Tháp Chương Sơn còn gọi là tháp Vạn Phong Thành Thiện, xây dựng trên đỉnh núi Ngô Xá, xã Yên Lợi, huyện Ý Yên, tỉnh Nam Định cũ (nay là xã Tân Minh, tỉnh Ninh Bình). Tháp được xây từ năm 1108-1117 dưới thời vua Lý Nhân Tông, cách ngày nay hơn 900 năm.
Đầu thế kỷ XV, giặc Minh sang xâm lược nước ta đã phá hủy tháp Vạn Phong Thành Thiện. Cuối năm 1966 đầu năm 1967, Bảo tàng Nam Hà (cũ) phối hợp với Viện Khảo cổ học Việt Nam tiến hành khai quật phế tích tháp Chương Sơn với diện tích hơn 900m2 và thu được nhiều hiện vật tại đây.
Đại diện Bảo tàng tỉnh Ninh Bình cơ sở 2 (phường Nam Định) cho biết, trong số hàng trăm hiện vật chất liệu đá cấu thành tháp Chương Sơn xây dựng vào đầu thời Lý thế kỷ XII, được khai quật trên núi Ngô Xá (năm 1966-1967) thì thành bậc lan can (hay tay vịn thành bậc) là một trong số ít hiện vật hiện vật còn tương đối nguyên vẹn về hình thức và độc đáo về hoa văn trang trí.
“Đây không chỉ là hiện vật gốc độc bản có niên đại thời Lý tại Nam Định mà còn là tiêu bản duy nhất phát hiện ở Việt Nam hiện nay”, vị cán bộ nhấn mạnh.
Theo các tài liệu nghiên cứu, thành bậc lan can dáng hình hộp, chiều dài 205cm, cao 46cm, dày 17cm, một đầu vuông, một đầu chéo nhọn lên trên. Thành bậc được chia làm hai phần, phần trên hai mặt chạm nổi hình 14 vũ nữ (mỗi bên 7 vũ nữ).
Tất cả các vũ nữ đều trong tư thế múa dâng hoa, thân hình chia làm 3 khúc chao mạnh về phía trước, một chân co, một chân duỗi thẳng. Đầu các vũ nữ ngả hẳn về phía sau, đội mũ nhiều tầng trang trí hoa văn, búi tóc bồng nổi cao.
Khuôn mặt các vũ nữ hình trái xoan đầy đặn, trong tư thế nhìn chính diện. Hai tay dang rộng ra hai bên, khuỷu tay co gập đưa song song ngang đầu. Tay trái cầm một nụ sen lớn, tay phải cầm một dải lụa. Xiêm áo mềm mại ôm sát người. Cổ tay, cổ chân đeo trang sức và thắt các dải lụa mềm mại.
Phần dưới tuy cũng trang trí ở hai mặt nhưng cách trang trí khác nhau. Một mặt chạm kín bằng hoa văn chủ đạo là hoa sen xen hoa cúc uốn lượn hình sin, bên cạnh hoa văn phụ trợ hình dấu hỏi và hoa văn tay mướp.
Mặt còn lại khớp với bậc lên xuống, vì thế hoa văn được trang trí ở khoảng trống giữa mỗi bậc và đề tài giống với mặt trước. Ở mặt này có hai mộng khoét sâu vào thân bậc dùng để lắp ghép.
Cán bộ bảo tàng chia sẻ thêm, thời điểm phát hiện thành bậc lan can bị vỡ một miếng nhỏ ở đầu chéo thành bậc. Đây là cấu kiện ghép ở 2 bên thành của bậc lên xuống tháp Chương Sơn.
“Qua đặc điểm tạo hình và chức năng của hiện vật, không chỉ hình dung được quy mô to lớn bề thế của tháp Chương Sơn, mà còn là cơ sở để nghiên cứu dựng lại cấu tạo kiến trúc của bảo tháp”, vị cán bộ nói.
Vị cán bộ cho biết thêm, các đề tài hoa văn trang trí, đặc biệt là hình tượng người được thể hiện trên hiện vật thành bậc lan can đã cung cấp nhiều thông tin có giá trị về nghệ thuật tạo hình, tư duy thẩm mỹ, về trang phục, trang sức, nghề thủ công chạm khắc truyền thống…
Đồng thời, hiện vật này cũng phản ánh mối quan hệ, sự giao lưu, ảnh hưởng văn hoá giữa quốc gia Đại Việt thời Lý với các nền văn hoá lớn như Chăm Pa, Trung Quốc và Ấn Độ trong lịch sử.
Thành bậc lan can thời Lý đã được Thủ tướng Chính phủ công nhận là Bảo vật Quốc gia năm 2015. Hiện nay, bảo vật độc nhất vô nhị này của Việt Nam đang lưu giữ, trưng bày tại Bảo tàng tỉnh Ninh Bình cơ sở 2, phục vụ nghiên cứu khoa học, lịch sử, nghệ thuật, kiến trúc và cho người dân và du khách tham quan.
Anh Lê Quang Hoàng (Thanh Hóa) sau khi được nghe thuyết minh về Bảo vật quốc gia Thành bậc lan can đã vô cùng bất ngờ và thích thú. “Các họa tiết hoa văn, nhất là hình các vũ nữ được trạm khắc trên đá một cách tinh xảo, hiếm có tác phẩm nào có được đường nét như vậy. Chưa kể, sự sâu xa của họa tiết người với trang phục có sự giao thoa văn hóa với các nước trong khu vực của nước ta thời bấy giờ”, anh Hoàng tâm sự.
TAND tối cao mới đây công bố 8 án lệ mới. Trong số này có án lệ 84/2026, giúp giải quyết "khoảng trống" giữa luật và thực tiễn về chấm dứt nuôi con nuôi.
Ông Cư và bà Lam kết hôn, có 3 người con chung, trong đó cháu Trọng (tên các nhân vật đã được thay đổi) sinh năm 2011 được cho bà Hạnh (là chị gái của ông Cư) nhận làm con nuôi theo đúng quy định.
Năm 2017, bà Hạnh phát hiện bản thân mắc bệnh hiểm nghèo (ung thư) nên có nguyện vọng xin trả cháu Trọng cho vợ chồng ông Cư. Vợ chồng ông Cư đồng ý nhận lại con và có đơn yêu cầu chấm dứt việc nuôi con nuôi. Tuy nhiên, TAND H.Vĩnh Lợi, tỉnh Bạc Liêu cũ không chấp nhận.
Tháng 9.2020, bà Hạnh chết. Vợ chồng ông Cư một lần nữa nộp đơn yêu cầu chấm dứt việc nuôi con nuôi giữa bà Hạnh và cháu Trọng, để đón cháu về nuôi dưỡng và xác lập lại mối quan hệ cha mẹ đẻ - con đẻ.
Cùng nguyện vọng còn có mẹ đẻ của ông Cư và bà Hạnh. Cụ cho biết bà Hạnh không lập gia đình, nên sau khi bà chết thì không có ai là người đại diện cho cháu Trọng. Bản thân cụ lại tuổi cao, sức yếu, mong muốn giao lại cháu Trọng cho cha mẹ đẻ.
Tháng 9.2021, TAND H.Vĩnh Lợi tiếp tục bác bỏ yêu cầu của vợ chồng ông Cư, với lý do sự kiện bà Hạnh chết không thuộc trường hợp chấm dứt việc nuôi con nuôi theo quy định tại điều 25 và điều 13 luật Nuôi con nuôi.
Ông Cư sau đó kháng cáo. Tại phiên phúc thẩm, TAND tỉnh Bạc Liêu đồng quan điểm với cấp sơ thẩm, không chấp nhận yêu cầu của ông Cư và bà Lam.
Không bỏ cuộc, ông Cư có đơn đề nghị xem xét vụ việc theo thủ tục giám đốc thẩm. Chánh án TAND cấp cao tại TP.HCM cũng ban hành kháng nghị, đề nghị Ủy ban Thẩm phán TAND cấp cao tại TP.HCM xét xử giám đốc thẩm theo hướng chấp nhận yêu cầu của vợ chồng ông Cư.
Tháng 4.2024, tại phiên giám đốc thẩm, Ủy ban Thẩm phán TAND cấp cao tại TP.HCM nhận định sự kiện bà Hạnh chết không thuộc trường hợp chấm dứt việc nuôi con nuôi theo quy định tại điều 25 và điều 13 luật Nuôi con nuôi. Tòa cấp sơ thẩm và phúc thẩm không chấp nhận yêu cầu của vợ chồng ông Cư là đúng quy định của pháp luật. Song, như vậy là chưa đủ.
Thời điểm bà Hạnh chết, cháu Trọng mới 9 tuổi, đến khi giám đốc thẩm mới 13 tuổi, đang là trẻ em - đối tượng cần được bảo vệ, nuôi dưỡng, giáo dục. Cháu còn có quyền được đoàn tụ cùng cha mẹ đẻ, đã quy định rõ tại các điều 15, 22, 23, 24 và 27 luật Trẻ em.
Ủy ban thẩm phán ghi nhận sự bất cập khi pháp luật chưa có quy định cho phép chấm dứt việc nuôi con nuôi trong trường hợp cha mẹ nuôi chết, do vậy để đảm bảo quyền của cháu Trọng cần dựa vào các quy định mang tính nguyên tắc về "quyền nhân thân".
Theo đó, quyền nhận nuôi con nuôi, được nhận làm con nuôi là quyền nhân thân trong hôn nhân và gia đình; gắn liền với mỗi cá nhân, không thể chuyển giao cho người khác; tồn tại song hành cùng với cuộc sống sinh học của cá nhân và sẽ mặc nhiên chấm dứt khi cá nhân đó chết.
Sau khi bà Hạnh chết, ông Cư và bà Lam yêu cầu chấm dứt việc nuôi con nuôi là phù hợp với quy định tại khoản 3 điều 26; khoản 2, khoản 3 điều 27 luật Nuôi con nuôi; cũng như tinh thần của án lệ số 61/2023.
"Việc tòa sơ thẩm và phúc thẩm không chấp nhận yêu cầu của vợ chồng ông Cư đã làm ảnh hưởng trực tiếp, nghiêm trọng đến quyền lợi của cháu Trọng", ủy ban thẩm phán đánh giá.
Để khắc phục, Ủy ban Thẩm phán TAND cấp cao tại TP.HCM quyết định sửa quyết định giải quyết việc dân sự phúc thẩm của TAND tỉnh Bạc Liêu, chấp nhận yêu cầu của vợ chồng ông Cư, ông bà có đầy đủ các quyền, nghĩa vụ của cha mẹ đẻ đối với con đẻ là cháu Trọng.
Ngày 12/7, Chủ tịch UBND tỉnh An Giang Hồ Văn Mừng đã gửi thư chia buồn đến Ngài Tshering Wangchuk Sherpa, Đại sứ đặc mệnh toàn quyền Cộng hòa Ấn Độ tại Việt Nam, sau vụ tai nạn lật ca nô xảy ra tại vùng biển Phú Quốc khiến 15 công dân Ấn Độ tử vong và nhiều người khác bị thương.
Trong thư, Chủ tịch UBND tỉnh An Giang bày tỏ sự bàng hoàng, đau buồn trước vụ việc.
Thay mặt UBND tỉnh, người dân tỉnh An Giang và cá nhân, lãnh đạo UBND tỉnh An Giang gửi lời chia buồn sâu sắc đến Chính phủ Cộng hòa Ấn Độ, Ngài Đại sứ, người dân Ấn Độ, đặc biệt là gia đình các nạn nhân tử vong, bị thương trong vụ tai nạn, lời thăm hỏi chân thành và sự cảm thông sâu sắc; đồng thời chia sẻ nỗi đau và sự mất mát to lớn mà các gia đình nạn nhân đang phải trải qua.
Chủ tịch UBND tỉnh An Giang cho biết, ngay sau khi vụ việc xảy ra, UBND tỉnh đã khẩn trương chỉ đạo các cơ quan chức năng, lực lượng cứu hộ, đơn vị y tế và UBND đặc khu Phú Quốc huy động tối đa nhân lực, phương tiện, tập trung cứu nạn, cấp cứu, điều trị và chăm sóc sức khỏe các nạn nhân bị thương.
Lãnh đạo UBND tỉnh An Giang đã chỉ đạo các đơn vị liên quan phối hợp chặt chẽ với Sở Ngoại vụ TPHCM và Tổng Lãnh sự quán Cộng hòa Ấn Độ tại TPHCM triển khai kịp thời các biện pháp hỗ trợ gia đình nạn nhân. Tỉnh đã phối hợp thực hiện công tác bảo hộ công dân và giải quyết các thủ tục cần thiết đối với các nạn nhân tử vong bảo đảm chu đáo, trang nghiêm, tôn trọng phong tục, tập quán, tín ngưỡng của Ấn Độ và tuân thủ quy định pháp luật Việt Nam, phù hợp thông lệ quốc tế.
Các cơ quan chức năng cũng đang khẩn trương xác minh nguyên nhân vụ việc và xử lý các vấn đề liên quan theo quy định pháp luật.
UBND tỉnh An Giang khẳng định sẽ tiếp tục đồng hành, dành sự quan tâm và hỗ trợ cao nhất, phối hợp chặt chẽ với Đại sứ quán Cộng hòa Ấn Độ tại Việt Nam, Tổng Lãnh sự quán Ấn Độ tại TPHCM và các cơ quan liên quan trong việc giải quyết hậu quả vụ tai nạn, hỗ trợ các nạn nhân và gia đình nạn nhân vượt qua giai đoạn khó khăn này…
Bài viết có chỉ ra thực trạng ở một số diễn đàn công nghệ như Tinh Tế, VOZ, VNZoom… đang xảy ra tình trạng xâm phạm SHTT nghiêm trọng khi chia sẻ các sản phẩm "lậu" từ phim ảnh, game cho đến phần mềm, núp bóng dưới dạng chia sẻ kiến thức, kỹ năng "công nghệ". Qua đó, cá nhân, tổ chức điều hành diễn đàn hưởng lợi từ nguồn thu quảng cáo nhờ lượng truy cập lớn.
Sau khi Thanh Niên đăng bài, đến hôm qua (11.5), VNZoom thông báo "tiến hành nâng cấp diễn đàn". Diễn đàn VOZ thì thông báo: "Xóa hết tất cả các thread chia sẻ link phim/truyện/game ko có bản quyền". Trong khi đó, diễn đàn Tinh Tế vẫn còn nguyên số lượng lớn các chia sẻ xâm phạm bản quyền.
Liên quan vấn đề này, Phó thủ tướng Hồ Quốc Dũng vừa qua ký Công điện số 38/CĐ-TTg về tập trung chỉ đạo thực hiện quyết liệt các giải pháp đấu tranh, ngăn chặn, xử lý hành vi xâm phạm quyền SHTT.
Còn theo một cựu quản trị viên một diễn đàn công nghệ và có nhiều kinh nghiệm phát triển hệ thống công nghệ thông tin cho các doanh nghiệp lớn, ban quản trị nhiều diễn đàn chỉ muốn tăng lượng truy cập, số thành viên bằng mọi giá mà gần như không có bất cứ biện pháp kiểm soát nào.