CTCP Đường Man vừa công bố báo cáo tài chính năm 2025 với mức thua lỗ 87 tỷ đồng, tăng mạnh so với mức lỗ 50 tỷ đồng của năm 2024. Đây cũng là năm thứ 5 liên tiếp doanh nghiệp này thua lỗ.
Trước đó, công ty lỗ 51 tỷ đồng năm 2023, 33 tỷ đồng năm 2022, 51,5 tỷ đồng năm 2021 và 92 tỷ đồng năm 2020.
Việc thua lỗ kéo dài đã khiến lỗ lũy kế của Đường Man lên tới 341 tỷ đồng, vốn chủ sở hữu chính thức rơi vào trạng thái âm 63 tỷ đồng.
Cuối năm 2025, tổng nợ phải trả của doanh nghiệp ở mức hơn 966 tỷ đồng, giảm khoảng 150 tỷ đồng so với năm trước. Trong đó, dư nợ vay ngân hàng chiếm 278 tỷ đồng, nợ trái phiếu khoảng 199 tỷ đồng và các khoản nợ phải trả khác đạt 489 tỷ đồng.
Đường Man được biết đã phát hành lô trái phiếu DMBOND2017 vào ngày 20/11/2017 với tổng giá trị 200 tỷ đồng, kỳ hạn 7 năm. Ban đầu, tài sản đảm bảo là hệ thống dây chuyền mạ vàng trị giá gần 160 tỷ đồng. Tuy nhiên, từ năm 2018 tài sản này đã được thay thế bằng máy móc thiết bị, phương tiện vận tải và thiết bị văn phòng. Trong năm 2025, doanh nghiệp cho biết không thể thanh toán các khoản gốc và lãi đến hạn, đồng thời đang trong quá trình thương thảo với nhà đầu tư.
Được biết, Đường Man là thành viên của Hòa Bình Group – tập đoàn do ông Nguyễn Hữu Đường, thường được biết đến với biệt danh “Đường bia” sáng lập. Đây từng là doanh nghiệp đầu tiên và duy nhất tại Việt Nam và Đông Nam Á sản xuất malt – nguyên liệu chính trong sản xuất bia.
Công ty sở hữu nhà máy được trang bị dây chuyền sản xuất malt đồng bộ, hiện đại, hoàn toàn tự động của hãng Lausmann (Đức), một trong những nhà cung cấp thiết bị hàng đầu thế giới trong lĩnh vực này.
Còn Hòa Bình Group là cái tên quen thuộc trên thị trường bất động sản với nhiều dự án lớn như khách sạn dát vàng Dolce by Wyndham Hanoi Golden Lake, dự án Hội An Golden Sea, Tháp đôi Hòa Bình, khách sạn Hòa Bình Palace hay Hòa Bình Green City.
Dân Trí
4 vấn đề then chốt mà ông Trump không đề cập trong bài phát biểu về Iran

Tổng thống Donald Trump ngày 1/4 (giờ Mỹ) đã có bài phát biểu trực tiếp toàn quốc đầu tiên từ Nhà Trắng về chiến dịch không kích nhằm vào Iran kéo dài hơn một tháng qua kể từ ngày 28/2. Bài phát biểu kéo dài gần 20 phút nhằm trấn an công chúng Mỹ đang ngày càng lo ngại về chi phí kinh tế, thương vong và triển vọng kết thúc xung đột.
Đây không chỉ là bản cập nhật quân sự mà còn là tuyên bố chính trị được tính toán kỹ lưỡng. Khi xem xét toàn bộ nội dung, bài phát biểu lộ rõ 3 tầng: những điểm mới mẻ về chiến lược, những luận điệu quen thuộc lặp lại từ giai đoạn đầu chiến dịch, và những khoảng trống đáng chú ý mà giới phân tích quốc tế nhanh chóng chỉ ra.
Những điểm mới: Cam kết thời hạn, chuyển giao trách nhiệm và dấu hiệu đàm phán
Theo giới chuyên gia, điểm nổi bật nhất của bài phát biểu là Tổng thống Trump lần đầu tiên công khai đưa ra mốc thời gian cụ thể cho giai đoạn leo thang cuối cùng.
Ông tuyên bố: “Chúng ta đang đi đúng hướng để hoàn thành tất cả các mục tiêu quân sự của Mỹ trong thời gian ngắn, rất ngắn. Chúng ta sẽ tấn công họ cực kỳ mạnh trong 2 đến 3 tuần tới. Chúng ta sẽ đưa họ trở lại thời kỳ đồ đá, nơi họ thuộc về”.
Đây là sự thay đổi so với các phát ngôn trước đó của chính quyền, khi các quan chức thường né tránh câu hỏi về thời hạn kết thúc. Tuy nhiên, mốc “2 đến 3 tuần” không phải là cam kết rút quân mà là cam kết tăng cường không kích - một nghịch lý mà báo Washington Post mô tả: Ông Trump tuyên bố chiến tranh “gần kết thúc”, rồi lại cảnh báo leo thang nó.
Điểm mới thứ hai là thông điệp rõ ràng về eo biển Hormuz - tuyến đường vận chuyển khoảng 20% nguồn cung dầu toàn cầu. Tổng thống Trump khẳng định rằng, Mỹ “hầu như không nhập khẩu dầu qua eo biển Hormuz và sẽ không nhập khẩu trong tương lai”, đồng thời kêu gọi các quốc gia phụ thuộc (châu Âu, châu Á, đặc biệt Nhật Bản, Hàn Quốc, Trung Quốc) tự hành động. “Họ phải chăm lo cho tuyến đường đó. Họ phải trân trọng nó. Họ phải nắm lấy và giữ gìn nó”, ông Trump nói.
Đây là sự chuyển dịch đáng kể trong tư thế ngoại giao Mỹ: Washington không còn tự định vị là “cảnh sát” bảo vệ tuyến đường biển quốc tế như trước, mà chuyển trách nhiệm sang các bên tiêu thụ dầu mỏ nhiều hơn. Đây là một phần của chính sách “Nước Mỹ trước tiên” được đẩy mạnh, dù nó làm dấy lên lo ngại về chuỗi cung ứng toàn cầu.
Điểm mới thứ ba là xác nhận công khai về “ban lãnh đạo mới” tại chính quyền Tehran. Ông Trump cho biết Iran đang có lãnh đạo “ít cực đoan hơn và hợp lý hơn nhiều”, với các cuộc đàm phán gián tiếp đang diễn ra qua trung gian. Mặc dù chi tiết cuộc đàm phán vẫn “mơ hồ”, việc đề cập vấn đề này trong bài phát biểu chính thức là dấu hiệu rõ ràng nhất đến nay rằng Mỹ đang “tìm lối thoát có kiểm soát”, dù vẫn kèm theo lời đe dọa leo thang xung đột nếu hai bên không đạt thỏa thuận.
Những yếu tố này cho thấy bài phát biểu của ông Trump mang tính “cân bằng”: khẳng định tiến bộ quân sự trong khi mở ra khả năng ngoại giao, đồng thời giảm kỳ vọng của công chúng Mỹ về vai trò lãnh đạo toàn cầu truyền thống của Washington.
Những điểm cũ: Lập luận lịch sử và thành tích quân sự lặp lại
Phần lớn bài phát biểu (khoảng 70%) là sự tổng hợp lại các lập luận đã được chính quyền Mỹ sử dụng từ những ngày đầu triển khai chiến dịch. Ông Trump nhắc lại bức tranh lịch sử 47 năm về Iran: từ vụ đánh bom doanh trại thủy quân lục chiến ở Beirut (Li Băng) năm 1983 (khiến 241 lính Mỹ thiệt mạng), vụ tấn công tàu USS Cole, đến vai trò của các lực lượng ủy nhiệm thân Iran trong các cuộc xung đột tại khu vực gần đây.
Về thành tích quân sự, ông Trump nhấn mạnh rằng Hải quân Iran “đã biến mất”, không quân “tan hoang”, nhiều lãnh đạo chủ chốt “đã bị hạ sát”, khả năng phóng tên lửa và UAV của Iran đã bị “thu hẹp đáng kể”, đặc biệt các nhà máy vũ khí bị phá hủy. Những tuyên bố này gần như trùng lặp với phát ngôn của Phó Tổng thống Mỹ JD Vance và Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegseth từ cuối tháng 3. Đây là những con số mà Lầu Năm Góc đã công bố trước đó, không có dữ liệu mới đáng kể.
Về chương trình hạt nhân Iran, Tổng thống Trump nhắc lại lý do cốt lõi tiến hành chiến dịch liên hợp với Israel nhằm ngăn Iran sở hữu bom hạt nhân sau khi các cơ sở cũ bị phá hủy trong chiến dịch tấn công “Búa Đêm” mùa hè năm 2025 và Iran đã tiến hành tái thiết tại các địa điểm mới. Ông khẳng định “mục tiêu chiến dịch đã đạt được”, nhưng trong một cuộc phỏng vấn ngay trước bài phát biểu, ông thừa nhận không quan tâm đến lượng uranium làm giàu 60% nằm sâu dưới lòng đất vì “chúng ta sẽ luôn theo dõi bằng vệ tinh”. Đây là lập luận cũ, từng được dùng để biện minh cho chiến dịch.
Đáng chú ý, ông Trump còn so sánh cuộc chiến này với chiến tranh Triều Tiên, Iraq và Afghanistan, nhấn mạnh nó “ngắn hơn và hiệu quả hơn”. Đây là cách nói quen thuộc nhằm giảm thiểu cảm giác thất bại tiềm ẩn đối với Mỹ.
Những khoảng trống lớn: Bí mật không được gọi tên?
Những khoảng trống trong bài phát biểu lại nói lên nhiều điều hơn nội dung được phát ngôn. Ít nhất 4 vấn đề then chốt bị ông Trump bỏ qua hoặc đề cập mơ hồ:
Thứ nhất, số phận uranium làm giàu. Iran vẫn sở hữu lượng uranium tinh khiết 60%, đủ gần mức vũ khí. Tổng thống Trump không đề cập kế hoạch thu hồi hay phá hủy cụ thể, chỉ nói “không quan tâm” vì nằm sâu dưới đất. Các chuyên gia kiểm soát vũ khí cảnh báo đây là “nguyên liệu hạt nhân” tiềm ẩn rủi ro dài hạn nếu không được kiểm soát.
Thứ hai, tình trạng eo biển Hormuz. Iran đã phong tỏa thực tế tuyến đường này từ đầu chiến dịch, gây ra cuộc khủng hoảng năng lượng toàn cầu. Giá dầu Brent tăng hơn 4% ngay sau bài phát biểu, vượt 105 USD/thùng; xăng Mỹ vượt 4 USD/gallon (tăng 30% kể từ tháng 2). Ông Trump chỉ kêu gọi đồng minh “tự lo” và khẳng định eo biển “sẽ tự động mở” khi xung đột kết thúc, không có kế hoạch quân sự hay mốc thời gian cụ thể. Thế giới ghi nhận thị trường hoàn toàn không tin tưởng tuyên bố này.
Thứ ba, nỗ lực ngoại giao hòa bình có cấu trúc với Iran. Dù đề cập “các cuộc thảo luận ngừng chiến đang diễn ra”, ông Trump không nêu tên trung gian, điều kiện tối thiểu hay khuôn khổ hòa đàm. Thay vào đó, ông đe dọa tiếp tục tấn công nhà máy điện và cơ sở dầu khí nếu Iran không nhượng bộ - rủi ro gây khủng hoảng nhân đạo.
Thứ tư, vấn đề pháp lý theo Đạo luật Quyền lực Chiến tranh 1973. Khi chiến dịch quân sự của Mỹ tại Iran sắp chạm mốc 60 ngày, một số nghị sĩ yêu cầu Tổng thống Trump phải xin phép Quốc hội phê chuẩn. Bài phát biểu hoàn toàn im lặng về vấn đề này.
Bối cảnh chính trị nội bộ và phản ứng quốc tế
Bài phát biểu diễn ra trong bối cảnh tỷ lệ ủng hộ chiến tranh của ông Trump chỉ khoảng 33-35%, thấp hơn mức ủng hộ chung và chính sách đối ngoại. Theo các thăm dò mới đây, 67% người Mỹ cho rằng ông Trump không có kế hoạch rõ ràng trong cuộc xung đột tại Iran; 94% đảng viên Dân chủ và 74% cử tri độc lập phản đối vấn đề này.
Phản ứng của chính giới Mỹ về bài phát biểu trên thể hiện sự phân cực chính trị rõ rệt. Thượng nghị sĩ Lindsey Graham (đảng Cộng hòa) gọi đây là “bài phát biểu thuyết phục nhất”. Ngược lại, Lãnh đạo Thượng viện Chuck Schumer cho rằng những phát ngôn của ông Trump “lan man, mất định hướng”; Thượng nghị sĩ Mark Warner chỉ trích ông Trump “không trả lời được những câu hỏi cơ bản nhất”.
Về kinh tế, bài phát biểu của Tổng thống Trump không xoa dịu được lo ngại vấn đề lạm phát. Giá dầu tăng mạnh, hàng không và vận tải áp dụng phụ phí nhiên liệu, doanh nghiệp buộc phải điều chỉnh lịch trình hoạt động. Giới chuyên gia dự báo giá dầu có thể chạm mốc 150 USD/thùng nếu eo biển Hormuz không được mở trở lại.
Một điểm yếu nền tảng là sự không nhất quán trong mục tiêu chiến tranh. Ngay trước bài phát biểu, ông Trump tuyên bố “chỉ có một mục tiêu: Iran sẽ không có vũ khí hạt nhân. Và mục tiêu đó đã đạt được”. Nhưng Ngoại trưởng Rubio và các quan chức Mỹ khác từng liệt kê nhiều mục tiêu khác (hải quân, không quân, tên lửa, lực lượng ủy nhiệm). Truyền thông gọi đây là lý do biện minh liên tục thay đổi theo thực địa.
Nhìn chung, bài phát biểu về chiến sự Iran của Tổng thống Trump là nỗ lực tái khẳng định thế trận quân sự Mỹ, phác thảo mốc thời gian bán chính thức và chính thức hóa tư thế mới về eo Hormuz. Nó thành công ở mức độ trang trọng, củng cố hình ảnh “mạnh tay” mà cử tri cốt lõi ủng hộ. Tuy nhiên, 3 câu hỏi lớn vẫn treo lơ lửng đối với ông Trump.
Trong lịch sử nước Mỹ, những bài phát biểu kiểu như này thường xuất hiện khi chính quyền tìm cách lấy lại sự chủ động trong tường thuật sau giai đoạn mất kiểm soát, định hướng cho cuộc chiến. Dư luận Mỹ, khác với chiến tranh Iraq 2003 hay Afghanistan 2001, bắt đầu với đa số phản đối từ ngày đầu. Bài phát biểu chưa đủ sức nặng, thuyết phục để đảo ngược xu hướng đó.
Khi mốc 60 ngày xung đột đang đến, giá dầu tiếp tục biến động mạnh và eo biển Hormuz vẫn bị phong tỏa, câu hỏi thực sự không phải là ông Trump đã nói gì vào ngày 1/4, mà là ông sẽ làm gì tiếp theo.
Lịch sử Trung Đông cho thấy, những chiến dịch được khởi xướng với mục tiêu rõ ràng nhưng kết thúc trong mơ hồ thường để lại di sản phức tạp hơn dự kiến. Chiến dịch của Mỹ, dù đã đạt một số thắng lợi quân sự nhanh chóng, vẫn đang ở “ngã ba đường” giữa chiến thắng tuyên bố và hòa bình bền vững.
Theo CNBC, Washington Post

UAE đã rời Tổ chức Các nước Xuất khẩu Dầu mỏ (OPEC) từ đầu tháng 5. Họ là thành viên của tổ chức này từ năm 1967. Giới phân tích cho rằng nguyên nhân việc UAE rời OPEC là do sự khác biệt quan điểm với liên minh dầu mỏ, cũng như quan hệ kinh tế, chính trị với các nước thành viên.
Tuy nhiên, ngày 16/5, Bộ trưởng Năng lượng UAE Suhail Mohamed Al Mazrouei viết trên mạng xã hội X, rằng quyết định được đưa ra sau khi đánh giá toàn diện chính sách sản xuất của quốc gia và năng lực trong tương lai.
"Quyết định hoàn toàn dựa trên lợi ích quốc gia của UAE, trách nhiệm trong vai trò nhà cung cấp năng lượng đáng tin cậy và cam kết duy trì ổn định thị trường", ông Suhail Mohamed Al Mazrouei viết.
Ông khẳng định "quyết định này không dựa trên cân nhắc chính trị, cũng không phản ánh sự tồn tại của bất kỳ mâu thuẫn nào giữa UAE và các đối tác". Việc họ rời đi "chỉ là lựa chọn chiến lược từ tầm nhìn kinh tế dài hạn, sự phát triển năng lực trong ngành và cam kết với an ninh năng lượng toàn cầu".
Trước chiến sự Trung Đông, UAE sản xuất hơn 3 triệu thùng dầu mỗi ngày, tuân thủ mục tiêu của OPEC+. Tuy nhiên, xung đột sau đó khiến sản lượng của họ chỉ còn 1,8-2,1 triệu thùng một ngày. UAE đặt mục tiêu sản xuất 4,9 triệu thùng năm tới.
Trong OPEC, UAE là quốc gia có ảnh hưởng lớn thứ hai, sau Arab Saudi. Theo Jorge León - nhà phân tích tại Rystad Energy, UAE là một trong các nước hiếm hoi thuộc liên minh dầu mỏ có công suất dự phòng đủ lớn để tác động lên giá dầu và đối phó các cú sốc nguồn cung.
Giá dầu thô thế giới đã tăng gần 60% từ khi xung đột diễn ra. Có thời điểm, giá vượt 120 USD một thùng - lên cao nhất 4 năm. Hiện tại, mỗi thùng Brent có giá 111 USD, còn WTI giao dịch tại 107 USD.
Chiến sự khiến eo biển Hormuz - tuyến đường thủy huyết mạch của dầu, khí toàn cầu bị phong tỏa. Các nước Trung Đông vì thế phải tìm tuyến vận chuyển thay thế. Ngày 15/5, UAE cho biết đang đẩy nhanh xây dựng dự án đường ống dẫn dầu mới có tên Tây - Đông, dự kiến hoạt động năm tới.
Đường ống dẫn dầu mới sẽ giúp UAE tránh được eo biển Hormuz, tăng cường xuất khẩu dầu từ bờ biển vịnh Oman. Đây là đường ống thứ hai của nước này, sau Habshan-Fujairah, có thể giúp họ nâng công suất xuất khẩu lên gấp đôi, đạt 3,6 triệu thùng mỗi ngày.
Tin Gốc: Vnexpress
Kinh Doanh
Khách ùn ùn đổ về lễ hội bánh mì Việt Nam, doanh nghiệp nào cũng bán ra cả ngàn ổ

Tối 24-4, lượng khách các nơi đổ về chật kín cả không gian Lễ hội bánh mì Việt Nam lần 4 (diễn ra tại công viên Lê Văn Tám, TP.HCM từ ngày 23 đến 26-4).
Ở những gian hàng của các tiệm bánh mì nổi tiếng như Huỳnh Hoa, Hỷ Lâm Môn, ABC Bakery, Chấn Nghiệp... khách phải xếp hàng dài để chờ đến lượt thưởng thức.
Cụ thể, gian hàng bánh mì Huỳnh Hoa bán đồng giá 61.000 đồng/ổ bánh mì truyền thống, mua 2 ổ giá 116.000 đồng, thực khách chia thành 4-5 hàng dài nối đuôi nhau xếp chật kín cả một khoảng rộng.
Chờ đến 25 phút chưa đến lượt mua, bạn Trần Bích Huyền (sinh viên) cho biết nghe thương hiệu bánh Huỳnh Hoa lâu nay nhưng chưa có dịp ăn, nên nay cố gắng xếp hàng để chờ thưởng thức thử.
"Chưa biết có hợp khẩu vị không nhưng tâm lý thấy mọi người nhẫn nại xếp hàng dài chờ đợi mình cũng cố gắng chờ đợi. Hy vọng ăn được hương vị mình mong mốn", Bích Huyền hào hứng.
Tương tự, nhiều khách hàng cầm trên tay tấm phiếu (đã thanh toán) và nhẫn nại xếp hàng chờ đến lượt, trong đó có không ít người mua đến 3-4 ổ cùng lúc, và thường mỗi ổ được khách chọn cắt làm đôi cho dễ ăn.
Trao đổi với Tuổi Trẻ Online, một nhân viên bán hàng tại bánh mì Huỳnh Hoa cho biết trong ngày hôm qua đã bán ra hàng nghìn ổ, và hôm nay có thể sẽ tăng mạnh hơn.
"Khoảng 70-80% khách tập trung vào chiều tối trở đi, đặc biệt khung giờ từ 18h đến 20h30 khách rất đông. Chúng tôi phải tính toán nhân sự, hàng hóa từ trước để khi khách đông là gần như làm không ngơi tay, không có thời gian để chờ đợi", nhân viên này nói.
Ở gian hàng kế bên, thương hiệu bánh ABC Bakery cũng nhộn nhịp không kém khi nhiều người bỏ thời gian xếp hàng để chờ được thưởng thức bánh mì thịt giá 30.000 đồng và bánh mì bò kho 50.000 đồng/ổ. Ngoài ra, nhiều khách hàng tìm mua các loại bánh mì, bánh ngọt khác.
Đại diện đơn vị này cho biết hôm khai mạc đã bán ra khoảng 1.000 ổ bánh mì và ngày thứ 2 khách còn đến đông hơn. Để kịp cung cấp cho khách và giữ độ giòn của vỏ bánh, đơn vị này đã thực hiện khâu nướng bánh ngay tại gian hàng.
Tương tự, với giá bán 25.000 - 40.000 đồng/ổ tùy loại, bánh mì Chấn Nghiệp cũng là điểm đến của nhiều thực khách khi ghé lễ hội, đặc biệt thời điểm buổi tối khách xếp hàng dài chờ đến lượt.
Trong khi đó, ngoài giới thiệu và bày bán bánh mì, gian hàng Hỷ Lâm Môn mang đến lễ hội thêm hàng chục loại bánh khác như bánh bông lan, bánh lạnh, bánh kem..., trong đó có những loại bánh mang phong cách ẩm thực của người Hoa.
Nhờ đó, đại diện gian hàng này cho biết lượng khách tập trung nhiều, đặc biệt là lượng khách trẻ. Để đáp ứng nhu cầu, đơn vị đã liên tục vận chuyển hàng từ nơi sản xuất ra lễ hội, khả năng trong hai ngày cuối tuần (25 và 26-4) lượng khách còn đông hơn nên sẽ tăng cường thêm nhân sự tại gian hàng.
Chỉ một gian hàng nhỏ với phong cách bán đơn sơ trong mẹt truyền thống nhưng ông Nguyễn Hoàng Quốc Thiện - đại diện tiệm bánh mì Cụ Lý - cho biết với đồng giá 25.000 đồng/ổ, đơn vị đã bán ra hơn 1.400 ổ trong ngày hôm qua và hôm nay đặt mục tiêu khoảng 1.700 ổ.
Những gian hàng nhỏ hơn nằm san sát nhau thành dãy dài với đủ các vị bánh mì như bánh mì thịt nướng, nem nướng, chả mực, heo quay, xíu mại... có giá bán phổ biến từ 25.000 - 40.000 đồng/ổ cũng thu hút đông khách. Tại đây, các quầy còn chưng bán các loại nước uống, đồ ăn, bánh ngọt, và các trò chơi trúng thưởng khiến không gian càng trở nên sôi động...
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

