Tôi là người miền Bắc, đang sống và làm việc tại TP HCM. Nhưng nơi tôi muốn mình sẽ sống khi về già lại là Cần Thơ. Năm 2018, sau nhiều lần xuống miền Tây, tôi mua một căn nhà nhỏ ở Cần Thơ. Ban đầu chỉ là vì tôi thích cuộc sống nơi đây: buổi sáng không khí mát lành, đường phố không quá đông đúc, đồ ăn tươi ngon, con người hiền hòa. Hiện căn nhà ấy tôi vẫn cho thuê, nhưng trong đầu luôn nghĩ rằng một ngày nào đó mình sẽ rời TP HCM để về sống ở đó.
Càng sống lâu ở đô thị lớn, tôi càng thấy miền Tây có những giá trị mà nhiều nơi khác đang dần đánh mất. Vùng quê tôi giờ đô thị hóa rất nhanh. Những cánh đồng, ao làng, con mương tuổi thơ dần biến mất. Tôi muốn ăn cua đồng, cá đồng cũng không còn dễ. Có những thứ ngày xưa là món ăn bình dân thì giờ thành đặc sản đắt đỏ. Một kg cua đồng ở Bắc Ninh quê tôi, có lúc giá tới 150.000 – 200.000 đồng, trong khi ở miền Tây chỉ khoảng 50.000 – 70.000 đồng.
TP HCM thì ngày càng đông đúc, áp lực và oi bức. Trong khi đó, miền Tây có khí hậu dễ chịu hơn rất nhiều: không có mùa đông lạnh, ít nắng gắt cực đoan, nhiều cây xanh, sông nước và không khí trong lành. Đó là môi trường rất phù hợp với người lớn tuổi.
Vì thế, tôi nghĩ rằng miền Tây có thể phát triển một hướng đi mới: kinh tế cư trú dài hạn cho người cao tuổi.
>> Tôi sợ cảnh con cái kiệt sức vì chăm cha mẹ già
Hiện nay, miền Tây có rất nhiều lao động từng đi làm công nhân ở Bình Dương, Đồng Nai, TP HCM. Nhưng rồi sau tuổi 45-50, họ sẽ làm gì? Doanh nghiệp cần lao động trẻ hơn, còn trở về quê thì ít việc làm ổn định.
Trong khi đó, chúng ta lại đang bước vào giai đoạn già hóa dân số rất nhanh. Tầng lớp trung lưu ở Hà Nội, TP HCM, miền Trung ngày càng đông. Rất nhiều gia đình có điều kiện sẽ nghĩ đến việc tìm một nơi khí hậu dễ chịu để cha mẹ dưỡng già, nghỉ đông hoặc sống vài tháng mỗi năm. Không phải viện dưỡng lão kiểu khép kín, mà là một cộng đồng sống chậm, gần thiên nhiên.
Tôi hình dung tương lai sẽ có nhiều gia đình – giống như tôi – muốn sở hữu một căn nhà nhỏ ở miền Tây. Người già xuống ở vài tháng mỗi năm để tránh rét, tránh nóng, ăn thực phẩm tươi ngon, đi chợ quê, tập dưỡng sinh ven sông, trò chuyện với hàng xóm. Khi đó, miền Tây sẽ phát triển cả một hệ sinh thái dịch vụ: chăm sóc người lớn tuổi; y tế cộng đồng; nhà vườn nghỉ dưỡng; thực phẩm sạch; xe đưa đón; vật lý trị liệu; sinh hoạt văn hóa; du lịch nhẹ dành cho người cao tuổi. Đó sẽ là ngành kinh tế tạo ra nhiều việc làm bền vững.
Người miền Tây vốn có kinh nghiệm làm du lịch cộng đồng, sống gần gũi và hiếu khách. Nếu được tổ chức bài bản, họ hoàn toàn có thể trở thành lực lượng lao động chăm sóc và dịch vụ cho xã hội già hóa trong tương lai. Thứ quý nhất là không khí sạch, thực phẩm tự nhiên, nhịp sống chậm và cảm giác bình yên, và miền Tây hiện đang sở hữu gần như đầy đủ những điều đó.
Tôi là sinh viên trường Dược ở Hà Nội, dự kiến năm nay sẽ tốt nghiệp. Vừa rồi, tôi đã qua vòng phỏng vấn, và nhận được offer công việc CRCa (Clinical Research Associate/Coordinator Assistant) - Trợ lý Điều phối viên Nghiên cứu lâm sàng, mức lương 9 triệu đồng một tháng (chưa trừ bảo hiểm).
Theo tôi tìm hiểu được thì lương cho người mới tốt nghiệp, chưa có kinh nghiệm trong lĩnh vực này khoảng 8-10 triệu đồng, nên trong quá trình đàm phán lương, tôi dựa theo khoảng lương này.
Tôi cũng chưa rõ liệu mức lương 9 triệu đồng một tháng là cao hay thấp. Vì lĩnh vực này vài năm gần đây mới tuyển dụng, nên thông tin tôi tìm hiểu được còn khá ít.
Vậy nên tôi viết bài này với mong muốn có anh chị, cô dì chú bác có kinh nghiệm, hiểu biết về lĩnh vực này có thể cho tôi thêm góc nhìn chi tiết hơn về công việc, mức lương cũng như con đường phát triển sau này.
Ngoài ra, những công việc khác trong ngành dược sẽ có mức lương cho người mới ra như thế nào, mong mọi người cho tôi xin thêm ý kiến. Xin cảm ơn mọi người đã dành thời gian đọc bài, rất mong nhận được phản hồi từ mọi người.
"Con tôi tất cả môn thi có điểm đều 10, chỉ môn Mỹ Thuật (vẽ) con không thích nên chỉ hoàn thành (H). Vậy là con tôi cũng không đạt xuất sắc theo tiêu chí tất cả phải là T. Con tôi và tôi đều vui vẻ chấp nhận, không có than phiền, vì tôi biết sức học của con mình.
Con tôi không học thêm môn nào, chỉ gấn đến thi thì tôi kèm con một buổi tầm hai tiếng cho Toán và Tiếng Việt. Con tôi chúc mừng các bạn xuất sắc của lớp và vẫn vui vẻ. Nghỉ hè con tôi chỉ chơi về thăm bà đi chơi đồng ruộng, câu cá, đi tham quan đi khám phá mà chả lo phải học thêm".
Độc giả nickname synguyen0476 nêu quan điểm như trên, sau bài viết 'Con tôi 10 điểm Toán, 9 điểm tiếng Việt nhưng không đạt học sinh xuất sắc'. Trong bài viết này, tác giả nêu hiện tượng nhiều phụ huynh tiếc nuối vì con học giỏi đều các môn nhưng không đạt danh hiệu học sinh xuất sắc chỉ vì một vài môn như Thể dục, Âm nhạc hay Mỹ thuật chỉ được xếp mức "Hoàn thành" thay vì "Hoàn thành tốt", sau đó đặt câu hỏi: "Bạn sẽ chọn những tờ giấy khen hay kỹ năng múa hát, vẽ tranh để bồi dưỡng đời sống tâm hồn thêm phong phú?".
Bài viết nhận được quan tâm của nhiều độc giả. Độc giả nickname hieu040586 có ý kiến tương tự: "Là người bố mới đi họp phụ huynh cho con về, tôi cũng thấy con tôi gặp hoàn cảnh tương tự. Ban đầu có hụt hẫng chút nhưng với tâm thế ban đầu đã xác định thì tôi chấp nhận.
Tôi quan trọng hơn là thái độ học tập, con ý thức tự giác, có tư duy độc lập nên tôi chỉ phân tích cùng con mặt nào tốt rồi thì công nhận con phát huy, mặt nào chưa tốt để cố gắng cải thiện cái đó về cách thức học, động viên con 'nếu tiếp tục cố gắng cải thiện cách học và các khả năng như tốc độ xử lý việc, ứng xử linh hoạt văn minh thì con còn thu lại kết quả tốt hơn cả thành tích học sinh xuất sắc'. Dù còn nhỏ nhưng con tôi cũng tự đưa ra điểm yếu của bản thân và cách khắc phục nên tôi vui vì điều đó".
Độc giả nickname mayngo.1990 viết: "Bạn muốn con mình có danh hiệu "xuất sắc" thì đương nhiên phải giỏi đều các môn. Còn nếu như bạn đã định hướng từ đầu cho con mình, chấp nhận bỏ qua các môn không quan trọng thì đương nhiên con bạn sẽ không có giấy khen, chứ không thể nào đòi hỏi con bạn như vậy mà phải thay đổi tiêu chí để con bạn cũng có danh hiệu.
Còn về quan điểm học sinh không thể giỏi đều các môn thì chắc có lẽ chưa quan sát sâu sắc. Thời tôi đi học cách đây gần 20 năm đã có rồi, rất nhiều lại là khác. Học lực hoàn toàn đáp ứng được các tiêu chí để nhận được một tờ giấy khen "học sinh xuất sắc".
Thay vì con bạn chỉ dành thời giờ cho các môn quan trọng thì các em này vẫn dành thời gian tập thổi sáo, tập vẽ, học thuộc từng lời bài hát, từng nốt nhạc. Ở đây đôi khi không dùng từ 'giỏi' được nhưng cái gì cũng có luật riêng, nếu đáp ứng được thì đạt".
Độc giả nickname Mắt toét nhìn đời: "Danh hiệu xuất sắc là phải giỏi toàn diện, quy định đã thế, con mình không được thế thì cũng có gì phải băn khoăn. Tôi định hướng và tập trung cho con mình những phần cháu có thiên hướng".
Trong khi đó, độc giả alibaD nêu các câu hỏi: "Phụ huynh nên bình tĩnh, bình tâm suy nghĩ lại:
- Con học xuất sắc để làm gì, cho ai?
- Con học Xuất sắc sẽ được gì, mất gì?
Nhiều người có lối suy nghĩ 'áp lực tạo nên kim cương' nhưng quên rằng áp lực chỉ tạo nên kim cương từ 'carbon tinh khiết', thứ rất hiếm".
Kỷ niệm 20 năm ngày cưới, vợ chồng tôi mon men đi chụp ảnh kỷ niệm tại một studio của người quen. Sau khi nhận về tấm ảnh đã "photoshop hư hết vài con chuột máy tính", tấm ảnh kỷ niệm trong long lanh. Nhưng khi đem treo cạnh tấm ảnh cưới, tôi không còn nhận ra tôi nữa.
Ở độ tuổi U50, thời gian trôi qua, tất nhiên là tôi trông già hơn xưa, nhưng mái đầu hói do tóc lởm chởm vài cọng "trông phát chán". Chiều cao không biết có lùn đi hay không nhưng trực quan nhìn vào thì thấy bề ngang to ra - bụng bia.
Thời gian thật tàn nhẫn vì làm vạn vật đổi thay. Con người, tất nhiên phải già đi rồi, nhưng đằng đẵng năm tháng trôi qua, ngoại hình thay đổi là điều khách quan phải chấp nhận. Nhưng điều gì thế này? Tướng tá phát phì, bụng to sau những ngày tháng ăn nhậu, lười tập thể dục, tôi còn biết phải biện hộ gì nữa?
Tóc rụng, tóc hói có thể là do gen. Nhưng ai bảo chúng không bị bia rượu, thuốc lá làm "chất xúc tác" đẩy nhanh tiến trình?
Hội bạn của tôi, khi bước vào độ tuổi này, hầu như ai cũng rơi vào một hoặc cả hai tình trạng trên. Đến nỗi chúng tôi than thở với nhau tóc rụng, bụng bia đúng là combo hủy diệt nhan sắc đàn ông Việt độ tuổi 40 trở đi.
Điều đáng nói là trong công ty của tôi, vài thằng em mới 25-30 tuổi cũng đang đau khổ vì tóc rụng. "Tóc rụng từng mảng mỗi lần tắm", "Em phải dọn lỗ thoát nước nhà tắm mỗi ngày vì tóc rụng"... tôi gặp hàng tá thời than vãn như vậy, và chỉ các em ăn hà thủ ô, xài tinh dầu bưởi chống rụng tóc để cứu vãn mái tóc (dù chúng vô dụng với tôi, nhưng biết đâu lại hợp cơ địa với ai đó).
Ở một góc độ nào đó, chúng ta chấp nhận chuyện đàn ông trung niên xuống sắc như một lẽ tự nhiên, đến mức quên mất rằng rất nhiều trong số đó hoàn toàn có thể kiểm soát được.
Tóc rụng có thể là do di truyền, nhưng việc thiếu ngủ, stress kéo dài, bia rượu, thuốc lá - tất cả đều là những chất xúc tác khiến quá trình đó đến sớm hơn và nặng hơn. Bụng bia cũng vậy, không phải tự nhiên mà có. Nó là kết quả của năng lượng nạp vào nhiều hơn tiêu hao trong một thời gian dài, cộng thêm việc cơ thể ngày càng ít vận động.
Đến khi rơi vào tình trạng này, tôi mới phát hiện nhiều đàn ông sẵn sàng chi tiền triệu cho thực phẩm chức năng, dầu gội chống rụng tóc, nhưng lại không sẵn sàng dành 30 phút mỗi ngày để vận động.
Chúng ta tìm cách chữa ngọn vì nó dễ hơn rất nhiều so với việc thay đổi thói quen. Bạn có thể dùng sản phẩm hỗ trợ, có thể thử đủ loại mẹo dân gian, nhưng nếu vẫn giữ nguyên nhịp sống cũ như thức khuya, ăn nhậu, ít vận động thì mọi nỗ lực chỉ giống như tát nước ra khỏi một chiếc thuyền đang thủng.
Khi nhìn sang những người cùng độ tuổi nhưng giữ được phong độ thì thật đáng ghen tỵ và hối hận vì những năm tháng không quan tâm, chăm sóc bản thân.
Khắc