Chiều 23-5, lượt trận tứ kết vòng loại phía Bắc Giải bóng đá công nhân, viên chức Việt Nam 2026 đã khép lại: Công đoàn Hải Phòng – Công đoàn Hà Nội (3-0), Công đoàn Quảng Ninh – Công đoàn Bắc Ninh 3 (5-1), Công đoàn Petrovietnam – Công đoàn Bắc Ninh 2 (5-0) và Công đoàn Ngân hàng Việt Nam – Công đoàn Công Thương Việt Nam 1 (2-1).
Như vậy hai cặp đấu bán kết là: Công đoàn Quảng Ninh gặp Công đoàn Petrovietnam và Công đoàn Ngân hàng Việt Nam chạm trán Công đoàn Hải Phòng.
Cả 4 đội bóng này đều là tên tuổi “quen mặt” của giải đấu. Công đoàn Hải Phòng là nhà vô địch toàn quốc năm 2023. Công đoàn Quảng Ninh vô địch toàn quốc năm 2024.
Trong khi đó, Công đoàn Ngân hàng Việt Nam là á quân toàn quốc năm 2025 và Công đoàn Petrovietnam á quân năm 2023.
Các trận bán kết vì thế được dự đoán sẽ diễn ra cực kỳ hấp dẫn, quyết liệt. Hai trận bán kết sẽ diễn ra lúc 7h30 sáng mai 24-5 trên sân Trung tâm Văn hóa, Thông tin và Thể thao phường Xuân Đỉnh (Hà Nội).
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Giải đấu do FIFA khởi xướng sẽ diễn ra trong khung thời gian FIFA Days mở rộng mới, khi gộp đợt tập trung đội tuyển tháng 9 và 10 thành giai đoạn kéo dài từ 21/9 đến 6/10. Giải dự kiến chia thành hai hạng đấu, với 11 đội tuyển thuộc Đông Nam Á và ba khách mời, là Trung Quốc, Ấn Độ và Hong Kong.
Khairul Asyraf, HLV và chuyên gia tư vấn bóng đá Singapore sinh năm 1988, cho rằng FIFA cần chắc chắn với kế hoạch. Ba đội khách mời không quá nổi bật, và mục tiêu của FIFA dường như là nhắm vào các thị trường đông dân, nhưng không được dự World Cup. "Đây như một giải đấu hạng ba, đang cố gắng tạo sân chơi và nền tảng cạnh tranh", Khairul nói với báo Singapore Straits Times. "Nhưng thực tế, FIFA có thể kiếm tiền từ thị trường Trung Quốc, Ấn Độ và Đông Nam Á, đang chiếm tỷ lệ đáng kể dân số toàn cầu với khoảng 3,5 tỷ người".
Khairul cho rằng các khách mời không quá nổi bật, khi Trung Quốc đang xếp thứ 94 FIFA, Ấn Độ và Hong Kong lần lượt là 136 và 155 FIFA. Trong khi đó, ASEAN Cup, giải đấu truyền thống của khu vực với tên gọi trước đây là Tiger Cup và AFF Cup, diễn ra trước đó một tháng. Thay vì gặp lại nhau, các đội tuyển Đông Nam Á có thể đá giao hữu với những đội tuyển khác trong châu lục hoặc thế giới.
HLV người Malaysia Raja Isa Raja Akram Syah cũng chung quan điểm với Khairul, và cho rằng bóng đá khu vực có thể rơi vào tình trạng "ếch ngồi đáy giếng". "Các đội tuyển trong khu vực sẽ khó phát triển nếu liên tục gặp những đối thủ quen thuộc", Syah nói với báo Indonesia Bola. "Họ nên cố gắng đối đầu những đội tuyển có thứ bậc FIFA cao hơn để tích lũy kinh nghiệm và kiểm tra sức mạnh".
Tiền thưởng cho FIFA ASEAN Cup dự tính khoảng 4 triệu USD, tương đương 100 tỷ đồng. Đội vô địch hạng Nhất nhận 1 triệu USD, vô địch hạng Nhì nhận 300.000 USD. Mỗi đội tối thiểu nhận 125.000 USD, chưa tính thưởng thêm từ các trận hòa và thắng. Tuy nhiên, con số này chưa đủ thuyết phục Khairul.
"Tiền thưởng của giải đấu không đáng kể so với chi phí chuẩn bị", chuyên gia người Singapore cho hay. "Tôi cho rằng đây là một sự lãng phí vào lúc này, trong khi ngân sách hoạt động của các Liên đoàn vốn đã ep hẹp".
Báo New Straits Times thì miêu tả bóng đá Đông Nam Á "đông đúc và hơi hỗn loạn", khi có hai kỳ ASEAN Cup trong năm với điểm khác biệt duy nhất là chữ "FIFA". Tờ báo của Malaysia cho rằng FIFA và LĐBĐ Đông Nam Á (AFF) nên cân nhắc về một giải chung. Trong khi đó, hai giải đấu chỉ cách nhau một tháng là không hợp lý trong bối cảnh lịch thi đấu bóng đá ngày càng dày.
Tuy nhiên, FIFA ASEAN Cup vẫn nhận được nhiều sự ủng hộ. Đội trưởng tuyển Singapore Hariss Harun cho rằng việc được FIFA công nhận là "yếu tố vô cùng quan trọng" và "mang lại lợi ích lớn cho khu vực". Anh cho biết: "FIFA ASEAN Cup cho phép những cầu thủ xuất sắc nhất tham gia. Giải đấu truyền thống thì vắng những cầu thủ giỏi nhất, trong khi ngày càng nhiều cầu thủ Đông Nam Á thi đấu ở các giải đấu lớn".
Dự thảo giải đấu dự kiến hạng Nhất gồm Thái Lan, Trung Quốc, Việt Nam, Indonesia, Philippines, Ấn Độ, Malaysia, và Singapore. Hạng Nhì có Hong Kong, Myanmar, Campuchia, Lào, Brunei, và Timor Leste.
Hạng Nhất thi đấu ở hai địa điểm tập trung, với một nơi là Indonesia. Hạng Nhì thì tập trung tại Hong Kong.
Mỗi hạng chia cũng chia làm hai bảng, để các đội thi đấu vòng tròn một lượt. Ở cả hai hạng, đội nhất mỗi bảng sẽ vào chung kết, còn hai đội nhì tranh giải ba. Các trận phân định vị trí 5-6 và 7-8 chưa được tính đến. Vì vậy, các đội dự giải sẽ thi đấu tối thiểu hai trận và tối đa bốn trận, phù hợp với khoảng thời gian tập trung khoảng 15 ngày.
Tin Gốc: Vnexpress
Thể Thao
0 giờ ngày 14.5 trên TV360: U.17 Việt Nam đấu U.17 UAE, tự quyết vé dự World Cup

Sau thất bại khá đáng tiếc trước U.17 Hàn Quốc, thầy trò HLV Cristiano Roland vẫn giữ được thế chủ động tại bảng C VCK U.17 châu Á 2026. Với 3 điểm, U.17 VN hiện đang xếp nhì bảng, bằng điểm với U.17 Yemen nhưng đứng trên nhờ chỉ số đối đầu. Trong khi đó, U.17 UAE đang đứng cuối bảng với 1 điểm sau trận hòa U.17 Hàn Quốc và thất bại bất ngờ trước U.17 Yemen. Cục diện này khiến đội U.17 UAE chỉ còn con đường duy nhất là chơi tất tay trong trận đấu cuối để giành chiến thắng trước U.17 VN, tạo nên một thử thách không nhỏ cho đại diện Đông Nam Á.
Nhiệm vụ của Chu Ngọc Nguyễn Lực và các đồng đội là phải giành ít nhất 1 điểm, đồng thời U.17 Yemen không thắng U.17 Hàn Quốc, để đi tiếp với vị trí nhì bảng C. Còn để đảm bảo chắc chắn có vé vào tứ kết mà không cần quan tâm đến kết quả trận đấu cùng giờ của 2 đội còn lại bảng C, U.17 VN cần phải đánh bại U.17 UAE. Đoàn quân của HLV Roland vẫn đang nắm quyền tự quyết. Thành bại lúc này phụ thuộc hoàn toàn vào bản lĩnh và màn trình diễn trên sân của từng cá nhân. Người hâm mộ đang chờ đợi các cầu thủ thể hiện được năng lực tốt nhất và sự tập trung cần thiết, để giúp bóng đá trẻ VN một lần nữa ghi dấu ấn trên bản đồ thế giới.
Trên lý thuyết, U.17 UAE vẫn được đánh giá cao hơn U.17 VN. Đội bóng Tây Á có lối chơi thiên về sức mạnh với những cầu thủ có thể hình và thể lực tốt. Tuy nhiên, với những gì thể hiện trong thời gian qua, các cầu thủ trẻ VN đã chứng minh rằng họ không hề e ngại khi đối đầu với các đội bóng to khỏe hơn mình. Khi gặp một đội bóng Tây Á là U.17 Yemen, thầy trò HLV Roland đã làm chủ thế trận và có được chiến thắng ra quân. Thậm chí trước U.17 Hàn Quốc có thể trạng thuộc dạng tốp đầu châu lục, Lê Sỹ Bách và các đồng đội vẫn chơi tốt, bình tĩnh kiểm soát và giữ lợi thế dẫn bàn trong hơn 80 phút thi đấu. Vấn đề quan trọng nhất của U.17 VN lúc này chính là tâm lý. Các học trò của ông Roland phải quên đi thất bại trước đội bóng xứ sở kim chi để lấy lại sự tự tin và dồn toàn lực vào trận quyết định với U.17 UAE. Những ngày vừa qua, vị HLV người Brazil đã dành nhiều thời gian để làm công tác tư tưởng với học trò. Về mặt này, ông Roland là người giàu kinh nghiệm, nên hy vọng U.17 VN sẽ giải tỏa được tâm lý.
Ở lần gần nhất gặp nhau, tại VCK U.17 châu Á 2025, U.17 VN và U.17 UAE hòa 1-1, cũng trong trận đấu quyết định cho tấm vé đi tiếp thuộc lượt cuối vòng bảng. Bây giờ, hai đội một lần nữa chạm trán nhau ở trận đấu mang tính chất không khác gì chung kết. Sau 2 lượt trận vừa qua, có thể thấy U.17 UAE chơi thiếu ổn định. Tuy nhiên, khi bị dồn vào đường cùng, đại diện Tây Á sẽ cực kỳ khó lường. Đội bóng của HLV Al Zaabi thường chơi bóng với cường độ cao, tận dụng sức mạnh trong các tình huống bóng bổng và chuyển đổi trạng thái nhanh. U.17 UAE tập trung lên bóng khá nhiều ở hai biên, đặc biệt là cánh trái. Trong đó, số 11 Eisa Al Blooshi rất nguy hiểm với tốc độ tốt và khả năng quấy phá hàng phòng ngự đối phương. Bên cạnh đó, tiền đạo Salem Bani cũng là cái tên cần được chú ý. Chân sút mang áo số 7 có kỹ thuật tốt, di chuyển rộng và chạy chỗ thông minh.
Nhiệm vụ giành ít nhất 1 điểm, thậm chí là chiến thắng trước U.17 UAE không phải bất khả thi với U.17 VN. Thầy trò HLV Roland chỉ cần chơi đúng khả năng, như những gì đã làm được trước U.17 Yemen và trong 80 phút gặp U.17 Hàn Quốc. Nguyễn Lực cùng các đồng đội phải tự tin cầm bóng và phối hợp, tránh bị cuốn vào lối chơi của đối phương. Sự tập trung cần được duy trì ở mức cao nhất, đặc biệt là hệ thống phòng ngự. Hy vọng sau bài học đắt giá trước U.17 Hàn Quốc, các học trò của ông Roland sẽ rút kinh nghiệm và thể hiện bản lĩnh để đoạt vé dự World Cup trẻ.
Trận đấu giữa U.17 Việt Nam và U.17 UAE vào 0 giờ ngày 14.5, phát trên TV360.
Tin Gốc: Thanh Niên

Trong quá khứ, tuyển nữ Việt Nam từng được trao cho nhiều HLV ngoại, gồm Rainer Willfeld (Đức), Steve Darby (Anh), Trần Vân Phát (Trung Quốc) và Takashi Norimatsu (Nhật Bản). Tuy nhiên, suốt 10 năm qua, dẫn dắt đội tuyển là HLV Mai Đức Chung.
Đây là giai đoạn rực rỡ nhất của bóng đá nữ Việt Nam, khi lần đầu được tham dự World Cup (năm 2023), vô địch Đông Nam Á 2019 và giành bốn HC vàng SEA Games 2017, 2019, 2021, 2023. Sau giải Asian Cup 2026, nơi đội tuyển dừng bước tại vòng bảng, HLV Chung quyết định rút lui.
Trong giai đoạn cuối thời HLV Chung, lãnh đạo Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF) và Hội đồng HLV quốc gia đã thảo luận về việc chọn nhà cầm quân nội hay nước ngoài. Cuối cùng, HLV nội được ưu tiên vì đảm bảo được yếu tố tài chính, cũng như sự thấu hiểu và thích ứng với bóng đá nữ Việt Nam.
Điều này được Phó chủ tịch VFF phụ trách chuyên môn Trần Anh Tú giải thích thêm trong lễ công bố tân HLV Hoàng Văn Phúc ở Hà Nội sáng nay. "Làm bóng đá nữ khó không kém bóng đá nam", ông Tú nói. "Một HLV ngoại cần có thời gian làm việc ở Việt Nam, hiểu bóng đá nữ ở đây thì mới có thể đảm đương nhiệm vụ thuận lợi".
Đông Nam Á có xu thế chuộng HLV từ Nhật Bản - nền bóng đá nữ số một châu Á. Thái Lan là một điển hình, với HLV Miyo Okamoto (2021-2023) rồi cựu HLV tuyển nữ Nhật Bản Futoshi Ikeda (2025). Tuy nhiên, họ vẫn không đạt thành công như mong đợi.
Theo ông Tú, đặc thù ở Việt Nam rất khác, xét trên từ hàm lượng sức ép cũng như các yếu tố ngoại cảnh. Điều này dẫn đến việc chiến lược ở tuyển nữ là ưu tiên HLV nội, còn tuyển nam thì ngược lại. "Trình độ HLV nội có thể không thua kém nhưng HLV ngoại có lợi thế để dễ vượt qua áp lực hơn", ông Tú cho hay. "Điều này gây khó cho công việc, dù VFF luôn hướng đến HLV nội. Bên cạnh đó, chiến lược dùng HLV ngoại vẫn mang đến thành công cho tuyển nam".
Thực tế, từ tháng 9/2024, VFF đã lên kế hoạch chuẩn bị cho người kế nhiệm HLV Mai Đức Chung, khi đưa ông Hoàng Văn Phúc lên tuyển nữ làm trợ lý. VFF đánh giá đây là cơ hội để ông Phúc hiểu cách làm việc ở đội tuyển và nắm bắt về lực lượng cầu thủ.
Bản thân ông Phúc cũng hội tụ nhiều yếu tố cần thiết, như chuyên môn và kinh nghiệm, với hơn 30 năm làm công tác huấn luyện. Ông Phúc cũng đã có bằng Pro – tiêu chí bắt buộc theo quy định của LĐBĐ châu Á (AFC) dành cho các ĐTQG nam và nữ. "Không ai phù hợp hơn HLV Hoàng Văn Phúc vào lúc này", Phó Chủ tịch Trần Anh Tú cho biết. "Dù phải chịu áp lực lớn từ di sản của HLV Mai Đức Chung, chúng tôi sẽ đồng hành hỗ trợ tối đa những gì tốt nhất để tân HLV hoàn thành nhiệm vụ".
Tại lễ công bố tân HLV trưởng đội tuyển nữ, ông Phúc cho thấy sự thoải mái và tin rằng có thể duy trì sự ổn định. Ông cho biết đã nhận được nhiều kinh nghiệm từ HLV Mai Đức Chung trong 18 tháng qua. Nhà cầm quân 62 tuổi đánh giá cầu thủ nữ Việt Nam có ý chí tuyệt vời, bền bỉ và ham tập luyện. "Họ cần được làm tâm lý kỹ càng hơn. Bên cạnh đó, khả năng chuyển đổi trạng thái khi có bóng, mất bóng rồi giành lại bóng là thứ tôi quan tâm", HLV 62 tuổi cho hay.
Một vấn đề khác HLV Phúc cần giải quyết là cuộc chuyển giao thế hệ ở đội tuyển. Ông cho rằng sẽ có cú hích đối với cầu thủ, sau khi giải vô địch quốc gia nữ mùa này chuyển từ thi đấu tập trung hai giai đoạn sang đá sân nhà, sân khách như V-League. "Đội tuyển được xây dựng trên tinh thần tập thể. Ai còn thể lực, đáp ứng được lối chơi thì sẽ được triệu tập", ông nói thêm.
Giải đấu chính thức đầu tiên của đội tuyển nữ với tân HLV Hoàng Văn Phúc là ASIAD 20 tại Nhật Bản vào tháng 9. Đây được xem là cơ hội cọ xát và không đặt quá nặng chỉ tiêu. Đến năm 2027, đội tuyển hướng tới có huy chương tại ASEAN Cup nữ và vào chung kết SEA Games 34.
HLV Hoàng Văn Phúc, sinh năm 1964, từng thi đấu cho Thể Công, Quân khu 3, Đường sắt Việt Nam với vị trí trung vệ. Ông giải nghệ vào năm 1996 để bước vào sự nghiệp huấn luyện. Ở cấp CLB, ông từng dẫn dắt Hà Nội ACB, Quảng Nam, Sài Gòn FC – các đội bóng đều đã giải thể. Đỉnh cao là chức vô địch V-League 2017 cùng Quảng Nam.
Ông Phúc cũng bén duyên với các đội tuyển quốc gia từ năm 2008, với chức vô địch U16 Đông Nam Á mở rộng 2009. Sau đó, ông dẫn dắt đội tuyển dự vòng chung kết U19 châu Á 2012. Đến tháng 5/2013, HLV ký hợp đồng 2 năm với VFF để dẫn dắt ĐTQG và U23 Việt Nam. Tuy nhiên, việc bị loại ngay từ vòng bảng SEA Games 2013 ở Myanmar dẫn đến ông quyết định từ chức.
Từ năm 2021, ông Phúc về Trung tâm đào tạo bóng đá trẻ Hà Nội làm việc, rồi có giai đoạn làm Giám đốc kỹ thuật và HLV tạm quyền Hà Nội FC.
Tin Gốc: Vnexpress

