sầu riêng tươi nhập khẩu từ Đông Nam Á. Sự kết hợp này từng khiến nhiều thực khách e ngại do mùi sầu riêng nồng, nhưng dần trở thành món ăn thu hút khách du lịch muốn tìm trải nghiệm mới tại thủ phủ ẩm thực miền Nam Trung Quốc.
Người Quảng Đông có thói quen nấu gà cùng dừa, thuốc bắc hoặc các loại canh thanh vị. Khi lượng sầu riêng nhập khẩu từ Đông Nam Á tăng mạnh từ 2023, các món lẩu và món hầm kèm sầu riêng ngày càng phổ biến. Theo SCMP, năm 2023, Trung Quốc nhập khẩu hơn 1,4 triệu tấn sầu riêng tươi, trong đó 929.000 tấn từ Thái Lan và 493.000 tấn từ Việt Nam.
Trung Quốc tiếp tục là thị trường nhập khẩu sầu riêng lớn nhất thế giới. Dữ liệu hải quan cho thấy nước này nhập khẩu khoảng 6,99 tỷ USD sầu riêng trong năm 2024.
Tin Gốc: Vnexpress

Theo lộ trình, toàn bộ chuyến bay và dịch vụ đang khai thác tại sân bay quốc tế Dubai (DXB), bao gồm cả hãng hàng không Emirates, sẽ được chuyển dịch sang sân bay mới Al Maktoum còn gọi là Dubai World Central (DWC), nằm cách trung tâm Dubai khoảng 32 km về phía tây nam.
Ông Paul Griffiths, Giám đốc điều hành Dubai Airports, cho biết việc duy trì đồng thời hai trung tâm hàng không quy mô lớn trong phạm vi chưa đến 70 km không phù hợp.
"Toàn bộ hoạt động sẽ được chuyển sang DWC. Đến thời điểm đó, phần lớn cơ sở hạ tầng tại DXB đã gần hết vòng đời khai thác. Việc tiếp tục vận hành sân bay sẽ đòi hỏi khoản đầu tư rất lớn và không còn hiệu quả về mặt kinh tế", ông nói.
Một trong những nguyên nhân khiến DXB không thể tiếp tục mở rộng là vị trí bị bao quanh bởi hai tuyến cao tốc lớn cùng các khu dân cư phát triển dày đặc. Giới chức Dubai cho rằng quỹ đất hạn chế khiến sân bay không còn dư địa để đáp ứng nhu cầu tăng trưởng dài hạn.
Ông Griffiths cho biết việc di dời sẽ bắt đầu khi DXB đạt ngưỡng công suất tối đa. "Trong vòng hai năm tới, chúng tôi sẽ vượt mốc 100 triệu lượt khách mỗi năm. Đến năm 2031, con số này dự kiến đạt 114 triệu lượt. Sau đó, năm 2032 sẽ đánh dấu thời khắc lịch sử khi diễn ra cuộc chuyển đổi lớn nhất thế giới từ sân bay lớn nhất thế giới sang một sân bay còn lớn hơn nữa", ông nói.
Quá trình chuyển đổi hoạt động từ DXB sang DWC dự kiến bắt đầu vào khoảng năm 2032, trong khi toàn bộ dự án có thể hoàn thành vào năm 2057. Sân bay mới cũng sẽ kết nối với tuyến đường sắt cao tốc Etihad Rail đang được xây dựng, giúp rút ngắn thời gian di chuyển giữa Dubai và Abu Dhabi xuống còn khoảng 30 phút.
Dự án mở rộng sân bay DWC có tổng vốn đầu tư khoảng 28 tỷ bảng Anh (khoảng 38 tỷ USD), nằm trong chiến lược củng cố vị thế trung tâm hàng không và logistics toàn cầu của các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất (UAE).
Khi hoàn thành, DWC được kỳ vọng đạt công suất phục vụ 260 triệu lượt khách mỗi năm, trở thành sân bay lớn nhất thế giới với 5 đường băng song song và 400 cửa lên máy bay.
Dubai Aviation Engineering Projects (DAEP), đơn vị phụ trách phát triển hạ tầng hàng không của Dubai, cho biết sân bay mới sẽ mở ra "kỷ nguyên mới của các hệ thống sân bay thông minh", với cơ sở hạ tầng lấy hành khách làm trung tâm, hướng tới nâng cao trải nghiệm di chuyển và rút ngắn thời gian làm thủ tục.
Theo lãnh đạo Dubai Airports, những công nghệ đang được thử nghiệm tại DXB hiện nay sẽ được triển khai trên quy mô lớn tại DWC. Mục tiêu là duy trì trải nghiệm cá nhân hóa cho hành khách ngay cả khi sân bay mới phục vụ hàng trăm triệu lượt khách mỗi năm.
Sân bay quốc tế Dubai (DXB) vận hành năm 1960, nằm giữa vùng sa mạc của Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất (UAE).
Từ một sân bay nhỏ với đường băng bằng cát nén, DXB hiện là trung tâm trung chuyển quan trọng kết nối hàng trăm thành phố trên khắp các châu lục, đồng thời là "đại bản doanh" của hãng hàng không Emirates.
Mỗi năm, hàng chục triệu hành khách quá cảnh hoặc khởi hành từ đây. Năm 2025, theo Dubai Airports, sân bay đón 95,2 triệu lượt khách, mức cao nhất trong lịch sử hoạt động và cũng là lượng khách quốc tế lớn nhất từng được ghi nhận tại một sân bay trên thế giới.
Thành tích này giúp sân bay quốc tế Dubai tiếp tục duy trì vị trí sân bay quốc tế bận rộn nhất toàn cầu, danh hiệu mà sân bay giữ liên tục hơn một thập kỷ qua.
Tin Gốc: Vnexpress

