Từ Thung lũng Chết ở Mỹ đến những vùng đất nóng đến mức chim rơi khỏi bầu trời, hay các tuyến phố phải lắp máy điều hòa ngoài trời ở Kuwait, nhiều nơi trên Trái Đất ghi nhận mức nhiệt khắc nghiệt chưa từng có.
Điều đáng kinh ngạc là giữa cái nóng cực đoan ấy, vẫn có những cộng đồng dân cư bền bỉ sinh sống, lao động và thích nghi với điều kiện khắc nghiệt của tự nhiên.
Thung lũng Chết từ lâu được xem là một trong những nơi nóng nhất thế giới. Theo tổ chức Guinness thế giới và Tổ chức Khí tượng Thế giới (WMO), khu vực Furnace Creek tại đây đạt mức 56,7°C vào ngày 10/7/1913 – mức nhiệt cao nhất từng được ghi nhận trên Trái Đất.
Vào mùa hè, nhiệt độ tại Thung lũng Chết thường xuyên vượt ngưỡng 50 độ C. Tháng 7/2024, khu vực này tiếp tục lập kỷ lục tháng nóng nhất lịch sử với nhiệt độ trung bình 42,5 độ C và nhiều ngày vượt 51 độ C.
Dù điều kiện khắc nghiệt, hàng trăm người vẫn sinh sống và làm việc quanh Furnace Creek, chủ yếu phục vụ du lịch và công viên quốc gia. Người Timbisha Shoshone là cộng đồng bản địa có lịch sử hàng nghìn năm, vẫn duy trì cuộc sống tại vùng sa mạc này.
Các nhà khoa học cho rằng, địa hình thấp hơn mực nước biển cùng các dãy núi bao quanh khiến nhiệt bị giữ lại như trong “lò nướng khổng lồ”, tạo nên khí hậu cực nóng đặc trưng của Thung lũng Chết.
Libyra luôn dẫn đầu danh sách quốc gia nóng nhất thế giới từ nhiều năm nay. Đất nước Bắc Phi này có khí hậu khắc nghiệt và khô cằn nhất thế giới. Nhiệt độ cao nhất từng ghi nhận ở Libya là 58 độ C.
Dallol nằm trong vùng trũng Danakil Depression của Ethiopia, được xem là nơi nóng nhất thế giới tính theo nhiệt độ trung bình năm.
Theo tổ chức Guinness thế giới, nhiệt độ trung bình tại đây đạt khoảng 34-35 độ C trong nhiều năm liên tiếp, trong khi nhiệt độ ban ngày thường xuyên vượt 45 độ C.
Dallol gây ấn tượng bởi các hồ axit, mạch nước nóng lưu huỳnh và những lớp khoáng chất có màu vàng, xanh lá và cam rực rỡ, tạo nên khung cảnh giống bề mặt của một hành tinh khác. Nhiều nhà khoa học coi đây là một trong những môi trường khắc nghiệt nhất mà con người từng sinh sống.
Dallol là quê hương của người Afar kiên cường. Điều kiện khắc nghiệt của vùng đất này đã định hình nên một lối sống độc đáo, cân bằng giữa thách thức và cơ hội kinh tế.
Những mỏ muối có ý nghĩa quan trọng đối với người dân nơi đây. Họ khai thác muối bằng phương pháp thủ công truyền thống. Công việc thường bắt đầu từ sáng sớm để tránh cái nóng vào buổi trưa.
Thành phố Kuwait là một trong những thành phố nóng nhất thế giới có mật độ dân cư lớn. Mùa hè tại đây thường xuyên ghi nhận nhiệt độ trên 50 độ C, trong khi mức nhiệt cực đại từng lên khoảng 54 độ C, theo The Sun.
Nhiệt độ khắc nghiệt khiến cuộc sống tại Kuwait thay đổi đáng kể. Người dân hạn chế ra ngoài vào ban ngày, nhiều hoạt động được chuyển sang buổi tối.
Máy điều hòa không khí được xem là thiết bị không thể thiếu ở nơi nắng nóng này. Nhà cửa, các tòa nhà văn phòng, trung tâm mua sắm đều được trang bị đầy đủ để chống chọi với cái nóng. Thậm chí, ở một số khu vực phải lắp máy điều hòa trên đường phố để làm mát.
Người dân địa phương từng chứng kiến cảnh chim chết, rơi tự do từ trên trời xuống do nắng nóng gay gắt.
Saudi Arabia là nước lớn nhất trên thế giới không có sông. Tới 95% lãnh thổ của Saudi Arabia là sa mạc hoặc vùng đất khô cằn, chỉ 1,45% diện tích đất là có thể canh tác. Điều này khiến cho mức nhiệt trung bình ở nơi đây vào mùa nóng tăng vọt lên 50 độ.
Phần lớn Algeria được bao phủ bởi Sahara – sa mạc lớn nhất thế giới. Theo Cổng thông tin Bộ Ngoại giao Việt Nam, 87% trong tổng số gần 2,4 triệu km2 diện tích Algeria là sa mạc. Còn theo World Atlas, con số này lên tới trên 90%.
Quốc gia Trung Đông này có khí hậu nóng ẩm quanh năm, nhiệt độ rất cao kể cả ở mùa đông. Ngày hè, nhiệt độ trung bình ở đây là 40 độ C. Cùng với sự nóng lên của trái đất, nhiệt độ ở Iran cũng ngày càng cao. Gần đây, trạm khí tượng ở Abadan (Iran) vừa đo được mức nhiệt kinh hoàng lên đến 52,2 °C, cho thấy một mùa hè nóng hơn bao giờ hết ở Iran và các nước khu vực Trung Đông.
Nằm ngay liền kề Iran, Iraq cũng chịu khí hậu khô nóng, ít mưa vào mùa hè. Nhiều ngày liền, nơi đây ghi nhận mức nhiệt tăng cao trên 50 độ C. Dù có mùa đông ôn đới lạnh nhưng nhiệt độ trung bình năm ở Iraq vẫn rất cao, từ 20 đến 30 độ C. Do đó, đây vẫn được xem là một trong những quốc gia nóng nhất thế giới.
Dù vụ việc xảy ra cách đây vài năm, nhưng gần đây bất ngờ được chia sẻ trở lại nhanh chóng thu hút sự chú ý của cộng đồng mạng. Cái kết bi kịch của người đàn ông sau màn thử sức ăn lượng lớn trứng trong thời gian ngắn khiến nhiều người không khỏi bàng hoàng, đồng thời gióng lên hồi chuông cảnh báo về những rủi ro sức khỏe từ các thử thách ăn uống cực đoan.
Một người đàn ông 42 tuổi ở bang Uttar Pradesh, Ấn Độ)đã tử vong sau khi tham gia một màn cá cược kỳ lạ: ăn 50 quả trứng luộc trong một lần để giành phần thưởng 2.000 rupee (khoảng 650.000 đồng).
Theo Oddity Central, sự việc xảy ra vào ngày 3/11/ 2019, tại chợ Bibiganj, thuộc quận Jaunpur. Khi đang ngồi ăn cùng một người bạn, ông Subhash Yadav xảy ra tranh cãi. Cuộc nói chuyện nhanh chóng biến thành một màn thách đố, khi ông Yadav tự tin tuyên bố có thể ăn hết 50 quả trứng luộc trong một lần và đặt cược 2.000 rupee.
Người bạn đồng ý. Cả hai lập tức mua 50 quả trứng luộc để bắt đầu màn cá cược trước sự chứng kiến của nhiều người.
Ban đầu, ông Yadav liên tục ăn hết quả này đến quả khác mà không có dấu hiệu bất thường. Tuy nhiên, khi vừa ăn xong quả trứng thứ 42, người đàn ông bất ngờ gục xuống và rơi vào trạng thái bất tỉnh.
Những người có mặt tại hiện trường lập tức đưa nạn nhân đến bệnh viện địa phương cấp cứu. Dù được các bác sĩ nỗ lực cứu chữa, ông Yadav đã không qua khỏi.
Theo các bác sĩ, nguyên nhân tử vong được cho là do cơ thể bị quá tải sau khi tiêu thụ một lượng lớn trứng trong thời gian quá ngắn, dẫn đến tình trạng bội thực và các biến chứng nghiêm trọng.
Vụ việc nhanh chóng thu hút sự chú ý trên mạng xã hội và trở thành lời cảnh báo về những thử thách ăn uống cực đoan. Các chuyên gia y tế khuyến cáo không nên tham gia những màn cá cược hoặc thử thách tiêu thụ thực phẩm quá mức, bởi chúng có thể gây nguy hiểm đến sức khỏe, thậm chí đe dọa tính mạng.
Trứng là thực phẩm giàu protein, vitamin, khoáng chất và nhiều dưỡng chất tốt cho não bộ, thị lực. Với người khỏe mạnh, ăn khoảng 1 quả/ngày hoặc tối đa 7 quả/tuần được xem là phù hợp. Tuy nhiên, tiêu thụ quá nhiều trứng trong thời gian dài có thể làm tăng một số nguy cơ sức khỏe, đặc biệt ở người mắc bệnh tim mạch, đái tháo đường hoặc rối loạn mỡ máu.
Mỗi quả trứng chứa khoảng 190 mg cholesterol. Dù cholesterol trong trứng không phải là nguyên nhân duy nhất làm tăng mỡ máu, việc ăn quá nhiều vẫn có thể khiến tổng lượng cholesterol nạp vào cơ thể vượt mức khuyến nghị, nhất là khi kết hợp với chế độ ăn nhiều chất béo bão hòa.
Nhiều nghiên cứu cho thấy ăn trứng ở mức vừa phải không gây hại cho tim. Tuy nhiên, tiêu thụ quá nhiều trứng trong thời gian dài, đặc biệt ở người có bệnh nền, có thể làm tăng nguy cơ mắc bệnh tim mạch và tử vong liên quan đến tim.
Bản thân trứng không gây béo, nhưng nếu thường xuyên ăn cùng xúc xích, thịt xông khói, bơ, phô mai hay đồ chiên rán, tổng lượng calo sẽ tăng đáng kể, từ đó làm tăng nguy cơ thừa cân, béo phì.
Một số nghiên cứu ghi nhận những người ăn trên 7 quả trứng mỗi tuần có nguy cơ mắc đái tháo đường type 2 cao hơn. Tuy nhiên, kết quả vẫn còn nhiều tranh cãi và phụ thuộc vào chế độ ăn cũng như tình trạng sức khỏe của từng người.
Các chuyên gia khuyến cáo, trứng vẫn là thực phẩm bổ dưỡng nếu được tiêu thụ điều độ. Người mắc bệnh tim mạch, đái tháo đường hoặc rối loạn mỡ máu nên tham khảo ý kiến bác sĩ hoặc chuyên gia dinh dưỡng để xác định lượng trứng phù hợp.
Thắng nhớ lại lần đang lợp mái tôn công trình, không may vướng vào đường dây điện cao thế bị hở. Anh rơi từ độ cao 6 mét xuống đất bất tỉnh.
Anh chủ xưởng cơ khí ở phường Tích Lương hôn mê suốt một tháng. Ngày mở mắt, điều đầu tiên anh nhận ra là những cơn đau thấu thịt da và cả bốn chi đều không còn. Những tháng sau đó là chuỗi ngày điều trị kéo dài. Ngoài ca cắt cụt ban đầu, anh còn trải qua bốn lần phẫu thuật cắt thêm phần chân.
Trở về nhà sau bốn tháng nằm viện, mọi sinh hoạt của Thắng phụ thuộc vào người thân. Mẹ bón từng thìa cơm. Bố và anh trai thay nhau bế, tắm rửa, vệ sinh cho anh. Anh quay mặt vào tường, lặng lẽ khóc, không thiết ăn uống.
Bà Ngô Thị Hồng, 74 tuổi, mẹ anh Thắng cho biết thời gian đầu con trai thường quay mặt vào tường, không chịu ăn uống. "Tôi nắm lấy cánh tay cụt của con nói, chỉ cần con còn sống, khó khăn mấy bố mẹ cũng vượt qua", bà kể.
Lời động viên ấy dần kéo anh ra khỏi tuyệt vọng. "Không chết được thì phải đứng lên mà sống. Dù không báo đáp được, cũng đừng để cha mẹ phiền lòng vì mình", anh tự nhủ.
Khi vết thương ổn định, anh bắt đầu tập đứng. Bố đứng phía trước, mẹ đứng phía sau, vòng tay ôm lấy con trai như chiếc khung tập. Không còn tay để giữ thăng bằng, mỗi lần ngã, máu dồn xuống khiến vết thương ở hai chân bật máu.
Sáu tháng tập luyện không bỏ cuộc anh mới có thể đứng vững.
Hai năm sau tai nạn, anh mở quầy bán sim, thẻ điện thoại trước nhà. Thời gian đầu, tiền lãi chỉ vài nghìn đồng mỗi ngày, phần lớn nhờ bà con hàng xóm ghé mua để ủng hộ. Nhưng giai đoạn đó, thị trường viễn thông phát triển mạnh. Cứ vài ngày, anh lại nhờ bố chở đi khắp TP Thái Nguyên tìm hiểu thị trường. Muốn mở rộng khách hàng, anh thuê xe ôm đến các cửa hàng tạp hóa trong bán kính hơn 100 km để tiếp thị.
Từ một quầy hàng nhỏ, anh dần trở thành đại lý lớn của các nhà mạng. Thu nhập tăng lên giúp anh vừa trang trải cuộc sống, vừa cùng gia đình trả dần khoản nợ gần một tỷ đồng điều trị sau tai nạn.
Có công việc ổn định, anh bắt đầu nghĩ đến chuyện lập gia đình. Năm 2009, anh được mai mối với chị Dương Thị Thoa, quê Nga Sơn, Thanh Hóa. Sau một tháng trò chuyện, anh cùng người thân vào Thanh Hóa gặp chị.
Mến chàng trai chân thành, nói chuyện có duyên và luôn nỗ lực lao động, mẹ cùng chị gái chị Thoa ủng hộ mối quan hệ của hai người. Nhưng họ hàng phản đối quyết liệt. Có người cho rằng chị sẽ khổ cả đời, có người dọa từ mặt nếu vẫn quyết lấy người đàn ông "không tay, không chân".
"Nhìn anh như vậy, tôi không sợ mà thương. Càng nói chuyện, tôi càng ngưỡng mộ nghị lực của anh ấy", chị Thoa nói.
Từ sự cảm phục, chị quyết định kết hôn với anh chỉ sau bốn tháng tìm hiểu. Hai đứa con nhỏ chào đời, Thắng thấy vợ như phải chăm cùng lúc ba đứa trẻ.
Năm 2011, sáu năm kể từ khi lần đầu đứng vững, anh Thắng bước những bước đầu tiên bằng chân giả. Hiện tại, anh có thể tự đi khoảng 2 km. Hai con, một học lớp 11, một lớp 3, đã biết phụ mẹ chăm sóc bố.
Gần đây, việc kinh doanh sim thẻ chậm lại, anh có thêm thời gian rảnh. Không muốn mình chỉ là người được chăm sóc, anh nghĩ cách chế tạo cánh tay giả đơn giản từ ống nhựa PVC để gắn thìa, dĩa và các dụng cụ sinh hoạt.
Rồi anh tập nấu ăn. Ban đầu chỉ để san sẻ việc nhà với vợ. Dần dần, những video người đàn ông không tay vào bếp thu hút hàng triệu lượt xem trên mạng xã hội, mang đến cho anh thêm nguồn thu từ bán hàng trực tuyến.
Ngày cuối tháng 6 năm nay, anh Thắng vào bếp nấu ăn cho vợ và hai đứa con, nhân dịp sinh nhật tuổi 45 của mình và 17 năm ngày cưới. Đây là dịp để người đàn ông tự ví mình như chim cánh cụt nhìn lại hành trình đã đi qua.
Trong video kỷ niệm đăng lên mạng, không còn đôi tay để cầm dao, anh dùng phần cánh tay còn lại, tì thêm bên má trái để giữ dụng cụ nấu nướng. Sau hơn một tiếng, ba món ăn được bày lên mâm.
"Nhìn mâm cơm gia đình giản dị nhưng ấm áp, lòng tôi tràn ngập hạnh phúc. Món quà lớn nhất cuộc đời tôi không gì khác ngoài người vợ dũng cảm - người đã dám nắm lấy bàn tay 'không còn' của tôi và những đứa con ngoan", anh nói.
Nhân kỷ niệm 17 năm ngày cưới, anh đăng bức ảnh hai vợ chồng kèm lời nhắn: "Dù anh không có đôi tay để ôm em, không có đôi chân để cùng em đi khắp thế gian, nhưng anh hứa sẽ dùng cả trí tuệ, trái tim và những gì anh có để bảo vệ, che chở cho ba mẹ con''.
Sau nhiều tuần lênh đênh trên biển, hòn đảo St. Lucia, vùng Caribe hiện ra trước mắt khiến Omar Nok sững sờ. Đây là điểm dừng thứ 10 trong hành trình vòng quanh thế giới không dùng máy bay của chàng trai 31 tuổi.
Con thuyền là một trong rất nhiều phương tiện anh sử dụng trên suốt chặng đường. Tháng 10 năm ngoái, Nok rời Cairo, Ai Cập bắt đầu hành trình xuyên lục địa. Từ đó, anh liên tục di chuyển bằng đủ loại phương tiện và nhiều lần nhờ đến sự giúp đỡ từ người lạ để tiếp tục hành trình mà không dùng máy bay, với mục tiêu trải nghiệm thế giới một cách trọn vẹn hơn.
Niềm đam mê khám phá của Nok hình thành từ thời thơ ấu, nhưng thực sự bùng nổ trong chuyến đi đến Balkans năm 2018.
Năm 2022, Nok rời công việc trong lĩnh vực tài chính tại Amazon để đi du lịch toàn thời gian. Anh sống bằng tiền tiết kiệm và duy trì lối chi tiêu tối giản. Ý tưởng về một hành trình vòng quanh thế giới không dùng máy bay xuất hiện rõ rệt trong chuyến đi kéo dài 7 tháng đến Nhật Bản năm 2024.
Tại thị trấn Shinshushinmachi, Nok biết đến Ikigai, một triết lý sống của người Nhật về việc tìm ra ý nghĩa cuộc đời thông qua sự cân bằng giữa đam mê, năng lực, nhu cầu xã hội và thu nhập. Từ đó, anh xác định mục tiêu của mình là thực hiện một hành trình dài hạn, đi vòng quanh thế giới không dùng máy bay.
Tháng 10/2025, Nok rời Ai Cập, đi qua Libya. Suốt quá trình di chuyển, anh ghi lại trải nghiệm trên mạng xã hội, thu hút gần một triệu người theo dõi trên Instagram, TikTok và YouTube, đồng thời cập nhật lộ trình qua ứng dụng Polarsteps.
Nhờ cộng đồng trực tuyến, Nok nhận được nhiều hỗ trợ quan trọng. Một người hâm mộ trên Instagram từng giúp anh chuẩn bị thư mời để xin visa cho chặng đầu tiên sang Libya.
Hiện Nok đã đi qua nhiều chặng và đặt chân đến vùng Caribbean. Anh cho biết điều khiến mình ấn tượng nhất là phản hồi từ người theo dõi. "Có người nói với tôi rằng niềm tin vào con người đã được khôi phục nhờ xem hành trình của tôi. Đó là phần tuyệt vời nhất", anh nói.
Chặng đường qua miền Bắc Libya, đoạn giữa Benghazi và Tripoli, là một trong những thử thách lớn nhất. Đây cũng là tuyến mà phần lớn du khách chọn bay thay vì đi đường bộ. Nok phải di chuyển bằng xe khách trong chuyến đi xuyên đêm căng thẳng, giữa nhiều trạm kiểm soát dọc đường.
Sau Libya, Nok tiếp tục đến Medenine (Tunisia). Từ đây, anh đi qua Pháp và Tây Ban Nha, và đến quần đảo Canary (ngoài khơi châu Phi) bằng chuyến phà kéo dài 30 giờ, trước khi vượt Đại Tây Dương bằng thuyền buồm sang Caribe.
Suốt chặng đi, Nok sử dụng nhiều phương tiện khác nhau, từ xe buýt, tàu hỏa, xe tải, đi nhờ, ngựa, xe máy, thuyền, sà lan, xe đạp cho đến cả xe chở gia cầm.
Sau khi cập bến St. Lucia, anh đi về phía tây bắc và đã đến Cộng hòa Dominica. Ban đầu, anh dự định sang bờ đông của nước Mỹ, nhưng vướng thủ tục visa nên phải đổi kế hoạch, chuyển hướng sang Mỹ Latinh.
Việc tìm thuyền buồm rời quần đảo Canary sang St. Lucia cũng không dễ dàng, khi anh mất ba tuần liên hệ với các thủy thủ tại Las Palmas (Gran Canaria) để tìm tàu vượt Đại Tây Dương. Hiện, anh vẫn đối mặt với những thử thách tương tự ở Caribe, nhưng tin rằng luôn có cách để tiếp tục.