Theo thông báo của Bộ Tổng tham mưu Ukraine, ngày 27/5, Ukraine đã tấn công nhà máy lọc dầu Tuapse của Nga và nhiều mục tiêu quân sự khác của Nga, bao gồm các hệ thống phòng không, sở chỉ huy và hệ thống trinh sát tự động do Không quân Nga sử dụng.
Bộ Tổng tham mưu Ukraine xác nhận, lực lượng Ukraine đã tấn công nhà máy lọc dầu Tuapse ở vùng Krasnodar, gây ra hỏa hoạn và khói dày đặc tại cơ sở này. Mức độ thiệt hại đang được đánh giá.
Nhà máy lọc dầu Tuapse là một trong những cơ sở xử lý dầu lớn nhất ở miền nam Nga, với công suất xử lý hàng năm khoảng 12 triệu tấn dầu. Nhà máy này sản xuất nhiên liệu được sử dụng một phần để cung cấp cho quân đội Nga và đã trở thành mục tiêu thường xuyên trong chiến dịch tấn công tầm xa của Ukraine nhằm vào cơ sở hạ tầng dầu khí của Nga.
Nhà máy lọc dầu và các hạ tầng cảng lân cận đã liên tục bị máy bay không người lái và tên lửa của Ukraine tấn công trong những tháng qua, gây ra hỏa hoạn, ngừng hoạt động tạm thời và gián đoạn xuất khẩu nhiên liệu qua Biển Đen.
Lực lượng Không quân Ukraine cũng đã sử dụng tên lửa hành trình Storm Shadow để tấn công các hệ thống tự động hóa trinh sát của Nga tại các khu vực Voronezh, Taganrog và Sevastopol ở Crimea, nơi Nga tuyên bố sáp nhập và kiểm soát.
Tỉnh Voronezh giáp với tỉnh Kharkov ở Ukraine và thường được sử dụng làm điểm xuất phát cho các cuộc tấn công của Nga trên tiền tuyến cũng như thành phố Kharkov. Taganrog nằm dọc theo bờ biển Azov phía nam nước Nga, chỉ cách biên giới Ukraine với Nga 40km.
Ngoài ra, lực lượng Ukraine còn tấn công các sở chỉ huy của Nga gần Tsvitni Pisky và Sorokyne ở tỉnh Lugansk phía đông Ukraine, nơi Nga tuyên bố sáp nhập và kiểm soát, cũng như một kho hậu cần ở Sorokyne và một nhà máy sản xuất máy bay không người lái gần Azovske ở tỉnh Zaporizhzhia, nơi Nga tuyên bố sáp nhập và kiểm soát.
Bộ Tổng tham mưu Ukraine cho biết lực lượng Ukraine cũng đã tấn công một trạm radar Nebo-SV gần Kamianka và một xe chỉ huy Buk-M2 gần Kadiivka ở tỉnh Lugansk.
“Lực lượng Phòng vệ Ukraine sẽ tiếp tục thực hiện các biện pháp có hệ thống để làm suy yếu tiềm lực quân sự – kinh tế của Nga và buộc Nga phải chấm dứt hành động gây hấn vũ trang chống lại Ukraine”, tuyên bố của Bộ Tổng tham mưu Ukraine cho biết.
Các nhà phân tích cho rằng các cuộc tấn công liên tục của Ukraine vào nhà máy lọc dầu Tuapse cho thấy khó khăn mà Nga phải đối mặt trong việc bảo vệ cơ sở hạ tầng dầu mỏ trải rộng trên lãnh thổ rộng lớn, ngay cả khi đã triển khai các hệ thống phòng không nhiều lớp.
Các cuộc tấn công này là một phần trong chiến dịch “trừng phạt tầm xa” đang diễn ra của Ukraine nhằm vào cơ sở hạ tầng công nghiệp quân sự và năng lượng của Nga nằm sâu phía sau tiền tuyến. Kiev đang tìm cách gây ra tổn thất lớn hơn cho nỗ lực duy trì chiến dịch quân sự của Moscow tại Ukraine.
Xung đột có xu hướng leo thang trong những tuần gần đây khi Nga và Ukraine liên tiếp tấn công ăn miếng trả miếng lẫn nhau.
Hôm 23/5, Nga đã tập kích quy mô lớn vào Kiev bằng 600 máy bay không người lái và 90 tên lửa, trong đó có tên lửa siêu vượt âm Oreshnik mà Moscow từng tuyên bố là “không hệ thống nào có thể đánh chặn”.
Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Nga Maria Zakharova cho biết, cuộc tấn công nhằm đáp trả cuộc tập kích của Ukraine vào một ký túc xá ở thị trấn Starobelsk thuộc vùng Lugansk khiến 21 người thiệt mạng.
Nga coi diễn biến đó là “giọt nước tràn ly” và cảnh báo sẽ tiến hành các “cuộc tấn công mang tính hệ thống” vào hàng loạt mục tiêu khác nhau trên khắp thủ đô của Ukraine kể từ thời điểm này.
Bộ Ngoại giao Nga lưu ý chiến dịch cũng sẽ nhắm mục tiêu vào các trung tâm đầu não “ra quyết định” và các sở chỉ huy của Ukraine nằm rải rác trên khắp Kiev.
Tin Gốc: Dân Trí

Trong nhiều thập niên, chính sách của Mỹ đối với Iran luôn dao động giữa hai cực đối đầu và đối thoại. Tuy nhiên, bước sang năm 2026, cách tiếp cận của Washington ngày càng cho thấy tính chất phức hợp hơn nhiều so với một chiến lược “kiềm chế” thông thường.
Mỹ vừa duy trì các đòn răn đe quân sự mạnh mẽ tại Trung Đông, vừa mở các kênh thương lượng gián tiếp với Tehran thông qua Oman và các trung gian khu vực. Những động thái tưởng như mâu thuẫn ấy thực chất lại nằm trong cùng một logic chiến lược “gây sức ép tối đa để buộc Iran thay đổi hành vi”.
Mỹ hiện không theo đuổi mục tiêu lật đổ giới lãnh đạo tại Tehran. Thay vào đó, Mỹ đang vận dụng mô hình “ngoại giao cưỡng ép”: sử dụng kết hợp sức ép kinh tế, quân sự và tâm lý nhằm định hình lại cách Iran hành xử trong cấu trúc an ninh Trung Đông.
Trong bối cảnh xung đột tại Gaza chưa hạ nhiệt, căng thẳng trên biển Đỏ tiếp tục kéo dài, còn eo biển Hormuz nhiều lần đứng trước nguy cơ gián đoạn hàng hải, chiến lược “vừa đánh, vừa đàm” của Mỹ không đơn thuần là biện pháp quản lý khủng hoảng. Đó là nỗ lực tái thiết lập ưu thế chiến lược của Washington tại khu vực Trung Đông trong thời kỳ cạnh tranh quyền lực toàn cầu ngày càng gay gắt.
“Đánh để đàm”: Bản chất của chiến lược ngoại giao cưỡng ép
Theo Gazeta, trọng tâm trong chiến lược Iran của Mỹ là sử dụng áp lực quân sự để tạo lợi thế ngoại giao. Washington hiểu rằng Iran chỉ thực sự nhượng bộ khi Tehran cảm thấy cái giá của đối đầu cao hơn lợi ích mà họ thu được từ chiến lược “kháng cự”. Đó là lý do vì sao các hoạt động quân sự và ngoại giao của Mỹ luôn diễn ra song song.
Thời gian qua, quân đội Mỹ tiếp tục triển khai các đợt không kích nhằm vào các cơ sở quân sự và hệ thống máy bay không người lái liên quan tới Iran gần Bandar Abbas với lý do bảo vệ tự do hàng hải tại eo biển Hormuz. Các nhóm tác chiến tàu sân bay và hệ thống phòng thủ tên lửa của Mỹ đồng thời được tăng cường tại Vùng Vịnh. Tuy nhiên, ngay trong lúc các động thái quân sự leo thang, Mỹ vẫn duy trì các cuộc tiếp xúc gián tiếp với Tehran thông qua Oman và Qatar. Điều này cho thấy Mỹ không coi sức mạnh quân sự là mục tiêu cuối cùng, mà là công cụ để gây sức ép chính trị.
Thực tế, “ngoại giao cưỡng ép” không phải là chiến thuật mới trong tư duy chiến lược của Washington. Trong thời Chiến tranh Lạnh, Mỹ từng sử dụng mô hình tương tự khi kết hợp chạy đua quân sự với kiểm soát khủng hoảng hạt nhân. Với Iran, Mỹ đang áp dụng phiên bản hiện đại hơn của chiến lược này - dùng ưu thế quân sự áp đảo để buộc Tehran phải tính toán lại lợi ích chiến lược của mình.
Một mặt, Mỹ muốn chứng minh rằng họ đủ khả năng gây thiệt hại nghiêm trọng cho Iran nếu xung đột leo thang. Mặt khác, Washington vẫn để ngỏ cánh cửa ngoại giao nhằm tạo cho Tehran một “lối thoát chiến lược”. Đây chính là logic của chiến lược “vừa đánh, vừa đàm”: gây áp lực đủ lớn để buộc đối phương thương lượng, nhưng không dồn đối phương vào thế không còn lựa chọn.
Điểm đáng chú ý là Mỹ đặc biệt chú trọng các đòn đánh có tính biểu tượng và răn đe hơn là phát động chiến tranh tổng lực. Các cuộc không kích gần đây của Mỹ thường mang tính giới hạn, tập trung vào năng lực quân sự hoặc hạ tầng hỗ trợ lực lượng ủy nhiệm của Iran, thay vì nhắm trực tiếp vào bộ máy lãnh đạo tại Tehran. Điều này phản ánh nỗ lực kiểm soát ngưỡng leo thang, tránh biến đối đầu cục bộ thành chiến tranh khu vực.
Giới chuyên gia nhận định, bản chất của chiến lược này nằm ở việc Mỹ muốn duy trì trạng thái “gây áp lực liên tục nhưng xung đột giới hạn”. Mỹ cần Iran cảm nhận thường trực nguy cơ tổn thất quân sự và suy kiệt kinh tế để buộc Tehran phải tính toán theo hướng mềm hóa lập trường.
Mục tiêu thực sự của Washington
Nếu chỉ nhìn vào các tuyên bố chính thức từ Nhà Trắng, có thể thấy Mỹ luôn nhấn mạnh mục tiêu “ngăn Iran sở hữu vũ khí hạt nhân” và “bảo đảm ổn định khu vực”. Tuy nhiên, trên thực tế, các biện pháp mà Washington triển khai cho thấy tham vọng lớn hơn nhiều, đó là thay đổi hành vi chiến lược của Tehran.
Chiến dịch trừng phạt kéo dài nhiều năm qua chính là minh chứng rõ nhất. Mỹ không chỉ tìm cách gây sức ép ngắn hạn mà đang từng bước làm suy giảm nền tảng kinh tế phục vụ chiến lược địa chính trị của Iran. Các lệnh cấm vận tài chính, hạn chế xuất khẩu dầu mỏ và cô lập hệ thống ngân hàng Iran đã tạo ra tác động sâu rộng đối với nền kinh tế nước này.
Theo nhiều báo cáo, Iran tiếp tục đối mặt với lạm phát cao, đồng rial mất giá mạnh và khủng hoảng chi phí sinh hoạt ngày càng nghiêm trọng. Giá thực phẩm tăng vọt khiến căng thẳng xã hội gia tăng tại nhiều đô thị lớn. Đối với Washington, đây không chỉ là áp lực kinh tế thông thường mà còn là đòn bẩy nhằm bào mòn khả năng duy trì chiến lược đối đầu lâu dài của Tehran.
Quan trọng hơn, Mỹ muốn Iran thay đổi ở 03 tầng chiến lược. Một là, muốn Tehran từ bỏ khả năng tiến sát ngưỡng sở hữu vũ khí hạt nhân. Đây vẫn là ưu tiên an ninh số một của Mỹ, Israel. Những báo cáo gần đây của Cơ quan Năng lượng nguyên tử quốc tế (IAEA) cho thấy Iran tiếp tục duy trì lượng uranium làm giàu ở mức cao gần ngưỡng chế tạo bom hạt nhân, khiến Mỹ coi chương trình hạt nhân Iran không chỉ là vấn đề khu vực mà là thách thức đối với toàn bộ cấu trúc chống phổ biến vũ khí hạt nhân toàn cầu.
Hai là, Mỹ muốn Iran giảm/chấm dứt hỗ trợ các lực lượng ủy nhiệm tại Trung Đông. Từ Hezbollah ở Li Băng, Houthis tại Yemen cho tới các nhóm dân quân Shiite ở Iraq và Syria, mạng lưới đồng minh của Tehran đang tạo ra ảnh hưởng ngày càng lớn đối với cán cân quyền lực khu vực. Washington coi đây là mối đe dọa trực tiếp đối với Israel và các đồng minh Arab vùng Vịnh.
Ba là, Mỹ muốn Iran điều chỉnh tư duy chiến lược. Washington kỳ vọng Tehran dần chấp nhận một trật tự khu vực mà Mỹ vẫn đóng vai trò bảo trợ an ninh chủ đạo. Điều này đồng nghĩa với việc Iran phải từ bỏ tư tưởng “kháng cự chống phương Tây” vốn là nền tảng chính trị của chế độ kể từ năm 1979. Chính vì vậy, chiến lược của Mỹ hiện nay thực chất không dừng ở mức “kiềm chế”. Đó là nỗ lực tái định hình hành vi chiến lược của Iran mà không cần tiến hành chiến tranh lật đổ chế độ.
Vì sao Mỹ gia tăng áp lực nhưng vẫn tránh chiến tranh toàn diện?
Một trong những nghịch lý lớn nhất trong chính sách của Washington là: càng tăng sức ép với Iran, Mỹ càng thận trọng tránh vượt ngưỡng “chiến tranh tổng lực”.
Nguyên nhân đầu tiên xuất phát từ chính năng lực răn đe của Iran. Không giống như Iraq thời Tổng thống Saddam Hussein, Iran hiện sở hữu hệ thống tên lửa tầm trung tương đối phát triển, lực lượng hải quân phi đối xứng cùng mạng lưới lực lượng ủy nhiệm rộng khắp Trung Đông. Tehran có khả năng gây tổn thất nghiêm trọng cho các căn cứ Mỹ trong khu vực, đe dọa trực tiếp các tuyến vận tải năng lượng chiến lược.
Đặc biệt, eo biển Hormuz vẫn là “quân bài địa kinh tế” quan trọng nhất của Iran. 20% lượng dầu mỏ toàn cầu đi qua tuyến hàng hải này. Chỉ cần căng thẳng leo thang đủ lớn để làm gián đoạn vận tải dầu khí, kinh tế thế giới có thể lập tức đối mặt với cú sốc năng lượng mới.
Mỹ hiểu rất rõ điều đó, nên chính quyền Trump vừa tăng cường hiện diện quân sự tại Vùng Vịnh, vừa duy trì các kênh liên lạc nhằm tránh tính toán sai lầm giữa hai bên. Thực chất, cả Mỹ và Iran đều đang tham gia vào “trò chơi leo thang có kiểm soát” - liên tục thử “giới hạn đỏ” của nhau nhưng vẫn cố tránh chiến tranh vượt tầm kiểm soát.
Nguyên nhân thứ hai là áp lực chính trị nội bộ tại Mỹ. Sau các cuộc chiến kéo dài ở Afghanistan và Iraq, dư luận Mỹ không còn ủng hộ những cuộc can thiệp quân sự quy mô lớn tại Trung Đông. Một cuộc chiến toàn diện với Iran có thể kéo theo thương vong lớn, khủng hoảng dầu mỏ và tác động tiêu cực đối với kinh tế Mỹ trong bối cảnh nước này phải tập trung nguồn lực cho cạnh tranh chiến lược với Trung Quốc và Nga. Do đó, Nhà Trắng hiện ưu tiên chiến lược “đánh giới hạn” thay vì “chiến tranh quyết định”. Mỹ muốn duy trì ưu thế quân sự đủ để răn đe Iran nhưng không muốn bị cuốn vào một cuộc xung đột tiêu hao dài hạn.
Ngoài ra, Mỹ cũng tính tới cấu trúc địa chính trị đang thay đổi. Quan hệ Iran - Nga - Trung Quốc ngày càng chặt chẽ khiến bất kỳ cuộc chiến nào với Tehran cũng có nguy cơ tạo ra hệ quả địa chính trị rộng lớn hơn. Trong bối cảnh cạnh tranh Mỹ - Trung ngày càng gay gắt, Washington không muốn đẩy Iran hoàn toàn vào quỹ đạo chiến lược của Bắc Kinh và Moscow. Vì vậy, chiến lược “vừa đánh, vừa đàm” phản ánh sự tính toán cân bằng rất phức tạp của Mỹ: gây sức ép tối đa nhưng tránh chiến tranh tối đa.
Cuộc đấu ý chí kéo dài và tương lai bất định của Trung Đông
Theo giới quan sát, điều đáng chú ý là không chỉ Mỹ, Iran đang áp dụng chiến lược “vừa đánh, vừa đàm”. Tehran hiểu rằng họ khó có thể đối đầu trực diện với ưu thế quân sự áp đảo của Washington. Tuy nhiên, Iran cũng tin rằng Mỹ không sẵn sàng chấp nhận chi phí của cuộc chiến toàn diện. Do đó, Tehran lựa chọn mô hình “kháng cự linh hoạt”: duy trì sức ép quân sự ở mức đủ để răn đe nhưng không vượt ngưỡng kích hoạt phản ứng quân sự toàn diện từ Mỹ.
Iran vẫn tiếp tục đàm phán gián tiếp về vấn đề hạt nhân, đồng thời duy trì các hoạt động quân sự, chiến lược ảnh hưởng khu vực. Tehran muốn chứng minh rằng họ vẫn còn đủ năng lực để gây bất ổn nếu bị dồn ép quá mức.
Thực chất, quan hệ Mỹ - Iran hiện nay là cuộc đấu ý chí kéo dài. Washington đặt cược sức ép kinh tế và quân sự cuối cùng sẽ buộc Iran thay đổi hành vi. Trong khi đó, Tehran tin rằng họ có thể chịu đựng lâu hơn mức mà Mỹ sẵn sàng duy trì đối đầu.
Vấn đề nằm ở chỗ: chiến lược “ngoại giao cưỡng ép” thường có giới hạn. Lịch sử cho thấy các quốc gia bị bao vây kéo dài không phải lúc nào cũng nhượng bộ; đôi khi họ trở nên cứng rắn hơn vì tâm lý phòng thủ chiến lược và nhu cầu bảo vệ tính chính danh chính trị trong nước. Đối với Iran, chương trình hạt nhân và mạng lưới lực lượng đồng minh không chỉ là công cụ an ninh mà còn là biểu tượng của chủ quyền chiến lược. Vì vậy, việc buộc Iran từ bỏ hoàn toàn các công cụ này là mục tiêu rất khó khăn.
Ngoài ra, trở ngại lớn nhất vẫn là sự thiếu lòng tin giữa hai bên. Sau khi Mỹ rút khỏi Thỏa thuận hạt nhân JCPOA năm 2018, giới lãnh đạo Iran ngày càng nghi ngờ độ tin cậy của các cam kết từ Washington. Điều đó khiến mọi vòng đàm phán hiện nay đều diễn ra trong trạng thái dè chừng và mong manh.
Trong ngắn hạn, chiến lược “vừa đánh, vừa đàm” có thể giúp Mỹ duy trì ưu thế chiến lược, ngăn xung đột bùng phát toàn diện. Tuy nhiên, về dài hạn, nếu không hình thành được cơ chế an ninh khu vực bền vững và một mức độ tin cậy tối thiểu giữa các bên, Trung Đông rất có thể vẫn tiếp tục bị cuốn vào chu kỳ khủng hoảng lặp đi lặp lại.
Nghịch lý lớn nhất của chiến lược Mỹ nằm ở chính mục tiêu của nó: Washington muốn Iran thay đổi hành vi để khu vực ổn định hơn, nhưng các biện pháp gây sức ép mạnh tay lại khiến Tehran càng cảm thấy bất an và có động cơ duy trì các công cụ răn đe chiến lược. Vì thế, cuộc đối đầu Mỹ - Iran nhiều khả năng sẽ chưa thể khép lại trong tương lai gần. Nó sẽ tiếp tục tồn tại dưới hình thức đặc trưng của thời đại cạnh tranh địa chính trị mới: không hòa bình thực sự, nhưng cũng chưa tiến tới chiến tranh toàn diện.
Tin Gốc: Dân Trí

Hãng thông tấn trung ương Triều Tiên (KCNA) đưa tin lãnh đạo Kim Jong-un hôm 3/6 tới thăm "nhà máy sản xuất vật liệu hạt nhân mới khánh thành". "Năng lực sản xuất vật liệu hạt nhân cấp độ vũ khí đã tăng hơn gấp đôi trong vòng 5 năm qua", ông Kim nói.
Lãnh đạo Triều Tiên cũng nhấn mạnh nước này đang triển khai "kế hoạch tương lai đầy tham vọng nhằm tăng cường sức mạnh hạt nhân quốc gia với tốc độ theo cấp số nhân".
Triều Tiên không công bố địa điểm cụ thể của cơ sở mà ông Kim tới thăm, song các chuyên gia nhận định đây nhiều khả năng là nhà máy làm giàu uranium mới xây dựng tại Yongbyon.
Ông Yang Moo-jin, cựu hiệu trưởng Đại học Nghiên cứu Triều Tiên ở Seoul, cho rằng nếu địa điểm này thực sự nằm ở Yongbyon, việc công khai hình ảnh cơ sở mới dường như là cách Bình Nhưỡng "cố ý phô bày" năng lực hạt nhân ngày càng mở rộng của mình.
Theo ông, trong bối cảnh lượng uranium làm giàu của Iran đang là vấn đề then chốt trong cuộc đàm phán hạt nhân giữa Washington và Tehran, Triều Tiên đang phát đi thông điệp rằng việc phi hạt nhân hóa không phải chủ đề có thể đem ra thương lượng với Washington.
Theo ông Hong Min, chuyên gia thuộc Viện Thống nhất Quốc gia Hàn Quốc, thông điệp quan trọng nhất từ chuyến thị sát của ông Kim là Triều Tiên đang đẩy mạnh sản xuất vật liệu hạt nhân để đáp ứng nhu cầu ngày càng tăng.
Ông Hong cho biết Bình Nhưỡng đã công bố nhiều loại tên lửa hạt nhân chiến thuật, nên sẽ cần ngày càng nhiều đầu đạn hạt nhân cỡ nhỏ để gắn lên những vũ khí đó.
Triều Tiên đã rút khỏi Hiệp ước Không phổ biến vũ khí hạt nhân (NPT) vào năm 1993. Kể từ đó, nước này đã tiến hành 6 vụ thử hạt nhân và đối mặt với nhiều nghị quyết trừng phạt của Liên Hợp Quốc.
Quốc gia này được cho là đang vận hành các cơ sở làm giàu uranium tại ba địa điểm gồm Yongbyon, Kangson và Kusong. Hiện Bình Nhưỡng có thể đang sở hữu hàng chục đầu đạn hạt nhân.
Bác bỏ áp lực từ Mỹ, Triều Tiên tiếp tục khẳng định sẽ không từ bỏ kho vũ khí của mình, đồng thời mô tả con đường phát triển hạt nhân là "không thể đảo ngược".
Tin Gốc: Vnexpress
Thế Giới
Chiến sự Ukraine 28/6: Không quân Ukraine tổn thất lớn trong 24 giờ qua

Mất liền 3 tiêm kích MiG-29, không quân Ukraine tổn thất nặng
Kênh Military Summary đưa tin, hơn 200 UAV và tên lửa của quân đội Ukraine (AFU) bị phòng không Nga chặn đứng trong đêm tập kích quy mô lớn thứ 3 liên tiếp, không có thiệt hại đáng kể nào được ghi nhận.
Ngược lại, bom lượn của quân đội Nga (RFAF) tàn phá hệ thống hậu cần của đối phương ở Donbass. Điều đáng sợ là chúng không thể bị đánh chặn.
Khủng hoảng nhiên liệu đối với Ukraine ở Sumy ngày càng trầm trọng, trong 24 giờ qua, gần 10 trạm xăng bị phá hủy, nâng tổng thiệt hại lên hơn 160 trạm, kể từ tháng 4. Trận chiến giành Sumy đang đến gần khi lực lượng Kiev trong khu vực đối mặt với nguy cơ thiếu nhiên liệu.
Ở Kharkov, giao tranh tại Belyi Kolodiaz diễn ra ác liệt. Bộ chỉ huy Kiev triển khai Lữ đoàn bộ binh 57 để giữ vững phòng tuyến. Tuy nhiên, ở gần đó, AFU bắt đầu rút lui khỏi Kazachye Lopan sau một loạt các cuộc không kích của Không quân Vũ trụ Nga, kênh ZOV Military cho hay.
Nga giương cao 2 lá cờ trên bán đảo Kinburn, xác nhận họ vẫn kiểm soát hoàn toàn khu vực này.
Về phía Zaporizhia, lực lượng Kiev tái chiếm Primorske. Đội FPV tinh nhuệ "Babry" của RFAF được điều động, chặn đứng cuộc phản công ở Stepne. Cùng với đó, quân đội Nga chiếm giữ Novoskiliuvate thuộc vùng Dnipropetrovsk, được xác nhận bằng hình ảnh cho thấy quốc kỳ Nga tung bay.
Quân đội Nga phá hủy 3 chiến đấu cơ MiG-29 của Không quân Ukraine trong 24 giờ qua, bao gồm 2 chiếc bốc cháy trên mặt đất ở Voznesensk, chiếc còn lại bị tiêm kích Su-35 Nga bắn hạ. Trong bối cảnh số lượng máy bay có hạn, việc mất tới 3 tiêm kích có khả năng mang vũ khí chính xác là đòn giáng mạnh vào sức chiến đấu của Không quân Ukraine. Mỗi máy bay là một tài sản vô cùng quý giá.
Nhà máy lọc dầu ở vùng Kuban của Nga bốc cháy
Một nhà máy lọc dầu ở Sloviansk-on-Kuban, Nga, đang bốc cháy sau một cuộc tấn công ban đêm được cho là từ Ukraine, Ukrainska Pravda đưa tin.
Kênh Astra của Nga đã phân tích các video được công bố và xác định rằng đám cháy bắt nguồn từ khu vực nhà máy lọc dầu Sloviansk.
Sở chỉ huy tác chiến khu vực của Nga thông báo: "Tại Sloviansk-on-Kuban, một đám cháy đã bùng phát tại nhà máy lọc dầu do mảnh vỡ UAV rơi xuống. Ngoài ra, mảnh vỡ làm hư hại đường dây điện và làm vỡ cửa kính của một nhà dân".
Sloviansk-ECO là một trong những nhà máy lọc dầu lớn nhất của Nga, nằm ở thành phố Sloviansk-on-Kuban thuộc vùng Krasnodar. Công suất của nhà máy lọc dầu khoảng 4-5 triệu tấn nguyên liệu đầu vào mỗi năm.
Trước đó Ukraine đã nhiều lần tấn công nhà máy lọc dầu này.
Nga tiến sâu vào Konstantinovka
Theo kênh Rybar, tại Konstantinovka, quân đội Nga tiếp tục tiến sâu vào trung tâm. Sau những thành công trước đó, các đơn vị xung kích thuộc Cụm tác chiến phía Nam RFAF đang mở rộng vùng kiểm soát ở thành phố và dần dần đẩy lùi đối phương ra khỏi các khu phố còn lại.
Trận chiến then chốt không còn là giành quyền kiểm soát lối vào thành phố, mà là dọn sạch khu vực trung tâm và dập tắt các điểm kháng cự rải rác. Theo số liệu chính thức, chỉ trong 24 giờ qua, các đơn vị Moscow đã giải tỏa hàng chục tòa nhà, trong khi AFU tiếp tục chịu tổn thất về nhân lực, trang thiết bị, hệ thống robot và trung tâm điều khiển UAV.
Tuy nhiên, còn quá sớm để nói về việc kết thúc hoàn toàn chiến dịch. Ở vùng lõi đô thị, các nhóm binh sĩ Ukraine bị cô lập vẫn đang cố thủ trong tầng hầm, tòa nhà cao tầng và hầm trú ẩn đã được chuẩn bị sẵn.
Do đó, yếu tố then chốt đối với RFAF vẫn không phải là tốc độ tiến công mà là việc liên tục dọn sạch từng khu phố một. Sau khi mất đi hệ thống phòng thủ có tổ chức, các đơn vị Kiev ngày càng hành động một cách hỗn loạn, cố gắng giữ vững các tòa nhà riêng lẻ và các vị trí kháng cự mà không có liên lạc ổn định với lực lượng nòng cốt.
Trong điều kiện này, ngay cả một điểm kháng cự nhỏ cũng có thể làm chậm bước tiến của các nhóm xung kích Nga nếu nó vẫn giữ được khả năng tiếp tế đạn dược, sơ tán người bị thương hoặc triển khai quân tiếp viện.
Một dấu hiệu khác cho thấy tình hình đang thay đổi là dòng người dân thường được quân đội Nga giải cứu và sơ tán khỏi thành phố ngày càng tăng. Khi các nhóm xung kích đột phá và giải tỏa các khu phố, dân thường, những người từ lâu đã bị mắc kẹt bởi giao tranh trong thành phố, đang bắt đầu xuất hiện từ tầng hầm và nơi trú ẩn. Do đó, lực lượng Kiev sẽ chịu tổn thất do sự cô lập.
Trên thực tế, lực lượng Kiev đồn trú ngày càng không thể cơ động trong thành phố và đưa quân dự bị từ vòng ngoài lên. Điều này cho phép lính xung kích Nga tự tin hơn khi tiến vào các tòa nhà nơi đối phương đang thiếu quân tiếp viện hoặc đạn dược.
Đối với Bộ chỉ huy Kiev, việc giữ vững Konstantinovka không chỉ quan trọng về mặt chiến thuật mà còn cả về mặt hoạt động. Thành phố này vẫn là điểm phòng thủ phía nam trên tuyến đường tiến vào Druzhkivka và xa hơn nữa là khu vực đô thị Sloviansk - Kramatorsk, vì vậy AFU sẽ cố gắng giữ vững các khu dân cư còn lại càng lâu càng tốt.
Tuy nhiên, tình hình chung của Ukraine tiếp tục xấu đi. Các đơn vị Moscow đang mở rộng quyền kiểm soát trong phạm vi thành phố, cô lập có hệ thống các điểm kháng cự, đồng thời có khả năng sơ tán dân thường khỏi các khu vực nguy hiểm nhất.
Nếu tốc độ hiện tại tiếp tục, mục tiêu trước mắt của RFAF sẽ không còn là tiến công trực tiếp qua Konstantinovka, mà là xóa sổ các nhóm binh sĩ Ukraine còn lại và chuẩn bị cho cuộc đột phá xa hơn về phía tây bắc, hướng tới Druzhkivka.
Kênh RVvoenkor xác nhận, trong ngày qua, quân đội Nga tiếp tục cuộc tấn công vào Konstantinovka với khoảng 70 tòa nhà được giải tỏa. Cụm tác chiến phía Nam RFAF đang tiến hành các hoạt động tấn công tích cực trên mọi hướng.
Việc truy quét và loại bỏ các nhóm binh sĩ Ukraine rải rác ở phía tây nam thành phố vẫn đang tiếp diễn. AFU mất tới 90 tay súng, 2 pháo tự hành, 16 xe cơ giới, 21 hệ thống robot mặt đất và một trạm tác chiến điện tử chỉ trong 24 giờ qua.
Nga có thắng lợi mới ở Dnipropetrovsk
Các đơn vị thuộc Cụm tác chiến phía Đông RFAF đã đạt được những thắng lợi mới theo hướng Dnipropetrovsk. Trong những tuần gần đây, AFU liên tiếp bị đánh bật khỏi nhiều vị trí trong các vành đai rừng gần Otradnoye, nơi trước đây được họ sử dụng để tập trung lực lượng bí mật. Việc đẩy lùi có hệ thống lực lượng Kiev khỏi các vị trí này đã cải thiện vị thế chiến thuật của quân đội Nga.
Dựa trên thành công đã đạt được, Cụm tác chiến phía Đông RFAF tiến về phía làng Novoskelevatoe, vượt sông Gaichur và thiết lập quyền kiểm soát khu vực này. Bước đột phá kể trên có được nhờ sự hỗ trợ của không quân. Chiến đấu cơ Nga đã ném bom các điểm vượt sông Vovchya ở phía bắc, và UAV nhắm mục tiêu vào những vị trí tập trung lực lượng của Ukraine ở Pokrovskoe và Oleksandrivka.
Mặc dù đã đạt được bước tiến lớn (theo tiêu chuẩn hiện nay), mối đe dọa vẫn còn hiện hữu trong các vành đai rừng dọc theo chiến tuyến. Trước đây, Ukraine đã sử dụng chiến thuật thâm nhập theo nhóm nhỏ, phục kích. Việc kiểm tra từng hầm trú ẩn và kho tiếp tế vô cùng khó khăn: công việc bị cản trở bởi bầu trời dày đặc UAV và cây cối rậm rạp.
Việc chiếm Novoskelevatoe và tiến công về phía các điểm vượt sông cuối cùng sẽ cho phép RFAF củng cố lực lượng dọc theo tuyến sông. Điều này sẽ bảo vệ đáng kể hậu phương của Nga khỏi các cuộc tấn công từ các nhóm thâm nhập mới của AFU. Đồng thời, việc truy lùng các đơn vị Kiev đã thâm nhập trước đó sẽ tiếp tục: việc tìm kiếm và xóa sổ họ sẽ mất một thời gian.
Nhìn chung, tình hình ở khu vực Dnipropetrovsk vẫn căng thẳng. Bộ chỉ huy Kiev vẫn giữ khả năng gửi các nhóm thâm nhập mới. Đây là hệ quả của "kỷ nguyên UAV", khi các hoạt động được đảm bảo bằng việc tiếp tế từ UAV sử dụng liên lạc vệ tinh Starlink.
Với sự di chuyển hỗn loạn của vài chục tay súng Ukraine, chia thành từng nhóm 2 hoặc 3 người, một chiến dịch truy quét đòi hỏi quân đội Nga phải sử dụng lực lượng lớn hơn nhiều lần, chưa kể đến việc bảo vệ các vị trí pháo binh, UAV, hệ thống tác chiến điện tử và những điểm trọng yếu khác.
Kênh ZOV Military dẫn thông báo của Bộ Quốc phòng Nga xác nhận lực lượng Moscow đã giải tỏa khu định cư Novoskelevatoe ở vùng Dnipropetrovsk.
"Nhờ cuộc tấn công quyết định của các đơn vị thuộc Cụm tác chiến phía Đông, ngôi làng đã được kiểm soát và một đầu cầu để tiến quân xa hơn đã được thiết lập", thông báo viết.
Ukraine tuyên bố loại khỏi vòng chiến hơn 1,4 triệu binh sĩ Nga
Ukrainska Pravda đưa tin, báo cáo mới nhất của Bộ Tổng tham mưu Ukraine cho biết, trong 24 giờ qua, Nga đã mất 1.250 binh sĩ, nâng tổng số thương vong của lực lượng Moscow lên hơn 1,4 triệu người.
Tổng số thương vong của Nga từ ngày 24/2/2022 đến ngày 28/6 ước tính như sau: nhân sự - khoảng 1.400.970 người (tăng 1.250); xe tăng - 12.063 chiếc (+3); xe bọc thép chiến đấu - 24.844 chiếc (+9); pháo binh - 44.920 khẩu (+63); pháo phản lực - 1.901 tổ hợp (+2); hệ thống phòng không - 1.454 tổ hợp (+7); robot mặt đất - 1.754 chiếc (+14); UAV cấp chiến thuật - 377.500 chiếc (+1.889); ô tô và xe bồn - 113.135 chiếc (+501); thiết bị chuyên dụng - 4.360 chiếc (+7).
Nga không bình luận về các thống kê do phía Ukraine công bố.
Báo cáo cũng ghi nhận: "Từ đầu ngày, đã có 200 cuộc đụng độ xảy ra trên mặt trận, với việc Nga tấn công tích cực nhất vào các hướng Pokrovsk, Sloviansk và Huliaipole".
Bộ Tổng tham mưu Ukraine khẳng định lực lượng phòng vệ cơ bản đẩy lùi các nỗ lực xâm nhập của đối phương ở Slobozhansky và Kursk, Kupyansk, Liman, Sloviansk, Kramatorsk, Konstantinovka, Pokrovsk, Aleksandrovsky, Huliaipole, Orekhov. Không có hành động tấn công nào của RFAF được ghi nhận theo hướng Dnieper. Ở các khu vực khác, tình hình không có gì thay đổi đáng kể.
Tin Gốc: Dân Trí

