Tôi 36 tuổi, mới lấy chồng, chưa có con, đang sống ở một phường xa trung tâm thành phố Đồng Nai. Hiện tại tôi làm công ty cổ phần có vốn nhà nước, chồng làm công chức phường. Năm nay công ty tôi bị sát nhập với một công ty cùng hệ thống, cách nhà 30 km. Đặc thù công việc tôi làm nông nghiệp phải đi thực tế nhiều, nếu với mức lương 9 triệu đồng chưa trừ bảo hiểm thì chắc tôi không làm nổi.
Em gái tôi có nhà ở TP HCM, chưa chồng và ở một mình, nhà gần trường đại học. Tôi dự định về TP HCM buôn bán nhỏ. Mặc dù có trình độ nhưng tôi thấy mình không hoàn toàn giỏi bất cứ việc gì, việc nào cũng nửa vời, đã vậy còn làm biếng, ỷ lại. Tôi cũng chán đi làm công ty, nhiều khi thấy mình sống thật vô nghĩa. Điều kiện kinh tế tôi thuộc tầm trung, không đến nổi đói. Xin mọi người cho tôi lời khuyên, có nên về TP HCM buôn bán không? Chồng nói nếu tôi đi thì sẽ nghỉ việc đi theo. Mong được các bạn chia sẻ.
Tin Gốc: Vnexpress
Tâm Sự
Bạn trai muốn tôi trả 75% tình phí để bù đắp cho anh vì thu nhập cao hơn

Chúng tôi quen nhau được gần hai năm, anh hơn tôi 7 tuổi. Trong quãng thời gian ấy, có những ngày rất vui, những chuyến đi, những buổi tối ăn uống giản dị, những khoảnh khắc tôi từng nghĩ rằng mình đã chọn đúng người. Nhưng xen kẽ với đó là một điều khiến tôi dần mệt mỏi: anh luôn bị ám ảnh bởi tiền bạc. Mỗi lần gặp nhau, đặc biệt là khi anh "lên tinh thần", câu chuyện lại xoay về việc anh cần tôi chia sẻ chi phí. Tôi hiểu và chủ động chia sẻ cùng anh, anh mời ăn thì tôi mời nước, xen kẽ nhau. Có những lần đi chơi, tôi chủ động chuyển tiền để anh thanh toán, chỉ vì không muốn làm tổn thương cái tôi - một người đàn ông. Nhưng với anh, như vậy vẫn là chưa đủ.
Tôi biết, mình may mắn được sống trong sự đủ đầy từ nhỏ nên có thể góc nhìn của tôi cũng sẽ khác. Nhưng dần dần, càng gắn bó với anh, tôi nhận ra anh có những suy nghĩ khá cực đoan về tiền bạc. Anh thực sự không thiếu thốn nhưng không thể vượt qua nỗi ám ảnh. Anh từng cho người khác vay tiền và mất rất lâu mới đòi lại được. Tôi từng nghĩ có phải lý do này khiến anh mang trong mình một vết sẹo về niềm tin. Nhưng thay vì chữa lành, anh lại để nó ảnh hưởng triền miên đến mối quan hệ hiện tại, rằng ai cũng đến với anh vì lợi ích.
Tôi là người khi yêu luôn rất chân thành, thậm chí có thể nói là một lòng một dạ. Tôi từng muốn đồng hành lâu dài với anh, không chỉ trong tình cảm mà cả công việc, cuộc sống. Có thời điểm, tôi góp tiền cùng anh để kinh doanh, hỗ trợ quản lý và giúp đỡ với tất cả thiện chí của mình. Nhưng sau này, tôi nhận ra bạn trai không nhìn nhận đúng sự đóng góp đó, lại cho rằng tôi đang kiểm soát, can thiệp anh, muốn tôi góp vốn nhưng không được góp ý gì. Có thời điểm anh chửi tôi thậm tệ. Khi tôi quyết định rút vốn, thay vì tôn trọng lựa chọn của tôi, sau này anh liên tục trách móc rằng tôi đã làm "vỡ nát kế hoạch" của anh. Những lời trách cứ ấy khiến tôi nhận ra, sự đồng hành mà tôi từng tin tưởng lại không được đặt đúng vị trí trong mắt anh.
Có giai đoạn công việc khó khăn, tôi chấp nhận đi làm xa để tăng thu nhập, để cả hai đỡ vất vả hơn sau này nếu nghiêm túc đến với nhau, nhưng anh không hiểu điều đó. Anh trách tôi bỏ rơi anh. Rồi chúng tôi cứ thế cãi nhau nhiều hơn, và lý do gần như chỉ xoay quanh tiền. Anh cho rằng tôi phải chi nhiều hơn vì thu nhập của tôi cao hơn anh. Anh muốn tôi bù lại phần chênh lệch trong những chuyến du lịch trước đây. Thậm chí có lần anh nói thẳng rằng tôi nên chi hơn ba phần tư cho một chuyến đi chung để thể hiện sự trân trọng, bù đắp cho anh.
Tôi từng có thời điểm quan sát rất lâu và biết trong người đàn ông này đầy rẫy tổn thương. Anh phóng chiếu nó lên mối quan hệ với tôi và tôi thấy điều đó không còn là sự chia sẻ mà là áp đặt. Chính vì thế tình cảm không có đất để nảy nở. Tôi từng nói với anh rằng tôi có thu nhập tốt hơn nhưng cũng có những trách nhiệm và kế hoạch riêng, phải chi tiêu cá nhân, hỗ trợ gia đình và dự định học cao học. Dù vậy, trong suốt thời gian yêu nhau, tôi vẫn thường xuyên mời anh đi ăn, đi chơi, chưa bao giờ tính toán thiệt hơn. Tôi nhận ra một điều mình cần ở một mối quan hệ không phải là tiền bạc, mà là cảm giác an toàn, bình yên. Và ở anh, tôi không thấy điều đó.
Càng về sau, mối quan hệ càng chông chênh, có những lúc anh rất ngọt ngào, quan tâm tôi nhưng rồi có lần đột ngột lạnh nhạt, cắt đứt liên lạc khiến tôi rơi vào trạng thái hoang mang, mất kiểm soát cảm xúc. Trong tâm lý học gọi đó là kéo - thả cảm xúc. Đỉnh điểm là khi chúng tôi chia tay, anh yêu cầu tôi trả lại số tiền của những chuyến đi chung trước đây. Tôi thực sự sốc và bảo thế anh quên rằng tôi cũng đóng góp tiền bạc, công sức, thời gian à? Trong suy nghĩ của tôi, khi đã là người yêu, những gì đã cùng nhau trải qua, dù là vui hay buồn, kể cả tiền bạc đều là sự tự nguyện. Tôi chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình phải "tính sổ" với người mình từng yêu.
Khi nhìn lại, tôi không biết vấn đề nằm ở việc anh tổn thương quá sâu về tiền bạc và niềm tin, hay đơn giản là chúng tôi không phù hợp ngay từ đầu. Xin hỏi bạn đọc, trong trường hợp này, tôi có nên trả lại số tiền anh yêu cầu?
Linh Ngọc

Tôi cưới vợ được 5 năm, cả hai đều xuất thân bình thường, không quá chênh lệch về hoàn cảnh. Những năm đầu, cuộc sống có vui có buồn như bao cặp vợ chồng khác. Nhưng ngay từ đầu, trong hầu hết mọi việc, dù lớn hay nhỏ, vợ tôi đều là người quyết định. Tôi chọn cách nhường nhịn, nghĩ rằng đàn ông nên mềm mỏng một chút để gia đình êm ấm. Thế nhưng, sự nhường nhịn đó dường như lại khiến mọi thứ đi theo hướng ngược lại. Sau khoảng hai năm cưới, trong một lần cãi vã không quá lớn, vợ bất ngờ tải sẵn đơn ly hôn trên máy tính, bảo tôi in ra rồi ký. Tôi thực sự sốc và buồn nhưng rồi vẫn phải dỗ dành để mọi chuyện qua đi.
Khoảng một năm sau, lại một lần nữa, chỉ vì chuyện nhỏ, cô ấy tiếp tục đòi ly hôn. Tôi lại hạ mình làm hòa. Sau những lần như vậy, tôi nhận ra vợ ngày càng xem nhẹ tôi. Mỗi khi có chuyện không vui, cô ấy thường xuyên bảo: "Tôi bỏ ông bất cứ lúc nào". Tôi nhiều lần nhẹ nhàng góp ý rằng không nên nói những lời như vậy, vợ lại coi đó như một cách để áp đảo tôi. Ngay cả em trai và em họ của cô ấy cũng bảo tôi nên "chấn chỉnh lại vợ", nhưng thực sự tôi không biết phải làm thế nào. Tôi luôn hy vọng thời gian sẽ giúp cô ấy thay đổi.
Những biến cố bắt đầu xuất hiện rõ ràng hơn qua những chuyến đi. Chuyến du lịch đầu tiên của chúng tôi đến Phan Thiết, lẽ ra là kỷ niệm đẹp. Khi vừa nhận phòng, vợ bất ngờ gọi cho hướng dẫn viên và nói những lời đùa cợt vô duyên, khiến tôi bàng hoàng. Tôi phải lên tiếng ngăn lại, hai vợ chồng bắt đầu cãi nhau ngay từ ngày đầu tiên. Cả chuyến đi gần như bị phá hỏng. Sau đó cô ấy xin lỗi nhưng với thái độ kiểu "xin lỗi cho có", rồi mọi chuyện lặp lại như cũ.
Một năm sau, chúng tôi đi Nha Trang 5 ngày. Hai ngày đầu khá vui vẻ, đến ngày thứ ba, chỉ vì một va chạm nhỏ ở nơi nghỉ dưỡng, vợ quay lại chửi người lạ rất nặng lời. Tôi cố can ngăn thì lập tức trở thành đối tượng bị trút giận. Cô ấy ném đồ vào tôi giữa chốn đông người: áo khoác, túi xách, chai nước... Tôi đứng đó, xấu hổ đến mức chỉ muốn biến mất. Sau đó, cô ấy còn tuyên bố trước đám đông rằng không cần tôi nữa. Tôi vẫn là người đi nhặt lại mọi thứ, rồi dỗ dành, làm hòa như chưa có gì xảy ra.
Sau chuyến đi đó, tôi bắt đầu sợ những chuyến du lịch dài ngày. Tôi từ chối đi cùng, dù rất thích, chỉ vì sợ cảnh cãi vã lặp lại. Vợ tôi đi với mẹ hoặc người thân, những chuyến đi đó cũng không thật sự suôn sẻ vì tính cách nóng nảy của cô ấy.
Trong cuộc sống thường ngày, những chuyện tưởng chừng nhỏ nhặt cũng có thể trở thành mâu thuẫn lớn. Có lần bác đến chơi, tôi đang tiếp chuyện thì vợ gọi đi mua đồ. Tôi nói đợi ăn cơm xong rồi đi, cô ấy nổi giận, không xuống ăn cơm, rồi nói những lời xúc phạm cả gia đình tôi. Tôi phải xin lỗi, năn nỉ, vợ mới nguôi. Lần khác, ngay trước mặt ba vợ, cô ấy cũng buông những lời hỗn hào. Ba vợ rất buồn, không muốn đi chơi nữa. Tôi lại phải đứng ra dàn xếp.
Điều khiến tôi lo lắng nhất là vợ không chỉ nóng nảy với tôi mà còn với cả người thân hai bên. Sau nhiều năm, chúng tôi mới có con. Con gái ra đời là niềm hạnh phúc lớn của tôi. Tôi cố gắng hết sức để chăm sóc vợ con, dù phải đi làm xa, ngày chạy xe đi về rất vất vả. Ban đêm, tôi thức dậy pha sữa, chăm con cùng vợ. Sau sinh, vợ trở nên khó chịu hơn. Cô ấy thường xuyên chửi mắng tôi, thậm chí xúc phạm cả mẹ tôi. Những chuyện nhỏ như bế con không khéo, ra mồ hôi... cũng bị đem ra chì chiết. Tôi nghĩ có thể do áp lực sau sinh nên tiếp tục nhịn, thế nhưng mọi thứ ngày càng tệ hơn. Vợ liên tục trách móc gia đình tôi: từ việc không chăm cháu đến chuyện anh chị quên lì xì cho con. Những việc nhỏ nhặt cũng bị đẩy lên thành mâu thuẫn lớn.
Đỉnh điểm là việc cô ấy về tận nhà tôi, lớn tiếng trách móc ba mẹ tôi vì những chuyện không đáng. Tôi cảm thấy vô cùng xấu hổ và bất lực. Cuối cùng, sau một lần cãi vã lớn, chúng tôi thống nhất ly hôn. Mọi thỏa thuận về tài sản, con cái đều đã xong, tôi chấp nhận cấp dưỡng, chỉ mong được gặp con. Mọi chuyện không dừng lại ở đó; gia đình vợ, đặc biệt là mẹ vợ, bắt đầu ngăn cản tôi gặp con. Tôi đến thăm thì khóa cổng, không cho vào. Có khi tôi chỉ đứng ngoài nhìn vào mà không thấy con đâu. Có lúc vợ bế con ra ngoài cho tôi gặp, rồi sau đó lại bị cấm.
Tôi thực sự sợ rằng mình sẽ mất luôn quyền làm cha. Hiện tại, vợ tôi vẫn chưa nộp đơn ly hôn, nhưng cuộc sống như vậy khiến tôi kiệt quệ. Tôi đứng giữa hai lựa chọn: quay lại, chịu đựng tất cả vì con, hoặc chấp nhận ly hôn và có thể không được gặp con thường xuyên. Tôi thật sự bế tắc, mong các bạn chia sẻ.
Hoàng Thanh
Nguồn: https://vnexpress.net/vo-sang-tan-nha-trach-moc-bo-me-chong-5061007.html

Tôi 27 tuổi, quen em được một tháng thì yêu. Dù mới quen biết nhau nhưng chúng tôi nói chuyện rất hiểu ý. Sau nửa năm yêu nhau, trong một lần đi chơi, cả hai đã đi quá giới hạn và cô ấy mang thai. Giờ gia đình hai bên lại không đồng ý cho cưới vì nhà cô ấy muốn tôi ở rể, hoặc ít nhất sau này cho một đứa con phải mang họ mẹ để hương khói bên ngoại, nhà cô ấy không còn anh em họ hàng gì, sợ sau này mất họ.
Về phía nhà tôi, bố và anh em họ hàng không đồng ý như vậy, cho rằng con cái sau này thất lạc, không phải anh em nữa. Tôi và cô ấy đều nói chuyện với gia đình hai bên mà không bên nào chịu hiểu. Dù rất yêu nhau nhưng chúng tôi cũng không biết phải làm gì cho hợp tình hợp lý. Nhà tôi bảo nếu tôi đồng ý với gia đình bên đó, sẽ không tổ chức đám cưới, bên nhà cô ấy cũng vậy. Bên tình bên hiếu, tôi không biết nên làm thế nào cho phải. Mong mọi người cho lời khuyên, làm sao để hai bên gia đình hiểu cho chúng tôi.
Tin Gốc: Vnexpress

