Theo thông tư hướng dẫn, chương trình hỗ trợ thuốc miễn phí được thực hiện trên cơ sở thỏa thuận giữa cơ sở kinh doanh dược và cơ sở khám bệnh, chữa bệnh.
Đây là hoạt động hỗ trợ tự nguyện theo khả năng của doanh nghiệp dược, không phải nghĩa vụ bảo đảm toàn bộ thuốc điều trị cho người bệnh.
Đồng thời quy định việc hỗ trợ thuốc phải bảo đảm nguyên tắc không thu tiền, không kèm điều kiện thương mại ràng buộc người bệnh và không được tác động đến việc lựa chọn phương pháp điều trị hay chỉ định sử dụng thuốc của bác sĩ.
Thuốc được hỗ trợ phải là thuốc lưu hành hợp pháp tại Việt Nam. Việc chỉ định và kê đơn phải phù hợp với tờ hướng dẫn sử dụng thuốc đã được Bộ Y tế phê duyệt, hướng dẫn chẩn đoán điều trị của Bộ Y tế, hướng dẫn điều trị của bệnh viện hoặc Dược thư Quốc gia.
Thông tư cũng nêu rõ chỉ các cơ sở khám bệnh, chữa bệnh có phạm vi hoạt động chuyên môn phù hợp với chỉ định của thuốc mới được triển khai chương trình hỗ trợ thuốc miễn phí.
Đối tượng được hỗ trợ là người bệnh đã được chẩn đoán xác định bệnh, có chỉ định sử dụng thuốc phù hợp và tự nguyện tham gia chương trình.
Bộ Y tế khuyến khích ưu tiên hỗ trợ cho các nhóm yếu thế như người có công với cách mạng, hộ nghèo, cận nghèo, người dân tộc thiểu số, người cao tuổi, người khuyết tật, trẻ em, học sinh, sinh viên, người hưởng trợ cấp xã hội, người lao động có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn hoặc bệnh nhân có bảo hiểm y tế nhưng vẫn chịu gánh nặng chi phí lớn.
Quỹ Bảo hiểm y tế không thanh toán đối với phần thuốc miễn phí đã được hỗ trợ cho người bệnh có thẻ bảo hiểm y tế.
Thông tư yêu cầu cơ sở kinh doanh dược và cơ sở khám bệnh, chữa bệnh phải ký văn bản thỏa thuận thực hiện chương trình hỗ trợ thuốc miễn phí.
Văn bản này phải thể hiện đầy đủ các nội dung như: thông tin thuốc hỗ trợ, số lượng thuốc, hình thức hỗ trợ, đối tượng sử dụng, thời gian triển khai, quyền và nghĩa vụ của các bên cũng như phương án bảo đảm quyền lợi cho người bệnh khi chương trình kết thúc. Các bên có thể bổ sung thêm các nội dung khác nhưng không được trái quy định pháp luật.
Để tránh thất thoát, lạm dụng hoặc sử dụng sai mục đích, Bộ Y tế quy định thuốc thuộc chương trình hỗ trợ miễn phí phải được bảo quản, lưu trữ riêng và có ký hiệu nhận biết.
Trong hồ sơ bệnh án hoặc đơn thuốc cũng phải ghi rõ thuốc được cấp từ chương trình hỗ trợ thuốc miễn phí.
Việc tiêu hủy thuốc hết hạn, thuốc hỏng hoặc thuốc người bệnh trả lại phải tuân thủ đúng quy định của pháp luật về dược.
Trách nhiệm và kinh phí tiêu hủy phải được xác định rõ trong văn bản thỏa thuận giữa doanh nghiệp dược và bệnh viện.
Thông tư đồng thời yêu cầu cơ sở kinh doanh dược bảo đảm nguồn gốc hợp pháp và chất lượng thuốc; còn cơ sở khám bệnh, chữa bệnh phải bảo đảm việc quản lý, cấp phát công bằng, minh bạch và hiệu quả.
Theo thông tư, các cơ sở khám bệnh, chữa bệnh triển khai chương trình hỗ trợ thuốc miễn phí phải công khai thông tin chương trình trên website hoặc tại cơ sở khám chữa bệnh để người dân biết.
Đồng thời bệnh viện phải xây dựng quy trình nội bộ nhằm bảo đảm sử dụng thuốc an toàn, hiệu quả, tránh lạm dụng và lãng phí.
Cơ sở khám chữa bệnh cũng có trách nhiệm tư vấn đầy đủ cho người bệnh về phác đồ điều trị, hiệu quả thuốc, tác dụng không mong muốn, chi phí thuốc trong phác đồ cũng như quyền lợi khi tham gia chương trình hỗ trợ.
Căn cứ vào số lượng thuốc được hỗ trợ, bệnh viện phải xây dựng kế hoạch cấp phát phù hợp với nhu cầu điều trị thực tế.
Thông tư nêu rõ cơ sở kinh doanh dược không được sử dụng chương trình hỗ trợ thuốc miễn phí để quảng cáo, tiếp thị, khuyến mại cho bệnh viện hoặc người bệnh. Doanh nghiệp cũng không được lợi dụng hoạt động hỗ trợ thuốc nhằm tạo lợi thế cạnh tranh trái quy định pháp luật trong hoạt động cung ứng thuốc.
Đối với các chương trình hỗ trợ thuốc miễn phí đã được Bộ trưởng Bộ Y tế phê duyệt trước khi thông tư có hiệu lực và vẫn còn thời hạn triển khai, sẽ được tiếp tục thực hiện đến hết thời hạn đã được phê duyệt.
Từ ngày thông tư có hiệu lực, các chương trình này phải áp dụng các quy định mới liên quan đến quản lý sử dụng thuốc, báo cáo, lưu trữ hồ sơ và trách nhiệm thực hiện.
Trong trường hợp muốn thay đổi đơn vị triển khai hoặc tăng thêm số lượng thuốc hỗ trợ, các bên phải báo cáo Bộ Y tế xem xét giải quyết, đồng thời bảo đảm người bệnh không bị gián đoạn điều trị.
Ngày 14-4, tại Bệnh viện Quân y 175 đã diễn ra hội thảo khoa học "Thay lại khớp háng nhân tạo: Cập nhật kiến thức toàn diện" với sự tham gia của các chuyên gia hàng đầu đến từ Hoa Kỳ cùng hơn 200 bác sĩ, điều dưỡng, kỹ thuật viên đến từ các bệnh viện, cơ sở y tế trên cả nước.
Hội thảo do bệnh viện phối hợp cùng Tổ chức Operation Walk Chicago (OWC, Hoa Kỳ) tổ chức, nằm trong khuôn khổ chương trình phẫu thuật thay khớp háng nhân đạo năm 2026.
Năm 2018, chị Thúy Liễu (38 tuổi) mắc bệnh Pemphigus (bệnh tự miễn mạn tính) buộc phải điều trị bằng corticoid suốt đời. Việc dùng corticoid liều cao thời gian đầu dẫn đến hoại tử hai bên chỏm xương đùi.
Năm 2019, dù mới ở tuổi 30, những cơn đau khớp dữ dội khiến chị không thể nhấc nổi bước chân, mọi sinh hoạt phụ thuộc xe lăn. Công việc phải gián đoạn, kinh tế gia đình trông cậy vào chồng.
Cuối năm 2023 khi đoàn bác sĩ Operation Walk Chicago về Đồng Tháp mổ từ thiện, giúp chị thay khớp háng phải (bên tổn thương nặng hơn). Năm 2024, qua chương trình chị tiếp tục đến TP mổ thay khớp háng bên trái miễn phí.
Sau hai cuộc mổ, chị không còn đau nhức, đi lại bình thường, tự chăm sóc gia đình và trở lại đứng lớp dạy học trò 8 tiếng mỗi ngày, cuộc sống đã sang trang mới.
Chị Liễu là 1 trong hơn 200 bệnh nhân có hoàn cảnh khó khăn được phẫu thuật thay khớp háng miễn phí từ chương trình phẫu thuật nhân đạo sau 5 lần tổ chức.
Thiếu tướng Trần Quốc Việt - Giám đốc Bệnh viện Quân y 175 - cho hay sự hợp tác với OWC không chỉ mang lại hiệu quả thiết thực trong điều trị mà còn có ý nghĩa sâu sắc về mặt nhân văn, góp phần cải thiện chất lượng cuộc sống cho người bệnh, đồng thời thúc đẩy phát triển chuyên môn và hội nhập quốc tế của bệnh viện.
Hình ảnh những bệnh nhân có thể đứng dậy, bước đi và mỉm cười sau phẫu thuật chính là động lực lớn nhất để các y bác sĩ tiếp tục duy trì và phát triển chương trình đầy ý nghĩa này.
Đây cũng là minh chứng cho định hướng phát triển của bệnh viện trong việc đẩy mạnh hợp tác quốc tế, nâng cao chất lượng nguồn nhân lực và từng bước tiếp cận các tiêu chuẩn y học tiên tiến trên thế giới, hướng tới mục tiêu phục vụ người bệnh ngày càng tốt hơn.
Bệnh viện Quân y 175 tiếp tục khẳng định vai trò là quần thể y học quân sự chuyên sâu, hiện đại, hướng tới tầm khu vực và quốc tế, đồng thời đẩy mạnh hợp tác quốc tế, đào tạo và chuyển giao kỹ thuật, hướng tới mục tiêu nâng cao chất lượng khám chữa bệnh, phục vụ người bệnh ngày càng tốt hơn.
Năm 2026, từ ngày 9 đến 15-4, đoàn chuyên gia của Tổ chức OWC đã một lần nữa trở lại bệnh viện, tiếp tục đồng hành trong chương trình phẫu thuật thay khớp háng nhân đạo cho gần 40 bệnh nhân có hoàn cảnh khó khăn.
Phát biểu tại sự kiện ra mắt, bác sĩ (BS) CKI Trần Thị Minh Nguyệt, Viện trưởng Viện Nghiên cứu Dinh dưỡng TP.HCM, nêu thực trạng: Chúng ta đang sống trong một thời đại mà việc tiếp cận thông tin sức khỏe trở nên quá dễ dàng. Người dân đang đối mặt với nhiều kinh nghiệm truyền miệng chưa được kiểm chứng hay những trào lưu dinh dưỡng phản khoa học trên mạng xã hội. Mỗi ngày, có rất nhiều video clip của rất nhiều người tự xưng là bác sĩ - chưa được xác thực - mà người dân không có công cụ, cơ sở gì để kiểm chứng. Việc tiếp cận nhiều thông tin là một thuận lợi, song không đồng nghĩa chúng ta sẽ hiểu đúng các thông tin đó. Do vậy, điều cấp thiết hiện nay là xây dựng một "màng lọc" khoa học, một nguồn tham chiếu tin cậy để cộng đồng có thể hiểu đúng và áp dụng đúng.
Xuất phát từ thực tế đó, Hội đồng Dinh dưỡng khoa học ứng dụng quy tụ đội ngũ gần 20 chuyên gia là các phó giáo sư, tiến sĩ, bác sĩ uy tín trong lĩnh vực dinh dưỡng, giàu kinh nghiệm công tác tại các bệnh viện và cơ sở y tế lớn trên cả nước được thành lập với mong muốn xây dựng một diễn đàn khoa học chính thống, khách quan, sử dụng nền tảng y học chứng cứ để thẩm định các xu hướng dinh dưỡng, giúp cộng đồng phân biệt rõ ràng giữa kiến thức khoa học và tin đồn thiếu căn cứ.
"Một nghiên cứu năm 2026 trên hơn 3.500 người Việt có trình độ đại học trở lên cho kết quả 85,5% có thể tìm kiếm thông tin sức khỏe trực tuyến, nhưng 67,3% chưa đủ năng lực đánh giá và áp dụng chính xác vào thực tế. Tình trạng này đặc biệt rõ ở nhóm phụ huynh - những người có nhu cầu tìm hiểu dinh dưỡng cao. Theo khảo sát Vietnam Digital Mom 2025, có đến 64% bà mẹ thường xuyên đọc blog, website nuôi con, 68% tin vào "review online" và 47% tham khảo các hội nhóm mạng xã hội. Điều này phản ánh sức mạnh truyền thông số, song cũng là khởi đầu của nhiều trào lưu dinh dưỡng phi khoa học hoặc chưa kiểm chứng, ảnh hưởng đến sự phát triển của trẻ", BS Nguyệt dẫn chứng.
Như được "bắt trúng mạch", rất nhiều bà mẹ có mặt tại sự kiện thừa nhận mình từng là "nạn nhân" của rất nhiều thông tin, lời khuyên nuôi con trên mạng. Người dẫn chương trình Liêu Hà Trinh chia sẻ: Khi sinh bé đầu tiên, cô đã được trực tiếp Th.S-BS CKII Phạm Công Luận đưa lời khuyên "sữa mẹ là nguồn dinh dưỡng tốt nhất cho trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ, đặc biệt trong 6 tháng đầu đời". Tuy nhiên, vì công việc bận rộn, Liêu Hà Trinh nhanh chóng bị mất sữa và chỉ có thể cho bé uống sữa mẹ vài tháng đầu. Sau đó, giữa hàng ngàn loại sữa công thức nhập khẩu trên thị trường cùng các loại thuốc bổ sung sức đề kháng, mong con "hay ăn, chóng lớn", bà mẹ trẻ đã phải "ôm" hết các sản phẩm đến gặp bác sĩ để nhờ tư vấn.
Đồng cảm, bà mẹ 3 con Phương Trinh Jolie cũng kể bản thân bị mất sữa sớm và cho con dùng sữa công thức từ tháng thứ 3. Nhận thấy con sinh mổ, sức đề kháng yếu hơn bé sinh thường, cô đã "nằm vùng" ở rất nhiều trang tư vấn trên mạng xã hội, xem review và mua rất nhiều sản phẩm hỗ trợ tăng đề kháng cho con, đặc biệt là sữa. Thực tế, em bé nhà Phương Trinh Jolie sau khi sử dụng sản phẩm bổ sung đúng là có khỏe hơn và ít bệnh vặt hơn thật. Tuy nhiên, điều này khiến "mẹ bỉm" hoang mang, không biết những trường hợp tăng nhanh như vậy nghĩa là thế nào, có thực chất con đã tăng được sức đề kháng hay không.
Tại Hội thảo "Tiêu hóa và Miễn dịch" trong khuôn khổ sự kiện, tất cả các băn khoăn, thắc mắc, câu hỏi của các "mẹ bỉm" đã được "siêu Hội đồng" gồm Th.S-BS CKII Phạm Công Luận; TTƯT- BS Trương Hữu Khanh; TTƯT- BS Đặng Thị Kim Huyên, PGS-TS-BS Lê Thị Minh Hương; TS-BS Lưu Thị Mỹ Thục giải đáp một cách đầy khoa học và dễ hiểu.
Sau khi lắng nghe nhiều thắc mắc của các "mẹ bỉm", BS Trương Hữu Khanh nhận xét: Xu hướng các bà mẹ hiện nay đang quá lo lắng với việc con nhỏ dễ bị ốm và lựa chọn thực phẩm bổ sung để bé đủ dinh dưỡng (đủ theo khái niệm của mẹ). Theo BS Khanh, trẻ nhỏ dễ ốm là chuyện rất bình thường và một đứa trẻ không hoàn hảo về miễn dịch khi thiếu đi một vài vi chất cũng là rất bình thường. Quan trọng nhất là các bà mẹ phải có được kênh thông tin chuẩn xác để tìm hiểu một cách chuẩn y khoa về dinh dưỡng cho con theo từng đặc điểm cơ thể riêng của đứa trẻ.
"Một số bà mẹ mua thuốc cho con uống, thấy con tăng cân, ít bệnh hơn thì có thể là may mắn thuốc đó cung cấp đúng vi chất mà bé đang thiếu. Nhưng đó chỉ là hên xui. Theo tôi, các phụ huynh đừng quá căng thẳng bây giờ mình phải chọn cái gì, loại nào, lo đi hỏi bác sĩ nhưng rồi lại gặp luôn ông "họa sĩ" vẽ vẽ một hồi là ba mẹ tối sầm mặt lại ngay, thấy ghê quá. Gặp đúng được bác sĩ thì chúng ta sẽ bình tĩnh hơn nhiều trong việc lựa chọn các sản phẩm và chăm sóc con", BS Trương Hữu Khanh ví von.
Lắng nghe các bác sĩ chuyên khoa nhi và dinh dưỡng chia sẻ, PGS-TS Nguyễn Lân Hiếu, thành viên Hội đồng Dinh dưỡng khoa học ứng dụng - bày tỏ vô cùng tâm đắc. Là bác sĩ chuyên khoa tim mạch, BS Nguyễn Lân Hiếu cũng từng xử lý nhiều ca bệnh nhi mắc bệnh tim và cha mẹ chỉ nghe quảng cáo sản phẩm chỗ này chỗ kia rồi cho con uống thuốc với hy vọng hệ miễn dịch sẽ lập tức mạnh lên. Bên cạnh đó, thực trạng hiện nay là phụ huynh hay chạy theo quảng cáo, chú trọng việc con uống sữa xong tăng được bao nhiêu cân, bao nhiêu lạng một tháng. Ngày càng nhiều bệnh nhân trẻ dưới 30 tuổi bị nhồi máu cơ tim do béo phì - hệ quả từ chế độ ăn uống, chăm sóc sai từ nhỏ.
Do đó, BS Nguyễn Lân Hiếu khuyến cáo phụ huynh nên dựa vào các nghiên cứu khoa học bài bản, được công bố rộng rãi trên các tạp chí lớn để chọn lựa sản phẩm. Quan trọng nhất, khi phụ huynh không hiểu biết hoặc đứng trước quá nhiều luồng thông tin hỗn loạn, tốt nhất là nên hỏi các chuyên gia "người thật việc thật" tại các hội đồng chuyên môn có giá trị, thay vì lên Google hoặc hỏi chuyên gia AI.
BS CKI Trần Thị Minh Nguyệt nhấn mạnh: Hội thảo "Tiêu hóa và Miễn dịch" chỉ là bước khởi đầu trong hành trình. Thời gian tới, chuỗi hội thảo sẽ tiếp tục khai thác các chủ đề dinh dưỡng được quan tâm, hoặc phòng bệnh từ trong ruột, nhằm từng bước chuẩn hóa nhận thức và hành vi chăm sóc sức khỏe. Đây sẽ là hành trình lâu dài, cần sự đồng hành của giới chuyên môn, truyền thông và toàn xã hội để tạo nên một biểu tượng khoa học đáng tin cậy cho cộng đồng.
Chồng cô nằm bên cạnh, tay cầm điện thoại, cũng mải mê lướt những video ngắn. Ban đầu chỉ là vài phút tự thưởng để giải trí sau một ngày kiệt sức, xem một tiểu phẩm hài, một mẹo dọn dẹp, vài clip nuôi dạy con. Nhưng thuật toán thông minh liên tục "mớm" những nội dung mới đánh trúng tâm lý, khiến hai vợ chồng cứ thế vuốt hết video này đến video khác.
Căn phòng lặng phắt, không tiếng đối thoại, chỉ có ánh sáng xanh hắt lên hai gương mặt. Khi Nguyệt giật mình nhìn đồng hồ đã là 12h đêm. Cô đặt điện thoại xuống, thiếp đi trong trạng thái mệt mỏi, một lúc sau chồng cô cũng ngủ gục khi máy vẫn chạy.
Câu chuyện được Thạc sĩ Nguyễn Thị Hương Lan, Trưởng phòng Tâm lý, Viện đào tạo BHIU, kể lại sau khi trị liệu tâm lý cho Nguyệt. Người phụ nữ tâm sự với chuyên gia trước đây, mỗi tối sau khi con ngủ, hai vợ chồng thường pha một cốc nước ấm, ngồi cạnh nhau ở chiếc bàn nhỏ ngoài phòng khách để thủ thỉ về một ngày đã qua.
Giờ đây, những kết nối ấy thưa thớt dần. Nhiều hôm, Nguyệt chủ động xích lại gần chồng, nhưng anh chỉ ôm vợ bằng một tay, tay còn lại vẫn không rời màn hình. Cuộc trò chuyện giữa họ co cụm lại, chỉ còn là những câu trao đổi ngắn ngủi mang tính "thủ tục" về lịch đưa đón con hay tiền điện nước. Nguyệt rơi vào trạng thái tủi thân, dễ cáu gắt và bắt đầu trách móc chồng. Sự cô đơn âm thầm gặm nhấm khiến cô thu mình lại, nhu cầu sinh lý cũng suy giảm, buộc cô phải tìm đến chuyên gia tâm lý.
Câu chuyện của Nguyệt không phải cá biệt. Khảo sát của We Are Social đầu năm 2024 cho thấy người dùng Việt Nam dành trung bình tới gần 6 tiếng 20 phút mỗi ngày để truy cập Internet, trong đó phần lớn thời gian nướng vào các nền tảng video ngắn như TikTok, Facebook Reels và YouTube Shorts...
Tại các đô thị lớn, nơi áp lực "cơm áo gạo tiền", gánh nặng chăm sóc con cái và áp lực công sở vắt kiệt sức lực của những người trẻ ở độ tuổi 30, chiếc điện thoại vô tình trở thành "ốc đảo" ẩn dật riêng tư rẻ nhất và dễ tiếp cận nhất.
Chị Hương, 38 tuổi, ở TP HCM chia sẻ: "Sau một ngày chịu áp lực ở công ty, về nhà lại lao vào bếp núc, dọn dẹp, tôi thực sự không còn năng lượng để trò chuyện sâu hay lắng nghe tâm sự của chồng. Vuốt vài clip nấu ăn hay du lịch ngắn giúp tôi quên đi thực tại nhanh nhất". Những cái ôm thưa dần, những câu chuyện thủ thỉ trước khi ngủ biến mất. Đến lúc cả hai đặt máy xuống thì cơ thể đã rã rời, chỉ muốn quay lưng đi ngủ, Hương kể.
Dưới góc độ tâm lý học, chuyên gia Hương Lan nói video ngắn không phải là nguyên nhân trực tiếp và duy nhất phá vỡ một cuộc hôn nhân. Bản chất của vấn đề thường bắt nguồn từ những áp lực đời sống hoặc những rạn nứt ngầm chưa được giải quyết khiến hai bên né tránh đối thoại. Lúc này, video ngắn xuất hiện như một "liều thuốc tê" tinh thần tức thời.
"Nó mang lại sự thư giãn nhanh nhờ kích thích dopamine (hormone hưng phấn) liên tục, giúp não tạm thời quên đi áp lực nhưng hoàn toàn không giúp phục hồi tinh thần. Nhiều người lướt điện thoại 2 tiếng để 'xả stress', nhưng khi tắt máy, họ chỉ cảm thấy mệt mỏi và trống rỗng hơn", bà Lan phân tích.
Khi một người có nhu cầu chia sẻ nhưng người kia vẫn mải miết vuốt màn hình, cảm giác bị bỏ rơi, không được tôn trọng sẽ tích tụ lại thành một dạng stress âm thầm nhưng tàn phá hôn nhân khủng khiếp.
Không chỉ dừng lại ở khoảng cách cảm xúc, thói quen lạm dụng video ngắn trước khi đi ngủ còn để lại những hệ lụy sinh lý rõ rệt, trực tiếp đe dọa hạnh phúc phòng the.
Bác sĩ Hà Ngọc Mạnh, Giám đốc Bệnh viện Nam học và Hiếm muộn Việt - Bỉ, phân tích dưới góc độ y khoa: "Sự kích thích liên tục của các video ngắn khiến người xem luôn rơi vào trạng thái 'chờ đợi clip tiếp theo', trì hoãn giờ đi ngủ. Tình trạng thiếu ngủ, lệch nhịp sinh học kéo dài là tác nhân trực tiếp làm suy giảm nồng độ testosterone ở nam giới và gây rối loạn nội tiết tố ở nữ giới".
Sự sụt giảm hormone này, cộng hưởng với trạng thái mệt mỏi thể chất sau một ngày làm việc, làm suy giảm nghiêm trọng ham muốn tình dục của cả hai giới. Ngay cả khi gần gũi, bộ não đã quen với nhịp kích thích cực nhanh và ngắn của môi trường số cũng khó lòng duy trì sự tập trung, kiên nhẫn để đạt được sự hòa hợp cảm xúc với bạn đời. Việc "yêu" dần trở thành nghĩa vụ trả bài tẻ nhạt hơn là sự thăng hoa của tình yêu.
Để cứu vãn những cuộc hôn nhân đang "nguội lạnh" vì màn hình xanh, các chuyên gia cho rằng các cặp vợ chồng không nhất thiết phải thực hiện những thay đổi quá to tát hay lãng mạn kiểu phim ảnh như "ngồi ban công uống trà" hay "đi du lịch hâm nóng".
Thay vào đó, giải pháp cần đi từ những cam kết thực tế, phù hợp với bối cảnh của từng gia đình như cài đặt "giới hạn thời gian" (App Limits) trên điện thoại và để bạn đời giữ mật khẩu là một cách dùng công nghệ để kiểm soát chính công nghệ.
Để điện thoại ngoài phòng ngủ trước 22h không đòi hỏi ban công hay bộ trà đắt tiền, chỉ cần một ổ cắm sạc ở phòng khách. Với các cặp đôi đã quen im lặng, bà Lan gợi ý bắt đầu bằng một câu hỏi mỗi tối trước khi ngủ, không phải về con cái hay tiền bạc, mà về nhau. "Hôm nay có điều gì khiến anh vui không?" đôi khi là đủ để mở lại một cánh cửa đã khép.
Trước khi đi ngủ, thay vì mỗi người một góc giường, hãy dành ra ít nhất 15 phút để nằm cạnh nhau, massage nhẹ nhàng cho nhau hoặc đơn giản là nắm tay kể về một niềm vui hay một sự bực dọc trong ngày.
Nguyệt bắt đầu thay đổi sau nhiều tháng gặp chuyên gia tâm lý. Bước đầu tiên không phải là bỏ điện thoại. Đó là lần đầu tiên cô nói thẳng với chồng rằng cô cảm thấy cô đơn dù nằm ngay cạnh anh. "Anh ấy không biết", cô kể lại. "Anh ấy cứ nghĩ tôi muốn yên tĩnh sau một ngày mệt mỏi". Đêm hôm đó, lần đầu tiên sau nhiều tháng, hai người nói chuyện cho đến 1h sáng mà không cầm đến điện thoại.