Sáng nay, Cục Thống kê (GSO) công bố tình hình kinh tế ba tháng đầu năm. Kinh tế Việt Nam trong quý I khởi sắc, tăng 7,83% so với cùng kỳ năm trước. Đây cũng là mức tăng trưởng cao nhất trong 16 năm qua.
Khu vực công nghiệp và xây dựng – dịch vụ vẫn chiếm tỷ trọng cao nhất, lực đỡ cho nền kinh tế.
Trong đó, dịch vụ là nhóm đóng góp nhiều nhất vào giá trị tăng thêm của nền kinh tế, hơn 50,32%. Theo Cục Thống kê, nhu cầu tiêu dùng vào dịp Tết Nguyên đán và số lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng cao góp phần cho tăng trưởng của ngành thương mại và dịch vụ đạt mức khá cao. Nhờ đó, giá trị tăng thêm khu vực này tăng 8,18% so với năm trước.
Công nghiệp và xây dựng duy trì xu hướng tăng trưởng tích cực, hoạt động xây khởi sắc nhờ đẩy mạnh vốn đầu tư công. Giá trị tăng thêm toàn ngành công nghiệp 3 tháng tăng 9,01%, trong đó công nghiệp chế biến, chế tạo là động lực tăng trưởng với tốc độ tăng 9,73%.
Tương tự, khu vực nông, lâm nghiệp và thủy sản tăng trưởng ổn định. Giá trị tăng thêm khu vực này trong quý đầu năm tăng 3,36%.
Về cơ cấu nền kinh tế, khu vực nông, lâm nghiệp và thủy sản chiếm tỷ trọng 10,89%; công nghiệp và xây dựng là 37,15%; còn dịch vụ 43,45%. Cơ cấu này tương đồng với cùng kỳ năm ngoái.
Quý I cũng chứng kiến hoạt động xuất nhập khẩu hàng hóa nhộn nhịp, đạt hơn 249,5 tỷ USD. Mức này tăng 23% so với cùng kỳ năm ngoái, trong đó xuất khẩu thêm 19,1%, nhập khẩu 27%. Cán cân thương mại hàng hóa quay lại nhập siêu 3,64 tỷ USD.
Ba tháng đầu năm, cả nước có 96.000 doanh nghiệp đăng ký thành lập mới và quay trở lại hoạt động, tăng 31,7% so với cùng kỳ năm trước. Như vậy, mỗi tháng có hơn 32.000 doanh nghiệp thành lập mới, quay lại hoạt động.
Tuy nhiên, doanh nghiệp đóng cửa, giải thể vẫn tăng mạnh. Bình quân một tháng có 30.600 doanh nghiệp rút lui khỏi thị trường. Tổng số vốn đăng ký bổ sung vào nền kinh tế trong quý I/2026 là hơn 1,3 triệu tỷ đồng, giảm 5,1% so với cùng kỳ năm 2025.
* Tiếp tục cập nhật
Phương Dung
Nguồn: https://vnexpress.net/gdp-quy-i-tang-7-83-5058417.html
Kinh Doanh
Bảng xếp hạng thu ngân sách Đà Nẵng: Có phường hơn 13.400 tỉ đồng, có xã chỉ hơn 300 triệu đồng

Theo báo cáo tại Hội nghị Thành ủy Đà Nẵng mới đây, trong 6 tháng đầu năm 2026 có một phường tại Đà Nẵng bất ngờ có số thu vượt chỉ tiêu cả năm tới hơn 235%.
Theo đó, thu ngân sách tại phường Hải Vân dẫn đầu toàn thành phố, lũy kế trong 6 tháng năm 2026 lên tới 13.484 tỉ đồng, bỏ xa các phường, xã phía sau. Đứng thứ hai là xã Núi Thành với hơn 6.399 tỉ đồng.
Trong top 10 địa phương có số thu ngân sách cao nhất trong 6 tháng đầu năm có 9 phường thuộc Đà Nẵng cũ.
"Câu lạc bộ thu hơn 1.000 tỉ" gồm phường Hòa Cường đạt hơn 4.066 tỉ đồng, phường Liên Chiểu đạt hơn 3.498 tỉ đồng, phường Ngũ Hành Sơn đạt hơn 3.066 tỉ đồng, phường Hải Châu đạt hơn 2.635 tỉ đồng, phường An Hải thu hơn 1.186 tỉ đồng, phường Thanh Khê thu hơn 1.165 tỉ đồng.
Trong khi đó, nhiều xã miền núi phía tây Đà Nẵng có quy mô thu ngân sách rất thấp. Nhiều xã thu ngân sách dưới 1 tỉ đồng như xã Trà Giáp với khoảng 316 triệu đồng, xã Trà Vân khoảng 392 triệu đồng, xã Đắk Pring khoảng 522 triệu đồng, xã Phước Thành khoảng 540 triệu đồng, xã La Êê khoảng 649 triệu đồng.
Trao đổi với Báo điện tử Tuổi Trẻ, ông Nguyễn Thúc Dũng, Chủ tịch UBND phường Hải Vân, cho biết dự toán nguồn thu ngân sách tại phường là 5.721 tỉ đồng.
Tuy nhiên, trong 6 tháng đầu năm nguồn thu tăng đột biến lên tới hơn 235% chỉ tiêu cả năm là nhờ nguồn thu tiền sử dụng đất. Trong đó chỉ riêng từ dự án Làng Vân đã hơn 12.269 tỉ đồng.
Theo ông Dũng, thời gian sắp tới, trên địa bàn phường sẽ có một số dự án lớn đang vướng mắc về đất đai được tháo gỡ như dự án Golden Hills City được kỳ vọng sẽ tiếp tục tạo "cú huých" về nguồn thu ngân sách.
Trong dài hạn, phường kỳ vọng các dự án thương mại dịch vụ như Làng Vân và cảng Liên Chiểu sẽ là nguồn thu lớn tại địa phương.
"Không tính các nguồn thu đột biến thì hiện nay trong cơ cấu nguồn thu của phường chúng tôi có 62% đến từ công nghiệp và 36% đến từ thương mại, dịch vụ và hơn 1% đến từ lâm nghiệp, trồng rừng.
Các nguồn thu này ổn định và bền vững. tuy nhiên, các nguồn thu ngân sách lớn và đột biến từ đất giúp địa phương có thêm nguồn lực đầu tư phát triển, chăm lo đời sống người dân" - ông Dũng nói.
Mức thu ngân sách 6 tháng đầu năm giữa địa phương đứng đầu và cuối bảng chênh nhau quá lớn tại Đà Nẵng phản ánh rõ sự khác biệt về điều kiện phát triển kinh tế sau khi Đà Nẵng mở rộng, trở thành thành phố rộng thứ hai của cả nước.
Các địa phương dẫn đầu đều là những nơi tập trung cảng biển, khu công nghiệp, trung tâm thương mại hoặc có nguồn thu lớn từ đất đai, doanh nghiệp. Trong khi đó, các xã miền núi chủ yếu dựa vào sản xuất nông - lâm nghiệp, dân số ít và gần như không có các nguồn thu lớn từ công nghiệp, dịch vụ.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ
Kinh Doanh
Các nước thu tiền bản quyền âm nhạc từ quán cà phê, nhà hàng khác Việt Nam ra sao?

Theo quy định của Luật Sở hữu trí tuệ, quán cà phê và nhà hàng phải trả tiền bản quyền khi sử dụng các tác phẩm âm nhạc cho mục đích kinh doanh và thương mại. Nhiều chủ quán cho rằng họ đã trả tiền mua đĩa CD hoặc gói thuê bao, nên việc thu thêm tiền là "vô lý".
Tuy nhiên, các chuyên gia trong ngành phân tích bản chất của hai khoản tiền này là trả cho hai quyền khác nhau. Công ước Berne về bảo hộ các tác phẩm văn học và nghệ thuật - điều ước quốc tế có hơn 180 quốc gia là thành viên, trong đó có Việt Nam - quy định tác giả có toàn quyền cho phép trình diễn công cộng tác phẩm của mình bằng bất kỳ phương tiện hoặc kỹ thuật nào. Trên cơ sở đó, pháp luật của nhiều quốc gia đều bảo hộ quyền của tác giả và chủ sở hữu với việc sử dụng âm nhạc trong hoạt động kinh doanh.
Tại Việt Nam, theo Điều 20 Luật Sở hữu trí tuệ, việc biểu diễn tác phẩm trước công chúng và việc truyền đạt tác phẩm đến công chúng bằng phương tiện hữu tuyến, vô tuyến, mạng thông tin điện tử hoặc bất kỳ phương tiện kỹ thuật nào khác đều là quyền tài sản của chủ sở hữu.
Theo đó, việc sử dụng âm nhạc để nhiều người cùng thưởng thức tại cơ sở kinh doanh (quán cà phê, nhà hàng) thuộc phạm vi quyền tài sản được pháp luật bảo hộ. Vì vậy, việc mua đĩa CD, đĩa than, USB chứa nhạc hoặc trả phí Spotify, Apple Music, YouTube Music chỉ giúp người dùng có quyền sở hữu bản sao hoặc được nghe nhạc cho mục đích cá nhân. Khi quán cà phê hay nhà hàng phát nhạc để phục vụ khách, chủ cơ sở vẫn phải xin phép và trả tiền bản quyền cho chủ sở hữu hoặc tổ chức đại diện.
Nhiều nền tảng phát nhạc trực tuyến đều quy định rõ trong điều khoản và điều kiện rằng dịch vụ chỉ được sử dụng cho mục đích cá nhân, phi thương mại. Tài khoản mà người dùng trả phí hằng tháng chỉ cho phép nghe riêng tư, không quảng cáo, tải về để nghe ngoại tuyến hoặc sử dụng thêm các tính năng nâng cao. Các nền tảng đều nêu rõ người dùng không có quyền mở nhạc tại quán cà phê, nhà hàng, cửa hàng, phòng gym, trường học hoặc tại các sự kiện có yếu tố kinh doanh.
Nói cách khác, khoản tiền mua nhạc và khoản tiền bản quyền không phải là "thu hai lần" cho cùng một quyền, mà là chi trả cho hai quyền khai thác khác nhau đối với cùng một tác phẩm âm nhạc. Bảng dưới đây minh họa cụ thể hai quyền của một tác phẩm.
Khoản tiền
Trả cho ai?
Đổi lại được gì?
Tiền mua CD, đĩa than, USB nhạc hoặc thuê bao Spotify, Apple Music, YouTube Music...
Nhà sản xuất đĩa hoặc nền tảng âm nhạc
Quyền nghe cá nhân theo điều kiện sử dụng của sản phẩm hoặc dịch vụ.
Tiền bản quyền khi mở nhạc trong quán cà phê, nhà hàng
Tác giả, nhạc sĩ, người biểu diễn, nhà sản xuất bản ghi (thông qua chủ sở hữu hoặc tổ chức đại diện)
Quyền sử dụng âm nhạc trong hoạt động kinh doanh, tức truyền đạt hoặc phát nhạc cho công chúng.
Không chỉ ở Việt Nam, thu tiền bản quyền âm nhạc là thông lệ phổ biến trên thế giới. Tuy nhiên, cách xác định mức thu của Việt Nam khá đặc thù, khi lấy diện tích kinh doanh làm căn cứ chính. Theo quy định của Nghị định 17/2023 và được sửa đổi, bổ sung bởi Nghị định 134/2026, tiền bản quyền âm nhạc phải nộp được xác định theo công thức tổng quát sau:
Trong đó, hệ số điều chỉnh được tính theo phương pháp lũy tiến từng phần dựa trên diện tích thực tế (m2) của cơ sở kinh doanh. Ngoài ra, Việt Nam còn áp dụng mức phí khác nhau tùy theo phân loại đô thị (Hà Nội, TP HCM trả 100%, các đô thị loại thấp hơn được chiết khấu từ 20-90%). Mức trần tiền bản quyền mỗi năm sẽ bằng 8 lần lương cơ sở, tương đương 20,24 triệu đồng.
Hàn Quốc là một trong những nước có cơ chế gần giống Việt Nam khi mức phí đối với quán cà phê và nhà hàng được xác định theo diện tích được cấp phép kinh doanh (licensed business area). Theo biểu phí do Ủy ban Bản quyền Hàn Quốc (KCC) công bố, các hàng quán có diện tích 50 m2 đến dưới 100 m2 sẽ đóng 4.000 won một tháng (khoảng 818.000 đồng một năm); mức phí lớn nhất dành cho cơ sở có diện tích từ 1.000 m2 trở lên là 20.000 won một tháng (gần 4,1 triệu đồng một năm).
Ngoài ra, biểu phí còn quy định khu vực nông thôn được áp dụng mức thấp hơn một bậc và hàng quán dưới 50 m² được miễn nộp. Nước này không quy định mức trần như Việt Nam.
Tuy nhiên, nhiều quốc gia không chọn cách tính dựa trên diện tích. Các nước đưa ra nhiều cách tiếp cận khác nhau trong việc xác định mức phí bản quyền âm nhạc đối với nhà hàng và quán cà phê. Nhiều quốc gia áp dụng các biến số linh hoạt như sức chứa chỗ ngồi, cấu trúc loa phát hay số ngày hoạt động để tạo ra những công thức "may đo" sát với hiệu suất thương mại thực tế.
Tại Mỹ, điểm đặc biệt là thị trường bản quyền bị phân chia bởi nhiều tổ chức quản lý quyền biểu diễn khác nhau (gọi tắt là các PRO như ASCAP, BMI, SESAC). Điều này khiến các chủ quán thường phải mua đồng thời giấy phép của nhiều bên mới có thể phát nhạc một cách hợp pháp mà không sợ sót bài. Trong khi đó, mỗi PRO lại có một biểu phí và công thức tính tiền bản quyền riêng.
Hiệp hội Nhà soạn nhạc, Tác giả và Nhà xuất bản Mỹ (ASCAP) áp dụng cơ chế cấp phép hằng năm với các nhà hàng và quán cà phê phát nhạc nền. Mức phí được xác định chủ yếu dựa trên sức chứa tối đa của cơ sở (occupancy). Mỗi cơ sở được áp dụng một mức phí trên mỗi khách (rate per occupant) dành cho hình thức phát nhạc ghi âm (recorded background music), sau đó nhân với sức chứa để xác định phí giấy phép hằng năm.
Trường hợp cơ sở không có sức chứa do cơ quan có thẩm quyền xác định, ASCAP hướng dẫn quy đổi từ diện tích mặt bằng theo công thức 1 người cho mỗi 20 feet vuông (khoảng 1 người cho 1,86 m2). Theo đó, quán càng có sức chứa lớn, phí bản quyền phải trả càng cao, nhưng tiêu chí cốt lõi là sức chứa, không phải diện tích.
Tại Anh, thủ tục đã được đơn giản hóa tối đa khi gom tất cả loại bản quyền về một đầu mối duy nhất gọi là giấy phép TheMusicLicence. Biểu phí tiền bản quyền mỗi năm = mức phí cố định theo diện tích quán + tiền tính thêm theo số lượng loa tại cơ sở. Với cơ chế tính này, diện tích quán càng rộng, mức phí cố định càng cao. Cụ thể, mức phí sàn cho một hàng quán quy mô dưới 400 m2 là 195,4 bảng Anh một năm (hơn 6,8 triệu đồng), tăng dần theo các bậc diện tích. Tuy nhiên, đây chưa phải con số cuối cùng.
Giả sử hai quán có cùng diện tích tại Lon Don (Anh), số tiền bản quyền âm nhạc phải trả sẽ khác nhau nếu một quán chỉ treo 2 chiếc loa nhỏ ở góc tường, còn quán kia đầu tư hệ thống âm thanh vòm tới 10 chiếc loa công suất lớn. Ngoài ra, công thức cũng tích hợp mức phạt nặng lên đến 50% nếu phát hiện cơ sở phát nhạc "chui" trước khi đăng ký giấy phép.
Với Singapore, cách xác định phí của Hiệp hội Bảo vệ Quyền tác giả Âm nhạc (COMPASS) là ví dụ điển hình cho cơ chế lũy thoái dựa trên số lượng ghế ngồi thực tế. Trái ngược hoàn toàn với việc cào bằng đơn giá, công thức của Singapore được thiết lập theo nguyên lý số lượng ghế của quán càng nhiều, đơn giá bản quyền trên mỗi ghế lại càng giảm dần.
Nếu quán chỉ sử dụng nhạc nền thuần túy, 40 chiếc ghế đầu tiên sẽ bị áp mức phí cao nhất là 8,23 SGD một ghế mỗi năm; 40 chiếc ghế tiếp theo giảm xuống còn 4,70 một ghế mỗi năm và từ chiếc ghế thứ 81 trở đi, đơn giá chỉ còn 2,35 SGD một ghế mỗi năm. Ngoài ra, để tính toán tổng chi phí cuối cùng, Singapore còn áp dụng phép cộng gộp với các khoản phụ thu tính theo kích thước phần cứng, cụ thể là thu thêm khoảng 45,83 SGD cho mỗi inch đường chéo của các màn hình được lắp đặt trong không gian quán. Tiền bản quyền hàng năm phải chịu tối thiểu là 275 SGD (gần 5,6 triệu đồng).
Tại Thái Lan, các bên thu tiền bản quyền âm nhạc cũng rất đa dạng. Một trong các tổ chức quản lý quyền tại Thái Lan là MPC Music, chọn cách tiếp cận dựa trên hiệu suất khai thác chỗ ngồi thực tế. Theo đó, số tiền chủ nhà hàng có phục vụ đồ uống có cồn, bar, pub, lounge... phải trả mỗi năm được quy định bằng các mức khoán cố định theo từng hạng, bắt đầu từ mức sàn thấp nhất là 18.000 THB (khoảng 14,2 triệu đồng) cho quán hạng F (dưới 20 ghế) và chạm mốc trần là 85.500 THB (khoảng 67,6 triệu đồng) cho quán hạng A (201 ghế trở lên).
Tuy nhiên, mức phí tính theo số ghế này mới chỉ là "vé thông hành" cho kho nhạc của MPC Music. Nếu muốn phát thêm các bài hát độc quyền từ các hãng đĩa tư nhân lớn khác, chủ quán bắt buộc chi trả thêm các gói danh mục (catalog) độc lập theo từng năm.
Tin Gốc: Vnexpress

Ông Trần Báu Hà, Phó Chủ tịch Thường trực UBND tỉnh Hà Tĩnh, mới đây ký ban hành quyết định về việc giám sát tài chính đặc biệt đối với Công ty TNHH Một thành viên xổ số kiến thiết Hà Tĩnh.
Theo quyết định, thời gian thực hiện giám sát kéo dài đến khi doanh nghiệp này được sắp xếp chuyển giao quyền đại diện chủ sở hữu vốn nhà nước về Công ty TNHH Một thành viên xổ số điện toán Việt Nam (Vietlott).
Việc thực hiện giám sát tài chính đặc biệt xuất phát từ 2 lý do. Thứ nhất, kết quả kinh doanh của doanh nghiệp thua lỗ liên tiếp trong các năm 2024 và 2025, đồng thời lỗ lũy kế lớn hơn 50% số vốn đầu tư của chủ sở hữu, có dấu hiệu mất an toàn tài chính.
Thứ hai, Công ty TNHH Một thành viên xổ số kiến thiết Hà Tĩnh thuộc Công ty xổ số kiến thiết khu vực miền Bắc và đang trong thời gian chờ quyết định của cấp có thẩm quyền để chuyển giao quyền đại diện chủ sở hữu vốn nhà nước về Vietlott theo ý kiến chỉ đạo của Phó Thủ tướng Chính phủ và hướng dẫn của Bộ Tài chính.
UBND tỉnh Hà Tĩnh giao Sở Tài chính chủ trì, phối hợp với các sở, ngành gồm: Nội vụ, Tư pháp, Thanh tra tỉnh, Công an tỉnh, Thuế tỉnh cùng các đơn vị liên quan triển khai đầy đủ nội dung, kế hoạch và quy trình giám sát tài chính đặc biệt theo quy định.
Không phải lần đầu doanh nghiệp này bị đưa vào diện giám sát tài chính đặc biệt. Năm 2024, UBND tỉnh Hà Tĩnh cũng ban hành quyết định tương tự sau khi tổng lỗ lũy kế đến cuối năm 2023 vượt 50% vốn đầu tư của chủ sở hữu.
Thời điểm đó, lãnh đạo Công ty TNHH Một thành viên xổ số kiến thiết Hà Tĩnh cho biết doanh nghiệp từng nhiều lần bị giám sát tài chính đặc biệt. Theo lý giải của doanh nghiệp, nguyên nhân thua lỗ là số lượng khách hàng trúng thưởng lớn khiến chi phí trả thưởng tăng cao.
Tin Gốc: Dân Trí

