Tôi 31 tuổi, có em bé hơn một tuổi và một cuộc hôn nhân hơn hai năm đang rơi vào bế tắc. Chồng hơn tôi 8 tuổi, có bằng đại học nhưng chỉ là trường phân khúc thấp. Tôi học đại học top đầu. Do đặc thù ngành nghề của chồng ở công trình nên ăn nói bỗ bã, có phần thô lỗ, vợ chồng nói chuyện với nhau không hợp lắm. Nói thật là lúc trước tôi cưới anh vì tình cảm thì ít mà vì tới tuổi phải lấy chồng thì nhiều. Đây có lẽ là quyết định hối hận nhất trong cuộc đời tôi.
Vì hai vợ chồng không cùng tần số, không cùng sở thích, khoảng cách tuổi tác lớn nên lâu dần không thể kết nối sâu cùng nhau, chưa bao giờ có thể trao đổi chân tình hoặc có điều gì đó gắn kết mật thiết, ngoại trừ có với nhau một đứa con. Đương nhiên chúng tôi vẫn nói chuyện mỗi ngày nhưng chủ đề xoay quanh sẽ là về con cái, họ hàng và những thứ bên ngoài xã hội ở mức bề mặt thôi. Nếu không có con, chắc mối quan hệ này đã kết thúc sớm rồi.
Vấn đề lớn nhất ở đây nữa là chồng không có nhu cầu gần gũi vợ. Lúc tôi có bầu, anh bảo kiêng chuyện vợ chồng vì sợ ảnh hưởng tới con, tôi cũng không thắc mắc gì. Sinh con xong và con lớn hơn chút rồi, anh vẫn luôn từ chối khi tôi chủ động gần gũi. Có thể nói số lần vợ chồng sinh hoạt một năm đếm trên đầu ngón tay. Nói thêm là tôi cao ráo, xinh xắn, da trắng, sinh xong người không rạn, vẫn thon gọn y hệt hồi chưa chồng, không xấu xí xồ xề gì hết. Tôi có đề cập đến việc đi khám, ban đầu chồng không chịu, lần sau thì chịu nhưng tới giờ vẫn chưa sắp xếp để đi.
Tôi mệt mỏi vì việc chồng không bao giờ chủ động, cũng không muốn hối thúc anh nữa. Nếu thực sự chồng nghĩ cho vợ và bản thân thì tôi không cần phải nhắc nhiều như thế. Hôm nay là lần thứ n tôi chủ động mặc váy ngủ và bị chồng từ chối. Tôi khóc vì quá ức chế, chồng cũng chẳng thèm dỗ dành. Tôi đã im lặng và không nói chuyện với chồng hơn một tuần rồi. Ngoài việc nói vài câu tôi không đáp lại, chồng cũng chẳng hành động hay muốn làm gì khác để dỗ dành vợ. Tôi thật sự chán nản cuộc hôn nhân này nhưng lại thương con còn quá bé.
Chồng vẫn chăm và có trách nhiệm với con, con cũng được ông bà nội yêu thương và chăm sóc đủ đầy. Nếu ly hôn, một mình lo cho con, đương nhiên tôi không thể lo được đầy đủ như trước. Rồi anh sẽ kết hôn tiếp, con sẽ không còn được như bây giờ nữa, mọi thứ đều sẽ bị chia sẻ với một anh em cùng cha khác mẹ khác. Nghĩ đến đây tôi đau lòng lắm mọi người.
Tôi còn quá trẻ để chịu đựng cuộc hôn nhân bế tắc: không vật chất (thu nhập chồng chỉ đủ lo cho con, còn tôi trước giờ tự lo cho bản thân), không tinh thần, không tình dục. Mong mọi người có thể cho tôi lời khuyên và sức mạnh vượt qua. Chân thành cảm ơn.
Tôi cao ráo, dễ nhìn, dễ gây thiện cảm với người đối diện. Sau hai năm chia tay mối tình đầu kéo dài năm năm, tôi đến với anh. Cuộc tình của chúng tôi vui vẻ và lãng mạn. Tôi yêu anh nhiều, tin tưởng anh tuyệt đối, không hề biết gì về quá khứ của anh. Yêu nhau được một năm, tôi có thai, vừa sợ và hoang mang nhưng cảm thấy hạnh phúc lắm, vì được sinh con cho người mình yêu rất nhiều. Tôi báo cho anh biết, anh khuyên tôi nên bỏ thai vì chưa xác định cưới. Tôi đau khổ khi nghe anh nói thế. Anh còn đưa tôi đến phòng khám để ‘giải quyết’.
Không hiểu sao lúc đó tôi cũng nghe lời anh. Khi bác sĩ hỏi đã suy nghĩ kỹ chưa, tôi như bừng tỉnh, từ chối việc bỏ thai. Anh nhìn theo tôi ngơ ngác, sau đó đưa ra đủ lý do để tôi từ bỏ. Nhiều lần anh khuyên nhưng tôi quyết định giữ thai và chia tay anh. Khi đó tôi là sinh viên năm tư, sắp ra trường, sợ không dám cho bố mẹ biết, định giấu nhưng rồi chẳng thể được. Mọi người biết chuyện, ba mẹ lo lắng rất nhiều nhưng luôn động viên tôi cứ yên tâm sinh bé, đã có bố mẹ ở bên. Tôi đau khổ vì để cha mẹ buồn lòng. Tình yêu của ba mẹ và sự quan tâm chăm sóc đã khiến tôi vượt qua thời gian đó.
Thời gian ngắn sau, biết tôi chắc chắn không từ bỏ việc làm mẹ, anh quay lại xin cưới. Tôi trăn trở nhiều, người từng bắt tôi bỏ thai liệu có phải người cha tốt? Sau nhiều ngày suy nghĩ, tôi quyết định cưới để con có cha và để cha ba tôi không phải mang tiếng. Thế nhưng đó lại là quyết định sai lầm lớn đời tôi. Sau đám cưới tôi mới biết, trong khoảng thời gian chia tay nhau, tôi đau khổ thì anh lại vui vẻ với những cô gái khác. Đến giờ, 5 năm chung sống, tôi đã rơi nước mắt không biết bao lần. Cứ nghĩ anh sẽ bù đắp cho mẹ con tôi nhưng không. Anh tiếp tục làm tổn thương tôi, lấy đi hết niềm tin tôi dành cho anh khi cặp bồ nhiều lần.
Tôi đau khổ khi đọc những tin nhắn các cô gái gửi tới anh và ngược lại, càng đau đớn hơn khi chứng kiến anh dẫn bồ vào khách sạn. Chỉ có ai trong hoàn cảnh như tôi mới biết được nỗi đau này. Tôi nhiều lần buông bỏ nhưng rồi anh lại xin lỗi, hứa sẽ thay đổi. Là phụ nữ, tôi nghĩ cho con rất nhiều nên đã tha thứ cho chồng hết lần này đến lần khác. Đến bây giờ niềm tin của tôi cạn kiệt, nhìn con mà nước mắt cứ rơi. Tôi không biết phải làm gì. Tiếp tục giữ gia đình này vì con hay chia tay để sống cuộc sống mới, không phải chịu tổn thương tinh thần vì chồng nữa.
Tôi là người em trai được anh trai ruột nhắc tới trong bài viết "Em trai tôi có bốn con với ba người phụ nữ" cách đây hơn hai năm. Mấy ngày qua, được người bạn gửi link bài viết và thấy giống trường hợp của tôi. Đọc bài viết xong, tôi có hỏi và anh trai đã xác nhận bài đó là do anh viết. Tính tới thời điểm viết bài này, tôi đã có thêm hai bé nữa, bao gồm cả bé đang trong bụng mẹ được nhắc tới ở thời điểm anh trai tôi viết bài có nói. Theo cách nói của anh tôi thì tôi đang có năm con với bốn người phụ nữ.
Hiện tại, tôi và người vợ đầu tiên và duy nhất từng đăng ký kết hôn đã hoàn tất thủ tục ly hôn được hơn một năm. Tôi là người nuôi cả hai cháu, không yêu cầu mẹ các cháu chu cấp và luôn thoải mái khi mẹ các cháu đón các cháu lên ngoại chơi. Nhìn chung, chúng tôi vẫn giữ mối quan hệ tốt đẹp, gặp nhau vẫn cười nói và coi nhau như những người bạn. Ba cháu còn lại với ba người phụ nữ kia, các cháu ở với mẹ, tôi vẫn thường xuyên thu xếp vào thăm các cháu. Gia đình các cháu vẫn quý mến tôi, mỗi lần tôi về thăm, thường được giữ ở lại tối thiểu vài ngày. Tôi cũng thỉnh thoảng đón các cháu ra Hà Nội gặp ông bà nội cùng chú thím, cũng như gặp hai bé lớn nhà tôi. Mỗi lần như vậy, các bé thường ở khoảng vài tháng rồi tôi lại đưa về ngoại trong miền Tây.
Về hoàn cảnh của tôi, hiện tôi đã trả hết nợ nần từ một năm trước, đang kinh doanh một nhà hàng ăn uống và một quán cầm đồ. Về mặt tình cảm cá nhân, tôi đang có mối quan hệ yêu đương với một cô gái kém tôi 18 tuổi ở gần nhà. Hiện bạn ấy giúp tôi khoản thu chi ở nhà hàng. Sau khi đọc rất kỹ các bình luận của quý độc giả trên bài viết của anh trai, lời đầu tiên tôi xin cầu thị lắng nghe tất cả các ý kiến dù là trái chiều. Và tôi xin có vài lời tâm sự như sau:
Thứ nhất, về những comment nói tôi là người vô trách nhiệm, thiếu đạo đức với vợ và hai con đầu: Xã hội này có những tiêu chuẩn riêng, những tiêu chuẩn đó được số đông thừa nhận rộng rãi và coi đó là khuôn mẫu đúng. Bất cứ tiêu chuẩn nào không theo mẫu thì đó là lệch chuẩn hoặc nếu có hơn một tiêu chuẩn mà chúng mâu thuẫn nhau sẽ bị coi là tiêu chuẩn kép. Tôi chưa bao giờ cổ xúy cho bất kỳ ai sống theo cách của mình. Tuy nhiên, tôi cho rằng tuy tôi có sai về mặt pháp luật khi đã vi phạm hôn nhân một vợ một chồng nhưng về mặt trách nhiệm, tôi chưa từng là người cha, người chồng vô trách nhiệm. Người từng là vợ hợp pháp duy nhất của tôi luôn thừa nhận với tôi điều này.
Xã hội các bạn đang sống là một xã hội rộng lớn với những quy chuẩn được thừa nhận rộng rãi bởi số đông. Còn "xã hội nhỏ" của những người như tôi, những người được tôi luyện bởi những quy tắc riêng dưới đáy của xã hội mà các bạn đang sống, chúng tôi cũng có những quy tắc rất riêng. Các bạn có thể nói rằng chúng tôi lệch chuẩn, nhưng đó là "xã hội" mà chúng tôi lựa chọn. Tôi cũng cho rằng không ai có thể thấu hiểu được ai nếu chưa từng rơi vào hoàn cảnh, bối cảnh mà người đó đang sống.
Thứ hai, với những người nói rằng tôi lừa lọc những người phụ nữ sau này sinh con với tôi: Tôi hoàn toàn không đồng ý với quan điểm này. Bởi lẽ, khi tôi ra ngoài giao lưu, tiếp khách hoặc những mối quan hệ làm ăn mà quen biết người phụ nữ nào đó, tôi luôn nói rõ mình đã có vợ con, thậm chí có nhiều hơn một vợ. Tôi chưa từng nói những lời nói dối kinh điển như: "anh đã có vợ nhưng cuộc sống gia đình không hạnh phúc...". Với tôi, nếu không phải cần sự lắt léo trong những mối quan hệ làm ăn, tôi luôn sống thẳng, sống đúng, chưa từng tô vẽ nên một người nào đó mà tôi muốn họ nhìn thấy. Hiện tại, ba người phụ nữ sau này từng có con với tôi vẫn giữ liên lạc với tôi. Dù không phải duy trì nói chuyện hàng ngày nhưng tôi tin rằng chúng tôi vẫn đang trong một mối quan hệ trân quý nhau, dù chuyện tình yêu trai gái hoàn toàn không còn nữa.
Cuối cùng, qua bài viết này của quý báo, tôi xin dành những lời biết ơn tới bố, mẹ - những người sinh ra tôi - đã luôn ủng hộ tôi vô điều kiện suốt những năm qua. Tôi cũng vô cùng biết ơn anh trai và chị dâu, những người luôn bên cạnh, động viên tôi những lúc khó khăn nhất. Tôi cũng xin cảm ơn vợ cũ và những người phụ nữ từng sinh con cho tôi, cảm ơn vì đã thấu hiểu và cảm thông cho tôi. Cuối cùng, xin cảm ơn các độc giả đã comment trên bài viết của anh trai tôi, qua những chia sẻ của độc giả, đã khiến cho nhân sinh quan của tôi ít nhiều có sự thay đổi. Tôi không dám hứa hẹn gì nhưng sẽ cố gắng sống sát nghĩa nhất với tiêu chuẩn của xã hội và sẽ là một công dân tốt, đóng góp phần nào vào sự phát triển của đất nước trong kỷ nguyên vươn mình này.
Tôi một thân một mình cãi lời bố mẹ, bỏ vào miền Nam lấy chồng. Lúc đầu thấy chồng vui vẻ, hoạt bát, nhà chồng cũng hòa đồng, tôi tưởng đó sẽ là nơi nương tựa bền lâu. Ai ngờ sự thật quá phũ phàng. Giờ tôi một mình trên đất Sài Gòn, không có bố mẹ, anh em hay bạn bè, người thân nào bên cạnh. Cả năm trời tôi trằn trọc suy nghĩ nên bỏ hay không vì đã có hai đứa con chung. Mấy năm nay tôi sống cùng mẹ chồng và chị chồng chưa lập gia đình. Cũng nhiều lần mâu thuẫn nhưng tôi đều nhịn vì mẹ chồng còn trông con giúp. Thế nhưng tất cả sự nhẫn nhịn đó dường như lại trở thành điểm yếu của tôi khi nhà chồng ngày càng lấn tới, đối xử ngày càng quá đáng.
Tất cả bộ mặt thật của nhà chồng phơi bày khi con của chị chồng mang về một khoản nợ vài tỷ đồng do đánh bạc. Trước đó, cháu từng lừa tiền gia đình, trộm vàng của con tôi nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ xấu về cháu. Từ lúc tôi lấy chồng và ở chung, mọi chi phí trong nhà đều do hai vợ chồng lo. Nói ngắn gọn là hai vợ chồng tôi nuôi chị chồng suốt hơn bốn năm. Trong thời gian đó, chị ấy luôn than với mẹ là lương thấp, không có tiền. Mẹ chồng nhiều lần còn yêu cầu chồng tôi mua đồ cho chị dùng. Tôi chưa từng than phiền hay để ý chuyện chi tiêu trong nhà, dù có thời gian tôi thất nghiệp, phải xoay xở đủ nghề để kiếm tiền nuôi cả mẹ chồng và chị chồng.
Khi chồng yêu cầu tôi thế chấp nhà vay tiền ngân hàng để trả nợ cho cháu, tôi cũng làm theo. Ai ngờ sau khi trả xong, cháu lại trở mặt, ăn nói hỗn láo. Quá uất ức, tôi đuổi cháu ra khỏi nhà. Đến nay đã sáu tháng kể từ ngày chái rời đi. Trong khoảng thời gian đó, có một hai lần tôi nói với các con về tấm gương xấu trong nhà và dạy con phải sống tử tế. Lần gần đây nhất, chồng còn dọa đánh tôi chỉ vì tôi nói những điều đó.
Sau một năm suy nghĩ, tôi quyết định làm đơn gửi ra tòa. Tôi nên sống cho bản thân và hai con thay vì cày lưng ra đi nuôi người dưng. Tôi nên thương cho bản thân và hai con thay vì để đỡ mang tiếng bỏ chồng mà phải sống với một gia đình tệ bạc. Tạo cho bản thân lối thoát vì suy nghĩ uất ức do nhà chồng lợi dụng, đối xử tệ cứ luẩn quẩn trong đầu tôi hàng ngày trong cả năm qua. Cứ tiếp tục thế này sẽ càng tệ nhưng nhiều khi thấy tội nghiệp hai đứa con nhỏ, gia đình tan vỡ rồi số phận con tôi sẽ ra sao, dạy nó thế nào được để nó thành người tốt. Nếu để con cho nhà chồng nuôi, tôi sợ con sẽ thành ra người tệ bạc như con của chị chồng.