Tôi 36 tuổi, kết hôn khoảng hai năm và có một con trai đáng yêu 14 tháng tuổi, nhìn bé rất giống ba. Từ khi cưới đến giờ, tôi luôn sống trong đau khổ và suy nghĩ, thấy chán chường cuộc hôn nhân này. Anh là mối tình đầu, phải vượt qua nhiều trắc trở của hai bên gia đình chúng tôi mới đến được với nhau. Vậy mà giờ đây khi cưới nhau rồi chúng tôi lại vì những sự việc bất đồng nhỏ trong cuộc sống khiến càng ngày càng xa cách.
Không biết do tôi cầu toàn, khó tính hay hết duyên phận mà thấy bất an trong hôn nhân quá. Tôi chỉ muốn anh quan tâm hơn đến tôi và con, để tôi có thêm động lực bước tiếp cùng anh cho đến cuối con đường. Tôi là người công giáo, cũng không muốn (thậm chí là không nên) chia tay. Trước đây, lúc tôi sinh con trai được hơn ba tháng, thấy chồng hay nhắn tin với những cô gái khác. Dù anh nói là chọc ghẹo thôi nhưng tôi rất buồn, có nhắc nhở anh vài lần nhưng thỉnh thoảng anh vẫn thế.
Kể từ đầu năm đến giờ, chồng có mối quan hệ bất chính với cô gái nào không thì tôi không rõ nữa, thi thoảng thấy có vài cô nhận là em kết nghĩa gì đó nhắn tin, gọi điện. Nhiều lúc tôi mệt mỏi, không muốn nghĩ đến, thế nhưng nó cứ quanh quẩn trong tâm làm tôi thấy mệt mỏi vô cùng. Kể từ lúc này, tôi không còn tin tưởng những gì chồng nói nữa, cuộc sống của tôi trở nên vô cùng khổ tâm và chán nản. Vợ chồng tôi thường có những cuộc cãi vã. Chúng tôi sống chung nhưng không chia sẻ, thậm chí không còn quan hệ vợ chồng.
Tôi luôn mong có một gia đình êm ấm, để con cái có tình yêu thương trọn vẹn, nhưng vợ chồng như này thì con cái sẽ không tốt về mặt tâm lý. Tôi là phụ nữ nhưng phải lo lắng mọi việc trong gia đình, rất là mệt mỏi, từ việc lớn đến việc nhỏ (nhờ chồng thì lúc làm lúc không), không nói thì anh chẳng bao giờ tự giác làm. Chồng đi làm về (có ngày 20h, khi 21h30, có khi 23h, nếu có ai mời đi ăn thì gần 12h đêm) chỉ lo cho anh; ăn xong lại lướt mạng rồi đến đêm vào phòng ngủ, không hề quan tâm nhiều đến gia đình. Thi thoảng ngày nghỉ anh chăm con một buổi, hoặc sáng bỏ đồ vào máy giặt, rửa vài cái chén (giờ nhường lại hết cho tôi làm rồi).
Điều quan trọng hơn là tôi luôn có cảm giác chồng không còn dành sự yêu thương và tôn trọng vợ như trước đây. Tôi hay suy nghĩ anh chắc vẫn còn những mối quan hệ bên ngoài (không biết có sâu đậm với ai không vì chưa tận mắt chứng kiến lần nào). Ai cũng phải đi làm 8 tiếng mỗi ngày, chưa kể giờ nghỉ trưa tôi phải về nhà chăm con, làm đồ ăn cho con, thu dọn nhà cửa. Đêm tôi thức 3-4 lần cho bé uống sữa, thay bỉm cho con, không dám than phiền. Từ khi có con, chồng ngủ nguyên đêm, vậy mà cứ nói đến là anh than mệt. Công việc của anh cũng trong văn phòng như tôi thôi. Nhiều khi tôi nghĩ đến thấy tủi thân, cứ như robot vậy.
Chúng tôi là những người có ăn học mà sống vô cảm với nhau như vậy nên vô cùng mệt mỏi. Bên cạnh đó, chúng tôi đều không hợp với gia đình hai bên (vì quê anh ở xa gần 400 km nên tôi chưa về được lần nào, nhà chồng không thương cũng đúng). Anh sống phía bên vợ nhưng bất cần nên cũng chẳng cần sống hết mình với mọi người. Anh không hài lòng với nhà vợ, cho dù anh chị tôi không khó tính và thường không chấp gì anh. Mẹ tôi mất sớm, bố sống chung với chúng tôi, nay bố 84 tuổi rồi. Tôi mấy lần muốn làm đơn ly hôn nhưng anh chưa dứt khoát để ký. Anh nói tùy tôi, thích thì tự ký, anh không ký. Vậy nên tôi lại hủy bỏ.
Hơn hai năm trong cuộc hôn nhân này, tôi chưa bao giờ có cảm giác cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc trong một hay hai tuần liền. Nhiều lần, tôi muốn chia tay hoặc muốn nghĩ đến điều dại dột cho khỏi mệt mỏi. Nghĩ lại thấy mình không còn thì ai lo cho con (vì con còn quá nhỏ), tôi lại cố gắng. Tôi chẳng ngại khi một mình nuôi con khôn lớn, nhưng vì là người công giáo nên tôi cũng không vui, không an tâm khi ly hôn.
Tôi không hề biết rõ giờ giấc đi làm của chồng (dù nơi anh làm có lịch công tác trong một tháng, tôi có nói điều này với anh mà anh lơ). Tôi phải làm sao đây? Xin cảm ơn các bạn đã dành thời gian chia sẻ và đọc hết bài này. Chúc các bạn luôn an vui, mạnh khỏe, công việc thuận lợi, gia đình hạnh phúc trong cuộc sống mỗi ngày.
Tôi 34 tuổi, chồng 37 tuổi, có hai con nhỏ, đứa lớn 5 tuổi, đứa nhỏ một tuổi. Tôi xin phép kể câu chuyện của mình và xin lời khuyên từ độc giả. Chúng tôi kết hôn được 8 năm. Trong vòng hai năm gần đây tôi phát hiện chồng nhắn tin với gái, lần thứ nhất tôi đọc được tin nhắn hỏi: "Quán em ở đâu? Hôm nào đi ngang anh ghé"? Tôi phát hiện và anh đã xin lỗi, bảo chưa có gì hết, chỉ nhắn tin vậy thôi.
Lần thứ hai sau 6 tháng, tôi thấy tin nhắn với cô gái khác hỏi: "Hôm qua anh mệt hả"? (hôm đó anh nói với tôi là đi nhậu tất niên cuối năm và mọi người đi karaoke), tôi đoán cô ấy là gái gọi. Đương nhiên anh không nhận, bảo ai đó nhắn đùa vậy, anh không làm gì có lỗi với tôi.
Lần thứ ba, tôi gắn định vị để có bằng chứng, thấy anh bước ra từ quán. Lần này tôi đã làm đơn ly dị. Anh khóc lóc, van xin, nói rằng chỉ vào đó với cấp dưới vì cậu ta rủ. Anh vào uống nước và rửa mặt, sau đó ra về. Tôi đặc biệt rất ghét chuyện gái gú, ngoại tình, chưa bao giờ suy nghĩ mình sẽ tha thứ. Vậy mà tôi lại tha thứ lần nữa vì nhìn lại, từ trước giờ anh rất chiều vợ con, con quấn ba. Con sốt, anh sẽ thức cả đêm chăm con. Anh luôn lắng nghe vợ, quan tâm và hàng tháng đưa tôi khoảng 40 triệu đồng, tiền đi chơi và ăn uống bên ngoài (tuần đi 2-3 lần) anh lo, tiền học con anh đóng. Anh không hỏi tôi xài tiền như thế nào, đồ ăn hàng ngày anh cũng tự mua. Anh đưa rước con đi học, sau đó ghé chợ mua đồ ăn rồi về nấu. Anh nấu ăn ngon, đa phần anh nấu, nấu xong dọn lên sẵn và gọi vợ ra ăn cơm.
Đối với ông bà ngoại, hàng năm anh đều dẫn đi du lịch, 100% chi phí vợ chồng tôi lo. Nói rõ như vậy để mọi người thấy không đơn giản tại sao tôi lại tha lỗi cho chồng. Ngoài chuyện nêu ra ở trên, anh là người chồng người cha tốt, đi đâu anh cũng yêu chiều con, chở con đi chơi và con tôi thật sự rất vui vẻ, hạnh phúc. Tôi cũng không nỡ để con mất gia đình này.
Lần thứ ba tôi phát hiện đã không còn một xíu niềm tin nào ở anh, do đó tôi đưa ra yêu cầu anh phải sang toàn bộ tài sản qua cho tôi. Nếu tôi phát hiện lần nữa sẽ không tha thứ; tổng tài sản nhà, đất, xe hơn 5 tỷ đồng. Anh đồng ý liền. Anh nói đối với anh, vợ con mới quan trọng. Sau đó, tôi đã thuê bên thứ 3 làm thủ tục, ra văn phòng công chứng, anh ký tên, lăn tay và không hề đọc lại chữ nào, mặc dù tôi đã nói anh không còn gì nếu ký tên.
Giờ đây khi mọi thứ đã qua đi, anh vẫn là người chồng, người cha yêu thương vợ con, gia đình tôi rất hạnh phúc. Chỉ có tôi hàng ngày găm nhấm nỗi đau khi ngồi một mình hoặc khi không có việc làm, hoặc khi xem phim có đoạn ngoại tình, nữ chính khóc, tôi lại cứ chảy nước mắt. Đôi khi ngồi ôm con, vô thức tôi vẫn rơi nước mắt.
Nói thêm về bản thân, thu nhập hàng tháng của tôi khoảng 30 triệu đồng, do đó không phụ thuộc chồng. Chúng tôi đang sống ở quê, với mức thu nhập này thì vợ chồng sống khá thoải mái. Hiện tại tôi không còn tin chồng nên đôi khi tâm trạng không vui là sẽ khó chịu. Tôi biết mình chỉ có hai sự lựa chọn nếu phát hiện một lần nữa. Một, làm đơn ly hôn, giành quyền nuôi hai con (bé 5 tuổi rất yêu ba, con từng nói sẽ ở với ba, tôi không nỡ để hai con chia cắt nếu đứa lớn không theo tôi). Hai, tôi cứ mặc kệ anh, sống cuộc sống của mình, chăm chỉ làm đẹp, không cần anh.
Về phương án thứ nhất, anh từng nói dù trời có sập cũng không ly dị vợ, do đó tôi làm căng không được lâu, anh cứ theo tôi suốt, khóc lóc van xin. Về phương án thứ hai, tôi được đánh giá là có ngoại hình, nếu muốn sẽ có ngay người thứ ba. Thế nhưng tôi không làm được, cũng đang chăm sóc bản thân mỗi ngày. Bơ anh khỏi cuộc sống thì rất khó, chỉ cần anh thấy mặt tôi hơi buồn là theo suốt. Anh sẽ hỏi sao vậy vợ, sao vợ buồn. Anh làm mọi cách để nói chuyện nên tôi không giận lâu được. Nói thêm, trong chuyện chăn gối anh rất yếu, chưa được một phút là đã xong mọi việc, do đó tôi không hiểu anh đi tìm gái để làm gì. Tôi mong muốn nhận được lời khuyên từ độc giả, phải làm sao nếu phát hiện anh ngoại tình lần thứ tư?
Vợ chồng tôi sống với nhau gần 20 năm, con cái đã lớn. Cuộc sống vợ chồng cũng có lúc này, lúc nọ nhưng hiện vẫn bình thường. Tôi làm việc tại cơ quan nhà nước, vợ kinh doanh online. Vợ là người có hình thức, có nhiều người hay ve vãn, tán tỉnh khi gặp. Gần đây vợ về họp lớp phổ thông, gặp lại bạn bè cũ và có gặp vợ chồng cô bạn học ở xa về. Sau khi họp lớp, vợ tôi và chồng của người bạn có lấy số điện thoại của nhau. Từ đó họ thường xuyên liên lạc mà người bạn không hề biết. Tôi vô tình biết được khi xem điện thoại của vợ, tin nhắn vẫn còn lưu.
Cũng phải nói là khi họp lớp về, qua những cuộc nói chuyện với bạn bè của cô ấy, tôi thấy vợ rất ngưỡng mộ anh này, hay nhắc trong các câu chuyện. Qua nội dung tin nhắn, anh này cảm nhận được gì đó từ vợ tôi nên chủ động tán tỉnh, tấn công. Anh chồng của bạn vợ công tác xa nhà, tháng về vài lần nên khi ở cơ quan hay liên lạc với vợ tôi. Việc liên lạc giữa vợ và anh này diễn ra khá dày, bất kể giờ giấc, ngày đêm.
Qua tin nhắn, anh này thể hiện sự nhớ nhung, muốn gặp lại vợ tôi. Vợ tôi không thể hiện tình cảm qua tin nhắn nhưng cũng nhắn tin qua lại rất nhiều, thậm chí còn gọi video nhiều lần với thời gian 30 phút mỗi lần. Tin nhắn mà anh ta nhắn với vợ tôi thì vợ anh ta không biết, anh ta công tác xa thỉnh thoảng mới về, tin nhắn để chế độ tự xóa. Vợ tôi cũng biết nếu bạn mình biết những tin nhắn này sẽ không ổn, vì thế không thể hiện tình cảm với anh ta trong tin nhắn nhưng vẫn liên lạc với mật độ rất dày.
Sau khi tôi biết, có nói chuyện bóng gió về việc phụ nữ có gia đình nên hạn chế nhắn tin thường xuyên với người khác giới, nhất là những người thích mình. Sau đó tôi thấy vợ xóa đi các tin nhắn với anh này trong máy nhưng các cuộc nói chuyện, nhắn tin vẫn tiếp diễn. Tôi sợ nếu nhắn tin qua lại như vậy sẽ nảy sinh các vấn đề phức tạp, vợ anh ta biết cũng ảnh hưởng đến gia đình. Vợ tôi cũng dễ dính vào mối quan hệ với anh ta (mặc dù hiện tại là chưa có gì, chỉ ngưỡng mộ và nói chuyện tâm đầu ý hợp).
Tôi có nói chuyện với vợ về việc này thì vợ phủ nhận, dấu mối quan hệ giữa mình và chồng của bạn. Theo mọi người tôi làm vậy có đúng không? Có nên nói thẳng vợ không nhắn tin với anh ta hay cứ để mọi việc diễn ra như vậy.
Tôi và em quen nhau trên chuyên mục Hẹn hò của VnExpress. Tôi và em trò chuyện với nhau cực kỳ hợp ý. Mọi việc diễn ra tươi đẹp cứ như một giấc mơ vậy. Tôi luôn có cảm giác vui, rất vui mỗi khi nhận được email của em. Em là cô gái trẻ trung, năng động, trên môi lúc nào cũng nở nụ cười tỏa nắng...
Tình cảm của chúng tôi nảy sinh như bao nhiêu cặp đôi khác. Từ sự bỡ ngỡ ở những lần đầu gặp mặt, sự thẹn thùng từ cái nắm tay, nụ hôn đầu tiên. Em là một cô gái đáng yêu, tiết kiệm, giỏi giang, hiểu chuyện. Ngoại hình của tôi không có gì nổi trội, thậm chí già hơn so với số tuổi nhưng em chưa một lần chê bai tôi. Em là người đã cho tôi thấu hiểu được "khi mình là ngoại lệ" sẽ hạnh phúc thế nào. Em khen giọng tôi hay, khen mũi tôi cao, khen tính tôi hiền,... Em đã cho tôi biết được cảm giác thật sự hạnh phúc khi có bạn gái.
Quen nhau, đôi lúc chúng tôi cũng có những quan điểm không hợp nhau. Sau những khoảng lặng, sau vài hôm im lặng suy nghĩ về mọi thứ, suy nghĩ về lý do chúng tôi bắt đầu thì luôn là em, em luôn chủ động liên lạc lại với tôi. Em luôn chủ động nhận em sai. Em bảo bản thân còn trẻ con, chưa hiểu chuyện, sau này em sẽ vì tôi mà thay đổi. Cô bé ngốc như thế đấy.
Tôi và em luôn cảm thấy vui, hạnh phúc khi gần nhau. Tưởng chừng mọi thứ sẽ mãi tươi đẹp như thế. Tưởng chừng tôi có thể cùng em đi hết quãng đời còn lại... Nhưng sự thật là cha mẹ em không hề ủng hộ cho mối tình này. Hai bác không ủng hộ vì tôi và em không hợp tuổi. Không ủng hộ vì cách giao tiếp của tôi không được đánh giá cao và vì quá khứ tôi từng đổ vỡ trong hôn nhân.
Nói thế nào bây giờ nhỉ? Thứ tôi có thể làm là cố gắng thương yêu, chăm sóc cho em. Tôi không thể thay đổi quá khứ của bản thân được. Và em, em đã nói là sẽ cùng tôi trải qua mọi sóng gió, cùng tôi đấu tranh đến khi nào cha mẹ đồng ý thì thôi. Nhưng rồi khi áp lực từ gia đình quá lớn, em đã chọn bỏ cuộc. Tôi biết, tôi thấu hiểu cho cảm giác của em. Dù cho có đúng có sai gì đi nữa, cha mẹ vẫn luôn là người quan trọng.
Từ lúc bắt đầu quen nhau đến lúc tình cảm trở nên sâu đậm, tôi luôn muốn thấy em năng động, hồn nhiên, tươi cười... Còn hiện tại, em luôn mang vẻ ưu buồn. Tôi luôn muốn "tôi là người làm em vui" nhưng thực hiện không được rồi. Có lẽ giờ tôi chỉ còn mong muốn "em vui" nên đã chọn dừng lại. Tự tay tôi xóa kết bạn và chặn mọi liên lạc của em. Cái cảm giác tự tay mình chặn liên lạc của người mình yêu thương, muốn chăm sóc họ cả đời, khó chịu lắm mọi người ạ.
Cảm ơn các bạn đã đọc những dòng tâm trạng trong lòng tôi. Và cảm ơn em - người đã khiến trái tim tôi rung động.