Nội dung được nêu tại cuộc họp của UBND tỉnh ngày 25/5 về điều chỉnh hướng tuyến dự án đường sắt tốc độ cao Bắc – Nam đoạn đi qua khu vực tháp Hòa Lai.
Tháp Hòa Lai gồm cụm tháp xây từ thế kỷ 8 trên khu đất gần 5.000 m2 cạnh quốc lộ 1, thuộc xã Thuận Bắc (Ninh Thuận cũ). Đây được xem là một trong những công trình kiến trúc cổ và đẹp nhất của Champa, lưu giữ nhiều giá trị đặc sắc về văn hóa, kiến trúc vương quốc Chăm Pa xưa.
Công trình được xếp hạng di tích quốc gia đặc biệt năm 2016 và là điểm tham quan, nghiên cứu của nhiều du khách, học giả.
Theo Sở Xây dựng Khánh Hòa, rà soát giai đoạn tiền khả thi, tuyến đường sắt tốc độ cao đoạn qua tỉnh có cầu cạn ảnh hưởng trực tiếp tháp cùng một số nhà thờ và nghĩa trang. Công trình được xem di tích quốc gia đặc biệt nên theo Luật Di sản văn hóa, toàn bộ khu vực di tích là bất khả xâm phạm.
Sau khi nghe báo cáo, ông Nguyễn Long Biên, Phó chủ tịch thường trực UBND tỉnh, đề nghị Sở Xây dựng phối hợp các đơn vị liên quan khẩn trương khảo sát thực tế, rà soát các vướng mắc và kiến nghị Bộ Xây dựng tính toán lại hướng tuyến để không xâm phạm di tích.
Dự án đường sắt tốc độ cao Bắc – Nam đoạn qua Khánh Hòa dài khoảng 191 km, dự kiến có ba ga gồm hai ga hành khách Diên Khánh, Tháp Chàm và ga hàng hóa Ninh Hòa nhằm kết nối Khu kinh tế Vân Phong.
Để phục vụ giải phóng mặt bằng, tỉnh dự kiến bố trí 31 khu tái định cư với tổng kinh phí hơn 1.740 tỷ đồng, trong đó có 13 khu hiện hữu, còn lại xây mới hoặc mở rộng.
Tin Gốc: Vnexpress
Thời Sự
Con muốn sống: Bé gái 8 tuổi sống nhờ truyền thuốc, khẩn cầu 'cha ơi cứu con'

Trong hành trình tìm ra căn bệnh hiếm, có lần, khi chịu cơn đau từ thủ thuật lấy tủy, bé Lâm Mỹ Ngọc hoảng sợ bật khóc: "Ba ơi cứu con". Câu nói ấy khiến anh Lâm Văn Thành (43 tuổi, ở xã Dương Minh Châu, tỉnh Tây Ninh) ám ảnh đến tận bây giờ.
Mỗi lần nhắc đến con gái, anh Thành lại quay mặt đi, đưa tay quệt vội nước mắt trên gương mặt khắc khoải. Với người cha ấy, nỗi sợ lớn nhất không phải những tháng ngày chạy chữa nhọc nhằn, mà là một ngày nào đó không còn giữ được con ở bên mình nữa.
Trong phòng bệnh ở Bệnh viện Nhi đồng 1, bé Ngọc nằm ngoan trên giường, chờ đến lượt truyền thuốc rồi thiếp đi lúc nào không hay. Thân hình nhỏ thó của em chỉ nặng vỏn vẹn 21 kg, còn cánh tay gầy guộc thì đã sớm quen với những mũi kim tiêm. Mỗi lần truyền thuốc, em không khóc, chỉ lặng lẽ nằm im.
Cuối năm 2018, khi bé Ngọc mới hơn 1 tuổi, vợ chồng anh Thành thấy bụng con to bất thường. Nghĩ con chỉ bị đầy bụng nhưng gần một tháng không bớt, người cha sốt ruột đưa con đi khám ở một phòng khám trong tỉnh.
Sau khi thăm khám, bác sĩ nói gan và lách của bé đều to bất thường, dặn gia đình phải đưa con lên Bệnh viện Nhi đồng 1 (TP.HCM) càng sớm càng tốt. Nghe tin ấy, hai vợ chồng ôm con lên xe máy, rời nhà từ lúc 2 giờ sáng. Gần 100 km đường tối hun hút phía trước, người cha vừa cầm lái, vừa nặng trĩu lòng vì trong túi chỉ còn vỏn vẹn hơn 1 triệu đồng.
Đến bệnh viện, vợ chồng anh Thành nhận tin dữ: bé Ngọc mắc Thalassemia (bệnh tan máu bẩm sinh). Theo bác sĩ, bé có thể phải truyền máu định kỳ, đối mặt nguy cơ thiếu máu nặng và các biến chứng tim, gan nếu không được điều trị và theo dõi chặt chẽ.
“Lúc đầu, vợ chồng tôi không biết Thalassemia là bệnh gì. Đến khi được bác sĩ giải thích, hai vợ chồng đi xuống dưới trệt, ôm nhau mà khóc. Khi đó chỉ biết ráng lo cho con chứ thật lòng cũng không biết phải xoay xở ra sao”, anh Thành nghẹn ngào.
Vào phòng bệnh, anh lại nghe một phụ huynh khác đang chăm con mắc cùng bệnh nói: “Bệnh này là bệnh nhà giàu, có trúng hai tờ vé số độc đắc cũng không nuôi nổi”. Nghe câu đó, người cha nghèo chỉ biết lặng đi.
Từ ngày con đổ bệnh, tháng nào anh Thành cũng đèo con vượt gần 100 km lên TP.HCM chữa trị. Ở quê, anh làm trong lực lượng bảo vệ an ninh trật tự cơ sở xã Dương Minh Châu (tỉnh Tây Ninh), thu nhập hơn 2 triệu đồng mỗi tháng. Để có thêm thu nhập, anh xin đi làm bảo vệ ở núi Bà Đen. Anh còn đi rải diêm mì, gánh phân bò, bưng bê đám cưới để có tiền chữa bệnh cho con.
Vợ anh thì đi nhổ cỏ, lặt lá, thu hoạch, búng bông, lặt trái mãng cầu… mỗi ngày được 70.000 đồng. Từ ngày con bệnh nặng, chị nghỉ ở nhà chăm con, rồi mua thêm cái thùng mút, ướp ít nước giải khát đem bán trước nhà.
May mắn, suốt mấy năm sau đó, tình trạng của bé Ngọc tương đối ổn định nên chưa phải truyền máu. Vợ chồng anh cứ ngỡ con tạm ổn, có thể bớt đi phần nào nỗi lo nhưng một biến cố khác lại ập đến.
Năm 2025, các bác sĩ thấy bé có biểu hiện không hoàn toàn giống bệnh Thalassemia nên chỉ định làm thêm các xét nghiệm chuyên sâu để tìm nguyên nhân, mẫu bệnh phẩm của bé được gửi ra nước ngoài.
Lần xét nghiệm gien đầu tiên tốn 8,5 triệu đồng nhưng vẫn chưa tìm ra bệnh. Bé phải làm tiếp xét nghiệm gien chuyên sâu hơn, chi phí lên tới 14 triệu đồng. Phòng Công tác xã hội của bệnh viện hỗ trợ 9 triệu đồng, gia đình tạm ứng thêm 1 triệu nhưng vẫn còn thiếu 4 triệu đồng.
“Lúc đó tôi quay sang hỏi vợ, vợ tôi bật khóc vì móc túi ra chẳng còn bao nhiêu. Thấy cảnh ấy, bác sĩ nói cứ để bệnh viện lo”, anh kể.
Kết quả cuối cùng trả về: bé mắc bệnh Gaucher (một loại bệnh hiếm). Theo các bác sĩ, bệnh gây gan lách to, thiếu máu, xuất huyết, tổn thương xương và ở một số thể bệnh có thể kèm tổn thương thần kinh nghiêm trọng. Nếu không được điều trị, bệnh có thể gây tàn phế, đe dọa tính mạng.
“Vợ chồng tôi sụp đổ khi con mắc căn bệnh phải truyền thuốc suốt đời…”, anh Thành nói.
Từ đó, cứ cách nửa tháng, cha con anh lại từ quê lặn lội lên TP.HCM để truyền thuốc định kỳ. Nguồn thuốc được các bác sĩ làm đơn xin tài trợ từ nước ngoài.
Từ ngày con út lâm bệnh, cuộc sống của gia đình anh Thành chỉ còn quẩn quanh giữa nhà và bệnh viện. Mỗi chuyến đưa con vào viện lại kéo theo đủ khoản phải lo. Hiện công ty nơi anh làm bảo vệ ở núi Bà Đen có hỗ trợ tiền xe đi lại nhưng mỗi lần đưa con vào viện, anh vẫn phải chắt chiu, tính toán từng đồng.
Ngồi bên giường bệnh của con, người cha cúi mặt rất lâu rồi mới nghẹn giọng: “Vợ chồng tôi ráng bao nhiêu cũng được, chúng tôi chỉ sợ mất con…”.
Hai vợ chồng anh luôn tự nhắc nhau một điều: không được khóc trước mặt con. Họ sợ con nhìn thấy rồi thêm buồn, thêm lo. Đêm về, vợ chồng anh lại thủ thỉ với nhau, tự nhủ phải ráng làm để có tiền đưa con đi viện.
Anh Thành bảo bé Ngọc ít khi than đau. Chỉ một lần duy nhất, khi bé làm thủ thuật lấy tủy, cơn đau ập tới khiến con hoảng sợ bật kêu: “Ba ơi cứu con”. Đó là âm thanh ám ảnh nhất mà đến nay anh vẫn không thể quên.
Ở cuối giường bệnh, chiếc balo cũ đựng vài bộ quần áo và ít bánh trái mang theo từ nhà nằm lặng lẽ một góc. Đó là tất cả những gì hai cha con mang lên cho một lần vào viện truyền thuốc. Mỗi chuyến đi như vậy là một lần anh phải tính toán từng khoản chi.
Nằm trên giường bệnh, có lần bé Ngọc quay sang nhìn ba rồi hỏi nhỏ: “Ba ơi, mai con có đi học được không?”. Câu hỏi khiến anh Thành nghẹn lại. Anh nhẹ nhàng xoa đầu con: “Ráng khỏe rồi ba cho đi học”. Bé im lặng gật đầu, quay mặt đi một lúc rồi nói rất khẽ: “Con không sợ kim tiêm đâu. Con chỉ sợ ba mẹ buồn, sợ không được đi học thôi…”.
Giờ đây, mong mỏi lớn nhất của người cha là con đáp ứng thuốc tốt hơn: “Tôi chỉ mong bệnh của bé nhẹ lại thôi. Chứ mong hết thì chắc không dám mong. Chỉ mong con sống lâu với mình thêm chút nào hay chút đó…”.

Khoảng 15h30, đám cháy phát ra từ lầu một của ngôi nhà 4 tầng rộng khoảng 70 m2 nằm trên đường Lê Hồng Phong, phường Vườn Lài, cách ngã 7 Lý Thái Tổ khoảng 200 m. Tầng trệt của ngôi nhà cho thuê mặt bằng làm quán cà phê, cạnh đó là dãy nhà ống, văn phòng, cửa hàng kinh doanh sầm uất.
Lúc này hai nhân viên pha chế, cùng người bên trong nhà phát hiện sự cố đã chạy ra bên ngoài thoát thân. Khói tỏa ra mù mịt ra ban công, lan lên cửa sổ ở các lầu phía trên. Anh Hưng, ở gần hiện trường cho biết, khi khói đen bao trùm cửa sổ, hàng xóm và nhân viên quán cà phê đã hô lớn để nhiều người phía trên và khách đang uống cà phê chạy ra ngoài.
"Sức nóng làm bể kính cửa sổ rơi xuống đường nhưng may mắn không trúng người ở phía dưới", anh Hưng nói.
Đội Cảnh sát PCCC ở cách đó 2 km đã nhanh chóng điều xe chữa cháy cùng gần chục chiến sĩ đến hiện trường. Lính cứu hỏa dùng lăng xịt nước dập lửa ở lầu một còn nhiều người khác chống cháy lan.
Hỏa hoạn được dập tắt sau khoảng 10 phút, không gây thương vong. Một số tài sản bên trong ngôi nhà bị thiêu rụi. Các bức tường, ô cửa sổ ám khói đen, Nguyên nhân ban đầu có thể do chập điện gây cháy đồ nội thất ở lầu một.
Đình Văn
Nguồn: https://vnexpress.net/chay-nha-4-tang-o-trung-tam-tp-hcm-5059668.html

Bộ Nội vụ vừa có văn bản trả lời góp ý của bộ, ngành, địa phương về dự án sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Bảo hiểm xã hội. Góp ý vào dự luật, UBND TP Hải Phòng đề nghị mở rộng đối tượng tham gia bảo hiểm xã hội (BHXH), đặc biệt đối với khu vực lao động phi chính thức và lao động nền tảng số như lái xe công nghệ, shipper, bán hàng online...
Trả lời, Bộ Nội vụ cho biết hiện nay người lao động không thuộc diện tham gia BHXH bắt buộc, như lái xe công nghệ, shipper, bán hàng online đang thuộc diện tham gia BHXH tự nguyện với phương thức đóng linh hoạt. Nhà nước có nhiều chính sách hỗ trợ họ tham gia BHXH tự nguyện.
Do đó, đối với các diện này khi họ chuyển từ BHXH tự nguyện sang BHXH bắt buộc sẽ không được hưởng chính sách hỗ trợ. Điều này đồng nghĩa phương thức đóng không đảm bảo tính linh hoạt phù hợp với đối tượng tham gia. Vì vậy, Bộ Nội vụ cho biết chưa tiếp thu nội dung này và đề nghị đẩy mạnh việc ứng dụng công nghệ thông tin để tăng khả năng tiếp cận đối với nhóm này.
Việc đưa tài xế công nghệ vào diện tham gia BHXH bắt buộc từng được nhiều chuyên gia đề xuất khi góp ý sửa đổi Bộ luật Lao động 2019 và Luật Bảo hiểm xã hội 2024. Theo Bộ luật Lao động, người lao động là người làm việc theo thỏa thuận, được trả lương và chịu sự quản lý, điều hành, giám sát của người sử dụng lao động. Tài xế công nghệ và shipper được cho là đáp ứng các tiêu chí này.
Ngoài kiến nghị trên, UBND TP Hải Phòng cũng đề nghị hoàn thiện chính sách BHXH tự nguyện theo hướng linh hoạt về mức đóng, phương thức và thời điểm đóng, bổ sung quyền lợi phù hợp nhằm tăng tính hấp dẫn và khả năng tham gia lâu dài của người lao động phi chính thức. Chính sách này nhằm khắc phục việc khu vực này chiếm tỷ trọng lớn nhưng tỷ lệ tham gia còn thấp và chính sách hiện hành chưa thực sự phù hợp với đặc thù thu nhập không ổn định.
Cùng quan điểm, Sở Nội vụ tỉnh Bắc Ninh đề nghị bổ sung quy định mở rộng diện bao phủ BHXH bắt buộc đối với nhóm lao động có việc làm, có thu nhập thường xuyên nhưng quan hệ lao động chưa được xác lập đầy đủ hoặc khó nhận diện theo phương thức truyền thống.
Theo cơ quan này, dự luật cần có tiêu chí xác định phù hợp đối với một số nhóm lao động như lao động làm việc ngắn hạn, lao động thời vụ, lao động làm việc trên nền tảng số, cộng tác viên, hướng dẫn viên du lịch, đại lý bảo hiểm, người hoạt động môi giới bất động sản và các nhóm lao động khác có tính chất tương tự.
Sở Nội vụ tỉnh Cao Bằng cũng phân tích dự luật cần chuyển đổi tiêu chí xác định để mở rộng đối tượng tham gia BHXH bắt buộc, từ dựa trên "quan hệ lao động/hợp đồng lao động" sang dựa trên "thu nhập thực tế".
Cơ quan này đề nghị cần quy định mọi đối tượng có phát sinh thu nhập ổn định đều thuộc diện tham gia BHXH bắt buộc, không phân biệt thời hạn hợp đồng (kể cả dưới một tháng) hay hình thức làm việc. Đồng thời, dự luật cần có cơ chế ngân sách hỗ trợ một phần tiền đóng để khuyến khích đối tượng cộng tác viên, hướng dẫn viên du lịch, người làm việc tại các nhà hàng, khách sạn làm việc theo thời vụ tham gia BHXH bắt buộc
Dự án Luật sửa đổi, bổ sung một số điều Luật Bảo hiểm xã hội sẽ được trình Quốc hội xem xét trong năm nay.
Tin Gốc: Vnexpress

