Chúng tôi không còn trẻ và cũng không bất mãn với hôn nhân của mình. Anh 40 tuổi, có vợ và hai con, là người thông minh, tài giỏi, rất yêu gia đình. Tôi 35 tuổi, kết hôn hơn 10 năm, có chồng giỏi giang và hai con. Chúng tôi đều từng tin mình đang sống trong những cuộc hôn nhân đủ đầy.
Chúng tôi gặp nhau rất tình cờ nhưng thân thiết rất nhanh. Cảm giác đồng điệu đến lạ: hợp trong suy nghĩ, quan điểm sống, sở thích, năng khiếu, nhiều khi chưa cần nói hết câu đã hiểu đối phương muốn gì. Từ rung động ban đầu, tình cảm lớn dần thành một tình yêu sâu sắc, không chỉ bằng cảm xúc mà còn bằng sự trân quý tài năng, nhân cách và những giá trị của nhau.
Điều khiến tôi day dứt là anh chưa từng than phiền về vợ. Ngược lại, anh luôn nói về chị bằng sự yêu thương và tôn trọng. Tôi biết anh yêu vợ mình rất nhiều. Cũng như tôi, vẫn yêu chồng và thương gia đình nhỏ của mình. Càng yêu, chúng tôi càng khổ sở vì hiểu rằng mình không còn tự do. Đằng sau tình yêu nam nữ còn có con cái, bố mẹ, bạn đời và những ràng buộc của hôn nhân.
Chúng tôi đều biết không thể xây hạnh phúc của mình trên nỗi đau của người khác. Vì vậy, khi còn rất yêu và không hề có mâu thuẫn, chúng tôi chọn chia tay. Không phải vì hết yêu mà vì sợ tình cảm ngày càng mãnh liệt, sợ phá vỡ những điều tốt đẹp nhất đang có. Chúng tôi không cho rằng mình cao thượng, chỉ là không thể sống hoàn toàn cho bản thân.
Tôi không muốn gọi câu chuyện này là ngoại tình, vì với tôi đó là một tình yêu thật sự nhưng xuất hiện sai thời điểm. Chúng tôi hiểu yêu nhau không đủ để mang lại hạnh phúc. Có những tình yêu cho nhau cảm xúc nhưng không thể cho nhau sự an toàn và bình yên của một mái nhà. Có lẽ bình yên không phải là quên một người, mà là vẫn nhớ nhưng trái tim không còn đau nữa.
Tôi chỉ mong thời gian sẽ làm dịu những tổn thương, để cả tôi và anh đều tìm lại được sự yên ổn. Cuộc đời dài lắm, không ai dám chắc mình sẽ không rung động ngoài hôn nhân. Điều quan trọng là đủ tỉnh táo để chọn hướng đi đúng đắn cho hạnh phúc lâu dài.
Tôi là lao động chính trong gia đình. Sau giờ làm, tôi vẫn phụ trách nấu cơm, còn vợ rửa bát và làm các việc nhà khác. Cuộc sống vốn dĩ không có gì quá bất thường cho đến khi vợ theo đuổi một chương trình giải trí mà cô ấy yêu thích. Khoảng một tháng trước mỗi sự kiện của chương trình, gần như toàn bộ sự quan tâm của vợ dành cho gia đình đều biến mất. Cô ấy dành phần lớn thời gian cho điện thoại, trò chuyện với bạn bè trong nhóm fan, theo dõi tin tức, chuẩn bị cho các hoạt động liên quan. Tình trạng này lặp lại suốt 3 năm qua, mỗi năm hai mùa, chưa kể các buổi fan meeting.
Điều khiến tôi mệt mỏi không chỉ là sự thiếu quan tâm mà còn là cách vợ ưu tiên thời gian và tiền bạc. Số tiền cô ấy chi cho việc đu idol trong một năm còn nhiều hơn tổng số tiền cô ấy mua sắm cho cả tôi và con trai. Trong khi đó, quần áo của con tôi chỉ vài chục nghìn đồng một bộ, còn bản thân tôi 5 năm chưa mua thêm áo sơ mi mới, chỉ xoay vòng vài bộ cũ. Tôi hiểu chương trình không có lỗi nhưng việc này kéo dài khiến tôi dần sinh ra cảm giác khó chịu, thậm chí là ác cảm với chính chương trình đó. Mỗi lần đến mùa, tôi lại cảm thấy ngột ngạt, bức bối đến mức chỉ muốn ôm con trai rời đi thật xa.
Hiện tại, tôi biết rõ sắp tới vợ lại tham gia, có những hôm đến 3 giờ sáng mới về, sau đó còn một đợt nữa vào tháng 6. Tôi thực sự đã đến giới hạn chịu đựng của mình. Tôi không biết nên tiếp tục chịu đựng hay phải làm gì để thay đổi tình trạng này.
Tôi là mẹ đơn thân của cậu con trai năm nay lên lớp 8. Sau nhiều năm ly hôn, tôi chỉ biết cắm đầu vào công việc. Hiện tôi là trưởng phòng ở một công ty. Tôi từng nghĩ cuộc đời mình cứ thế trôi qua, chỉ cần nuôi con khôn lớn là đủ.
Đầu năm nay, phòng tôi nhận một thực tập sinh, kém tôi 18 tuổi. Cậu ấy ít nói, làm việc chăm chỉ, đúng giờ và đặc biệt rất chững chạc. Những việc chưa biết, cậu ấy đều chủ động hỏi, được góp ý thì ghi chép cẩn thận chứ không tự ái như nhiều bạn trẻ khác. Vì trực tiếp hướng dẫn nên tôi dành khá nhiều thời gian chỉ bảo, thỉnh thoảng còn sửa giúp báo cáo để cậu ấy hoàn thành tốt kỳ thực tập. Hết kỳ thực tập, cậu ấy vẫn xin được ở lại công ty cộng tác tiếp, không cần lương để học hỏi thêm và vì rất thích môi trường làm việc ở đây. Vì thích tính cách chịu khó, ham học hỏi của cậu ấy, tôi lại tạo điều kiện và xin công ty chi cho cậu một chút phụ cấp.
Dần dần, chúng tôi nói chuyện nhiều hơn. Ban đầu chỉ là công việc, rồi đến chuyện gia đình, cuộc sống. Có hôm tăng ca đến gần 10 giờ tối, cậu ấy vẫn ngồi đợi tôi xong việc rồi mới về. Tôi có cảm nhận được cậu ấy quan tâm mình nhưng chỉ nghĩ vì tôi là sếp trực tiếp hướng dẫn nên cậu ấy để tâm cũng phải. Những hành động, thái độ của cậu ấy nhiều lúc khiến tôi thấy ấm áp trong lòng nhưng vì nhận thức rõ khoảng cách tuổi tác là quá lớn nên tôi luôn tự nhắc mình phải tỉnh táo.
Thế nhưng trong một lần cả phòng đi công tác, sau buổi liên hoan, chúng tôi đã vượt quá giới hạn. Cậu ấy nói có tình cảm với tôi, dù biết tôi hơn nhiều tuổi nhưng chẳng hiểu sao cậu ấy cảm thấy tôi không hơn quá nhiều tuổi và luôn cảm thấy vui vẻ mỗi khi nói chuyện với tôi. Gần hai tháng sau, tôi phát hiện mang thai. Tôi chết lặng, thấy hối hận vì dùng thuốc tránh thai khẩn cấp quá muộn, không có tác dụng.
Cậu ấy nói sẽ chịu trách nhiệm với đứa bé. Tôi không đành lòng, cậu ấy còn rất trẻ, còn cả tương lai phía trước. Còn tôi là trưởng phòng, là mẹ của một đứa trẻ 14 tuổi. Nếu chuyện này đến tai công ty, tôi không biết mình sẽ đối mặt với đồng nghiệp và con trai thế nào. Tôi đã có suy nghĩ cho cậu ấy nghỉ việc, bỏ đứa bé nhưng lại cảm thấy tội lỗi và không nỡ. Tôi thật sự không biết quyết định nào mới là đúng với tất cả chúng tôi. Tôi bối rối quá. Xin mọi người hãy chỉ cho tôi một con đường phù hợp.
Tôi lấy vợ được 5 năm, trước đó yêu nhau 4 năm từ thời sinh viên. Chúng tôi đều ở quê lên thành phố học nên dễ đồng cảm, gắn bó. Khi đó, dù hoàn cảnh em khó khăn hơn, tôi vẫn cố gắng san sẻ để em yên tâm học hành. Gia đình em cũng quý tôi. Ra trường, chúng tôi về gần quê làm việc nhưng cách nhau hơn 50 km.
Những tưởng mọi thứ sẽ êm đềm nhưng sau khi cưới, tôi nhận ra vợ thay đổi nhiều, nhất là trong cách cư xử. Chúng tôi ra ở riêng nên em không phải làm dâu, cuộc sống cũng không có va chạm lớn với gia đình chồng. Con gửi bà ngoại chăm để vợ chồng đi làm. Từ đây, mâu thuẫn bắt đầu nhiều hơn, mỗi lần cãi nhau vợ lại đòi về nhà ngoại, thậm chí dọa ly hôn. Tôi biết mình sai khi có lúc không kiềm chế được, nhưng thật sự sống trong hoàn cảnh ấy rất áp lực.
Tôi làm trong cơ quan nhà nước, thu nhập không cao nhưng ổn định, đủ lo cho gia đình. Vợ lao động chân tay, vất vả hơn nên tôi cũng cố gắng san sẻ việc nhà khi có thể. Thế nhưng không phải lúc nào tôi cũng rảnh, có khi bận không giúp được thì vợ lại tỏ thái độ, khiến tôi mệt mỏi.
Đỉnh điểm là khi vợ nói những lời khó nghe trước mặt đồng nghiệp tôi, khiến tôi rất xấu hổ. Chuyện bắt nguồn từ việc tôi tự quyết định trả một khoản nợ mà không hỏi ý kiến em. Tôi nghĩ đó là việc cần làm vì nợ lâu rồi, vợ cho rằng tôi không tôn trọng em. Từ đó, em hằn học, trách móc, rồi nói không muốn cho tôi về quê thăm con nữa. Thật ra, việc tôi không hỏi ý kiến trước cũng vì trước đây, hầu như ý kiến của tôi đưa ra đều bị vợ gạt đi. Lâu dần, tôi không còn muốn hỏi nữa. Trong khi đó, vợ lại thoải mái chi tiêu, thậm chí nhờ bên ngoại rút tiền mà không trao đổi với tôi. Điều khiến tôi buồn nhất là sự thiếu công bằng, mẹ vợ được ưu tiên, còn mẹ tôi thì không, trong khi tiền là do tôi làm ra.
Hiện tại, vợ đã về nhà ngoại được một tuần, chúng tôi không liên lạc. Tôi nhớ con rất nhiều nhưng cũng ngại về vì sợ không khí căng thẳng. Nghe nói vợ khóc nhiều, tôi cũng thương, nhưng em lại quyết định ở hẳn dưới đó, không lên sống cùng tôi nữa. Tôi buồn và rối, không muốn gia đình tan vỡ, cũng không biết phải làm thế nào để cả hai hiểu nhau. Mong các bạn chia sẻ cùng tôi.