Quyết định nằm trong kế hoạch tái cơ cấu tổng số 460 chương trình của trường, theo thư gửi giảng viên và sinh viên ngày 1/4. Hiệu phó Lois Agnew đánh giá bước đi này nhằm xây dựng một mô hình đại học “tập trung, khác biệt và phù hợp hơn với nhu cầu của sinh viên”.
Danh sách cắt giảm cụ thể không được công bố, nhưng dữ liệu từ nhà trường cho thấy nhóm ngành nhân văn và nghệ thuật chịu ảnh hưởng nặng nề nhất.
Chẳng hạn, các ngành như Văn minh cổ điển, tiếng Đức, tiếng Ý, nghiên cứu Trung Đông và Do Thái hiện đại sẽ không còn được cấp bằng cử nhân. Sinh viên cũng không thể chọn Gốm sứ, Trang sức và Kim khí, Điêu khắc hay Hội họa làm chuyên ngành riêng biệt. Thay vào đó, chúng được gộp chung vào bằng Cử nhân Mỹ thuật (BFA).
Bà Sarah Scalese, đại diện nhà trường, cho biết trong số này có 55 ngành vốn không có sinh viên nào theo học. Trong tổng số hơn 20.000 sinh viên tại Syracuse, chỉ 258 người đang học các ngành bị cắt giảm.
“Việc duy trì số chương trình đào tạo nhiều gấp đôi các trường bạn không phải là dấu hiệu của sức mạnh, mà nó cho thấy chúng tôi đã chậm trễ trong việc đánh giá tình hình”, bà Scalese khẳng định.
Dù vậy, kế hoạch của trường đang vấp phải sự phản đối từ đội ngũ giảng viên tại Syracuse. Nhiều người lo ngại việc thu hẹp các ngành nhân văn sẽ làm mất đi bản sắc và sự đa dạng tư duy của trường.
Ông Herb Ruffin, phó giáo sư khoa Nghiên cứu người Mỹ gốc Phi, cho biết vai trò của các khoa học xã hội đang bị coi nhẹ, chỉ còn là các môn đại cương cho sinh viên. “Mọi người đang rất giận dữ,” ông nói về bầu không khí tại trường.
Lãnh đạo trường khẳng định sẽ có lộ trình để đảm bảo những sinh viên đang học các ngành bị xóa bỏ tốt nghiệp. Đồng thời, các môn học thuộc lĩnh vực này vẫn tiếp tục được giảng dạy dưới dạng môn tự chọn hoặc chuyên ngành phụ.
Động thái này diễn ra trong bối cảnh Syracuse đối mặt với những thách thức tài chính, đặc biệt do lượng sinh viên quốc tế – nhóm thường đóng 100% học phí – giảm mạnh. Tỷ lệ du học sinh mới đã giảm từ 12% xuống còn 5% trong hai năm qua do rào cản về thị thực.
Thực tế tại Syracuse phản ánh xu hướng cắt giảm các ngành nhân văn và khoa học xã hội ở các đại học Mỹ.
Đại học Montclair State – trường công lớn thứ nhì bang New Jersey – đã đóng 15 ngành nhân văn và khoa học xã hội, trong đó có tiếng Anh, lịch sử và xã hội học. Đại học North Carolina đang lên kế hoạch đóng cửa 6 trung tâm chuyên về nghiên cứu địa lý, còn Đại học Chicago đã ngừng tuyển nghiên cứu sinh tiến sĩ ở gần như tất cả ngành khoa học nhân văn từ năm ngoái.
Theo Hiệp hội các trường đại học và nhà tuyển dụng quốc gia Mỹ (NACE), cử nhân khoa học máy tính năm nay dự kiến có lương khởi điểm trung bình hơn 81.500 USD, tăng 7% so với 2025, cao nhất trong số các ngành được khảo sát. Cử nhân tài chính thì được các nhà tuyển dụng săn đón nhất, với tỷ lệ hơn 60%. Trong khi đó, sinh viên tốt nghiệp khối ngành khoa học xã hội có mức lương khởi điểm trung bình là 66.200 USD, thấp hơn năm ngoái gần 2%, cũng là nhóm duy nhất giảm.
Khánh Linh (Theo The New York Times, The Guardian)
Hồi tháng 1, Zhang từ chức giáo sư bậc một (associate professor) tại Đại học Yale, Mỹ, để gia nhập Khoa Khoa học Sự sống và Y học thuộc Đại học Khoa học và Công nghệ Trung Quốc tại Hợp Phì, An Huy.
Chỉ một tháng sau, công trình nghiên cứu mà anh là tác giả chính được công bố trên tạp chí danh giá Nature, đánh dấu bước đột phá về công nghệ phân tích và hình ảnh hiển vi điện tử độ phân giải cao.
Nghiên cứu này được giới chuyên môn đánh giá là "chìa khóa" để hiểu về sự sống, phát triển các công nghệ chẩn đoán, điều trị mới và cải thiện quản lý sức khỏe con người.
Với Zhang Kai, việc trở về Trung Quốc là lựa chọn tất yếu để thực hiện tham vọng xây dựng ngân hàng dữ liệu cấu trúc tế bào siêu quy mô với độ chính xác chưa từng có.
"Tại Mỹ, một học giả người Hoa gần như không thể đảm nhận vai trò dẫn dắt dự án này", Zhang chia sẻ với tờ China Science Daily hôm 26/3.
Hành trình của Zhang Kai bắt đầu từ hơn 20 năm trước tại một vùng nông thôn nghèo ở tỉnh Thiểm Tây. Năm 2004, anh trúng tuyển Học viện Công nghệ Cáp Nhĩ Tân (HIT), rồi học cao học tại Viện Vật lý sinh học thuộc Viện Hàn lâm Khoa học Trung Quốc (CAS), nơi anh bén duyên với kính hiển vi điện tử siêu lạnh (cryo-EM).
Cryo-EM là kỹ thuật chẩn đoán hình ảnh cho phép nhà nghiên cứu quan sát cấu trúc của các đại phân tử sinh học. Khác với những phương pháp sinh học truyền thống chủ yếu dựa vào thí nghiệm, cryo-EM là sự kết hợp hữu cơ giữa thí nghiệm, lý thuyết và tính toán.
Ngay từ khi còn trẻ, Zhang đã nuôi tham vọng "viễn tưởng" là có thể nhìn thấy trực tiếp cấu trúc nguyên tử của các phức hợp chuỗi hô hấp bên trong ti thể - vốn được coi là "nhà máy năng lượng" của tế bào.
Sau khi nhận bằng tiến sĩ tại CAS năm 2013, Zhang làm nghiên cứu sinh sau tiến sĩ tại Phòng thí nghiệm Sinh học phân tử thuộc Hội đồng Nghiên cứu y khoa ở Cambridge (Anh). Năm 2019, anh bắt đầu vị trí giáo sư bậc một tại Đại học Yale, sau đó liên tục công bố nhiều công trình trên các tạp chí khoa học hàng đầu thế giới như Science, Nature và Cell.
Năm 2024, Zhang cùng cộng sự công bố một nghiên cứu được các phản biện đánh giá là "công trình tiên phong" trên Nature.
Trước đây, việc nghiên cứu protein thường phải trải qua quá trình tinh chế từ ti thể, sau đó mới quan sát qua kính hiển vi. Tuy nhiên, trong cơ thể sống, protein luôn vận động và tương tác không ngừng. Việc quan sát tĩnh không thể phản ánh đúng trạng thái thực của chúng.
Zhang và các đồng nghiệp đã tìm ra cách quan sát protein ngay khi chúng đang "vận động" trong cơ thể.
"Nếu trước đây việc này giống như chụp ảnh có sắp đặt trong studio, thì nay chúng ta đã có thể chụp ảnh khoảnh khắc", Zhu Jiapeng, cộng sự của Zhang tại Đại học Y dược Trung Quốc Nam Kinh, ví von.
Việc ghi lại những hình ảnh tự nhiên này giúp dữ liệu về protein chân thực và chính xác hơn, phục vụ đắc lực cho các phân tích khoa học sau này.
Trong bài báo mới nhất xuất bản hồi tháng 2, Zhang cũng đã bác bỏ "giả thuyết lắp ráp tế bào chất" vốn tồn tại hơn một thập kỷ qua. Nghiên cứu của anh chỉ ra rằng các vi ống đóng góp tới 97% hiệu quả lắp ráp, trong khi các protein kết nối chỉ đóng vai trò thứ yếu.
Việc Zhang Kai rời Yale khi đang ở độ chín của sự nghiệp khiến nhiều người bất ngờ. Sự trở về của anh tiếp nối làn sóng dịch chuyển của nhiều nhà khoa học từ phương Tây về châu Á trong khoảng hai năm gần đây.
Hồi tháng 2, S. Jack Hu (tên tiếng Trung là Hu Shixin), nhậm chức Hiệu trưởng Đại học California, Riverside (UCR), thuộc hệ thống trường công danh tiếng nhất nước Mỹ. Ông là cử nhân Trung Quốc đầu tiên làm được điều này.
Ông Hu gia nhập UCR với gần 40 năm kinh nghiệm trong lĩnh vực giáo dục đại học. Trước đó, ông là phó chủ tịch phụ trách nghiên cứu tại Đại học Michigan và hiệu phó học thuật tại Đại học Georgia.
"Trong suốt sự nghiệp lừng lẫy tại các viện nghiên cứu công lập hàng đầu, TS Hu đã có những đổi mới và sáng kiến học thuật tiên phong. Ông sở hữu năng lực học thuật và tư duy hợp tác để đưa UCR tiến lên phía trước", Michael V. Drake, Chủ tịch hệ thống UC, chia sẻ trong một bài viết trên trang chủ của trường.
Tại Đại học Georgia, ông Hu giám sát công tác giảng dạy, nghiên cứu, phục vụ cộng đồng, công nghệ thông tin, quản lý 19 trường và khoa trực thuộc đại học. Ngôi trường này đã tổ chức nhiều đợt tuyển dụng, tăng chi tiêu cho nghiên cứu và phát triển. Khoản đầu tư lớn (vượt 620 triệu USD vào năm 2024) đã biến Georgia thành một trong những trường dẫn đầu về chuyển đổi từ nghiên cứu sang thị trường trong suốt thập kỷ qua, đứng thứ nhất ở Mỹ vào năm 2024.
Còn khi ở Đại học Michigan, ông Hu điều hành một hoạt động nghiên cứu với chi phí hàng năm vượt 1,5 tỷ USD.
Sinh ra tại một ngôi làng nhỏ ở tỉnh Hồ Nam (Trung Quốc), ông Hu tốt nghiệp ngành máy móc kỹ thuật tại Đại học Thiên Tân vào năm 1983. Ông sang Mỹ theo học tiến sĩ tại Đại học Michigan, nhận bằng vào năm 1990. Tại đây, ông từng bước trở thành giảng viên, nhận học hàm giáo sư và giữ chức Phó hiệu trưởng phụ trách nghiên cứu từ năm 2015 đến 2019, sau đó tới Đại học Georgia.
Vị tân Hiệu trưởng thừa nhận thách thức lớn nhất trong sự nghiệp không nằm ở chuyên môn mà là kỹ năng giao tiếp. "Cách để trò chuyện với những người khác biệt về nền tảng văn hóa, xây dựng lòng tin và khiến người khác coi mình là một phần của cộng đồng trong một môi trường xa lạ... là những thứ không sách vở nào dạy cả", ông Hu bộc bạch.
Để vượt qua rào cản này, ông đã phải quan sát tỉ mỉ và "bắt chước" cách ăn mặc, diễn thuyết cho đến cách giao tiếp xã hội của những người xung quanh. Ông chủ động theo dõi các sự kiện thể thao để có chủ đề tán gẫu với đồng nghiệp.
Ông khẳng định nước Mỹ vẫn là điểm đến mơ ước của sinh viên toàn cầu, hy vọng sinh viên quốc tế tiếp tục được chào đón để có cơ hội thay đổi cuộc đời như ông đã từng.
"Tôi đến Mỹ hơn 40 năm trước chỉ với một chiếc vali nhỏ. Các bạn chính là hình ảnh của tôi ngày đó", ông nói.
Bên cạnh đó, ông lưu ý sinh viên rằng môi trường đại học ở Mỹ đề cao tính tự giác, khác với áp lực khủng khiếp ở bậc phổ thông tại quê nhà.
Hiện, ông Hu là thành viên của Viện Hàn lâm Kỹ thuật Mỹ, Hiệp hội Kỹ sư Cơ khí Mỹ, Viện Hàn lâm Nhà phát minh Mỹ,... Ông từng nhận Giải thưởng Công nghệ Sản xuất William T. Ennor, Huy chương Sản xuất DeVor/Kapoor từ ASME, cùng một số giải thưởng bài báo xuất sắc.
Thông tin trên được Ban Tổ chức cuộc thi “50 năm Thành phố trong tôi 1976-2026” cho biết sáng 20/5, sau lễ phát động do Báo Dân trí phối hợp cùng Sở Giáo dục và Đào tạo TPHCM tổ chức tại Trường THPT Lê Quý Đôn ngày 19/5.
Theo Ban Tổ chức, số lượng bài dự thi gửi về ngay trong ngày đầu tiên vượt ngoài dự kiến ban đầu, cho thấy sức lan tỏa mạnh mẽ và sự quan tâm đặc biệt của học sinh, sinh viên, nhà giáo cùng đông đảo người dân đối với cuộc thi hướng tới dấu mốc 50 năm Quốc hội khóa VI ban hành Nghị quyết đổi tên Sài Gòn - Gia Định thành Thành phố Hồ Chí Minh.
Nhiều tác phẩm được gửi tới chỉ vài giờ sau lễ phát động, với đa dạng hình thức như bài viết, ảnh, video, infographic.
Đáng chú ý, không ít bài dự thi đến từ học sinh THCS, THPT với cách kể chuyện giàu cảm xúc về những góc phố quen thuộc, dòng sông Sài Gòn, trường học, ký ức gia đình hay những câu chuyện được nghe lại từ cha mẹ, ông bà về thành phố sau ngày đất nước thống nhất.
Một số video ngắn được đầu tư công phu theo phong cách hiện đại, sử dụng hình ảnh flycam, đồ họa và nhịp dựng trẻ trung để kể lại hành trình phát triển của TPHCM sau nửa thế kỷ mang tên Bác.
Thống kê sơ bộ, bảng E (gồm giáo viên, giảng viên, cán bộ quản lý giáo dục và thí sinh tự do) đang chiếm tỷ lệ bài dự thi cao nhất với 39%. Tiếp đến là số bài dự thi ở bảng C (dành cho học sinh THPT) với 29% và bảng B (dành cho học sinh và học viên THCS) với 17%. Trong khi đó, bảng A (học sinh tiểu học) và bảng D (học viên, sinh viên các cơ sở giáo dục nghề nghiệp, đại học) lần lượt chiếm 8% và 7%.
Theo Ban Tổ chức, kết quả này cho thấy cuộc thi không chỉ nhận được sự hưởng ứng mạnh mẽ từ học sinh, sinh viên mà còn lan tỏa rộng trong đội ngũ nhà giáo và những người yêu mến Thành phố Hồ Chí Minh.
Điều đáng quý nhất không nằm ở số lượng bài dự thi, mà ở việc cuộc thi đã bắt đầu tạo ra một không gian để nhiều thế hệ cùng kể câu chuyện của mình về thành phố.
Cuộc thi “50 năm Thành phố trong tôi 1976-2026” được Báo Dân trí phối hợp cùng Sở Giáo dục và Đào tạo TPHCM tổ chức, hướng tới kỷ niệm 50 năm Quốc hội khóa VI ban hành Nghị quyết đổi tên Sài Gòn - Gia Định thành Thành phố Hồ Chí Minh (2/7/1976-2/7/2026).
Cuộc thi dành cho học sinh, học viên, sinh viên, giáo viên, giảng viên, cán bộ quản lý giáo dục cùng những cá nhân yêu mến TPHCM.
Người tham gia có thể dự thi bằng nhiều hình thức như bài viết, ảnh, infographic hoặc video với chủ đề xoay quanh lịch sử, con người, văn hóa, sự đổi thay và khát vọng phát triển của thành phố sau nửa thế kỷ mang tên Bác.
Theo kế hoạch, Ban Tổ chức tiếp nhận bài dự thi đến hết ngày 15/6. Lễ tổng kết và trao giải dự kiến diễn ra vào đúng dịp kỷ niệm 50 năm ngày Quốc hội đổi tên Sài Gòn - Gia Định thành Thành phố Hồ Chí Minh.
Tổng giá trị giải thưởng của cuộc thi dự kiến lên tới 572 triệu đồng với 105 giải cá nhân, nhóm và 10 giải tập thể.