Tôi gọi điện về nội báo sẽ cho hai đứa nhỏ về quê chơi hè với ông bà chừng nửa tháng. Bố chồng vừa nghe tin đã vội đạp xe đi mua bánh, sữa để chờ đón cháu về.
Sáng hôm đưa con về, mẹ chồng tôi đứng ngoài cổng đợi từ sớm. Bà ôm lấy hai đứa nhỏ mừng vui. Bố chồng thì lúi húi dắt chiếc xe đạp cũ ra bảo chiều chở cháu đi mua kem. Cái sân vốn im lìm tự nhiên rộn tiếng cười hẳn lên.
Chỉ có chị dâu tôi là mặt không vui. Chị ấy ở chung với bố mẹ chồng từ ngày cưới đến giờ. Nhà trên đất của ông bà nên vợ chồng chị sống luôn đó. Anh chị lấy nhau nhiều năm, chạy chữa mãi vẫn chưa có con. Lúc tôi đưa con vào nhà, chị chỉ chào nhẹ một câu rồi quay đi nấu cơm.
Chiều hôm ấy tôi về thành phố. Trước khi đi còn dúi cho mẹ chồng ít tiền mua sữa với đồ ăn cho cháu. Bà nhất quyết không lấy, bảo cháu về chơi với ông bà mà tính toán gì. Tôi nghe mà vừa thương vừa áy náy.
Tối đầu tiên, hai đứa nhỏ gọi video khoe đang nằm với bà nội. Đứa út còn chìa ra cái quạt mo bà mới làm. Tôi nhìn màn hình mà thấy lòng yên ổn lạ. Sau bao ngày vùi đầu vào sách vở, thi cử, cuối cùng con cũng có vài ngày đúng nghĩa tuổi thơ.
Nhưng đến ngày thứ hai thì chị dâu bắt đầu gọi điện cho tôi. Chị than hai đứa nhỏ nghịch quá. Hết leo cây lại chạy khắp sân. Chị bảo tụi nhỏ khó ăn, đến bữa cứ đòi ăn món nọ món kia khiến chị đi chợ mệt hơn hẳn.
Tôi nghe mà ngượng. Tôi vội xin lỗi rồi chuyển khoản thêm tiền cho chị. Nghĩ bụng chắc trẻ con đông đúc nên phiền thật. Nhưng tối hôm sau chị lại gọi tiếp. Giọng chị lần này khó chịu ra mặt. Chị bảo nhà này không chịu nổi hai đứa con tôi nữa.
Tôi cố nhẫn nhịn, bảo trẻ con nó chưa biết gì, mong hai bác thông cảm. Nhưng chị cứ nói mãi. Nào là con tôi làm bẩn nhà. Nào là mở tủ lạnh ăn vặt liên tục, mắng thì chúng nó khóc, mà không mắng thì nói không nghe.
Nghe đến đó tôi chạnh lòng vô cùng. Hai đứa nhỏ nhà tôi tuy nghịch nhưng rất biết điều. Ở nhà còn phụ mẹ gấp quần áo, quét nhà. Vậy mà chỉ sau mấy ngày về nội đã bị coi như gánh nặng.
Đến tối thứ tư, anh trai chồng gọi cho chồng tôi. Anh nói thẳng rằng nên đón con về sớm chứ vợ anh căng thẳng lắm rồi, cả nhà đảo lộn vì hai đứa nhỏ. Anh còn buột miệng: “Mới có mấy hôm mà không sống nổi với tụi nó”.
Chồng tôi cúp máy mà mặt đỏ bừng. Anh đi đi lại lại ngoài ban công suốt gần tiếng đồng hồ. Tôi biết anh vừa giận vừa xấu hổ. Bác ruột mà nói câu ấy khác nào bảo con cháu là người dưng. Nhưng tôi bảo chồng, có thể hai bác chưa có con nên không quen nhà có con trẻ.
Tôi định đợi vài hôm tới cuối tuần thì về đón các con lên. Nhưng khuya ấy, mẹ chồng gọi lên trước. Bà nói giọng nghèn nghẹn rằng đừng nghe vợ chồng anh cả nói. Hai đứa nhỏ ngoan lắm, chỉ tại người lớn khó tính thôi.
Qua điện thoại, tôi còn nghe tiếng bố chồng quát ai đó dưới nhà. Ông bảo con nít nghỉ hè không cho về với ông bà thì còn gọi gì là gia đình. Giọng ông run run nhưng đầy tức giận. Tôi nghe mà sống mũi cay xè.
Sáng hôm sau, tôi xin nghỉ làm bắt xe về quê. Vừa bước vào sân đã thấy hai đứa nhỏ ngồi im thin thít dưới gốc ổi. Bình thường chúng nghịch như quỷ. Cái vẻ lặng lẽ ấy làm tôi đau hơn mọi lời than phiền.
Mẹ chồng tôi vừa thấy tôi đã khóc. Bà trách mình già rồi mà không giữ nổi hòa khí trong nhà. Bố chồng thì mặt buồn rười rượi. Chỉ mới mấy hôm trước, ông còn vui như trẻ nhỏ vì có cháu về chơi.
Tối đó, tôi nói sẽ đón con lên lại thành phố. Không ngờ bố chồng đập mạnh chén xuống bàn. Ông bảo nếu cháu nội về thì ông bà cũng chẳng thiết ăn uống gì nữa. Ông nói nhà này là của ông bà, cháu ông bà về chơi mà phải nhìn sắc mặt người khác thì nhục lắm.
Cả nhà im phăng phắc. Chị dâu ngồi trong góc quay mặt đi. Anh trai chồng cũng không dám nói thêm câu nào. Tôi nhìn mái tóc bạc của bố chồng rung rung dưới ánh đèn mà thấy thương ông vô cùng.
Đêm ấy mẹ chồng sang nằm với hai cháu. Bà ôm tụi nhỏ rồi kể chuyện ngày xưa chồng tôi và anh cả cũng từng nghịch phá đến mức làm vỡ cả chum nước. Vậy mà ông bà chưa từng thấy phiền, chỉ thấy nhà đông vui và mong tôi để hai đứa ở lại thêm ít ngày nữa nhưng tôi không đồng ý. Tôi biết ông bà thương cháu, nhưng tôi cũng sợ thái độ của hai bác sẽ khiến con trẻ tổn thương và có ký ức không tốt đẹp về quê nội.
Trên chuyến xe trở lại thành phố, tôi cứ nghĩ mãi. Người lớn nhiều khi chỉ vì chút khó chịu mà làm trẻ con tổn thương. Một câu “nhà này không sống nổi với tụi nó” có thể khiến đứa trẻ nhớ cả đời rằng mình không được chào đón.
Nếu là các bạn, trong hoàn cảnh ấy, các bạn sẽ đón con về ngay để giữ tự trọng cho con, hay vẫn để con ở lại để ông bà được gần cháu và mọi người học cách bao dung với nhau hơn?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Ngày 1-4, Công an xã Phước Giang (Quảng Ngãi) cho biết một thợ sửa xe trên địa bàn vừa kịp thời cứu sống một nam sinh rơi xuống kênh nước sâu, chảy xiết.
Trước đó sáng 30-3, tại khu vực cầu kênh lớn gần chợ Hành Nhân, một nam sinh 15 tuổi đi xe đạp qua cầu thì bất ngờ trượt ngã, rơi cả người lẫn xe xuống dòng kênh sâu khoảng 5m. Thời điểm này nước chảy mạnh, tạo dòng xoáy nguy hiểm, khiến em chới với giữa dòng.
Nghe tiếng kêu cứu, anh Nguyễn Văn Cảnh (42 tuổi, ngụ thôn Nghĩa Lâm), đang sửa xe gần đó, lập tức chạy ra ứng cứu. Nhận thấy không thể nhảy xuống do dòng nước xiết, anh nhanh trí lấy phao cứu sinh treo sẵn trước tiệm, tiếp cận mép kênh và thả xuống cho nạn nhân.
Để tăng khả năng tiếp cận, anh tiếp tục lấy thêm cây sào dài, điều chỉnh vị trí phao theo dòng nước. Khi nam sinh bám được phao, anh cùng người dân xung quanh phối hợp kéo dần vào bờ.
Chỉ sau ít phút, nạn nhân được đưa lên an toàn, không bị thương tích nghiêm trọng. Sau đó anh Cảnh tiếp tục hỗ trợ trấn an tinh thần và liên hệ gia đình cho em.
"Thấy cháu rơi xuống là phải tìm cách cứu ngay, nhưng nước chảy mạnh nên không thể nhảy xuống, phải dùng phao cho an toàn", anh Cảnh chia sẻ.
Theo người dân địa phương, đoạn kênh này có mực nước sâu, dòng chảy mạnh, từng xảy ra nhiều tình huống nguy hiểm. Việc chuẩn bị sẵn phao cứu sinh như tại tiệm sửa xe của anh Cảnh được xem là giải pháp đơn giản nhưng hiệu quả trong các tình huống khẩn cấp.
Anh Cảnh đang là thành viên tổ an ninh cơ sở thôn Nghĩa Lâm, thường xuyên tham gia hỗ trợ xử lý các tình huống phát sinh tại địa phương.
Hoàng Phi là diễn viên trẻ được đánh giá có khả năng thể hiện đa dạng vai. Anh từng là gương mặt nổi bật ở sân khấu Thế Giới Trẻ. Sau khi rời Thế Giới Trẻ, anh đang cộng tác thường xuyên ở sân khấu Mới với ê kíp của nghệ sĩ Hoài Linh.
Bà mẹ và thanh gươm là vở diễn mà Nhà hát Kịch TP.HCM nỗ lực thực hiện nhằm chào mừng dịp lễ 30-4, những ngày tháng lịch sử của TP, của đất nước.
Đạo diễn Trần Ngọc Giàu cho biết trong việc cố gắng sáng đèn điểm diễn tại số 30 Trần Hưng Đạo, anh em nghệ sĩ Nhà hát Kịch TP.HCM đã tìm cách khắc phục khó khăn để thực hiện vở diễn này.
Lực lượng diễn viên cơ hữu thiếu nên ông Giàu đã đề nghị nhà hát mời Hoàng Phi về đảm nhiệm vai Vĩnh Hường, một nhân vật phản diện trong Bà mẹ và thanh gươm.
Sở dĩ ông Giàu có thể tin tưởng Hoàng Phi đến thế vì ông đã có điều kiện làm việc với Phi nhiều lần. Ông đã từng dựng vở Bật công tắc là yêu, một vở mang phong cách rất lạ so với những vở kịch ở Thế Giới Trẻ.
Trong đó Phi vào vai nhân vật người máy, nhân vật chính của vở với cách diễn cực kỳ quái và có những lật mở khiến người xem hết hồn.
Ngoài Bật công tắc là yêu, Hoàng Phi còn sở hữu nhiều vai diễn hay trên sàn kịch từ bi, lão, hài đến độc anh cân được hết. Lần chạm ngõ vở diễn, vai diễn không thuộc sở trường này cũng xem như cơ hội cho Hoàng Phi khai thác thêm khả năng mới của mình.
Bà mẹ và thanh gươm là kịch bản của nhà thơ Phan Vũ. Trước đó đạo diễn Trần Ngọc Giàu đã dàn dựng cho Đoàn cải lương Tây Đô mang tên Người mẹ và thanh gươm. Từ hồi Tết Bính Ngọ 2026 Nhà hát Kịch TP đã cố gắng sáng đèn vài suất, nay nhà hát dựng Bà mẹ và thanh gươm để tiếp tục đưa vào kịch mục và đi biểu diễn phục vụ khán giả.
Bà mẹ và thanh gươm là câu chuyện trải dài suốt 30 năm từ thời chiến đến thời bình trong một gia đình ở vùng sông nước miền Tây. Ba thì theo cách mạng, trong khi con ở chiến tuyến bên kia. Cha con họ thuộc gia tộc Trần Trung, có bảo vật là thanh kiếm cổ quý giá từ thời ông cha theo Quang Trung Nguyễn Huệ đi đánh giặc.
Nếu ở Tây Đô là bản cải lương thì về Nhà hát Kịch TP.HCM đúng bản kịch nói. Vở không nhiều nhân vật nên đòi hỏi nội lực, khả năng diễn của diễn viên rất lớn.
Là người dựng bản cải lương nay tiếp tục làm bản kịch nói, trao đổi với Tuổi Trẻ, ông Giàu nhấn mạnh hai thể loại khác nhau thì tất nhiên cách dàn dựng sẽ khác nhau.
Cải lương có bài bản, chú trọng phần ca thì sang kịch sẽ đẩy mạnh đào sâu tâm lý nhân vật để gánh kịch tính, sự trăn trở, nỗi lòng của các nhân vật. Ngoài Hoàng Phi, vở còn có sự tham gia của các diễn viên Việt Hà, Quốc Thịnh, Hoàng Tấn, Huỳnh Thanh Trung...
Phát biểu trên chương trình "Hannity" của Đài Fox News ngày 31-3, ông Rubio nhận định: "Chúng tôi đã thấy hồi kết của cuộc xung đột. Không phải hôm nay hay ngày mai, nhưng thời khắc đó đang đến rất gần".
Theo Hãng tin Reuters, căng thẳng bùng phát từ ngày 28-2 khi Mỹ và Israel tiến hành các đòn tấn công phủ đầu nhằm vào Iran. Tehran lập tức đáp trả bằng loạt không kích nhắm vào Israel và một số quốc gia vùng Vịnh có hiện diện quân sự của Mỹ.
Chuỗi tấn công qua lại khiến hàng nghìn người thiệt mạng. Xung đột cũng làm giá dầu leo thang và ảnh hưởng thị trường tài chính toàn cầu.
Ngoại trưởng Rubio cho biết Mỹ và Iran hiện vẫn duy trì các kênh liên lạc gián tiếp, đồng thời không loại trừ khả năng hai bên sẽ tiến tới đối thoại trực tiếp.
"Các thông điệp vẫn đang được trao đổi, các cuộc thảo luận vẫn tiếp diễn. Một cuộc gặp trực tiếp hoàn toàn có thể diễn ra vào thời điểm thích hợp" - ông nói.
Cùng ngày, Tổng thống Mỹ Donald Trump cũng cho biết Washington có thể chấm dứt các chiến dịch quân sự nhằm vào Iran trong vòng hai đến ba tuần.
Trước đó, ông từng đưa ra nhiều mục tiêu khác nhau cho chiến dịch, từ thay đổi chính quyền Tehran đến làm suy giảm năng lực quân sự và ảnh hưởng khu vực của nước này.
Đáng chú ý, trong cuộc phỏng vấn, Ngoại trưởng Rubio cho rằng Washington có thể sẽ phải xem xét lại quan hệ với NATO sau khi chiến sự kết thúc.
"Quyết định cuối cùng thuộc về tổng thống, nhưng đáng tiếc là chúng ta cần đánh giá lại liệu liên minh này còn phục vụ lợi ích của Mỹ như trước hay không, hay đã trở thành mối quan hệ một chiều" - ông nói.
Những phát biểu của Ngoại trưởng Mỹ được đưa ra trong bối cảnh một số quốc gia châu Âu gần đây đã hạn chế quyền sử dụng căn cứ quân sự của Mỹ trên lãnh thổ họ.
Hãng tin AFP dẫn nguồn tin cho biết Ý đã từ chối cho phép một máy bay quân sự Mỹ hạ cánh trên đường tới Trung Đông để thực hiện nhiệm vụ chiến đấu. Không lâu sau, Tây Ban Nha cũng đóng cửa không phận đối với các chuyến bay Mỹ liên quan đến chiến dịch chống Iran.