Tôi là nam giới, năm nay 33 tuổi, vẫn độc thân. Tôi làm công việc văn phòng, đem lại thu nhập 18 triệu đồng. Mỗi tháng tôi chi tiêu khoảng 15 triệu đồng, chủ yếu nặng nhất ở phần tiền nhà khoảng 6,5 triệu đồng, còn lại là các khoảng ăn uống, mua đồ lặt vặt, hiếu hỷ, giao lưu với bạn bè và đồng nghiệp.
Mỗi tháng tôi chỉ để dành được khoảng 2-3 triệu đồng. Có lúc tôi còn chi tiêu âm phần lương của tháng đó, nhất là những khi công ty chuyển lương muộn. Nếu có chuyện đột xuất cần số tiền từ 10 triệu đồng trở lên, có lẽ tôi phải đi vay mượn người thân hoặc người quen.
Gần đây trong một buổi chia sẻ về chi tiêu, tôi vô tình tiết lộ tình hình tài chính của bản thân như trên thì một người bạn thốt lên: “Chi tiêu như vậy là quá lãng phí”. Nhưng tôi thì thấy với số tiền chi như trên là bình thường, nhất là tôi đã chủ động từ chối nhiều cuộc vui và hạn chế mua sắm những thiết bị đắt tiền.
Chắc có lẽ vấn đề là thu nhập của tôi không cao, tôi đang tính nhảy việc để có mức lương cao hơn. Nhưng tôi có những băn khoăn sau đây: Tôi chi tiêu như vậy là lãng phí hay không? Ở tuổi này, nhảy việc có thể tạo ra đột phá về tiền lương hay không? Các bạn có gia đình lẫn độc thân, chi tiêu của các bạn thế nào? Tôi rất mong nhận được chia sẻ của các bạn để tham khảo thêm.
Tin Gốc: Vnexpress
Ý Kiến
'Nhà tôi trong ngõ Hà Nội mát mẻ nhưng nhà ngoại thành nóng như lò ấp trứng'

"Ở thành phố, các nhà san sát nhau, lại trong ngõ hẻm nên đỡ nóng hơn. Nhà tôi trong ngõ Hà Nội, tầng một và hai chỉ cần bật quạt vẫn ngủ được còn tầng 3 thì không, dù trên sân thượng có mái chống nóng.
Tuy nhiên tôi về quê ở ngoại thành Hà Nội, nhà cũng 3 tầng nhưng tầng một và hai vào buổi trưa không thể ngủ được vì nóng. Bốn bức tường xung quanh nhà khiến phòng ngủ như cái lò ấp trứng, mặc dù tường xây gạch 20 cm nhưng cũng không thể chống chọi được cái nóng trên 40°C".
Độc giả Trần Văn Hùng cho biết như trên, sau bài viết 'Nhà ở quê giữa vườn cây xanh nhưng phải gắn máy lạnh mới ngủ được'. Trong bài viết này, tác giả kể: "Nhà bốn bề là vườn cây ăn trái nhưng có lẽ cây xanh cũng không cứu vãn được nhiệt độ không khí.
Buổi trưa, ánh nắng gay gắt, nhìn ra ngọn cây không nhúc nhích (không gợn gió), bật quạt thì chỉ phà hơi nóng vào người - lại càng nóng thêm. Buổi tối thì phải có điều hòa mới ngủ nổi, nếu không mồ hôi ra ướt như đang tắm".
Đồng quan điểm với độc giả Trần Văn Hùng, độc giả nickname hienlam1988 nói: "Riêng cái nóng thì tôi có cảm giác ở quê vùng đồng bằng ngột ngạt hơn thành phố. Nhà thưa nắng gắt chiếu vào nên oi bức. Còn thành phố nhà sát nhau lại mát mẻ hơn.
Tôi về quê mùa nóng là bật điều hòa gần như cả ngày. Còn ở trên phố chỉ bật lúc đi ngủ. Có ai cảm nhận giống tôi không?".
Tin Gốc: Vnexpress

"Tôi sống cùng bố mẹ chồng nhưng việc rửa bát buổi tối là phần của chồng. Nhiều người nghe vậy thường bảo tôi 'sướng', vì đi làm về chỉ ăn cơm rồi lên tập thể dục, tắm rửa, xem phim nghỉ ngơi. Cuối tuần ở nhà, tôi mới nấu cơm, rửa bát.
Thực ra, tôi hoàn toàn có thể tự làm việc nhà. Nhưng tôi không chấp nhận chuyện mình đi làm như chồng mà chồng lại ngồi chơi, còn mọi việc trong nhà mặc nhiên là của vợ. Với tôi, đó không phải là sự công bằng.
Có lần chồng đùa tôi: 'Em sướng thật, mẹ nấu cơm, chồng rửa bát'. Tôi đáp ngay: 'Nếu anh đưa em 50 triệu đồng mỗi tháng thì đến đánh răng em cũng đánh hộ anh được. Chứ đã không kiếm đủ tiền để một người ở nhà lo hết việc thì việc nhà cũng phải cùng làm'. Thế là chồng lại lặng lẽ đi rửa bát.
Những ngày đầu, mẹ chồng thấy con trai đứng rửa bát nên xót và bảo: 'Thôi để mẹ rửa cho, có một tí là xong'. Tôi chỉ cười và đáp: 'Vì chỉ một tí là xong nên mẹ cứ để anh ấy rửa' Sau đó, mọi người trong nhà cũng dần quen với việc đó. Chẳng biết từ bao giờ, rửa bát buổi tối trở thành việc mặc định của chồng tôi. Không chỉ rửa bát, việc giặt quần áo cũng dần chuyển sang cho chồng tôi đảm nhận.
Tôi nghĩ nhiều phụ nữ tự làm quá nhiều việc nhà rồi dần coi đó là trách nhiệm hiển nhiên của mình. Trong khi cả hai vợ chồng đều đi làm, nếu người vợ vừa gánh công việc kiếm tiền, vừa lo toàn bộ việc nhà và cả chuyện chăm con thì rất khó để họ luôn vui vẻ, hạnh phúc.
>> Tôi không bỏ việc lương 60 triệu để ở nhà chăm mẹ già 80 tuổi
Tôi từng nói với chồng: 'Em phải gánh hết việc nhà và chăm con cái trong khi bản thân cũng đi làm nên rất mệt. Em cần anh cùng chia sẻ để giữ gia đình. Nếu anh không muốn làm thì đưa tiền để em thuê giúp việc'. Chồng tôi đương nhiên không làm thế, chỉ lẳng lặng giúp đỡ vợ những việc trong nhà.
Theo tôi, muốn thay đổi thì chúng ta không nên bắt đầu bằng cãi vã. Hãy nói rõ điều mình cần rồi giao việc cụ thể cho chồng, từ những việc đơn giản như đổ rác, phơi quần áo, quét nhà... Với những việc hằng ngày như nấu cơm, rửa bát thì cứ phân công rõ ràng: một người nấu, một người rửa.
Nếu chồng không làm thì cũng đừng vội làm thay. Cứ để đó. Hết bát, hết nồi thì cả nhà ra ngoài ăn. Chỉ khi mình dám thay đổi thì người kia mới hiểu rằng việc nhà không phải nghĩa vụ mặc định của vợ.
Khi chồng đã chủ động làm, đừng tiếc một lời ghi nhận hay khen ngợi. Ai cũng thích được công nhận, đàn ông cũng vậy. Và nếu có những ngày quá mệt, hãy cho phép bản thân hạ bớt tiêu chuẩn. Nhà cửa bừa một chút cũng không sao, ăn ngoài một bữa cũng không sao. Nếu điều kiện cho phép, bạn có thể thuê người dọn dẹp theo tuần để giảm bớt áp lực làm việc nhà.
Theo tôi, nhà bẩn một chút không đáng sợ. Quan trọng là người phụ nữ lúc nào cũng kiệt sức, bực bội vì phải ôm hết mọi việc lớn bé trong nhà. Một gia đình hạnh phúc không được tạo nên bởi người vợ hy sinh tất cả như thế, mà cần sự chia sẻ của cả hai".
Đó là chia sẻ của độc giả Chiều Thứ Sáu về câu chuyện phân chia trách nhiệm làm việc nhà với chồng. Phụ nữ ngày nay không chỉ đối mặt với áp lực công việc mà còn gánh phần lớn việc nhà và chăm sóc con cái. Nhiều người coi đó là trách nhiệm mặc định của người vợ, người mẹ trong gia đình, trong khi thiếu sự san sẻ từ chồng. Phải chẳng chuyện bếp núc, dọn dẹp là trách nhiệm của riêng người phụ nữ? Có công bằng không khi vợ bắt chồng phải chia sẻ việc nhà với mình?
Tin Gốc: Vnexpress

"Hè nào nhà tôi cũng đau đầu vì con nghỉ hè. Ở thành phố, ba mẹ đi làm cả ngày, những cũng không thể để con ở nhà vì các bé còn nhỏ, tự chơi với nhau nếu có chuyện nghịch ngợm hoặc xô xát xảy ra thì ba mẹ sẽ ân hận cả đời. Còn nếu cho các bé xem TV, máy tính bảng, điện thoại cả ngày thì sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển của trẻ nhỏ.
Gần nhà tôi có trung tâm Anh ngữ, cho gửi bán trú, nhưng học phí cho hai bé cũng cỡ vài chục triệu, mà chương trình học cũng chỉ mang tính chất trông trẻ là chính. Trong khi đó, tôi cũng không thể đưa các con đi làm cùng ba hoặc mẹ vì còn tùy thuộc vào môi trường làm việc, chưa kể ít nhiều ba mẹ cũng phải phân tâm vì vừa làm, vừa phải để mắt đến tụi nhỏ.
Thiết nghĩ, kỳ nghỉ hè của học sinh nên được rút ngắn lại và kéo dài thời gian kỳ nghỉ Tết. Hoặc ngành Giáo dục có thể tổ chức các lớp bán trú ở trường cho các học sinh đăng ký tùy theo nhu cầu của phụ huynh, chủ yếu để rèn luyện các kỹ năng, vận động thể dục, thể thao... Các lớp bán trú này có thể là giáo viên trong trường hoặc thuê giáo viên hợp đồng bên ngoài, có thể liên kết với các trung tâm văn hóa, thể dục thể thao... Nếu được như thế thì trẻ sẽ có một mùa hè bổ ích, còn phụ huynh cũng yên tâm đi làm".
Đó là chia sẻ của độc giả Thuhong xung quanh câu chuyện "Đau đầu vì con nghỉ hè". Trên mạng xã hội tuần qua, nhiều phụ huynh chia sẻ loạt tình huống "dở khóc, dở cười" khi con nghỉ học, khiến cuộc sống của bố mẹ lẫn ông bà đảo lộn. Nhiều bậc phụ huynh vẫn phải đi làm hằng ngày, không yên tâm khi để con ở nhà xem TV, điện thoại, cũng không đủ tài chính gửi trẻ đến các trung tâm, trại hè, nên buộc phải gửi con về quê cho ông bà chăm.
>> Ông bà kiệt sức vì trông cháu suốt mấy tháng nghỉ hè
Trong khi đó, theo chuyên gia Tâm lý Giáo dục Hà Nội, kỳ nghỉ hè không đơn thuần là thời gian nghỉ ngơi là giai đoạn quan trọng để trẻ phát triển toàn diện. Trẻ cần được thoát khỏi áp lực học tập để tham gia các hoạt động trải nghiệm, vận động và rèn luyện kỹ năng xã hội ngoài nhà trường.
Lấy dẫn chứng từ cách tổ chức nghỉ hè tại Nhật Bản, bạn đọc Yulia Nguyễn bình luận: "Ở Nhật Bản, kỳ nghỉ hè chỉ kéo dài khoảng 1,5 tháng. Nhà trường tuy không dạy học nhưng hầu hết trong các trường đều có dịch vụ giữ trẻ. Những người phụ trách trông học sinh không phải giáo viên dạy chính khóa mà là giáo viên hợp đồng thuê bên ngoài.
Tại đó, các bé được sinh hoạt, vui chơi trong trường rất an toàn, lành mạnh. Em nào thích có thể mang sách vở, bài tập tới làm, không thì cứ thoải mái vui chơi. Ngày nắng, các bé sẽ được chơi thể thao ngoài trời, ngày mưa thì chơi ở trong nhà. Thỉnh thoảng, các trường còn tổ chức một số trò chơi sáng tạo, thủ công để thay đổi.
Như vậy, bố mẹ có thể an tâm đi làm, các con vẫn được đảm bảo vui chơi an toàn, không lo suốt ngày ở nhà chơi game, hay ra đường nguy hiểm, nguy cơ đuối nước... Tôi nghĩ các trường học ở Việt Nam có thể tham khảo cách thức vận hành kỳ nghỉ hè như vậy. Nhiều phụ huynh sẵn sàng chi trả tiền dịch vụ trông con cho nhà trường để đổi lại giây phút yên tâm đi làm".
Tin Gốc: Vnexpress

