Bill Gates và Steve Jobs không chỉ nổi tiếng với sức ảnh hưởng của chính mình cùng khối tài sản đáng nể mà còn được biết tới với triết lý nuôi dạy con rất khác biệt.
Một người nổi tiếng với quan điểm “nuôi nghèo có chọn lọc”, hạn chế việc thừa kế khối tài sản khổng lồ; người còn lại đặc biệt nghiêm khắc với công nghệ ngay trong chính gia đình mình.
Tuy nhiên, đằng sau những khác biệt ấy là một điểm chung đáng chú ý: Cả hai đều không muốn con cái xem sự giàu có là điều hiển nhiên.
Bill Gates và triết lý “nuôi con nghèo có chọn lọc”
Ở tuổi 70, Bill Gates vẫn nằm trong nhóm những người giàu nhất thế giới. Nhà đồng sáng lập Microsoft sở hữu khối tài sản trị giá hơn 100 tỷ USD, lớn hơn tổng sản phẩm quốc nội (GDP) của không ít quốc gia nhỏ.
Dù không còn trực tiếp điều hành Microsoft, ông vẫn duy trì sức ảnh hưởng lớn trong lĩnh vực công nghệ, đầu tư và hoạt động thiện nguyện toàn cầu.
Bill Gates có 3 người con với người vợ cũ Melinda French Gates, gồm Jennifer Gates, Rory Gates và Phoebe Gates. Tuy nhiên, khác với hình dung của nhiều người về những gia đình tỷ phú, ông nhiều lần khẳng định sẽ không để lại phần lớn tài sản cho các con.
Theo Bill Gates, việc trao cho con quá nhiều tiền có thể vô tình hạn chế động lực phấn đấu và khả năng tự lập. Ông cho rằng điều quan trọng nhất cha mẹ có thể dành cho con không phải là tài sản, mà là nền giáo dục tốt, cơ hội phát triển và khả năng tự tạo dựng thành công bằng chính năng lực của bản thân.
Quan điểm này gắn liền với các hoạt động thiện nguyện mà Bill Gates theo đuổi suốt nhiều năm qua. Sau khi rời vai trò điều hành Microsoft, ông dành phần lớn thời gian cho công tác từ thiện thông qua quỹ do mình sáng lập. Hàng chục tỷ USD đã được đầu tư vào các chương trình chống đói nghèo, phòng chống dịch bệnh, cải thiện giáo dục và nâng cao chất lượng y tế tại nhiều quốc gia.
Bên cạnh quyết định không để lại phần lớn tài sản cho con, Bill Gates còn được biết đến với phương pháp giáo dục được nhiều người gọi là “nuôi nghèo có chọn lọc”. Ông không khuyến khích con sống xa hoa, hạn chế việc sử dụng điện thoại và mạng xã hội từ quá sớm, đồng thời đặt ra những nguyên tắc rõ ràng trong sinh hoạt gia đình.
Tuy nhiên, tỷ phú Mỹ lại rất sẵn sàng đầu tư cho việc học tập, nghiên cứu và những đam mê chính đáng của các con.
Jennifer Gates: Con gái tỷ phú chọn con đường y khoa
Trong 3 người con của Bill Gates, Jennifer Gates là người được công chúng biết đến nhiều nhất. Sinh năm 1996, Jennifer không lựa chọn con đường kinh doanh hay công nghệ giống cha. Thay vào đó, cô theo đuổi lĩnh vực y khoa. Sau khi tốt nghiệp chuyên ngành sinh học tại Đại học Stanford, Jennifer tiếp tục học ngành y với mục tiêu trở thành bác sĩ.
Ngoài học tập, Jennifer còn có niềm đam mê đặc biệt với bộ môn cưỡi ngựa. Cô từng tham gia nhiều giải đấu chuyên nghiệp tại Mỹ và được đánh giá là một vận động viên có năng lực trong bộ môn này.
Năm 2021, Jennifer kết hôn với Nayel Nassar, vận động viên cưỡi ngựa người Ai Cập từng tham dự Thế vận hội Olympic. Hôn lễ diễn ra tại trang trại ngựa của gia đình ở bang New York và thu hút sự quan tâm lớn của truyền thông quốc tế.
Đến năm 2023, Jennifer và chồng chào đón con gái đầu lòng, giúp Bill Gates lần đầu tiên trở thành ông ngoại.
Dù xuất thân từ một trong những gia đình giàu có nhất thế giới, Jennifer vẫn xây dựng hình ảnh kín tiếng, tập trung vào nghề nghiệp và cuộc sống gia đình thay vì tham gia điều hành các hoạt động kinh doanh của cha.
Steve Jobs: Người tạo ra iPhone nhưng hạn chế con dùng công nghệ
Nếu Bill Gates nổi tiếng với quan điểm hạn chế thừa kế tài sản, Steve Jobs lại được nhớ đến bởi cách tiếp cận đặc biệt đối với công nghệ trong gia đình.
Trước khi qua đời vào năm 2011 ở tuổi 56, nhà đồng sáng lập Apple sở hữu khối tài sản khoảng 10,2 tỷ USD. Điều thú vị là phần lớn tài sản của ông không đến trực tiếp từ Apple mà đến từ khoản đầu tư vào Pixar, hãng phim hoạt hình nổi tiếng mà ông mua lại năm 1986 và sau đó bán cho Disney trong thương vụ trị giá hàng tỷ USD.
Sau khi Steve Jobs qua đời, phần lớn tài sản được chuyển cho vợ ông là Laurene Powell Jobs quản lý. Hiện, bà vẫn nằm trong nhóm những phụ nữ giàu nhất nước Mỹ.
Steve Jobs có 4 người con gồm Lisa Brennan-Jobs, Reed Jobs, Erin Jobs và Eve Jobs. Dù là một trong những nhân vật nổi tiếng nhất thế giới, ông luôn cố gắng giúp các con có tuổi thơ tương đối bình thường và tránh xa sự chú ý quá mức của truyền thông.
Điều khiến nhiều người bất ngờ là người góp phần tạo nên cuộc cách mạng điện thoại thông minh lại khá nghiêm khắc với việc sử dụng thiết bị công nghệ trong gia đình. Trong nhiều cuộc phỏng vấn, Steve Jobs từng tiết lộ các con bị giới hạn thời gian sử dụng iPad, iPhone và những thiết bị điện tử khác.
Thay vì dành hàng giờ trước màn hình, các thành viên trong gia đình thường cùng nhau ăn tối, đọc sách và thảo luận về nhiều chủ đề khác nhau. Theo Jobs, công nghệ là công cụ hữu ích nhưng không nên thay thế những tương tác trực tiếp giữa con người với con người.
Con gái út của Steve Jobs theo đuổi con đường người mẫu
Bên cạnh việc kiểm soát thời gian sử dụng công nghệ, Steve Jobs cũng đặc biệt coi trọng tính tự lập. Ông không muốn các con lớn lên với suy nghĩ rằng thành công đã được đảm bảo nhờ danh tiếng và tài sản của gia đình.
Những người thân cận với Steve Jobs cho biết ông luôn khuyến khích các con khám phá sở thích riêng, phát triển tư duy độc lập và tự tìm con đường phù hợp với bản thân. Thay vì áp đặt định hướng nghề nghiệp, nhà sáng lập Apple để các con tự lựa chọn tương lai của mình.
Một trong những ví dụ tiêu biểu là Eve Jobs, con gái út của ông. Thay vì bước vào lĩnh vực công nghệ, Eve theo đuổi sự nghiệp người mẫu và nhanh chóng tạo được dấu ấn trong làng thời trang quốc tế. Cô cũng là gương mặt quen thuộc trong giới cưỡi ngựa chuyên nghiệp, tương tự Jennifer Gates.
Nhiều năm sau khi Steve Jobs qua đời, triết lý nuôi dạy con của ông vẫn thường được nhắc đến như một nghịch lý thú vị của Thung lũng Silicon: Người tạo ra những sản phẩm công nghệ làm thay đổi thế giới lại là một trong những phụ huynh thận trọng nhất khi cho con tiếp xúc với công nghệ.
Điểm chung trong hành trình nuôi dạy con của hai tỷ phú
Dù có những cách tiếp cận khác nhau, Bill Gates và Steve Jobs đều chia sẻ một quan điểm cốt lõi. Chính là con cái không nên xem sự giàu có từ cha mẹ là quyền đương nhiên được hưởng.
Bill Gates chọn cách hạn chế thừa kế và tập trung đầu tư vào giáo dục. Steve Jobs đề cao trải nghiệm thực tế, các giá trị gia đình và sự phát triển cá nhân. Cả hai đều hướng con đến tinh thần tự lập, khả năng theo đuổi đam mê và ý thức chịu trách nhiệm với cuộc sống của chính mình.
Ngày nay, cô con gái cả của Bill Gates – Jennifer Gates – đang xây dựng sự nghiệp trong lĩnh vực y khoa, còn Eve Jobs – con gái út của Steve Jobs – từng bước khẳng định tên tuổi trong ngành thời trang quốc tế. Dù đi theo những con đường khác nhau, họ đều cho thấy nỗ lực tạo dựng bản sắc riêng thay vì chỉ được biết đến với danh xưng “con của tỷ phú”.
Câu chuyện của Bill Gates và Steve Jobs một lần nữa cho thấy, ngay cả trong nhiều gia đình giàu có bậc nhất thế giới, di sản quan trọng nhất mà cha mẹ muốn trao lại cho con đôi khi không phải những khoản thừa kế khổng lồ. Thay vào đó, chính là năng lực tự đứng vững, tinh thần độc lập và khả năng tạo dựng giá trị bằng chính sức mình.
Nếu trong nhiếp ảnh có một người mang dáng dấp của họa sĩ Van Gogh - tài năng xuất chúng nhưng vô danh lúc sinh thời - đó là Vivian Maier. Tạp chí The New Yorker nhận định di sản của bà làm thay đổi lịch sử nhiếp ảnh đương đại. Trong khi đó, giới chuyên môn gọi bà là "thiên tài nhiếp ảnh bí ẩn nhất thế kỷ 20".
Nhiều giám tuyển nghệ thuật và nhà phê bình nhiếp ảnh trên thế giới hiện nay đặt Vivian Maier ngang hàng với những tượng đài nhiếp ảnh đường phố thế kỷ 20 như Henri Cartier-Bresson, Diane Arbus hay Robert Frank.
Cuộc đấu giá 380 USD
Năm 2007, nhà môi giới bất động sản John Maloof chi 380 USD mua vài chiếc vali lớn tại một cuộc đấu giá kho ký gửi quá hạn ở Chicago. Thay vì tìm thấy tài liệu lịch sử như kỳ vọng, ông phát hiện hàng vạn phim âm bản nên cất vào kho suốt hai năm.
Khi đem rửa và scan ảnh, Maloof nhận ra đây là các tác phẩm khắc họa đường phố New York và Chicago giữa thế kỷ 20. Trẻ em, người già, người lao động hay giới thượng lưu hiện lên tự nhiên với bố cục chặt chẽ, mang phong cách của những nhiếp ảnh gia đường phố xuất sắc nhất nước Mỹ. Thấy tên "Vivian Maier" trên vali, Maloof tra cứu nhưng không có kết quả. Ông liên hệ những người cùng dự đấu giá để mua lại toàn bộ số vali còn lại.
Năm 2009, Maloof tra cứu lại và tìm thấy một cáo phó "Vivian Maier đã qua đời ngày 21/4/2009". Đang sở hữu hơn 100.000 phim âm bản (trong tổng số khoảng 150.000 bức ảnh di sản của bà), Maloof đăng một số tấm lên diễn đàn ảnh Flickr để xin lời khuyên: "Tôi nên làm gì với những thứ này? Tác phẩm này có xứng đáng triển lãm, in sách không?".
Bộ ảnh lập tức tạo hiện tượng mạng. Giới chuyên môn đổ xô đi tìm "thiên tài nhiếp ảnh đường phố" đã ghi lại chân thực nước Mỹ thế kỷ 20.
Maloof lần theo số điện thoại trên cáo phó, tìm đến gia đình Gensburg tại Chicago. "Vivian là bảo mẫu của chúng tôi", những người trong gia đình cho biết. Ba anh em nhà Gensburg do Vivian nuôi lớn nhưng không ai biết về tài năng nhiếp ảnh của bà, ngoài việc căn phòng luôn đầy vali và cấm người khác chạm vào.
Nữ bảo mẫu lập dị
Vivian Maier sinh năm 1926 tại New York, gốc Pháp và Áo. Sau khi cha bỏ đi năm 1930, bà cùng mẹ di chuyển giữa Pháp và Mỹ. Bà từng sống cùng nhiếp ảnh gia Jeanne Bertrand.
Năm 1951, bà về lại New York làm công nhân một thời gian ngắn trước khi chuyển sang nghề bảo mẫu. Công việc này giúp bà có thời gian dạo phố và chụp ảnh. Năm 1952, bà mua máy ảnh Rolleiflex. Loại máy có ống ngắm ngang hông giúp thao tác kín đáo.
Năm 1956, Vivian làm việc cho gia đình Gensburg ở ngoại ô Chicago và biến phòng tắm thành buồng tối rửa ảnh. Bà được mô tả là người nói tiếng Anh giọng Pháp, thường đội mũ rộng vành, đi giày da nam, máy ảnh đeo trước ngực. Yêu cầu đầu tiên của bà khi nhận việc luôn là có phòng riêng trang bị khóa.
Khi dắt trẻ ra ngoài, bà mang máy theo và chụp liên tục. Phil Donahue, một người từng thuê Vivian kể: "Thấy bà chụp một thùng rác, tôi chưa từng nghĩ những việc đó có giá trị nghệ thuật".
Khác với sự trần trụi hay đôi khi mang tính "săn mồi" (predatory) của nhiều nhiếp ảnh gia đường phố, giới chuyên môn đánh giá ảnh của Vivian mang tính thấu cảm sâu sắc. Bà có khả năng "đóng băng" những khoảnh khắc đời thường mang đậm tính điện ảnh nhưng không mang lại cảm giác lợi dụng hay phán xét nhân vật, nhất là với những người yếu thế.
Khác với tỷ lệ chữ nhật 35mm thông thường, khung ảnh vuông (square format) của Rolleiflex tạo ra một tỷ lệ vàng mang tính tĩnh tại và cổ điển. Định dạng này đòi hỏi tư duy bố cục chuẩn xác, không cho phép chụp vội, buộc bà quan sát và sắp xếp chủ thể trước khi bấm máy.
Chuyến đi vòng quanh thế giới
Tự nhận mình nghèo và không mua bảo hiểm y tế, nhưng Vivian có cách chi tiêu riêng. Năm 1959, nhận khoản tiền thừa kế bất động sản ở Pháp, bà dùng toàn bộ để du lịch vòng quanh thế giới trong 6 tháng. Bà đã đặt chân đến Ai Cập, Ấn Độ, Thái Lan, Việt Nam, Italy.
Bà không kết hôn và không có bạn thân. Nhiếp ảnh gia Anna Fox đánh giá ảnh của Vivian ghi lại sự sống động của những người yếu thế bên lề xã hội, khác biệt hoàn toàn với góc chụp về các tòa nhà chọc trời thời bấy giờ.
Các học giả tại Đại học Chicago nhận định di sản của bà không chỉ là những bức ảnh đơn lẻ mà là một "sự tích lũy các ý tưởng và phương pháp tiếp cận". Cách bà tự căn chỉnh, cắt cúp (crop) và ghi chú tỉ mỉ cho quá trình tráng rửa âm bản cung cấp một nguồn tư liệu đồ sộ, làm thay đổi cách giới học thuật nghiên cứu về lịch sử nhiếp ảnh đương đại, cũng như góc nhìn về vai trò, giai cấp của nữ giới trong nghệ thuật ở thế kỷ trước.
Đầu thập niên 1970, khi các con nhà Gensburg trưởng thành, Vivian chuyển việc. Bà mang theo hàng chục thùng phim qua nhiều nơi, cuối cùng phải thuê kho lưu trữ. Về già cạn kiệt tài chính, bà không thể trả phí nên số di sản này bị mang ra đấu giá năm 2007.
Anh em nhà Gensburg sau đó tìm thấy bà đang sống lang bạt và đưa về chăm sóc. Tháng 4/2009, bà qua đời tại một viện dưỡng lão sau một tai nạn trượt ngã.
Đến nay, di sản của bà vẫn được trưng bày tại nhiều triển lãm lớn trên thế giới, từ New York đến Thượng Hải. Cuộc đời bà cũng trở thành nguồn cảm hứng cho phim tài liệu Finding Vivian Maier.
Những ngày qua, trên mạng xã hội chia sẻ câu chuyện về hành trình của chàng trai Dương Đức Hiếu (17 tuổi) vượt qua cửa tử sau vụ tai nạn nghiêm trọng đã khiến nhiều người không khỏi xúc động.
Câu chuyện ấy cũng đã thắp lên hy vọng, truyền thêm nghị lực sống cho nhiều người có chung hoàn cảnh khác.
Trong căn nhà nhỏ tại xã Xuân Mai, Hà Nội, chị Trần Ngọc Hòa - mẹ Hiếu - xúc động kể lại với Báo điện tử Tuổi Trẻ về hành trình suốt 6 tháng qua. Chị vẫn nhớ như in buổi chiều ngày 3-1, khi đang làm việc, một đồng nghiệp nói vừa chứng kiến một vụ tai nạn giao thông rất nghiêm trọng. Không hiểu vì sao, chị bỗng thấy tim mình thắt lại.
Theo phản xạ, chị gọi điện cho con trai liên tục nhưng không ai bắt máy. Đến cuộc gọi sau cùng, một người lạ nghe điện thoại và thông báo con trai chị vừa gặp tai nạn rất nặng.
"Lúc ấy chân tay tôi rụng rời", chị nhớ lại.
Người mẹ gần như không còn nhớ mình đã đến hiện trường bằng cách nào. Chị chỉ nhớ suốt quãng đường, nước mắt không ngừng rơi và trong đầu chỉ biết cầu nguyện. Nhưng hy vọng mong manh ấy nhanh chóng vụt tắt khi bác sĩ gọi gia đình vào phòng cấp cứu tại Bệnh viện 103.
"Bác sĩ nói rất nhanh nếu muốn cứu con thì phải cắt bỏ toàn bộ phần thân dưới ngay lập tức. Cơ hội sống chỉ còn khoảng 10-20%. Tôi chỉ nghĩ dù còn một tia hy vọng cũng phải giữ lấy. Chỉ cần con còn sống để mình được nhìn thấy, được chăm sóc là đủ", chị Hòa nghẹn ngào.
Ca đại phẫu thành công nhưng hành trình giành lại sự sống mới chỉ bắt đầu. Sau đó Hiếu được chuyển đến Viện Bỏng quốc gia tiếp tục điều trị.
Sau phẫu thuật, Hiếu phải đối mặt với những cơn đau dữ dội kéo dài. Dù đã sử dụng những loại thuốc giảm đau mạnh nhất, cơn đau vẫn liên tục quay trở lại. Có hôm, cậu bật khóc và nói với mẹ mình không muốn sống nữa.
Đó cũng là quãng thời gian khó khăn nhất với chị Hòa. Người mẹ gần như thức trắng nhiều đêm, nắm chặt tay con, không dám rời nửa bước.
Điều khó nhất với chị không phải chăm sóc con, mà là giấu đi sự tuyệt vọng của chính mình. "Tôi chỉ dám khóc ngoài hành lang hoặc khi bước ra khỏi phòng bệnh. Vào đến phòng là phải bình tĩnh như chưa có chuyện gì. Mình mà gục thì con sẽ gục", chị nói.
Suốt những tuần đầu điều trị, Hiếu vẫn chưa hình dung được cơ thể mình đã thay đổi ra sao. Chị Hòa cũng chưa đủ can đảm nói hết sự thật, chỉ bảo rằng các bác sĩ đang cố gắng cứu phần cơ thể bị tổn thương.
Nhưng rồi cũng đến ngày người mẹ phải nói với con rằng phần thân dưới đã không thể giữ lại. Hiếu òa khóc. Chị chỉ biết ôm con thật chặt.
Mỗi khi con ngủ sau những mũi thuốc giảm đau, chị Hòa lại cầm điện thoại tìm kiếm những câu chuyện về những người từng rơi vào hoàn cảnh giống con mình.
Rồi chị tìm thấy hình ảnh một chàng trai ở Mỹ mất gần nửa cơ thể nhưng vẫn đi làm, đi máy bay, chơi thể thao và sống tích cực.
"Tôi nhìn người ta để tự nhủ con mình rồi cũng sẽ sống được như thế", chị kể.
Từ đó mỗi lần Hiếu tuyệt vọng, chị lại mở những câu chuyện ấy cho con xem, kiên trì nói rằng đây chỉ là một thử thách và sẽ luôn có cách để tiếp tục sống.
Có lần nhìn bạn bè đi chơi Tết, Hiếu bật khóc. Chị ôm con rồi nói: "Không có chân thì mình sẽ đi bằng cách khác. Đâu phải chỉ có đôi chân mới đưa mình đến mọi nơi".
Câu nói ấy dần trở thành động lực để cậu bé học cách chấp nhận cuộc sống mới.
Chị Hòa trở thành "điều dưỡng" chăm sóc cho con trai mỗi ngày - Ảnh: DƯƠNG LIỄU
Sau hơn ba tháng điều trị, Hiếu được xuất viện. Trở về nhà cũng là lúc chị Hòa bắt đầu một hành trình khác. Chị nghỉ việc để ở nhà chăm con, học từng kỹ năng thay túi hậu môn nhân tạo, vệ sinh đường tiết niệu, thay băng, xử lý vết thương... Những công việc vốn của điều dưỡng giờ trở thành việc thường ngày của người mẹ.
Điều khiến chị hạnh phúc nhất không phải những vết thương dần lành, mà là con trai bắt đầu muốn sống. Hiếu bắt đầu tập từng chút một, từ lật người, chống tay đến tự nâng được phần thân còn lại khỏi mặt giường.
Suốt hành trình ấy, có một câu nói chị Hòa luôn nhớ. Mỗi lần thấy mẹ lén lau nước mắt, Hiếu lại bảo: "Mẹ đừng khóc". Chị đáp: "Nếu con không muốn mẹ khóc thì con cũng đừng khóc, phải mạnh mẽ lên".
Sáu tháng sau tai nạn, điều Hiếu mong nhất là có thể tự ra ngoài, gặp gỡ bạn bè và hòa nhập với cuộc sống.
Cậu dự định theo học công nghệ thông tin - lĩnh vực mình yêu thích từ trước khi gặp nạn. Trước đây, Hiếu tự học làm nội dung trên mạng xã hội và chạy quảng cáo để kiếm thêm thu nhập. Giờ đây, dưới sự động viên của mẹ, cậu tiếp tục chia sẻ chính câu chuyện của mình như một cách lan tỏa nghị lực sống.
Chị Hòa kể khi những video chị đưa lên mạng xã hội, rất nhiều người xa lạ đã nhắn tin cảm ơn Hiếu vì câu chuyện của em giúp họ được truyền cảm hứng, có thêm động lực vượt qua khó khăn. "Mỗi lần đọc những lời nhắn ấy, tôi cũng cảm thấy mình và con được tiếp thêm động lực", chị xúc động.
Điều Hiếu biết ơn nhất là các y bác sĩ đã cứu mình trong những thời khắc sinh tử và người mẹ chưa từng rời con nửa bước. "Mẹ là động lực lớn nhất của con. Nếu không có mẹ thì sẽ không có con của ngày hôm nay", chàng trai 17 tuổi nói.
Phía trước Hiếu vẫn còn nhiều năm phục hồi chức năng. Nhưng điều quan trọng nhất đã trở lại, đó là niềm tin.
"Ngày ấy tôi chỉ cầu xin con còn sống. Bây giờ con không chỉ sống mà còn biết mơ ước, biết cố gắng và truyền hy vọng cho người khác. Với tôi, như thế là đủ", chị Hòa nói.
Declan Rice quen và ngỏ lời yêu với cô bạn gái Lauren Fryer từ năm 2016 khi cả hai cùng học trung học ở quê nhà Chessington. Kể từ đó, Lauren thường xuyên xuất hiện trên khán đài, chứng kiến quá trình nam cầu thủ theo học tại trường Robert Clack, gia nhập học viện West Ham và chuyển đến CLB Arsenal.
Khi Declan Rice nhận giải "Cầu thủ trẻ của năm" thuộc khuôn khổ Giải Bóng đá London, Lauren Fryer viết trên mạng xã hội: "Dec xứng đáng với thành quả này".
Dù bạn gái muốn giữ kín quan hệ, Declan Rice vẫn gửi lời chúc mừng khi Lauren đón sinh nhật tuổi 19 trên trang cá nhân. "Chúc mừng sinh nhật lần thứ 19 của cô bạn gái xinh đẹp Lauren Fryer. Mong chờ được tạo thêm nhiều kỷ niệm cùng em. Yêu em", nam cầu thủ viết.
Hè 2023, Arsenal trả 105 triệu bảng cùng mức lương 240.000 bảng mỗi tuần để ký hợp đồng với Declan Rice. Theo Transfermarkt, định giá thị trường năm 2026 của tiền vệ này là 120 triệu bảng, xếp thứ hai tại đội tuyển Anh sau Jude Bellingham, tiền vệ của CLB Real Madrid.
Với ngoại hình điển trai, nam tính cùng sự nghiệp có nhiều tiến bộ, Declan Rice trở thành mẫu bạn trai mong ước của nhiều người mẫu và các ngôi sao mạng xã hội. Trong cuộc sống cá nhân, anh thể hiện mình là "người đàn ông của gia đình", luôn thể hiện sự chung thủy với Lauren. Ngoài thời gian thi đấu, thay vì đến các bữa tiệc sang trọng, anh dành toàn bộ thời gian cho bạn gái, đi dạo công viên, mua sắm. Họ chào đón con trai Jude Rice vào năm 2022.
Sự nổi tiếng của Declan Rice khiến Lauren nhận nhiều chú ý. Từ tháng 12/2023, nhiều tài khoản mạng xã hội nhắn tin chê bai vóc dáng của cô. Một số người nói nam cầu thủ có tiêu chuẩn chọn bạn gái thấp và khuyên anh tìm người khác.
Tháng 4/2024, Lauren xóa toàn bộ hình ảnh trên mạng xã hội Instagram trước những lời dèm pha, chỉ trích của cộng đồng mạng. Hơn ba năm qua, cô gần như không xuất hiện trên không gian mạng và truyền thông.
Trước dư luận, tuyển thủ Anh lên tiếng bảo vệ bạn gái. "Lauren là người phụ nữ duy nhất của đời tôi và tôi không cần sự nâng cấp nào", anh nói. Trong các cuộc phỏng vấn, Declan Rice khẳng định Lauren đóng vai trò điểm tựa tinh thần. Anh trân trọng người phụ nữ gắn bó cùng anh từ thời điểm anh chưa nổi tiếng và cũng gần như không có tài sản gì.
Tại World Cup 2026, huấn luyện viên Thomas Tuchel giao vai trò đội phó tuyển Anh cho Declan Rice. Chiến lược gia người Đức kỳ vọng nam tiền vệ lan tỏa tinh thần cống hiến từ câu lạc bộ Arsenal sang đội tuyển quốc gia. Cùng với Marc Guehi và Jordan Henderson, Rice từng đeo băng đội trưởng dưới thời huấn luyện viên Tuchel. Ông Tuchel định hướng giao Rice làm lãnh đạo phòng thay đồ cho Tam sư đến năm 2028.
Tại kỳ World Cup này, tuyển Anh nằm ở bảng L cùng Croatia, Ghana và Panama. Trận ra quân của đội diễn ra lúc 3h ngày 18/6 giờ Việt Nam.