Tôi 24 tuổi, đi làm từ năm 19 tuổi và gần như tự lo cuộc sống cho mình từ đó đến nay. Tuổi thơ của tôi không êm đềm như nhiều người khác. Bố mẹ thường xuyên cãi vã, trong nhà lúc nào cũng nặng nề. Tôi lớn lên với cảm giác lúc nào cũng phải tự bảo vệ mình nên khi yêu ai đó thường rất sợ bị bỏ rơi hay phản bội.
Tôi quen anh cách đây hơn ba năm. Anh hơn tôi 3 tuổi, ga lăng và khá tâm lý trong thời gian đầu. Anh từng chạy hơn chục cây số chỉ để mang cho tôi hộp cháo khi tôi sốt, từng đứng chờ ở cổng công ty gần một tiếng để đưa tôi về. Là người thiếu tình cảm từ nhỏ nên chỉ cần ai đối xử tốt một chút, tôi đã dễ mềm lòng.
Khoảng thời gian đầu yêu nhau, chúng tôi rất hạnh phúc. Nhưng dần dần, tôi phát hiện anh hay nhắn tin với những cô gái khác theo kiểu mập mờ. Có người là đồng nghiệp, có người là bạn cũ. Mỗi lần tôi hỏi, anh đều nói chỉ là nói chuyện bình thường, do tôi suy nghĩ quá nhiều.
Từ đó tôi hay hỏi anh đang ở đâu, đi với ai, thậm chí nhiều lần đòi xem điện thoại. Có lúc anh đi nhậu với bạn, tôi gọi liên tục chỉ vì thấy anh trả lời tin nhắn chậm. Tôi biết mình đang kiểm soát anh quá mức nhưng càng bất an lại càng không kiềm chế được. Càng nghi ngờ, tôi càng muốn giữ chặt, còn anh thì ngày càng khó chịu và xa cách.
Chúng tôi đã chia tay vài lần rồi lại quay về. Tôi biết mình nhạy cảm và hay nghi ngờ nhưng cũng không thể giả vờ như không có chuyện gì khi bạn trai hết lần này đến lần khác khiến mình bất an. Còn anh luôn cho rằng tôi kiểm soát quá mức, khiến anh ngột ngạt.
Lần gần nhất, hai đứa cãi nhau rồi im lặng mấy ngày. Trong lúc đó, tôi phát hiện anh qua đêm với một cô gái khác. Nhưng khi tôi chất vấn, anh không hề thấy mình sai. Anh nói vì tôi quá ghen tuông, lúc nào cũng nghi ngờ nên anh mới trở nên như vậy. Anh còn bảo làm thế để “trả thù” những lần tôi nói chia tay trước đây. Tôi giận run người. Người tôi yêu lại dùng cách đó để làm tổn thương tôi.
Nhưng là dù bị anh đối xử như vậy, tôi vẫn còn yêu anh rất nhiều. Tôi đã trao cho anh tất cả sự tin tưởng và cả đời con gái của mình. Bây giờ chúng tôi vẫn tiếp tục giận nhau. Tôi không liên lạc với anh, anh cũng im lặng với tôi. Đã gần một tuần trôi qua. Tôi rất nhớ anh, nhiều lần suýt không kiềm chế được mà gọi cho anh. Thực lòng nghĩ tới chia tay anh, tôi sợ mình không chịu nổi nhưng nếu tiếp tục mà cứ thế này, chẳng biết tình yêu của chúng tôi sẽ đi về đâu. Tôi mong nhận được lời khuyên thật lòng từ mọi người.
Cách đây hơn một năm, tôi viết một bài nhờ anh chị tư vấn làm sao quên được người chồng ngoại tình và có con riêng. Giờ tôi lại tiếp tục nhờ anh chị tư vấn có nên dứt khoát chia tay bạn trai hiện tại. Chắc anh chị sẽ thấy khó hiểu sao tôi lại quen những người tệ bạc thế, chính tôi cũng không biết phải làm sao để "khôn" người lên.
Tôi 30 tuổi, có công việc thu nhập tương đối tốt, ngoại hình tạm ổn, quen bạn trai hiện tại được nửa năm, sau khi ly hôn chồng cũ một năm. Bạn ấy nhỏ tuổi hơn, thấu hiểu và yêu thương tôi rất nhiều. Nhưng được một thời gian, tôi phát hiện bạn ấy "bắt cá hai tay", đã có bạn gái một năm trước khi quen tôi. Sau đó tôi chia tay, một thời gian sau, bạn ấy bảo không có nhiều tình cảm với người cũ và đang dần chia tay để đến với tôi, chỉ là tôi phát hiện sớm quá. Sau đó tôi tạm tin tưởng và tiếp tục mối quan hệ.
Gần đây, chúng tôi sống chung vì xác định qua năm sẽ đám cưới và sinh con. Nhưng tôi lại phát hiện bạn từng chơi cờ bạc và thua lỗ mấy trăm triệu, giờ vẫn chưa trả hết nợ. Chưa hết sốc, tôi lại phát hiện mấy năm trước bạn từng nhắn tin với nhiều gái gọi nhưng bạn chối là không hề đi, chỉ nhắn hỏi giá. Ngoài ra, bạn còn hay nhậu nhẹt, hút thuốc và mê game.
Nói về ưu điểm, bạn chịu khó, có công việc ổn định. Khi ở chung cũng chịu khó làm việc nhà, chưa từng lớn tiếng hay khó chịu với tôi dù tôi cũng hay nóng nảy và chửi bới bạn. Tuy nhiên, thu nhập của bạn không cao nên tôi cũng lo về kinh tế nhiều. Đồng thời, bạn rất nghe lời tôi và chiều tôi tuyệt đối. Bạn nói rất chân thành những sai lầm đó đều ở quá khứ và đang cố gắng thay đổi vì tôi.
Giờ mà chia tay, tôi không biết nên quen ai, một mình thì cô đơn mà quen tiếp lại sợ tiếp tục sai lầm. Mong mọi người cho tôi lời khuyên, nên tiếp tục thêm một thời gian hay dứt khoát dừng lại?
Tôi và người yêu đều 27 tuổi, quen nhau được gần ba năm, có dự định cưới vào cuối năm sau. Gia đình anh khá phức tạp, bố mẹ đã ly hôn, bố lâu rồi không liên hệ. Mẹ tái hôn không chính thức lần lượt với hai người đàn ông khác và sinh thêm ba bạn nhỏ. Anh sống với ông bà ngoại từ nhỏ. Cả bác là chị gái mẹ anh cũng có hoàn cảnh tương tự mẹ anh, tuy nhiên chỉ sinh hai con với chồng đầu, còn lại thì không sinh.
Ông bà ngoại anh nuôi bốn đứa cháu gồm hai anh chị nhà bác gái, anh và em gái là con của người chồng thứ hai. Thật sự tôi mất rất nhiều thời gian để quen được với hoàn cảnh này vì gia đình tôi cơ bản, chưa có ai ly hôn rồi tái hôn chứ đừng nói đến mối quan hệ phức tạp như vậy. Hiện ông ngoại anh đã mất, hai anh chị nhà bác cũng lớn và đã lập gia đình, bà ngoại ở cùng em gái anh. Thật sự tôi rất thương cho hoàn cảnh của bà ngoại và em gái anh. Nhưng để tiến tới kết hôn, tôi có ba điều lăn tăn.
Thứ nhất, anh họ anh đã lập gia đình, được nhà vợ cho đất nhưng lại ăn chơi, ngoại tình, nghiện ngập nên đã ly hôn và thỉnh thoảng về nhà bà ngoại gây sự. Nếu cưới, sau này tôi sẽ phải tiếp xúc với kiểu người này và ngay cả con tôi cũng phải tiếp xúc.
Thứ hai, bà ngoại anh phụ thuộc cảm xúc vào anh. Lúc nào cũng gọi điện giận hờn, muốn ở cùng anh. Thậm chí còn giận lẫy, kêu vào viện dưỡng lão ở trong khi bà có ba người con còn khỏe mạnh và đã trao tài sản cho bác trai cả. Bà không thích tôi, vì theo như bà bảo chỉ muốn anh lấy vợ gần để gần bà. Quê tôi và quê anh cách nhau 160 km nhưng chúng tôi đều làm ở Hà Nội. Tôi hiểu với một người gần như bị bố mẹ bỏ rơi thì bà ngoại không khác nào mẹ anh nhưng như vậy tôi cảm thấy quá mệt mỏi, không chịu được.
Thứ ba, điều mới xảy ra và cũng là điều tôi lăn tăn nhất. Mẹ anh đã chia tay với người chồng thứ ba, sau đó quen luôn người thứ tư và còn dự định đưa cả ba đứa con về nhà ông ấy ở. Tôi bất ngờ hơn khi anh ủng hộ quan điểm ấy. Thật sự nó quá khác biệt so với lối sống của gia đình tôi. Mọi người đều rất tự lập, cả đàn ông hay phụ nữ đều vậy. Chứ không có chuyện sinh nhiều con với nhiều người đàn ông, sau đó liên tục tìm người mới để cưu mang mình.
Thật sự nếu giờ chia tay, tôi cảm thấy tiếc ba năm chúng tôi cùng nhau xây dựng, vượt qua khó khăn. Thu nhập mỗi đứa là 20 triệu và chia sẻ tài chính với nhau chứ cũng không có chuyện ai lo nhiều hơn. Mọi người có kinh nghiệm hoặc có hoàn cảnh gần giống có thể cho tôi một góc nhìn thực tế được không?
Tôi có gia đình, một chồng và hai con, sống cùng mẹ chồng. Cuộc sống vợ chồng tôi nhìn chung không có vấn đề lớn, do chúng tôi cũng có những suy nghĩ, trải nghiệm. Tuy nhiên, tôi muốn tâm sự về vấn đề của chính mình. Rất mong độc giả cho tôi các góc nhìn xem tư duy sống của tôi như vậy có ổn không?
Tôi là người ít nói, mồm mép không linh hoạt, vừa là do nội tại bản thân, vừa là vì tôi không thích kiểu sống đó. Vì vậy, tôi có thể nói mình là người "độc lai độc vãng". Trái ngược hoàn toàn với chồng tôi, anh nói năng khéo, nhiều bạn, luôn là tâm điểm của đám đông. Anh cũng có ngoại hình, còn tôi thì thấp, không xấu.
Tôi biết chúng tôi lấy nhau là do duyên nợ, trong duyên nợ đó cũng là những sự đánh đổi. Tôi thấp nên muốn lấy chồng cao để tránh những lời miệt thị trước đây mình từng phải nghe. Chồng chọn tôi có thể vì tôi có học hành và công việc đầy đủ, có thể cùng anh gánh vác kinh tế gia đình. Và sự thật thì những năm hôn nhân của chúng tôi đúng là như vậy. Tôi đi làm kiếm tiền, cùng anh lo cho gia đình, có thể nói là đóng góp một nửa. Tôi biết đây là sự trao đổi dựa trên nhu cầu tự nguyện từ hai bên nên chấp nhận.
Nhưng đến thời điểm này, tôi cảm thấy khá mệt mỏi và nặng nề. Tôi cũng mang gánh nặng phải kiếm tiền lo cho gia đình. Hiện tại, tôi thất nghiệp được một tháng nhưng chưa chia sẻ với chồng. Tiền tiết kiệm của tôi đủ để có thể thất nghiệp thêm khoảng hai tháng nữa. Tôi cũng đang cố gắng tìm việc để sớm đi làm lại.
Chồng thường dồn cho tôi việc lo con cái. Khi các con quấy khóc, anh lại nói tôi, phê phán tôi. Trong khi điều tôi cần là anh phải cùng làm, cùng chịu trách nhiệm, chứ không phải đứng từ góc nhìn bên ngoài để nhận xét và đánh giá. Tôi cũng phải đi làm kiếm tiền lo cho gia đình. Không nhận được sự yêu thương, chiều chuộng từ chồng thì làm sao tôi có thể tỏ ra vui vẻ với anh? Về việc này, rất mong nhận được thêm góc nhìn từ mọi người.
Anh cũng hay nhậu nhẹt, bia rượu. Tôi biết khi đàn ông có men vào thì ham muốn sẽ rất cao. Nhiều lần tôi kiểm tra điện thoại khi anh say mèm. Tôi biết chồng không hẳn là có bồ nhưng cũng không phải người đàn ông chỉ biết có vợ. Anh cũng biết hưởng thụ mùi đời, trải nghiệm những điều mới lạ. Lần gần nhất, tôi bắt được anh nhắn tin gạ gẫm nữ đồng nghiệp cùng công ty. Tôi nói: "Anh giờ là chồng chung rồi, không còn là chồng của riêng tôi nữa nên mọi chuyện không thể như trước đây được. Có hai giải pháp, một là ly hôn, hai là cả hai cùng sống cuộc sống phóng khoáng, vì tôi cũng thật sự muốn biết những cái lạ".
Đó là tôi nói vậy để anh biết quan điểm của mình và chừa, nếu có thể. Còn tôi sẽ không làm những việc gây nghiệp, vì bản thân và vì các con. Có chăng chỉ là những nỗi xót xa khi phải sống trong cuộc hôn nhân như vậy. Nhưng nếu mọi chuyện không quá quắt, tôi cũng sẽ vẫn sống như vậy. Vì tôi hiểu lẽ đời, nhân vô thập toàn. Huống hồ lần đầu mình còn đang giá trị mà đối tác của mình còn chỉ đến như vậy, thì mong chờ gì ở những lần sau, khi đã là những người cũ, trải mùi đời sâu sắc.
Rất mong nhận được sự chia sẻ của các bạn. Tôi thật sự muốn có một khuôn mặt vui tươi, rạng rỡ nhưng từ bên trong không được như ý nên điều đó không thể hiện ra bên ngoài được. Tôi biết đó là nghiệp của mình. Tuy nhiên, tôi rất muốn được chia sẻ cùng độc giả. Xin chân thành cảm ơn.