Thượng ủy Hoàng Bá Đức (29 tuổi), Bí thư Chi đoàn Phòng Công tác chính trị Công an TP.Hải Phòng, vừa được vinh danh Giải thưởng Lý Tự Trọng, với những sáng kiến xuất sắc trong bảo vệ an ninh tư tưởng trên không gian mạng.
Cơ duyên đưa anh Hoàng Bá Đức đến với công nghệ xuất phát từ chính những “điểm nghẽn” trong thực tiễn. Quá trình làm việc, anh nhận thấy nhiều khâu xử lý còn mang tính lặp lại, tốn thời gian, trong khi nhu cầu hỗ trợ người dân và lực lượng cơ sở lại ngày một tăng cao.
Mong muốn tìm ra lời giải cho bài toán: “Làm sao để người dân tiếp cận thông tin nhanh hơn, lực lượng cơ sở xử lý công việc hiệu quả hơn?” đã thôi thúc anh tìm hiểu về trí tuệ nhân tạo (AI). Dù quá trình triển khai vô vàn thách thức khi phải dung hòa giữa tính đột phá của công nghệ và yêu cầu bảo mật nghiệp vụ khắt khe, anh vẫn kiên trì thử nghiệm để biến ý tưởng thành những công cụ hỗ trợ thiết thực.
Biến trăn trở thành hành động, một trong những dấu ấn nổi bật nhất của anh trong năm 2025 là việc tham mưu xây dựng mô hình Chatbot “Tuổi trẻ Công an TP.Hải Phòng” ứng dụng trí tuệ nhân tạo (AI). Mô hình được thiết kế nhằm hỗ trợ tự động hóa một số quy trình công tác, cung cấp thông tin hướng dẫn thủ tục hành chính và phổ biến pháp luật, tăng hiệu quả tương tác với người dân.
Không dừng lại ở Chatbot, anh Đức còn tham mưu tổ chức thành công Đại hội Đại biểu Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Công an TP.Hải Phòng lần thứ I theo tinh thần “Đại hội số” với hệ thống điểm danh đại biểu bằng AI, cùng các bản đồ số giới thiệu di tích lịch sử.
Chia sẻ về đam mê công nghệ của mình, anh Đức cho biết: “Động lực lớn nhất thôi thúc tôi không ngừng sáng tạo các sáng kiến công nghệ như AI Chatbot chính là yêu cầu thực tiễn của công tác và mong muốn đóng góp hiệu quả hơn cho nhiệm vụ chung của đơn vị. Trong bối cảnh chuyển đổi số mạnh mẽ, việc ứng dụng trí tuệ nhân tạo không chỉ giúp nâng cao hiệu suất công việc, giảm tải cho cán bộ, mà còn góp phần đổi mới phương thức tuyên truyền, tương tác với người dân một cách nhanh chóng, chính xác và hiện đại hơn.
Bên cạnh đó, tôi cũng nhận thức rõ rằng, mỗi cán bộ trẻ nếu không chủ động học hỏi, làm chủ công nghệ thì sẽ tụt hậu. Vì vậy, áp dụng công nghệ vào thực tiễn công tác vừa là trách nhiệm, vừa là nhu cầu tự thân để hoàn thiện bản thân và cống hiến nhiều hơn.”
Bên cạnh những sáng kiến hỗ trợ thủ tục hành chính, anh Hoàng Bá Đức còn là một “chiến binh” sắc bén trên mặt trận tư tưởng. Thông qua mô hình “Tuổi trẻ Công an Hải Phòng với sứ mệnh xây dựng thế trận An ninh nhân dân trên không gian mạng”, anh cùng chi đoàn đã lan tỏa hơn 573 bài viết, thu hút hơn 11.000 độc giả theo dõi nhằm tuyên truyền và định hướng.
Đặc biệt, chi đoàn đã phát hiện, báo cáo hơn 780 bài viết, đánh sập 40 bài viết có nội dung xấu độc và trực tiếp tham gia xử lý 54 đối tượng phát tán thông tin giả trên mạng xã hội.
Thực tế, công tác đấu tranh trên môi trường số chưa bao giờ là dễ dàng. Theo anh Đức, tốc độ lan truyền của thông tin sai lệch hiện nay rất nhanh, phạm vi rộng, thủ đoạn ngày càng tinh vi, đòi hỏi lực lượng chức năng phải xử lý kịp thời, chính xác. Bên cạnh đó là áp lực về khối lượng công việc lớn, yêu cầu cao về tính định hướng, cùng việc phải liên tục cập nhật kiến thức công nghệ và kỹ năng nghiệp vụ.
Trước những khó khăn, anh cùng đồng đội luôn xác định rõ đây là nhiệm vụ quan trọng, góp phần bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng. Từ đó, tập thể đơn vị giữ vững bản lĩnh, tăng cường phối hợp, chủ động đấu tranh; lan tỏa thông tin chính thống, tích cực, từng bước xây dựng “lá chắn” vững chắc trên không gian mạng.
Sự nhạy bén của người thủ lĩnh thanh niên còn được thể hiện qua mô hình “HP22 – Thế trận gọng kìm trong phòng ngừa, trấn áp tội phạm đất Cảng”. Trang Fanpage “HP22 – CATP Hải Phòng” do anh cùng đồng đội xây dựng đã thu hút 300.000 lượt tương tác và hơn 6 triệu lượt theo dõi bài viết, trở thành một kênh thông tin chính thống, kêu gọi nhân dân cung cấp thông tin an ninh trật tự cực kỳ hiệu quả.
Với tinh thần cống hiến không mệt mỏi, anh Hoàng Bá Đức đã xuất sắc nhận được hàng loạt khen thưởng danh giá như: bằng khen của Bộ trưởng Bộ Công an, danh hiệu Gương mặt trẻ Công an Hải Phòng xuất sắc và giải đặc biệt Cuộc thi chính luận “Tuổi trẻ Hải Phòng sắt son niềm tin theo Đảng”.
Nhân dịp kỷ niệm 95 năm Ngày thành lập Đoàn, anh Đức đã được trao Giải thưởng Lý Tự Trọng năm 2026, là một mốc son rực rỡ trong thanh xuân của người chiến sĩ trẻ.
Chia sẻ về hành trình của mình, anh Đức cho biết, gia đình anh không có ai làm trong lực lượng vũ trang. Tuy nhiên, từ nhỏ anh đã được giáo dục rất nghiêm khắc về ý thức kỷ luật, tinh thần trách nhiệm và lòng yêu nước. Chính những giá trị đó đã hình thành trong anh sự ngưỡng mộ đặc biệt đối với hình ảnh người chiến sĩ Công an nhân dân.
Đứng trước nhiều lựa chọn nghề nghiệp, anh quyết tâm chọn khoác lên mình màu áo Công an nhân dân bởi một lý do giản dị chính là khát khao được làm một công việc có ý nghĩa, đó là góp phần giữ gìn cuộc sống bình yên cho nhân dân.
Trên hành trình bước vào ngành công an, anh Đức đã phải đối mặt với những thử thách không hề giản đơn. Đó là cả một quá trình rèn luyện khắc nghiệt. Từ cường độ huấn luyện khắt khe trên thao trường đến áp lực của thực tiễn công tác – nơi tính chất phức tạp của nhiệm vụ không cho phép bất kỳ một sai sót nhỏ nào.
Thế nhưng, chính môi trường kỷ luật thép ấy đã giúp anh nhìn nhận sâu sắc hơn những vấn đề cốt lõi trong công việc. “Một người chiến sĩ công an không được phép dừng lại trước khó khăn. Khi bước vào thực tiễn công tác, thử thách lại đến theo cách khác: áp lực về thời gian, tính chất phức tạp của nhiệm vụ, yêu cầu phải xử lý nhanh nhưng vẫn chính xác, đúng quy định pháp luật.
Đặc biệt, trong các nhiệm vụ liên quan đến an ninh trật tự, chỉ cần một sai sót nhỏ cũng có thể dẫn đến hệ quả lớn. Những trải nghiệm đó giúp tôi trưởng thành nhanh hơn, hiểu rõ hơn giá trị của sự kỷ luật, bản lĩnh và trách nhiệm trong nghề”, thượng úy Đức chia sẻ.
Võ Yến Nhi, hay được biết đến với nghệ danh Nhi Võ (29 tuổi, thành viên nhóm hài độc thoại Sài Gòn Tếu, hay còn gọi là Saigon Tếu), từng chọn lộ trình sự nghiệp như nhiều bạn trẻ khác: tốt nghiệp đại học rồi làm công việc văn phòng ổn định. Bỗng một ngày, cô vô tình biết đến hài độc thoại - bộ môn không mới nhưng chỉ vừa phổ biến hơn ở Việt Nam vài năm gần đây, và từ đó một con đường "kể chuyện cười".
Theo Nhi Võ, hài độc thoại (stand-up comedy) là thể loại hài kịch mà diễn viên đứng một mình trên sân khấu, kể chuyện và "quăng miếng hài" để khán giả bật cười, thường là tự sự về những câu chuyện hay suy nghĩ của cuộc đời mình.
Khởi đầu đến với hài độc thoại bằng những sân khấu mở (open mic), Nhi Võ kể: "Khoảng hơn 5 năm trước, Nhi còn làm việc văn phòng bình thường thì tình cờ biết đến hài độc thoại. Nhi cảm thấy bộ môn này hay, thú vị. Có những mẩu chuyện đơn giản mà rất có duyên, làm mình nghe mà vừa suy ngẫm vừa cười. Thế là Nhi không nghĩ nhiều, cứ thử sức xem sao. Mình đăng ký tham gia diễn open mic – nơi bạn trẻ nào cũng có thể bắt đầu và bước lên thử. Những ngày đầu mình còn run và hồi hộp lắm. Lo không biết khán giả có cười không. Lỡ không ai cười chắc mình… quê lắm".
Nhi Võ cho biết không đến với hài độc thoại vì một kế hoạch dài hạn hay tham vọng nổi tiếng, chỉ đơn thuần là khát khao được thể hiện và giãi bày: "Nhi nghĩ từ đầu cho đến thời điểm hiện tại, Nhi nhìn nhận mình vẫn đang là một đứa trẻ khao khát được lắng nghe những câu chuyện, suy nghĩ và cảm xúc của bản thân. Hài độc thoại là bộ môn giúp Nhi làm được điều này".
Để đứng vững trên sân khấu hài độc thoại, Nhi Võ phải vượt qua nhiều sự phản đối, đầu tiên là chính gia đình. Chia sẻ về những ngày đầu nghe con gái muốn bỏ việc văn phòng để theo hài độc thoại, bà Nguyễn Thị Hải Yến, mẹ của Nhi Võ, cho biết: "Thật ra lúc đầu tôi cũng lo lắm, vì mình nào có biết hài độc thoại là gì đâu. Chúng tôi chỉ nghĩ con gái thì nên có một công việc ổn định, sáng đi chiều về, như vậy mới yên tâm. Thấy con chọn một con đường mới quá, rồi lại bấp bênh nữa, nên cũng vừa thương vừa lo".
Đối diện với điều đó, thay vì thuyết phục gia đình bằng lý lẽ, Nhi Võ chọn cách cố gắng thể hiện được bản thân mình, kiếm sống được bằng nghề và sống tích cực. Sau từng buổi diễn, cô tự tin hơn, tỏa sáng hơn và tận hưởng niềm vui được sống với đam mê.
Dần thấy Nhi Võ lo được cho bản thân, cũng như có năng lượng hơn và được là chính mình, gia đình bắt đầu yên tâm và ủng hộ. "Làm cha mẹ thì cuối cùng cũng chỉ mong con sống tử tế, sống vui và thấy hạnh phúc với điều mình chọn", bà Yến cho hay.
Trong hành trình theo đuổi hài độc thoại, Nhi Võ và nhóm Sài Gòn Tếu đã mang tiếng cười ra khỏi Việt Nam đến những vùng đất xa hơn nữa, trong đó có nước Úc. Nhi kể trong chuyến lưu diễn tại Úc, có một cô phụ trách hỗ trợ việc di chuyển và ăn uống, đến ngày diễn, Nhi lên kể câu chuyện riêng tư về hành trình trưởng thành và tìm kiếm bản thân của mình, diễn xong, cô khen rất nhiều. Và sau đó, Nhi mới hiểu vì sao lại "chạm" được đến cô đến vậy, vì con gái của cô cũng trải qua hành trình tương tự.
"Điều làm mình vui là trước đó bản thân còn lo khi biết câu chuyện về mình, không biết cô có kỳ thị, dè chừng hay không còn yêu quý mình nữa. Cuối cùng câu chuyện của mình có phần nào đó giúp cô cảm thấy được kết nối. Ngày cuối ở Úc, Nhi với cô đã ôm nhau một cái tạm biệt", Nhi nhớ lại.
Theo Nhi Võ, đó là lúc cô hiểu ra sức mạnh thật sự của hài độc thoại, không chỉ là tiếng cười, mà là sự kết nối giữa người với người qua những câu chuyện chân thật.
Theo đuổi nghề "làm người khác cười", bản thân người diễn viên hài độc thoại cũng gặp khó khăn trong việc tìm ra "điều gì vui cho khán giả". Nhi Võ thừa nhận: "Chắc khó khăn lớn nhất của Nhi khi theo nghề là có nhiều lúc mình buồn thê thảm nhưng vẫn phải nghĩ ra cái gì vui để diễn".
Nhưng điều giữ cô lại với nghề, sau tất cả, không phải là ánh đèn sân khấu hay con số người theo dõi. "Có những người bạn mà có lẽ nếu không đi diễn hài độc thoại Nhi sẽ không thể gặp được. Đó như một ngôi nhà tinh thần ấm áp của Nhi. Một nơi mà Nhi được thấu hiểu, ủng hộ và bảo vệ", Nhi chia sẻ.
Gắn bó cùng Nhi Võ nhiều năm, anh Uy Lê, một trong năm thành viên sáng lập và là Giám đốc sáng tạo nhóm Sài Gòn Tếu, cho biết ấn tượng đầu tiên của anh về cô bạn này là chân thật và cá tính. Về phong cách làm nghề, anh nhận định: "Nhi nói là làm. Nếu đã có mục tiêu gì thì Nhi sẽ là muốn làm tới cùng. Ngay cả trong hài độc thoại, có thể cảm nhận mọi "miếng hài" của Nhi đều đầy lửa, gọi vui là gì cũng dám thoại".
Anh Lê Uy rất mong đợi Nhi sẽ tiếp tục tin vào khả năng và gu hài hước rất riêng của mình để tiếp tục phát triển nhiều câu chuyện và kịch bản đậm chất Nhi Võ hơn nữa.
Một vài năm trước, trang cá nhân của Nguyễn Hoàng Ngọc Hà (28 tuổi, ngụ xã Trà Ôn, tỉnh Vĩnh Long) thường xuyên đăng hình ảnh, trạng thái và những bài viết chia sẻ cuộc sống thường ngày. Nhưng giờ đây cô đã chủ động dần rút lui khỏi mạng xã hội (MXH).
"Mục tiêu của mình là bỏ bớt tài khoản MXH, chỉ dùng email để kiểm tra công việc và liên lạc qua điện thoại khi cần", Hà tâm sự. Vì làm việc tự do chủ yếu qua hình thức trực tuyến, cô vẫn cần dùng MXH để duy trì kết nối công việc, nhưng ngoài khung giờ làm, Hà hạn chế tối đa.
Theo Ngọc Hà, có nhiều lý do để đưa đến quyết định này, đầu tiên là vì sức khỏe thể chất và cả tinh thần: "Từng có giai đoạn công việc phụ thuộc nhiều vào mạng xã hội, mình hay đau đầu, hoa mắt và trở nên căng thẳng". Hà cũng cho biết thay vì để MXH dọn mâm sẵn, cô muốn tự chọn món để não bộ và tâm trí dung nạp hằng ngày; những nội dung bản thân chủ động chọn thường nhẹ nhàng và dễ chịu hơn.
Trần Thành Đạt (30 tuổi, ngụ P.Xóm Chiếu, TP.HCM) cho rằng việc chủ động giảm tải MXH là để bảo toàn năng lượng. Đạt kể: "Công việc của tôi đòi hỏi tiếp xúc với nhiều người, vì vậy sau thời gian đó tôi chỉ muốn có không gian riêng, không còn nhu cầu lên mạng tương tác nhiều". Trước đây, anh cũng liên tục cập nhật cuộc sống lên mạng, nhưng dần thấy mệt vì "lúc nào cũng có cảm giác phải hiện diện, phải trả lời, phải theo kịp mọi thứ". Đạt cho biết: "Bây giờ tôi dùng MXH chủ yếu để nhắn tin với gia đình, bạn bè thân, thấy đầu óc nhẹ đi rõ".
Ngọc Hà và Thành Đạt không phải trường hợp cá biệt. Một số bạn trẻ chia sẻ họ đang theo đuổi lối sống "giảm online", "detox MXH" hay "sống chậm lại" để giảm áp lực từ thế giới mạng, tập trung hơn vào bản thân.
Từ góc độ tâm lý học, tiến sĩ tâm lý Nguyễn Hoàng Khắc Hiếu phân tích cơ chế đằng sau hiện tượng này. "MXH được thiết kế để kích thích dopamine (chất dẫn truyền thần kinh và được biết tới là "hormone hạnh phúc" - PV) liên tục thông qua lượt thích, bình luận và những nội dung giải trí bất tận. Song khi dopamine tiết ra liên tục và quá mức, nó dẫn đến trạng thái bão hòa, sự chú ý liên tục sẽ gây kiệt sức tâm lý", tiến sĩ Hiếu lý giải.
Cùng chia sẻ góc nhìn, tiến sĩ tâm lý Nguyễn Tuấn Anh (Học viện Thanh thiếu niên VN) cho rằng lựa chọn này không phải là sự thờ ơ: "Đó là phản ứng tự nhiên trước tình trạng quá tải thông tin và áp lực phải luôn hiện diện trong không gian số. Khi việc lên mạng trở thành một dạng trình diễn bản thân, một số bạn trẻ bắt đầu cảm thấy mệt mỏi nên họ chọn cách lấy lại quyền kiểm soát đối với đời sống tinh thần".
Việc tắt thông báo, giảm tương tác công khai, theo tiến sĩ Nguyễn Hoàng Khắc Hiếu, trong tâm lý học được gọi là thiết lập "ranh giới số". "Mỗi tiếng "ting" thông báo là một lần sự tập trung bị gián đoạn, tạo ra những micro-stress (áp lực siêu nhỏ - PV) tích tụ thành lo âu mỗi ngày", tiến sĩ Hiếu nói thêm.
Cả hai chuyên gia đều nhấn mạnh phải phân biệt giữa ẩn mình tích cực và thu mình tiêu cực. "Ẩn mình tích cực là một sự lựa chọn chủ động, người trẻ lùi một bước trên không gian mạng để lấy đà tiến lên hai bước trong đời sống thực. Dù ít online, họ vẫn làm tốt công việc, vẫn hiện diện trọn vẹn bên người thân và vui vẻ với bạn bè", tiến sĩ Khắc Hiếu mô tả. Còn theo tiến sĩ Tuấn Anh, thu mình tiêu cực không chỉ là "detox MXH" mà thường đi kèm với sự né tránh kéo dài, dần cắt đứt các kết nối ngoài đời, mất hứng thú với những hoạt động từng yêu thích...
Nhìn rộng hơn, tiến sĩ Nguyễn Tuấn Anh cho rằng nếu trước đây, hiện diện thường được hiểu là phải đăng tải, chia sẻ và được nhìn thấy thường xuyên, thì hiện nay một số bạn trẻ đang định nghĩa lại điều đó. "Họ có thể chọn nhắn tin riêng thay vì bình luận công khai, gặp mặt trực tiếp thay vì đăng ảnh, giữ một số trải nghiệm cho riêng mình thay vì biến mọi khoảnh khắc thành nội dung", tiến sĩ Tuấn Anh cho hay.
Chiều muộn, cậu học trò nghèo này dẫn chúng tôi vào nhà em trong một con hẻm đường Bến Bạch Đằng, khu vực 13, P.Ô Môn, TP.Cần Thơ. Dáng em gầy gò lướt qua những dãy nhà san sát đông người. Chiếc quần thể thao sờn cũ mặc hơn 3 năm, nay đã ngắn hơn mắt cá chân nhưng Toàn không có sự lựa chọn nào khác.
Toàn cho biết hàng xóm chủ yếu là lao động nghèo, không ruộng đất. Đàn ông đi vác vật liệu xây dựng, gạo, cám; phụ nữ phụ quán ăn hoặc ở nhà làm nội trợ. "Hồi trước cha em cũng đi vác cám cho nhà máy. Nhưng một ngày nọ ông bị đột quỵ. Bệnh viện cho về nhà được mấy ngày thì cha mất, bỏ lại 4 mẹ con em", Toàn kể.
Toàn mồ côi cha khi mới học lớp 2, khi đó em chưa hiểu thấu nỗi đau mất mát nhưng nhiều lúc bật khóc vì thấy thiệt thòi. Trong khi bạn bè được cha mẹ đón đưa tới trường thì Toàn tự mình đi rèn con chữ. Toàn bồi hồi: "Cha mất 2 năm thì ông nội cũng mất. Gia đình từ đó không còn người đàn ông trụ cột nên khó khăn càng chồng chất. Tiền ăn còn thiếu hụt nên không thể sửa sang lại nhà".
Toàn và em gái ở trong căn nhà của ông bà nội để lại, còn người chị thì ở trọ và học ở ĐH Cần Thơ. Hai anh em bất lực nhìn những thanh cột bị nứt nẻ, trơ ra cả lõi sắt. Vách nhà thủng đủ chỗ, nắng hay mưa đều có thể dội vào. Mái ngói không còn đầy đủ nên dột khắp nơi.
Không gian bên trong chật hẹp, nhiều đồ đạc. Chiếc giường xếp cũ kỹ vừa là chỗ ngủ vừa là góc học tập của Toàn. Dù tù túng, nóng nực hai anh em vẫn cố cam chịu vì chẳng biết đi đâu. "Sống ở đây thì cọng rau, chén gạo đều phải mua. Vì vậy, để lo cho các con ăn học, mẹ em phải rời quê đi làm công nhân ở TP.HCM suốt 7 năm nay rồi", Toàn bộc bạch.
Ngày mẹ đi làm, Toàn mới học lớp 5. Các con còn quá nhỏ nên bà gửi gắm cho người cô ruột thứ ba nâng đỡ. Người cô này có chồng và con, nhưng hết lòng thương yêu chị em Toàn và đưa các cháu về sống chung. Nhà cô chỉ cách một dòng sông nên mỗi chiều tối Toàn tranh thủ chạy về nhà mình để bật đèn và thắp nhang cho ông, bà nội cùng với cha.
Đến khi lớp 10, Toàn chuyển qua ở với người cô ruột thứ 4. Bà bán rau ở chợ, không có con nên xem chị em Toàn như con ruột. Thế nhưng nghề nghiệp bấp bênh nên tháng 4 vừa qua, người cô này theo chồng lên Đồng Nai kiếm sống. Anh em Toàn lâm cảnh bơ vơ, phải nương tựa vào nhau mà sống. "Quê ngoại em ở Thanh Hóa, từ nhỏ tới lớn em mới ra đó một lần thôi. Lúc này em thấy mình lênh đênh, sợ sẽ bỏ lỡ cơ hội vào đại học", Toàn rưng rưng.
Nhiều đêm Toàn không thể ngủ vì lòng nặng trĩu. Nhìn cảnh nhà trống trải, hiu quạnh, em ước có mẹ bên cạnh để gia đình ấm cúng, đông vui hơn. Toàn nói: "Càng nghĩ em càng thương mẹ. Một mình mẹ gồng gánh nuôi 3 đứa con khôn lớn, chịu biết bao áp lực, vất vả. Mẹ không bao giờ than thở cực nhọc, nhưng gương mặt hốc hác, xanh xao của mẹ đã cho thấy điều đó".
Suốt 7 năm qua, những dịp lễ tết mẹ Toàn mới về quê. Bà chỉ được nghỉ chủ nhật, các ngày còn lại đều tranh thủ tăng ca. Dù mệt mỏi, bà luôn cố gắng vun đắp tình cảm cho các con bằng cách gọi điện về thăm hỏi thường xuyên. "Thấy mẹ vất vả, từ khi thi tốt nghiệp THPT đến nay, em chưa dám nói ra ước mơ của mình là muốn học ngành marketing. Bởi em biết tiền lo học phí đầu vào, sinh hoạt các thứ là quá sức với mẹ lúc này", Toàn buồn bã nói.
Nỗi băn khoăn của Toàn khiến mọi người thấy thương cho sự nỗ lực của em. Không chỉ học khá, hè những năm trước Toàn còn đi phục vụ tiệc cưới để kiếm tiền phụ mẹ. Tính tình chịu khó của Toàn để lại nhiều thiện cảm với mọi người. Với cô Nguyễn Thị Duyên, giáo viên chủ nhiệm lớp 12A9 (Trường THPT Lưu Hữu Phước), Toàn lễ phép và có nghị lực vượt khó đáng quý.