Tôi lấy chồng khi mới 24 tuổi. Quê chồng cách nhà tôi 150km. Ban đầu, mẹ tôi không muốn con gái lấy chồng xa, nhưng thấy anh ấy hiền lành, chăm làm ăn, gia đình tử tế, nên dần dần cũng chấp nhận.
Chồng tôi làm kinh doanh tại nhà, không rượu chè, thu nhập đưa hết cho vợ làm “tay hòm chìa khóa”. Vợ chồng tôi được bố mẹ chồng cho đất xây nhà ở riêng. Thời gian đầu kết hôn, tôi sống trong thế giới màu hồng, mọi thứ về chồng đều khiến tôi hài lòng. Nhưng một thời gian sau tôi mới nhận ra, có những kiểu vô tâm, thói quen tưởng nhỏ nhặt nhưng cũng đủ tạo nên mâu thuẫn lớn trong hôn nhân.
Nhà vợ chồng tôi cách nhà bố mẹ chồng chừng 500m. Nhà bên đó hiện có bố mẹ chồng và cô em gái của anh sống cùng. Em gái anh lập gia đình, có con nhưng chồng đi làm xa nên thường xuyên về ở với bố mẹ đẻ. Thành ra bên đó lúc nào cũng đông vui, có người nói chuyện, cơm nước rôm rả.
Còn nhà tôi thì chỉ có hai vợ chồng. Tôi là con gái lấy chồng xa, bỏ hết bạn bè, nếp sống quen thuộc để theo anh về quê sống. Những ngày đầu mới cưới, tôi nghĩ chỉ cần chồng thương là đủ. Nhưng càng về sau, tôi càng thấy mình giống… người ở trọ.
Chồng tôi có thói quen gần như ngày nào cũng sang nhà bố mẹ. Hôm nào cửa hàng bận rộn thì còn đỡ, nhưng cứ rảnh rỗi hoặc có nhân viên phụ việc là từ sáng sớm anh đã chạy xe qua đó. Ăn sáng bên nhà bố mẹ, ngồi chơi bên đó, đến trưa mới về ăn cơm với vợ cho có lệ rồi ngủ một giấc. Chiều anh lại tiếp tục sang nhà bố mẹ tới tối mịt mới về.
Tôi chưa đi làm, lại không có bạn bè ở đây nên hầu như ở nhà một mình. Nhiều hôm trời tối mịt, chờ chồng về mà tôi thấy chạnh lòng kinh khủng. Tôi từng thử sang nhà nội cùng chồng vài lần để hòa nhập, nhưng thật lòng tôi không quen cảm giác ngày nào cũng “tụ tập” bên nội như thế.
Tôi thích không gian riêng tư hơn, thích cảm giác vợ chồng cùng ăn cơm, cùng xem phim, hay ra ngoài đi chơi cùng nhau. Nhưng với chồng tôi, dường như nhà bố mẹ mới là nơi anh muốn ở.
Điều khiến tôi buồn nhất là cách anh ưu tiên gia đình bên nội một cách vô thức. Em gái anh nhờ gì anh cũng chạy đi ngay. Bố mẹ gọi là có mặt liền. Nhà bên đó thiếu cái bóng đèn, cái quạt hỏng hay cần dọn dẹp gì, anh đều sốt sắng làm giúp. Còn vợ ở nhà nhiều khi đau đầu, mệt mỏi hay muốn chồng ở cạnh nói chuyện một chút cũng khó.
Có lần tôi trách nhẹ: “Anh có vợ rồi mà, sao lúc nào cũng ở bên đó vậy?”. Anh chỉ đáp tỉnh bơ: “Nhà bố mẹ anh chứ có phải đi chơi đâu”.
Đúng là tôi chưa từng cấm anh về với bố mẹ. Tôi hiểu chữ hiếu quan trọng thế nào. Nhưng hiếu với bố mẹ đâu có nghĩa là bỏ mặc cảm xúc của vợ? Tôi không cần anh ở cạnh 24/24, cũng không bắt anh phải chọn bên nào. Thứ tôi cần chỉ là cảm giác mình được ưu tiên một chút trong cuộc sống của chồng.
Nhiều đêm anh về muộn, tắm rửa xong rồi nằm xuống cạnh vợ như hoàn thành nghĩa vụ. Có hôm vợ chồng gần gũi xong là anh quay lưng ngủ. Tôi nằm nhìn trần nhà mà tủi thân đến phát khóc. Cảm giác cuộc hôn nhân của mình chỉ còn giống một nơi để anh về ngủ, còn tâm trí và sự quan tâm đều dành hết cho gia đình lớn bên kia.
Mỗi lần tôi về nhà ngoại chơi một, hai hôm là anh đã giục về liên tục. Nhưng tôi trở về thì anh vẫn như cũ, lại chạy sang nhà bố mẹ từ sáng đến tối. Tôi bắt đầu tự hỏi rốt cuộc mình lấy chồng để làm gì? Để sống cô đơn trong chính căn nhà của mình sao?
Tôi từng nghĩ hay do mình ích kỷ, do mình không hợp nếp sống gia đình chồng nên mới thấy ngột ngạt. Nhưng cảm xúc bị bỏ rơi kéo dài khiến tôi dần kiệt sức. Tôi không ghen với bố mẹ chồng, cũng không ghét nhà chồng. Thứ tôi buồn là chồng chưa bao giờ nhận ra vợ mình đang cô đơn thế nào.
Nhiều lúc tôi chỉ ước cuối tuần anh chịu ở nhà ăn với vợ một bữa cơm, cùng đi chợ hay chở vợ đi đâu đó. Những điều rất bình thường thôi, nhưng với tôi lại xa xỉ vô cùng.
Nhiều người khuyên tôi phải nói chuyện thẳng thắn với chồng, nhưng thật lòng tôi đã nói không biết bao nhiêu lần rồi. Lần nào anh cũng chỉ bảo tôi “nghĩ nhiều”, hoặc hứa sẽ dành thời gian cho vợ hơn nhưng rồi đâu lại vào đấy.
Dạo gần đây tôi còn nghĩ đến chuyện về nhà ngoại ở một thời gian để cả hai tạm xa nhau, xem anh có nhận ra sự thiếu vắng của vợ hay không. Nhưng tôi cũng sợ nếu “chiến tranh lạnh” thì khoảng cách vợ chồng lại càng lớn hơn. Nếu là mọi người, mọi người sẽ làm thế nào?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Điểm trường được xây dựng từ năm 2014 nhưng chưa có bếp ăn. Tình trạng thiếu bếp ăn khiến các em học sinh phải trở về nhà vào buổi trưa, nhiều em nghỉ luôn buổi chiều, dẫn đến việc sinh hoạt không ổn định và ảnh hưởng đến sức khỏe cũng như chất lượng học tập.
Nhà bếp mới được trang bị đầy đủ đồ dùng nấu nướng, có khu vực sơ chế, chế biến và lưu trữ thực phẩm. Dự án sẽ phục vụ bữa ăn trưa cho 40 học sinh và giáo viên.
Phát biểu tại buổi lễ, cô Trần Thị Thu Thảo, hiệu trưởng Trường Mầm non xã Lăng cho biết: "Việc có một nhà bếp mới, khang trang và đầy đủ tiện nghi là niềm mong mỏi của cả cô và trò từ rất lâu.
Chúng tôi vô cùng biết ơn sự quan tâm và hỗ trợ quý báu từ Roche Pharma Việt Nam và Quỹ Hy Vọng. Công trình này sẽ giúp nhà trường đảm bảo những bữa ăn nóng sốt, đủ dinh dưỡng cho các em, để các em có điều kiện học tập tốt hơn".
Dự án được thực hiện nhờ nguồn quỹ đóng góp từ chương trình "Đi bộ vì trẻ em". Đây là một hoạt động thường niên của Roche Pharma Việt Nam, nằm trong chiến dịch gây quỹ toàn cầu của Roche, nhằm mục đích hỗ trợ trẻ em có hoàn cảnh khó khăn.
Hoạt động này không chỉ giúp nâng cao nhận thức về các vấn đề của trẻ em mà còn huy động nguồn lực tài chính từ chính tấm lòng và nỗ lực của tập thể nhân viên công ty để giúp đỡ các em.
Công trình nhà bếp tại điểm trường Aró là một trong nhiều hoạt động cộng đồng mà Roche Pharma Việt Nam đã và đang triển khai, khẳng định cam kết mạnh mẽ trong việc cải thiện cuộc sống của người dân và đóng góp cho sự phát triển bền vững của xã hội Việt Nam.
Tại kỳ họp thứ nhất, HĐND phường Sài Gòn khóa I, nhiệm kỳ 2026 - 2031 đã bầu ông Nguyễn Tấn Phát - Bí thư Đảng ủy phường Sài Gòn - tiếp tục kiêm Chủ tịch HĐND phường, bà Huỳnh Kim Hiền làm Phó chủ tịch HĐND phường.
Ông Vũ Nguyễn Quang Vinh được bầu làm Chủ tịch UBND phường và hai Phó chủ tịch UBND phường gồm: bà Ngô Hải Yến và Trần Công Hậu.
Tại kỳ họp thứ nhất, HĐND phường An Khánh khóa I, nhiệm kỳ 2026 - 2031 đã bầu bà Hoàng Thị Em - Phó bí thư thường trực Đảng ủy phường - kiêm chức vụ Chủ tịch HĐND phường, ông Nguyễn Văn Kiên giữ chức Phó chủ tịch HĐND phường.
Ông Nguyễn Thành Trung được bầu giữ chức Chủ tịch UBND phường và các Phó chủ tịch UBND phường gồm: bà Nguyễn Xuân Quỳnh và bà Phạm Thị Hoàn.
Tại kỳ họp thứ nhất, HĐND phường Đức Nhuận khóa I, nhiệm kỳ 2026 - 2031 cũng đã bầu bà Phan Thị Thanh Phương - Bí thư Đảng ủy phường - tiếp tục kiêm chức vụ Chủ tịch HĐND phường, ông Trịnh Hữu Anh làm Phó chủ tịch HĐND phường. Bên cạnh đó, bà Nguyễn Thị Thanh Thảo được bầu giữ chức Chủ tịch UBND phường. Các Phó chủ tịch UBND phường gồm: ông Phạm Bảo Toàn và bà Ngô Giang Hoàng Hân.
Tại kỳ họp thứ nhất, HĐND phường Tăng Nhơn Phú khóa I, nhiệm kỳ 2026 - 2031 đã bầu ông Nguyễn Bạch Hoàng Phụng - Bí thư Đảng ủy phường Tăng Nhơn Phú - tiếp tục kiêm chức vụ Chủ tịch HĐND phường và bà Nguyễn Thị Tuyết Hồng làm Phó Chủ tịch HĐND phường.
Bên cạnh đó, bà Cao Thị Ngọc Châu được bầu giữ chức Chủ tịch UBND phường và ông Võ Trung Hiếu giữ chức Phó Chủ tịch UBND phường.
Kỳ họp thứ nhất, HĐND phường Phú Mỹ khóa I, nhiệm kỳ 2026 - 2031 đã bầu ông Bùi Chí Thành - Bí thư Đảng ủy phường - kiêm chức vụ Chủ tịch HĐND phường, ông Đặng Văn Hùng giữ chức Chủ tịch UBND phường.
Tại kỳ họp thứ nhất, HĐND xã Nghĩa Thành khóa I, nhiệm kỳ 2026 - 2031 đã đã bầu ông Phạm Văn Quyền - Bí thư Đảng ủy xã - kiêm chức vụ Chủ tịch HĐND xã, ông Hồ Thế Bằng giữ chức Phó chủ tịch HĐND xã. Ông Nguyễn Tiến Trung được bầu giữ chức Chủ tịch UBND xã và các Phó chủ tịch UBND xã gồm: bà Trần Thị Hòe và bà Nguyễn Thị Quyền.
Tại kỳ họp thứ nhất, HĐND phường Tân Thành khóa I, nhiệm kỳ 2026 - 2031 đã bầu bà Nguyễn Lý Thủy Tiên - Phó bí thư thường trực Đảng ủy phường - kiêm chức vụ Chủ tịch HĐND phường. Ông Nguyễn Ngọc Ân làm Chủ tịch UBND phường và các Phó chủ tịch UBND phường gồm: ông Nguyễn Vy Bảo và ông Văng Thanh Cường.
Tại kỳ họp thứ nhất, HĐND xã Ngãi Giao khóa I, nhiệm kỳ 2026 - 2031 đã bầu ông Nguyễn Đức Tân - Bí thư Đảng ủy xã - kiêm chức vụ Chủ tịch HĐND xã, ông Nguyễn Minh Tú làm Chủ tịch UBND xã.
Tại kỳ họp thứ nhất, HĐND phường Tân Phước đã bầu bà Dương Ngọc Châu - Bí thư Đảng ủy phường - kiêm chức vụ Chủ tịch HĐND phường, ông Huỳnh Trung Sơn làm Chủ tịch UBND phường.
Vợ chồng tôi ở với nhau đã hơn 40 năm từ thời còn tay trắng, vượt qua nhiều khó khăn nuôi nấng hai con trai trưởng thành. Bây giờ tôi đã có đủ 2 con dâu, 3 cháu nội, nhà, xe, tiền tiết kiệm thoải mái dưỡng già.
Đáng nhẽ đây phải là quãng thời gian tôi được tận hưởng thành quả thì bỗng nhiên gia đình xuất hiện chông gai. Con trai cả của tôi có bồ. Vợ chồng chúng cãi nhau to rồi đòi ly hôn, tranh giành con cái. Cũng chính vì chuyện này nên tôi mới tái phát bệnh tim.
Không đau lòng không được bởi vì tuy không sống chung nhà nhưng khi 2 con trai lập gia đình, vợ chồng tôi đều cắt đất, sang tên cho mỗi đứa một lô ở sát cạnh tôi. Chính vì thế mọi tranh chấp, cãi cọ đều diễn ra trước mắt. Tôi thương con, thương cháu nên nghĩ ngợi nhiều. Thế rồi bệnh tôi trở nặng phải đi cấp cứu.
Suốt nhiều ngày tôi nằm bệnh viện, con dâu út túc trực cạnh tôi, lau người, lau mặt, nâng lên đặt xuống, bón đồ ăn... nhẫn nại như y tá. Tôi xuất viện về nhà vẫn là dâu út tập cho tôi đi, nấu nướng theo hướng dẫn riêng để hỗ trợ quá trình hồi phục.
Nhắc đến chuyện này lại buồn. Nhà rõ đông người nhưng chẳng ai chăm tôi ngoài con dâu út. Chồng tôi bị chứng chân tay run chẳng giúp được gì. Hai con trai thi thoảng ghé qua nhưng chỉ hỏi han vài câu rồi bận công việc lại đi. Con dâu cả thì viện lý do giận chồng, bỏ về bên ngoại.
Tôi không trách chồng nhưng giận mấy đứa con. Mà giận con trai một thì giận dâu trưởng mười. Đàn ông con trai vụng về đã đành một nhẽ, nhưng với con dâu trưởng thì không chấp nhận được.
Hơn 10 năm làm dâu nhà tôi, được tôi yêu thương không khác gì con đẻ, giờ xảy ra có chút chuyện đã không coi tôi ra gì. Cháu nội ốm, tôi là người thức đêm ôm cháu cho con dâu ngủ, nấu nướng cung phụng không nề hà. Giờ tôi bệnh nằm một chỗ, con dâu không hỏi thăm một câu.
Thấy tôi buồn, dâu út biết ý, đỡ lời cho các anh chị, thế nhưng tôi vẫn mang lòng hờn trách. Ai nói già tính tình hay dỗi như con nít thì tôi cũng đồng ý. Thật tình tôi không hài lòng với hai đứa con trai và con dâu trưởng.
Ngày tôi khỏe trở lại, tôi nhờ dâu út làm mâm cơm gia đình họp mặt. Trong bữa ăn tôi tuyên bố tặng luôn con dâu út sổ tiết kiệm trị giá 2 tỷ đồng, còn vấn đề di chúc tôi sẽ xem xét lại.
Lý do chính đáng, con dâu út biết trước biết sau, mẹ ốm biết dành toàn bộ phép năm để xin nghỉ ở nhà chăm mẹ. Những đứa còn lại không xứng đáng nhận quà. Con trai lớn thì bồ bịch hư hỏng. Con trai nhỏ ỷ có vợ chăm mẹ nên bỏ mặc, không biết quan tâm. Dâu trưởng viện cớ giận chồng bỏ về bên ngoại, một câu thăm nom không có.
Thế nhưng, bữa cơm chúc mừng bỗng chốc hóa thành khẩu chiến, tất cả bỏ ngang bữa ăn. Dâu trưởng nước mắt ngắn dài khóc như oan uổng lắm, cho rằng bố mẹ dung túng cho con trai rồi kể lể công lao bao năm phụng dưỡng bố mẹ chồng, giờ chỉ vì mấy lời thăm hỏi mà vứt bỏ tấm lòng của con dâu.
Hai con trai nói tôi cư xử bốc đồng như trẻ con. Chồng tôi thì còn khiến tôi bực mình hơn. Ông ấy hậm hực nói tôi quen thói tự quyết, không bao giờ bàn bạc trước với chồng. Chỉ vì muốn thể hiện khen một đứa con dâu mà gia đình mất đi hòa khí, anh khó nhìn mặt nhau.
Tôi phát cáu với lời buộc tội của chồng, lại sinh ra cãi cọ. Chồng buộc tội tôi đàn bà mà gia trưởng, ích kỷ, thích làm theo ý mình. Ông ấy dọa ly hôn vì phải nhịn tôi lâu quá. Không khí gia đình đúng loạn. Thật nực cười, U70 còn đòi chia tay.
Chuyện tới mức này nói không buồn mới lạ, nhưng tôi chẳng thấy mình sai chỗ nào. Một đời hy sinh cho chồng con, chẳng lẽ về già mong được phụng dưỡng lại là ích kỷ?
Lúc nằm một chỗ mới biết lòng đứa nào hiếu thảo. Tiền của tôi, sổ tiết kiệm tên tôi, tôi chỉ tặng đứa con nào xứng đáng. Mọi người nghĩ xem tôi sai ở đâu?
Dâu út ngoan thì có gì tốt nhất, tôi cho nó không tiếc. Ông chồng dọa ly hôn thì ly hôn. Mặc kệ ai nói gì tôi nhất quyết giữ nguyên ý định. Mọi người có cho suy nghĩ của tôi là có vấn đề hay không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.