Hôm nay, sau khi hoàn tất các thủ tục cho tiệc cưới, mình viết thư này gửi đến chuyên mục nhằm chia sẻ tin vui cùng độc giả, mong rằng câu chuyện của hai vợ chồng có thể thắp lên ngọn lửa hy vọng về tình yêu chân thành, nhẹ nhàng cho những người đang tìm mảnh ghép còn lại trên Hẹn hò VnExpress.
Vợ chồng tôi đều 38 tuổi, độc thân nhiều năm vì bận rộn công việc cũng như duyên lành chưa đến. Khoảng một năm trước tôi gửi thư cho anh trong chuyến xe từ quê lên Sài Gòn, sau đám cúng thất của người thân yêu nhất. Trời mưa, ngồi trên xe cùng với nỗi đau mất mát người thân yêu khiến tôi hết sức cô đơn, rồi vô tình đọc mục Tâm sự – Hẹn hò và đọc bài viết ngắn gọn, súc tích nhẹ nhàng này: “Tìm cô gái truyền thống, hoạt bát”.
Tôi có cảm giác đây là người mà mình có thể tin cậy, vì thế gửi thư chia sẻ tâm trạng lúc đó. Tôi nhận được hồi âm, anh chia buồn cũng hết sức nhẹ nhàng, tự nhiên. Mail đi mail lại khá nhiều rồi chúng tôi mới xin zalo nhắn tin và gặp nhau. Trước khi gặp, anh nói anh bình thường lắm, cách sống đơn giản từ bề ngoài đến xe cộ. Cũng vừa hay tôi sống nhẹ nhàng, đơn giản. Cả hai hẹn nhau ở quán cà phê đẹp, bình yên, có rất nhiều hoa lúc 19h, thế mà đều đến lúc 1h30, cùng lúc bước vào cửa quán (không hẹn mà cả hai đều sợ trễ giờ, người kia đợi nên đến sớm). Theo lời anh nói là nhiều mail gửi nhưng anh chỉ trả lời một email của tôi và gặp lần đầu đã trúng tiếng sét ái tình.
Chúng tôi từ từ tìm hiểu, cảm thấy thật phù hợp, cả hai đều cư xử tôn trọng, chân thành, san sẻ và có điều gì chưa hài lòng hay cần đối phương thay đổi đều trao đổi thẳng thắn với nhau. Trước đây do công việc của tôi rất bận, ít có thời gian đi chơi, ngắm phố phường. Thế nhưng từ khi yêu nhau, anh hay chở đi tập thể dục, dạo mát công viên, đi bộ vận động. Anh tự tay chăm sóc chậu hoa tặng vì biết tôi thích cây xanh, thích hoa. Gia đình hai bên có quà quê gửi lên đều mang chia sẻ cho nhau, mọi thứ nhẹ nhàng, giản đơn như vậy. Gia đình hai bên đều mong chờ và ra sức vun vén ngày hai đứa thành đôi vì cả hai khá lớn tuổi.
Cảm ơn vì sự chân thành, quan tâm gần một năm qua. Mình cùng nhau nắm tay, san sẻ con đường hôn nhân phía trước với sự thấu hiểu, đồng cảm, trân trọng nhau, anh nhé. Cảm ơn quý độc giả và mong sẽ có nhiều mối duyên lành đến với mọi người.
Tôi và vợ đều là dân tỉnh lên thành phố lớn học tập và làm việc, kết hôn được gần mười năm, có với nhau hai con ngoan ngoãn. Cuộc sống không quá dư dả nhưng ổn định, hai vợ chồng cũng ít khi xảy ra mâu thuẫn lớn. Từ trước đến giờ, vợ tôi là người sống thoải mái, không kiểm soát chồng. Tôi đi gặp bạn bè, liên hoan hay về muộn một chút, cô ấy không khó chịu hay tra hỏi gì nhiều.
Gần đây, khóa cấp ba của vợ tổ chức họp khóa 20 năm ra trường. Nhóm lớp rôm rả mấy tuần nay, chia sẻ ảnh cũ, lưu bút, gặp gỡ các thầy cô cũ, lên kế hoạch đi ăn, chụp ảnh,... Vợ tôi cũng háo hức, nói rằng lâu rồi chưa gặp lại bạn bè, lần này muốn tham gia cho vui vì cũng là dịp hiếm. Cứ có gì mới là vợ khoe với tôi ngay, không giấu giếm gì, còn nhờ tôi hôm đó đưa vợ về.
Nhưng điều khiến tôi băn khoăn là trong khóa đó có người yêu cũ của vợ. Hai người từng yêu nhau từ năm lớp 12, kéo dài đến tận năm thứ ba đại học mới chia tay. Tôi biết chuyện này từ trước khi cưới, vợ cũng không giấu. Mọi thứ đã qua lâu rồi, tôi chưa từng để tâm quá nhiều.
Chỉ đến khi có buổi họp khóa này, tôi mới bắt đầu suy nghĩ. Tôi không biết giờ họ còn liên lạc không, không rõ khi gặp lại sẽ thế nào, mà cũng chưa biết cậu kia có tham gia không. Tôi không nghĩ vợ mình có gì sai nhưng vẫn thấy lo lắng. Kiểu như mình không kiểm soát được tình huống, mà cũng không muốn tỏ ra là người hay ghen.
Nếu tôi nói không muốn vợ đi, chắc chắn cô ấy sẽ buồn. Vợ tôi vốn không phải người hay đi chơi, đây lại là dịp 20 năm mới có một lần. Nếu cấm cản, rất dễ bị hiểu là tôi khó tính, không tin tưởng vợ, hạn chế các mối quan hệ của cô ấy. Nhưng nếu đồng ý để vợ đi, trong lòng tôi lại không thoải mái, cứ thấy bất an. Cái khó của tôi là trước giờ vợ luôn tin tưởng tôi. Tôi đi đâu, gặp ai, cô ấy chưa bao giờ kiểm soát hay tỏ thái độ khó chịu. Nghĩ lại, nếu đổi vị trí, có lẽ tôi cũng mong được đối xử như vậy.
Hiện tại tôi vẫn chưa nói rõ suy nghĩ của mình với vợ. Không biết nên giữ im lặng để cô ấy thoải mái đi gặp bạn bè hay nên nói thẳng để hai vợ chồng cùng trao đổi. Chuyện không lớn nhưng lại khiến tôi suy nghĩ nhiều hơn tôi tưởng. Mong mọi người cho tôi xin ý kiến.
Tôi ngoài 40 tuổi, kết hôn năm 28 tuổi, cái tuổi mà ai cũng nghĩ mình cần phải lập gia đình. Ngày ấy anh theo đuổi rất nhiệt tình nên tôi đồng ý. Ngay từ đầu, tình yêu của tôi dành cho anh không quá mãnh liệt như nhiều người khác. Sau khi kết hôn, tôi lao vào làm việc, ngày làm đêm làm, cố gắng gây dựng kinh tế cho gia đình. Đến nay, tôi có nhà, xe, đất đai, có một căn nhà ở quê cho thuê và một công việc ổn định. Nhìn lại chặng đường đã qua, phần lớn đều do một mình tôi nỗ lực. Chồng giống như người đứng bên ngoài cuộc sống đó, chỉ hỗ trợ khi tôi mở lời nhờ vả.
Anh thương con hết mực nhưng với vợ lại khá vô tâm. Còn tôi, từ chỗ không có quá nhiều tình cảm, dần chuyển sang thất vọng rồi chán nản bởi sự vô tâm và ích kỷ của chòng. Theo thời gian, khoảng cách giữa hai vợ chồng ngày càng lớn. Có lẽ cũng vì gánh nặng cơm áo gạo tiền đè lên vai quá lâu nên tôi dần mất cảm xúc với chồng. Chúng tôi gần như sống ly thân trong cùng một mái nhà, có những lúc rất buồn và cô đơn. Thỉnh thoảng, vì quá trống trải, tôi lại kiếm chuyện cãi vã, chỉ để mong nhận được một chút quan tâm. Rồi tôi nhận ra điều đó chẳng giải quyết được gì, chỉ khiến bản thân mệt mỏi hơn. Từ đó, tôi ít nói dần, không còn muốn mở lòng nữa.
Tôi quay lại chăm sóc chính mình, buồn thì đi tập thể thao, mua sắm một chút, học thêm những kiến thức phục vụ công việc. Tôi dành nhiều thời gian hơn cho con cái và bản thân. Ở tuổi này, đôi khi hôn nhân chỉ còn là trách nhiệm, sự quen thuộc kéo dài quá lâu dễ khiến mọi thứ trở nên nhạt nhòa. Tôi không trách những người từng "say nắng", có lẽ ai cũng khao khát được yêu thương và quan tâm. Tôi từng rung động trước một người đàn ông ấm áp, biết lắng nghe và chia sẻ. Những cuộc trò chuyện khiến tôi vui hơn, thấy lòng mình còn cảm xúc. Tất cả chỉ dừng lại ở đó. Tôi hiểu rất rõ mình sẽ không rời bỏ gia đình này, họ cũng không vì tôi mà từ bỏ gia đình của họ.
Người ta thường nói đàn ông ngoại tình vì tìm của lạ, còn phụ nữ đôi khi chỉ đi tìm sự quan tâm và sẻ chia đã mất từ lâu trong hôn nhân. Tôi không biết điều đó đúng bao nhiêu phần, nhưng hiểu cảm giác cô đơn ngay trong chính gia đình mình là như thế nào. Giờ đây, tôi không còn quan tâm chồng đi đâu, làm gì, tình cảm không còn thì việc kiểm soát nhau chẳng còn ý nghĩa. Kinh tế tôi tự lo được, anh chỉ hỗ trợ một phần trong việc nuôi dạy con. Thậm chí, nếu một ngày anh có người khác, có lẽ tôi cũng không còn đủ cảm xúc để đau lòng. Tôi từng nghĩ đến chuyện ly hôn, rồi lại tự hỏi ly hôn để làm gì?
Tôi không có ý định đi thêm bước nữa. Trong khi đó, dù sao chồng vẫn là cha của các con tôi. Nếu ly hôn, anh có thể sẽ xây dựng gia đình mới, biết đâu chính các con lại là người chịu thiệt thòi nhất. Vì thế, tôi chọn sống chậm lại, yêu thương bản thân nhiều hơn, chăm sóc con cái thật tốt, để thời gian trả lời những điều còn dang dở. Không biết có ai đang ở trong hoàn cảnh giống tôi không? Nếu có, hãy chia sẻ cùng tôi. Đôi khi chỉ cần biết mình không phải người duy nhất cũng đủ thấy lòng nhẹ hơn rất nhiều.
Tôi quen em rất tình cờ qua mạng xã hội vì lúc đó cảm thấy cô đơn lắm. Tôi kết bạn và mời em đi uống nước. Tôi hơn em 4 tuổi, lần đầu tiên gặp em cũng là ngày sinh nhật của em. Từ đó chúng tôi nói chuyện với nhau nhiều hơn, yêu từ lúc nào không biết. Tôi học cao hơn em rất nhiều, tốt nghiệp đại học, em chỉ học hết cấp hai. Tuy vậy, mức thu nhập của em rất khá, bằng tôi hoặc có khi cao hơn vì em được công ty đề bạt làm quản lý sản xuất. Trình độ và mức lương tôi không quan tâm, chỉ cần hợp tính với em, yêu em và được em yêu.
Chúng tôi đến với nhau rất nhanh. Sau một tuần quen biết, em đã thẳng thắn nói rằng em không còn trong trắng. Chuyện này thật sự đối với tôi rất bình thường, tôi không quan trọng lắm, miễn là em dành tình cảm chân thành cho tôi. Tội đã dẫn em về nhà chơi, giới thiệu em với mọi người trong gia đình. Ai cũng mến em vì em giỏi giang. Tôi chưa được về quê em. Thời gian sau em mới nói một sự thật cho tôi biết. Em đã có gia đình và một bé trai bảy tuổi. Em với chồng đang ly thân, con ở nhà ông bà ngoại. Em dự tính rất lâu rồi sẽ ly hôn vì chồng ngày xưa đã lừa dối em để quen người khác, giờ em không còn tình yêu dành cho chồng nữa. Em nói bây giờ chỉ có tôi là người mang lại hạnh phúc cho em. Em đã yêu tôi rất nhiều, không thể thiếu tôi được.
Tôi nghe em nói như vậy thật sự rất sốc. Tôi luôn nghĩ mình đang phá hoại gia đình người khác. Tôi cũng nói với em như vậy, em nói giờ trong lòng chỉ có tôi. Tôi mấy lần nói với em nên dừng lại vì em đã có chồng con rồi. Em nghe tôi nói vậy đã rất đau khổ. Em bảo không thể sống thiếu tôi, mấy lần định làm điều dại dột khi tôi nói lời chia tay. Chồng đang muốn níu kéo em quay lại, em dứt khoát không vì đã hết yêu, không còn tình cảm nữa. Em rất lo cho tôi vì yêu tôi, quý gia đình tôi. Thật sự bây giờ em và tôi đang rất yêu và tin tưởng nhau, thế nhưng đôi lúc tôi rối bời lắm vì hoàn cảnh của em như vậy. Tôi không biết có nên tiếp tục hay để em quay về với chồng con?