Bản sắc của hai đội đều đã được “đóng đinh”, mang đến một hình dung nhất định về kịch bản của trận chung kết Champions League 2025-2026. Một PSG “nghiện” kiểm soát bóng, liên tục đập nhả và ban bật để tiến công với tỷ lệ cầm bóng trung bình lên tới 64,6% mỗi trận tại Ligue 1 mùa này. Trong khi đó, với việc để thủng lưới ít nhất (27 bàn) và ghi nhiều bàn từ bóng chết nhất (25 bàn) tại Ngoại hạng Anh, Arsenal sẽ dựa vào lối chơi rình rập và tận dụng triệt để thời cơ.
Nói vậy không có nghĩa đây đơn thuần là cuộc đấu giữa “hàng công của Luis Enrique” và “hàng thủ của Mikel Arteta”. Arsenal vẫn sở hữu những ngôi sao có khả năng tạo đột biến khi có bóng, còn PSG sẵn sàng chơi thực dụng khi hoàn cảnh đòi hỏi. Cùng với đó, là những chi tiết và toan tính chiến thuật khác biệt có thể định đoạt trận cầu khép lại mùa giải của bóng đá châu Âu.
Chiêu giao bóng “dị” của PSG
Trong kỷ nguyên mà các tình huống cố định liên tục được cải tiến, hình ảnh một đội chủ động đá dài đưa bóng đi hết đường biên dọc sang phần sân đối phương ngay sau tiếng còi khai cuộc không còn là bất ngờ. Đây là một hành động có ý đồ. Nhưng việc PSG lại chuộng bài vở có phần sơ đẳng này hơn ai hết là điều khiến nhiều người khó hiểu. Vậy mục đích của họ là gì?
“Bản chất là để dồn ép đối phương vào một góc sân”, chuyên gia phân tích tình huống cố định Stuart Reid, người từng làm việc với hàng loạt CLB, gồm cả Como – đội vừa giành vé dự Champions League và Hull City – tân binh Ngoại hạng Anh mùa tới), giải thích. “Đẩy cao đội hình ngay lập tức và cố gắng giành lại bóng từ quả ném biên của đối thủ. Bằng cách đó, bạn sẽ nhanh chóng kiểm soát bóng trên một phần ba sân đối phương”.
Đó chính xác là những gì PSG đã và đang làm rất tốt. Trong hai trận đấu cuối cùng tại Ligue 1 mùa này, họ đều giành lại quyền kiểm soát bóng trong vòng 30 giây sau khi giao bóng. Tuy nhiên, điều kỳ lạ là thầy trò Enrique không dùng bài này làm bàn đạp để có những pha dứt điểm sớm. Các số liệu thống kê chỉ ra rằng, dù đã đá bóng thẳng ra biên 28 lần tại Ligue 1 và 15 lần tại Champions League mùa này, chưa một lần nào PSG dứt điểm trong vòng 60 giây đầu tiên.
Thay vào đó, PSG có xu hướng luân chuyển bóng ngược về hàng thủ để thiết lập thế trận kiểm soát. Một lập luận thường được đưa ra là họ hoàn toàn có thể đạt được mục đích đó chỉ bằng cách chuyền về ngay khi giao bóng. Nhưng như chuyên gia Reid chỉ ra: “Khi giao bóng, khoảng cách giữa các cầu thủ thường rất lớn” và có thể Enrique coi đây là một điểm yếu dễ bị đối thủ khai thác. Nói cách khác, HLV người Tây Ban Nha muốn thiết lập thế pressing và kiểm soát với khối đội hình đã dâng cao lên phần sân đối phương, thay vì bắt đầu từ sâu trên phần sân nhà một khi luân chuyển bóng về từ một pha giao bóng.
Ngoại hạng Anh gần đây đã chứng kiến hai bàn thắng – của Erling Haaland vào lưới Everton và Wilson Isidor của Sunderland vào lưới Aston Villa – ghi ngay sau tình huống giao bóng, thời điểm khoảng trống giữa các hậu vệ đối phương bị giãn ra một cách cơ học. Kịch bản này không thể xảy ra với PSG nếu họ chọn giao bóng dài ra hết biên đối thủ, bởi ngay thời điêm đó, toàn đội hình của họ sẽ dâng lên và thu hẹp khoảng cách như một khối thống nhất.
Song song với “chiêu” giao bóng, chiến thuật phát bóng lên từ vị trí thủ môn của PSG trong trận bán kết lượt về với Bayern Munich cũng từng gây xôn xao dư luận. Ban đầu, ai cũng nghĩ thủ thành Matvei Safonov liên tục chuyền hỏng khi đá bóng thẳng ra biên trái qua vạch vôi giữa sân, nhưng hành động đó nhanh chóng lặp lại như một hệ thống.
Nhiều ý kiến trên các diễn đàn bóng đá như Reddit hoặc X sau đó cho rằng hành động lặp lại này là nhằm thu hẹp không gian chơi bóng của nhân tố Michael Olise, thông qua việc PSG dồn quân vào cánh có sự hiện diện của ngôi sao này. Song thực tế, tuyển thủ Pháp có một ngày chơi kém tại sân Allianz chủ yếu đến từ khả năng hỗ trợ phòng ngự chất lượng của Fabian Ruiz.
Mục đích chính vẫn là vây hãm Bayern vào một không gian chật hẹp để pressing, thay vì chỉ nhắm vào một cá nhân nhất định. Đồng thời, khu vực phòng ngự ở cánh này của đại diện nước Đức là do hậu vệ biên Konrad Laimer – một người có chiều cao thấp hơn tiền đạo cánh Khvicha Kvaratskhelia – đảm trách. Nếu bóng trong cuộc sau quả phát của Safonov, PSG có quyền kỳ vọng vào những tình huống tranh chấp trên không trực tiếp của ngôi sao người Gruzia. Chuyên gia Reid lý giải kỹ hơn rằng: “Yếu tố tâm lý đóng vai trò lớn ở đây. Bạn vây hãm, đẩy đối phương vào thế lúng túng, thiết lập một bẫy pressing ở vị trí mình chủ động chọn. Đó là đòn tâm lý chiến”.
Kai Havertz hay Viktor Gyokeres?
Hiếm khi một đội vào đến chung kết Champions League mà vị trí trung phong cắm vẫn còn là một dấu hỏi lớn. Nếu một CLB đang hướng tới cú đúp danh hiệu quốc nội và châu Âu, họ thường có một bộ khung cố định.
Nhưng Arsenal là ngoại lệ. Arteta đang có hai lựa chọn: Havertz hoặc Gyokeres. Cả hai đều không phải là những mảnh ghép hoàn hảo nhất, và chìa khóa dẫn đến chiến thắng có thể nằm ở việc sử dụng họ đúng thời điểm.
Nhiều ý kiến cho rằng tiền đạo người Thụy Điển xứng đáng đá chính nhờ phong độ thăng hoa cuối mùa, hiệu suất làm bàn ấn tượng tại Champions League (5 bàn sau 11 lần đá chính) và quan trọng nhất là màn trình diễn rực sáng ở bán kết trước Atletico Madrid.
Không ngoa khi nói màn trình diễn của Gyokeres ở lượt đi, dù không ghi bàn, là trận đấu toàn diện nhất của anh trong màu áo Arsenal. Anh càn lướt, xả thân trong các pha đấu tay đôi, làm khổ hàng thủ của Diego Simeone, kéo các hậu vệ vào những vị trí bất lợi, làm tường xuất sắc và chuyền bóng mở ra cơ hội vào vùng cấm.
Tuy nhiên, Gyokeres thường chỉ chơi hay khi áp đảo được đối phương về mặt thể chất. Khả năng đỡ bước một và kiểm soát bóng của tiền đạo này chưa đạt đến đẳng cấp hàng đầu, nên anh thường bù đắp bằng thể hình, sức càn lướt và tốc độ.
Những Robin Le Normand, David Hancko hay Marc Pubill của Atletico từng bị chân sút 27 tuổi này đè vượt mặt dễ dàng. Nhưng liệu anh có tái hiện điều đó trước bộ đôi Willian Pacho và Marquinhos của PSG?
Câu hỏi này lại củng cố lập luận rằng Kai Havertz – người sở hữu kỹ thuật cá nhân tốt hơn, kết nối lối chơi mượt mà và pressing ấn tượng hơn – nên là người đá chính. Nếu Arsenal gặp khó trong việc kiểm soát bóng, khả năng giữ bóng và chờ các đồng đội dâng lên của Havertz sẽ trở nên giá trị.
Sau đó, khi đối phương đã xuống sức hoặc khi Arsenal cần dốc toàn lực tìm bàn thắng, lối chơi giàu thể lực của Gyokeres lại phát huy tác dụng nhiều hơn. Cả hai phương án đều có cơ sở và Arteta sẽ phải đưa ra quyết định tàn nhẫn nhưng chuẩn xác.
Tử huyệt của hai đội
Cả PSG và Arsenal đều bước vào trận chung kết với nỗi lo canh cánh ở hành lang cánh phải nơi hàng thủ.
Lựa chọn số một của Arsenal là Jurrien Timber đã gặp chấn thương từ giữa tháng 3. Dù đang chạy đua với thời gian để trở lại, anh chắc chắn khó lòng đạt 100% phong độ. Trong khi, người đóng thế Ben White cũng dính chấn thương đầu gối nghiêm trọng trong trận gặp West Ham hồi tháng 5 và phải nghỉ hết mùa.
Hệ quả, Arteta phải đứng trước các lựa chọn gồm trung vệ Cristhian Mosquera, tiền vệ trụ Martin Zubimendi, hoặc tiền vệ trung tâm Declan Rice. Cả ba đều từng được thử nghiệm ở vị trí hậu vệ phải trong một tháng qua khi Arteta xoay tua tìm giải pháp.
Phương án khả dĩ nhất là Mosquera, bởi ít ra anh là một hậu vệ thuần túy, và việc kéo hai cái tên còn lại ra biên sẽ làm suy giảm đáng kể sức mạnh tuyến giữa. Song đây vẫn là thử thách quá tầm đối với cầu thủ 21 tuổi – người mới cập bến Emirates hè năm ngoái dưới dạng tiềm năng – khi phải đối đầu với mũi khoan Kvaratskhelia cùng sự hỗ trợ của hậu vệ trái Nuno Mendes phía PSG. Đây được xem một trong những cánh trái mạnh nhất thế giới hiện tại.
Ngôi sao người Georgia còn thường xuyên hoán đổi vị trí linh hoạt với hai tiền đạo còn lại của PSG. Do đó, sẽ có lúc Mosquera phải đối mặt với Ousmane Dembele hoặc Desire Doue và không thể chỉ tập trung phong tỏa một người duy nhất. Đáng ngại hơn, đôi khi cả hai tiền đạo cánh của PSG sẽ xuất hiện ở cùng một hành lang để phối hợp, tạo nên những tình huống “quá tải quân số” để đè bẹp hậu vệ biên đối phương.
Ở chiều ngược lại, Arteta phần nào được an ủi khi PSG cũng không có lực lượng mạnh nhất ở vị trí hậu vệ phải. Achraf Hakimi, người dính chấn thương gân kheo ở trận bán kết lượt đi với Bayern, đang phải chạy đua với thời gian để kịp bình phục. Nếu anh vắng mặt, tiền vệ trung tâm Warren Zaire-Emery sẽ là người trám chỗ.
Zaire-Emery mới 20 tuổi nhưng đã có tới 21 lần đá hậu vệ phải mùa này. Tuy nhiên, anh không thể mang lại sức sát thương lớn trong các pha leo biên như Hakimi và bản chất không phải một cầu thủ bám biên thuần túy. Đây sẽ là khoảng trống để các mũi khoan cánh trái của Arsenal như Leandro Trossard, Gabriel Martinelli, Eberechi Eze, hay những bài phối hợp chồng biên khai thác.
Ngay cả khi Hakimi có thể ra sân, đó cũng sẽ là trận đầu tiên của anh sau một tháng dưỡng thương, khép lại một chiến dịch bào mòn thể lực kéo dài gần hai năm qua do phải cày ải thêm cả FIFA Club World Cup. Tình trạng mệt mỏi và cảm giác bóng chưa tốt của hậu vệ Morocco chắc chắn sẽ là điểm tử huyệt để Arsenal tập trung khoét vào.
Hành trình của Ma Rốc tại World Cup 2026 đã dừng lại ở tứ kết. Thầy trò HLV Mohamed Ouahbi không thể lặp lại kỳ tích bán kết cách đây 4 năm, khi tiếp tục thua Pháp, vẫn với tỷ số 0-2, trong thế trận bị áp đảo toàn diện.
Pháp ép sân Ma Rốc suốt 60 phút đầu, nhưng không ghi bàn do dứt điểm kém hiệu quả. "Gà trống Gô-loa" bỏ lỡ quả phạt đền trong hiệp 1 do Kylian Mbappe sút hỏng, sau đó bỏ lỡ hàng loạt cơ hội, trong đó có cú sút dội xà của Lucas Digne ngay trước giờ nghỉ.
Theo thống kê, Pháp dứt điểm 11 lần tính đến trước phút 60, với bàn thắng kỳ vọng là 2.00. Chỉ đến khi Mbappe tỏa sáng rực rỡ đúng phút 60, cục diện trận đấu mới thay đổi. Chân sút sinh năm 1998 nhận bóng sát mép vòng cấm rồi tung cú cứa lòng đẹp mắt. Quỹ đạo quả bóng bay vòng qua trung vệ Issa Diop, rồi vượt ngoài tầm với thủ môn Yacine Bounou đi thẳng vào lưới.
Theo HLV Mohamed Ouahbi, hàng thủ Ma Rốc đã dừng lại ngay trước khoảnh khắc Mbappe ghi bàn, vì cho rằng đã có cầu thủ Pháp để bóng chạm tay. "Một vài cầu thủ Ma Rốc đã dừng lại vì cho rằng có tình huống để bóng chạm tay. Thực sự đã có pha bóng chạm tay. Tôi không biết trọng tài có nên thổi phạt hay không, tôi cũng không thể khẳng định điều đó", ông Ouahbi nhấn mạnh.
Tuy nhiên, nhà cầm quân Ma Rốc không phủ nhận, Mbappe đã có khoảnh khắc ngôi sao, với cú cứa lòng kéo đổ hệ thống phòng ngự dày đặc mà đội bóng Bắc Phi đã xây dựng suốt một giờ đồng hồ trước đó.
"Cuối cùng, đó vẫn là khoảnh khắc xử lý cá nhân đẳng cấp của Kylian Mbappe", ông Ouahbi thừa nhận.
Đội tuyển Ma Rốc đã vươn mình sau kỳ tích bán kết World Cup 2022. Achraf Hakimi cùng đồng đội đoạt cú đúp vô địch AFCON (thắng Senegal 3-0 ở chung kết) và Arab Cup (thắng Jordan 3-2 ở chung kết). Trước World Cup 2026, Ma Rốc bất bại liền 24 trận, thành tích cho thấy phong độ ổn định xuyên suốt.
Trước khi thua Pháp, Ma Rốc đã hòa Brazil ở trận ra quân, rồi thắng Scotland, Haiti để đứng nhì bảng. Học trò HLV Ouahbi lại thắng Hà Lan ở vòng 32 đội trên chấm luân lưu, rồi loại chủ nhà Canada với tỷ số thuyết phục 3-0 để có kỳ thứ hai liên tiếp lọt vào tứ kết.
"Chúng tôi phải tiếp tục giữ vững niềm tin. Ma Rốc sẽ không dừng lại ở đây. Chúng tôi cần tiếp tục hoàn thiện nền tảng của mình, đồng thời xây dựng lực lượng có chiều sâu hơn để luôn có phương án thay thế.
Tương lai sẽ rất tươi sáng nếu chúng tôi tiếp tục phát triển theo hướng này. Nhưng điều đó không có nghĩa hôm nay Ma Rốc không khao khát chiến thắng. Tất nhiên, chúng tôi muốn thắng. Toàn đội đã làm tất cả những gì có thể, nhưng trước mặt là đối thủ quá mạnh. Chúng tôi thất vọng, nhưng sẽ tiếp tục nỗ lực", HLV Ouahbi chia sẻ.
"Chúng tôi hiểu rằng mình đại diện cho người dân Ma Rốc, cũng như nhiều quốc gia ở châu Á và châu Phi. Có rất nhiều người nhìn thấy hình ảnh của chính họ trong đội bóng này. Chúng tôi sẽ tiếp tục nỗ lực để hướng tới những danh hiệu".
Ở chiều ngược lại, HLV Didier Deschamps hạnh phúc khi Pháp có kỳ World Cup thứ ba liên tục lọt vào bán kết. Nếu tiếp tục thắng Tây Ban Nha hoặc Bỉ ở trận tiếp theo, Pháp sẽ có hat-trick chung kết World Cup, cân bằng kỷ lục của Brazil.
"Đây là chiến thắng rất quan trọng trong trận đấu không hề dễ dàng. Pháp đá hỏng một quả phạt đền và cũng bỏ lỡ thêm vài cơ hội ghi bàn, nhưng toàn đội đã hoàn thành mục tiêu", HLV Deschamps phân tích.
"Chúng tôi đang đứng ở vị trí mà mình mong muốn. Bây giờ, toàn đội sẽ hồi phục thật tốt rồi chờ xem đối thủ tiếp theo là ai".
HLV Deschamps nói thêm: "Tôi tin rằng lúc này nước Pháp đang tràn ngập niềm vui. Còn ở đây, chúng tôi đang sống trong 'bong bóng' của riêng mình. Cá nhân tôi còn tập trung hơn thế nữa. Đó là lý do chúng tôi có mặt tại đây, và các cầu thủ có trách nhiệm làm tất cả những gì có thể để tiến xa nhất".
Khi được hỏi về Mbappe, HLV Deschamps đáp: "Không có bất kỳ vấn đề gì cả (sau khi Mbappe sút hỏng phạt đền). Cậu ấy không bao giờ đánh mất sự tự tin, kể cả sau khi bỏ lỡ một cơ hội trước lúc ghi bàn. Đó là phẩm chất của một cầu thủ lớn".
Kể từ khi kỷ nguyên Ngoại hạng Anh bắt đầu, chỉ có vài đội luôn góp mặt ở giải đấu này là Liverpool, M.U, Arsenal, Everton, Chelsea, Tottenham. Ngay cả Newcastle vào loại giàu nhất thế giới, Man.City vĩ đại trong khoảng chục năm gần đây; hoặc các cựu vô địch Cúp C1 châu Âu như Nottingham Forest, Aston Villa, đều không có vinh dự ấy.
Bấy nhiêu vẫn chưa đủ để nói rằng Tottenham rớt hạng sẽ là bất ngờ lớn nhất trong lịch sử Ngoại hạng Anh. Ngay mùa này, Tottenham vẫn được xem là một đội bóng lớn. Họ liên tục đứng trong tốp 4 suốt 7 vòng đấu đầu và dễ dàng vượt qua vòng bảng Champions League với vị trí số 4 - đứng trên hàng loạt siêu CLB như Real Madrid, Barcelona, Man.City, PSG… Ngay trong vòng đấu khai mạc Ngoại hạng Anh, người ta đã vội đề cử danh hiệu cho cả mùa bóng: Richarlison (Tottenham) là tác giả của bàn thắng đẹp nhất giải. Và đến vòng đấu kế tiếp thì Tottenham thắng Man.City 2-0, buộc giới quan sát phải bàn về khả năng Tottenham tranh ngôi vô địch.
Quay nhanh thời gian cho đến hiện tại, đã không còn bao nhiêu nhà quan sát bàn về khả năng trụ hạng của Tottenham nữa. Đề tài chính trong suốt vài tuần gần đây chỉ là hậu quả sẽ lớn đến mức độ nào nếu Tottenham rớt hạng. Một trong những sân vận động đẹp nhất thế giới sẽ chỉ được dùng ở giải hạng nhì. Thu nhập của đội trong cả mùa bóng (gần 11 triệu bảng) chỉ đủ để trả lương một năm cho đúng một cầu thủ, như Xavi Simons hoặc Cristian Romero. Khi một đội bóng lớn rớt hạng, người ta lập tức nghĩ ngay tới nguy cơ tiếp tục khủng hoảng, thậm chí phá sản, vì cách biệt thu/chi không như các đội bình thường.
Từ ngôi nhì bảng, Tottenham rơi dần, xuống tận vị trí thứ 18 như hiện nay. Chỉ tính trong năm 2026, Tottenham chưa thắng trận nào ở giải Ngoại hạng, chỉ lấy được 6 điểm, từ tổng điểm 45. Có lúc 70% danh sách đội một của Tottenham không thể ra sân, vì chấn thương hoặc bị treo giò. Mathys Tel là cầu thủ duy nhất chưa từng chấn thương trong mùa bóng này (tiếc thay tiền đạo 20 tuổi này lại không phải là trụ cột). Đấy là nguyên nhân lớn nhất, bên cạnh đó còn là phong độ, tinh thần, chiến thuật… Tóm lại, Tottenham liệu có khả năng thoát cơn đại nạn?
Sau Thomas Frank và Igor Tudor, đến lượt Roberto De Zerbi trở thành HLV trưởng thứ 3 của Tottenham trong mùa bóng này. De Zerbi không xoàng cả về tên tuổi lẫn khả năng thực tế. Chỉ có điều ông xuất hiện quá muộn, khi bắt đầu cầm quân từ ngày 12.4.
Ngay trong trận ra mắt của HLV De Zerbi, Tottenham đã thua 0-1 trên sân Sunderland, rơi luôn xuống vị trí thứ 18 trong bảng xếp hạng, tức là đứng dưới lằn ranh được trụ hạng (lần đầu tiên kể từ năm 1977, Tottenham đứng thấp như thế trong bảng xếp hạng giải vô địch Anh). Đến vòng vừa qua thì Tottenham giậm chân tại chỗ khi hòa 2-2 với Brighton.
Trong khi Tottenham chỉ hòa trên sân nhà, thì đối thủ đứng ngay trên họ là West Ham lại hòa trên sân Crystal Palace. Thế là West Ham giữ vững khoảng cách trong khi cuộc đua đã tiến thêm một vòng gần đến đích. Hai đối thủ khác trong cuộc đua trụ hạng là Nottingham Forest và Leeds đều thắng ở vòng đấu cuối tuần qua, gần như là đã an toàn. Câu chuyện trở nên rõ ràng khi Tottenham và West Ham sẽ tranh nhau suất trụ hạng cuối cùng, mỗi đội đều còn 5 trận. Tottenham hiện thua 2 điểm. Opta công bố xác suất Tottenham rớt hạng là 57,17%.
Có chi tiết tích cực là rất lâu rồi Tottenham mới tỏ ra khởi sắc như trong trận hòa Brighton cuối tuần qua. Họ đã 2 lần vươn lên dẫn điểm, nhưng lại bị gỡ hòa 2-2 ở phút bù giờ thứ 5. Chỉ có một trận khác trong mùa bóng này Tottenham 2 lần vươn lên dẫn điểm, đấy chính là lúc đội này còn đang nằm trong nhóm đầu bảng. Có vẻ như HLV De Zerbi đã thay đổi được Tottenham theo chiều hướng tích cực, nhưng liệu có kịp khi giải chỉ còn 5 vòng đấu nữa?
Tối 22-5, PVF-CAND đấu với Thể Công - Viettel trên sân Hàng Đẫy. Đội bóng dưới sự dẫn dắt của HLV Trần Tiến Đại thi đấu với quyết tâm cao để kiếm điểm trụ hạng, đã tự tin chơi đôi công với Thể Công - Viettel trong những phút đầu trận.
Vắng nhiều trụ cột, trong đó có tiền đạo chủ lực Lucao do Break và hậu vệ Đinh Viết Tú do án treo giò, Thể Công - Viettel yếu đi nhiều so với chính họ, đã để PVF-CAND ghi bàn dẫn trước vào phút 25, sau cú đá phạt đền của Alastair Reynolds.
Sau bàn thua trước, Thể Công - Viettel mới "nóng máy", giành lại thế trận kể từ nửa sau hiệp một và tung ra nhiều đợt tấn công về phía khung thành PVF-CAND.
Do đối thủ chơi phòng ngự số đông, đội bóng áo lính gặp nhiều khó khăn trong việc tìm đường tiếp cận khung thành, buộc phải sử dụng nhiều đường tạt và sút xa.
Phải tới phút 76, Thể Công - Viettel mới có bàn gỡ hòa 1-1 do công của Đinh Xuân Tiến. Tiền vệ này hãm bóng khéo léo sau đường tạt của Phan Tuấn Tài, nhanh chân sút về góc xa khung thành khiến thủ môn Đỗ Sỹ Huy của PVF-CAND đứng "chôn chân".
Thể Công - Viettel quyết giành 3 điểm trên sân nhà, tăng cường sức ép trong thời gian còn lại của trận đấu và tạo ra thêm nhiều cơ hội. Tuy nhiên trong ngày mà thủ môn Sỹ Huy cùng các cầu thủ phòng ngự của PVF-CAND thi đấu xuất sắc, những cơ hội của Thể Công - Viettel đã bị khước từ.
Chung cuộc, PVF-CAND cầm hòa được Thể Công - Viettel 1-1, qua đó có 18 điểm và tạm vươn lên vị trí áp chót bảng xếp hạng V-League 2025 - 2026.
Chiều ngược lại, với 50 điểm có được, ngôi nhì của đoàn quân HLV Velizar Popov không bị ảnh hưởng.
PVF-CAND vừa thăng hạng lên V-League mùa này nhờ lấy suất của Quảng Nam bỏ giải để lại. Họ đang trải qua cuộc chiến trụ hạng khốc liệt với Đà Nẵng, khi liên tục hoán đổi vị trí đáy bảng với đối thủ sông Hàn.
Vòng này, Đà Nẵng sẽ đấu với Hải Phòng vào ngày 23-5. Dù đã hết mục tiêu nhưng đội bóng đất cảng vẫn thi đấu hết mình, khi vừa thắng Becamex TP.HCM 4-2 ở vòng trước. Đây là điều Đà Nẵng sẽ phải lo lắng.