Nhà tôi ở gần ông bà ngoại. Ông bà thực sự rất quý các cháu. Tuy nhiên tôi thấy ông bà quá chiều cháu. Tối thứ 7 hoặc chủ nhật tôi đều cho các cháu sang chơi và ăn cơm với ông bà. Ngày thường, tối nào ông bà cũng sang chơi với các cháu. Tuy nhiên, ông bà vẫn muốn các cháu nghỉ hè phải sang nhà ở và ngủ bên đó mấy ngày.
Ông bà rất quý nhưng đôi khi chiều quá, chúng đòi hỏi gì cũng đều được đáp ứng. Cháu sang là cho xem điện thoại từ lúc đến cho tới lúc về, không bảo các cháu xem ít. Thực sự các cháu đã lớn, một cháu lớp 3 và một cháu lớp 5. Nghe ông bà đề nghị cho cháu sang ở mấy ngày, tôi đã từ chối, bảo các cháu ở nhà còn học. Tôi làm vậy có được không. Xin ý kiến mọi người. Tôi có khắt khe quá không?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là nữ, sinh năm 1999, làm việc tại Hà Nội, thu nhập ổn định (60-65 triệu đồng mỗi tháng), ngoại ngữ tốt (cả tiếng Anh và tiếng Trung), có khoản tích lũy ổn và luôn ý thức nâng cấp bản thân qua việc đọc sách, tập thể thao, học kỹ năng. Xác định sống độc thân từ rất lâu nên tôi đã chuẩn bị rất kỹ cả về kinh tế lẫn tâm lý.
Xung đột với gia đình: Bố mẹ tôi rất truyền thống và sốt ruột thúc giục, làm mối những người "ối giời ôi" chỉ cốt để tôi lấy được chồng. Đỉnh điểm là 4 tháng trước, tôi và mẹ cãi nhau to vì tôi thẳng thắn nói sẽ không kết hôn và sinh con. Mẹ chửi tôi làm nhục nhã, nhà vô phúc mới có con không lấy chồng. Khi chị hàng xóm sang xin lời khuyên về gã chồng cờ bạc, vũ phu, tôi khuyên chị nên ly hôn để giải thoát cho mình và con cái. Mẹ nghe được lại mắng tôi ích kỷ, bảo "sướng khổ có số, sống chết không được ly hôn, còn phải lo cho con cái". Bố tôi cho rằng làm dâu, làm vợ chẳng có gì vất vả, ai cũng làm được, mắc gì đến lượt tôi lại nhảy ngược lên. Khi em phản biện, bố mẹ liền trách tôi mất dạy, bất hiếu dù tôi không hề to tiếng. Tôi rất tủi thân, nghĩ rằng nếu sau này lấy chồng không hạnh phúc, thực sự tôi chẳng còn đường lui.
Về hoàn cảnh gia đình: Trên tôi có ba chị gái đều đã lấy chồng và chỉ tập trung lo cho nhà chồng (từ giỗ chạp lễ Tết, lúc ốm đau đến biếu xén, phải lo xong bên đó mới được lo cho nhà mình. Bố mẹ coi đó là điều bình thường, bảo con gái làm dâu phải lo cho nhà chồng trước). Mẹ tôi cực kỳ khổ. Vì nể bố mẹ nên tôi mới gọi một tiếng ông bà nội vì ông bà quá tệ, chửi, đay nghiến các mẹ con tôi, tài sản cũng để lại hết cho chú út nhưng vì mang tiếng con trưởng nên mẹ tôi vẫn phải chăm sóc khi ông bà về già, ông bà nằm một chỗ khoảng 3 năm mới đi. Tiền mua chỗ đất chôn, ông bà cũng chả cho, bố mẹ tôi tự bỏ tiền ra dù ông bà có tiền vàng nhưng đã cho hết chú.
Bố mẹ mấy bận ốm đau, không lương hưu đều một mình tôi bỏ tiền và công sức chăm lo. Có đợt tôi vừa ở bệnh viện chăm bố mẹ vừa ôm laptop làm việc, tối ngủ ngoài hành lang. Lắm lúc tôi thấy làm con gái khổ quá. Hồi học đại học, tiền học tiền ăn là tôi tự kiếm, lắm lúc ngày ngủ có 3-4 tiếng. Đợt năm thứ nhất, tôi xin mẹ vài trăm nghìn thôi, mẹ bảo đòi học ngành đó tự lo, lớn rồi tự lo nhưng lúc đó tôi cũng chỉ là đứa trẻ chân ướt chân ráo ra thủ đô. Trong khi đó, tôi biết mẹ vẫn dấm dúi cho các chị. Tôi không hiểu mình làm gì sai để bố mẹ không hài lòng, đối xử tệ bạc. Phải chăng họ cũng chả sung sướng gì, nhất là mẹ nên bà thấy đó là chuyện thường.
Lý do tôi không muốn kết hôn, sinh con: Tính cách tôi khá lạnh nhạt, không thích làm thân, quen biết hay nịnh nọt ai kể cả sếp hay đồng nghiệp nên rất sợ phải làm dâu, làm thân với nhà chồng. Tôi rất sợ đau và mệt mỏi khi sinh nở, khung xương tôi bé nên bác sĩ cũng bảo chửa đẻ sẽ rất vất vả. Tôi lại là đứa hay suy nghĩ nhiều nên thời gian rảnh, tôi hay nghĩ vẩn vơ lắm. Tôi không muốn bản thân phải chịu thiệt thòi hay ủy khuất. Suy cho cùng, tôi thấy chết cũng chả mang tiền, mang sĩ diện theo được nên muốn sống một cuộc đời mà mình muốn, mình cho rằng là hạnh phúc, ích kỷ chút chắc cũng chả sao.
Ngoài ra qua tìm hiểu, đọc các bài tâm sự và quan sát xung quanh, tôi thấy quá nhiều góc khuất của hôn nhân. Tôi muốn dành cuộc đời để cống hiến cho công việc và sẽ dành thời gian đi đây đó trải nghiệm thế giới, nhất là sau khi bố mẹ (hiện đã gần 70 tuổi) không còn. Hiện tại đã 4 tháng tôi chưa về nhà vì sợ lại xảy ra xung đột và bị chửi, dù tôi vẫn gửi tiền phụng dưỡng 5 triệu đồng mỗi tháng kèm đồ ăn, đồ bổ. Bên nội đối xử tệ nên tôi không thân, không nói chuyện. Bên ngoại thì ông bà mất cả, bác gái lấy chồng xa, giờ chỉ còn mỗi mẹ. Nếu tách bố mẹ ra, tôi đúng là tứ cố vô thân. Tôi chả biết phải làm sao để bố mẹ hiểu mình đủ năng lực, kinh tế để lo tốt cho cả bản thân và phụng dưỡng họ lúc già, sau này hợp duyên tôi có thể nhận nuôi một đứa trẻ. Có phải tôi đang quá ích kỷ không?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi viết những dòng này sau khi kết thúc một mối quan hệ mà đến giờ nghĩ lại vẫn thấy mình dại dột, thế nhưng may mắn đã thoát ra được. Tôi và cô ấy quen nhau trong hoàn cảnh rất bình thường. Ấn tượng ban đầu của tôi về cô ấy là một người tử tế, biết quan tâm, luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác.
Với tôi, cô ấy còn thể hiện là kiểu phụ nữ có thể đồng hành, hỗ trợ người đàn ông của mình trong công việc lẫn cuộc sống. Tôi từng tin mình gặp đúng người. Càng về sau, tôi càng thấy có điều gì đó không ổn. Sự quan tâm của cô ấy dần đi kèm với việc muốn kiểm soát. Ban đầu là thời gian, các mối quan hệ, rồi dần dần công việc và cả tài chính của tôi. Có những lúc tôi cảm thấy không thoải mái nhưng lại tự trấn an rằng có thể mình đang suy nghĩ quá.
Cho đến khi cô ấy bắt đầu muốn can thiệp sâu hơn vào công ty và tài sản của tôi, tôi mới thật sự giật mình. Khi tôi thể hiện sự không đồng ý, cô ấy lập tức thay đổi thái độ, từ nhẹ nhàng chuyển sang gây áp lực, rồi lại hạ mình. Chính sự thay đổi thất thường đó khiến tôi cảm thấy bất an. Tôi đã chọn dừng lại nhưng mọi chuyện không đơn giản như đã nghĩ. Sau khi không đạt được điều mình muốn, cô ấy quay sang trách móc, thậm chí tìm cách gây khó dễ. Có thời điểm tôi mất cảnh giác, tin tưởng, đã ký vào giấy tờ liên quan đến khoản nợ mà cô ấy mượn của người khác. Hậu quả là tôi phải gánh một khoản tiền không nhỏ và nhiều rắc rối kéo dài.
Phải mất một thời gian dài tôi mới đủ tỉnh táo và cứng rắn để giải quyết mọi chuyện và chấm dứt hoàn toàn mối quan hệ đó. Đến giờ, điều khiến tôi trăn trở không chỉ là những gì đã mất mà còn là việc tôi từng bỏ qua trực giác của mình. Tôi đã cảm nhận được sự bất ổn từ sớm nhưng lại chọn tin vào những gì mình muốn tin. Tôi không dám nói cô ấy hoàn toàn xấu, cũng không muốn đổ hết lỗi cho một phía. Nhưng rõ ràng, tôi đã sai khi không biết dừng lại đúng lúc và không đủ tỉnh táo để bảo vệ bản thân.
Giờ đây, tôi vẫn còn ám ảnh phần nào, cũng trở nên dè chừng hơn trong các mối quan hệ. Tôi không biết mình nên nhìn nhận câu chuyện này như một bài học bình thường hay là một "vết sẹo" cần thời gian để chữa lành. Tôi viết ra đây, mong mọi người cho tôi một lời khuyên: Làm sao để vừa không mất niềm tin vào tình yêu, lại không lặp lại những sai lầm như trước?
Huỳnh Thanh
Nguồn: https://vnexpress.net/ban-gai-cu-tung-muon-can-thiep-sau-vao-cong-ty-va-tai-san-cua-toi-5057280.html
Tâm Sự
Tôi có tiền, việc tốt, có con, không lý gì phải chịu bộ mặt hằm hằm của chồng

Tôi đã thực sự muốn bỏ chồng, cảm xúc khi nghĩ đến việc không sống cùng chồng nó khiến đầu óc tôi vô cùng dễ chịu. Suốt 7 năm qua, tôi nhiều lần căng thẳng, thậm chí còn run sợ mỗi khi chồng không vừa ý, mặt anh ta hằm hằm, chiến tranh lạnh. Mỗi khi anh ta chiến tranh lạnh, ngắn nhất là một tuần, dài nữa là hai tháng, lý do có thể bữa đó tôi nấu món anh ta không thích ăn, hoặc tôi nói câu nào đó chồng không vừa lòng.
Lý do chủ yếu, mạnh mẽ nhất là thường liên quan đến bố mẹ chồng. Ví dụ cách đây 3 năm, khi tôi vô tình nói có một số tiền được coi là lớn cho anh ta biết. Anh ta liền kể cho bố mẹ, sau đó ông bà thường xuyên gọi điện ướm và nhắc chuyện mua nhà để đầu tư. Tôi chỉ vâng dạ rồi đùng một cái họ nói tìm được nhà và đã cọc rồi, tôi góp tiền vào, còn nhà thì bố mẹ chồng quản lý cho thuê, còn ai đứng tên thì họ chưa từng nhắc đến. Tôi không đồng ý. Thứ nhất vị trí nhà, họ không bàn bạc với tôi. Thứ hai là nhà của hai vợ chồng, tôi muốn quản lý. Tiền bạc minh bạch và dùng vào sinh hoạt gia đình nhỏ chứ tôi không có ý định vơ vét làm của riêng. Tiền bố mẹ chồng góp vào thì tôi muốn như kiểu vay mượn trả lãi vì họ nói họ cho mượn mà.
Suy cho cùng, tôi không thích chung đụng với bố mẹ chồng, thích độc lập vì trước đó cũng xảy ra nhiều mâu thuẫn và họ chửi tôi những câu rất khó nghe như: "Mày nhà quê lấy con tao được hộ khẩu thành phố". Hoặc như khi con được 15 tháng, tôi vừa kẹp con vào lòng vừa bưng bát cơm, chồng chửi "sống tầm gửi nó quen".
Thực sự trước giờ ăn học đàng hoàng, từ thời sinh viên đã tự làm thêm kiếm tiền, lúc nào tôi chẳng có tiền, ngày xưa thì vài trăm triệu đồng, bây giờ là vài tỷ đồng. Thế nhưng lúc đó tôi không nói ai biết cả, vì ở nhà chăm con, cơm nước phục vụ chồng, ngoài ra không dùng gì tới tiền, chồng chi mỗi ngày 200 nghìn đồng đi chợ, tôi tự mở ngăn kéo cửa hàng lấy tiền đi chợ và không bao giờ lấy hơn. Chỉ mới về ở với nhau được 19 tháng bao gồm thời gian chửa đẻ, nuôi con nhỏ, vậy mà tôi bị chửi ăn bám. Tôi khóc như chưa bao giờ được khóc, sau đó cũng vẫn ở tiếp.
Rồi tới lần tiếp nữa, khi vụ mua nhà kia không được, gia đình họ tự mua và chồng tôi để bố mẹ chồng đứng tên cái nhà đó. Lần đấy anh ta chiến tranh lạnh hai tháng với tôi và đi tìm gái gọi. Hàng ngày khi anh ta đóng cửa hàng, sẽ đi tới 12h đêm mới về, còn tôi ôm con về ngoại cho khuây khỏa. Thời gian đó tôi theo dõi điện thoại, thấy chồng tìm gái, anh ta thừa nhận, cũng không xin lỗi. Bố mẹ chồng nói anh ta tìm gái là bình thường vì đã chán tôi, tôi làm cho anh ta chán. Bố chồng còn đổ tội ngược lại cho tôi, rằng có chắc là tôi về quê không đi tìm trai không. Nghe tới đó tôi chẳng nói gì nữa.
Sau lần đó tôi vẫn ở lại, chưa ly hôn, có lẽ ở lâu trong cái khổ nên quen rồi. Còn lần này, anh ta nói mua vé đi du lịch. Tôi hỏi chồng đồng ý không nếu tôi mua vé cho mẹ tôi đi cùng (bố tôi mất rồi). Tôi lấy chồng xa, từ lúc bố mất tôi luôn cảm thấy tiếc và xót xa khi bố mẹ nuôi mình lớn, rồi đi lấy chồng xa nên chưa báo hiếu được gì. Anh ta lúc đầu đồng ý, sau đó nhắn tôi là cho cả bố mẹ chồng đi nữa, tôi không đồng ý vì hai bên sui gia không thân thiết, bố mẹ chồng buôn bán còn mẹ tôi là nông dân.
Sau thời gian làm dâu, tôi nhận thấy bố mẹ chồng hay nói những câu phân biệt giàu nghèo, sang hèn nên không muốn mẹ mình buồn hoặc ngại ngùng, vì thế đi cùng rất không thoải mái. Nếu đi thì bố mẹ chồng đi chuyến sau, mỗi lần đi cùng với một bên bố mẹ thôi. Vậy là chồng mặt hằm hằm, chiến tranh lạnh, ngủ riêng, không ăn cơm tôi nấu. Tôi nấu hai lần chồng không ăn, lần thứ ba tôi nấu hai mẹ con ăn và coi chồng như vô hình. Sau đó tôi đặt vé cho mẹ đẻ, con tôi và tôi đi du lịch ở chỗ anh ta nói.
Tôi đang viết bài này khi ở khách sạn chỗ du lịch, thấy tâm trí thật thoải mái, dễ chịu khi thoát ra khỏi sự hằm hằm của chồng. Tôi nghĩ có lẽ nên quyết định môi trường sống cho mình. Trước đây tôi sợ con không có bố, sợ này kia, nhưng khi ở đây, không còn thấy anh ta, tôi được thoải mái là chính mình, không phải run sợ mỗi khi anh ta thở dài hoặc vùng vằng. Tôi nghĩ tại sao mình phải sợ ly hôn, mình có tiền thì có thể tự mua nhà được, lại có công việc và con cái, vậy là đủ với tôi rồi. Tôi sẽ cùng con đi du lịch, khám phá.
Khi nghĩ lại những lần chiến tranh lạnh, mâu thuẫn vợ chồng ở trên, cảm giác sợ con thiếu bố, sợ nhìn cảnh tết lễ gia đình khác đầy đủ bố mẹ cũng vơi đi, tôi thấy sự thoải mái trong tâm trí mình quan trọng hơn. Thực tế hai năm gần đây, khi xem lại ảnh gia đình, bản thân lướt qua thật nhanh và không muốn xem bức ảnh có chồng chụp chung, cũng không muốn trò chuyện nhiều, kể cả những lúc bình thường vợ chồng không mâu thuẫn. Sở thích ăn uống và mối quan tâm của chồng khác tôi, nên ngay cả khi nấu xong bữa cơm tôi cũng có thể dễ dàng bị buồn nếu chồng ăn ít hoặc ngầm chê món đó. Anh xem những thứ giải trí nhạt nhẽo, xem phim nóng.
Khi tôi bắt được thì anh ta nói để học hỏi, nhưng những video đó không bình thường tí nào, rất biến thái. Tôi cũng có nhu cầu cao nhưng lý trí của bản thân muốn tập trung vào những sở thích tích cực, những cái tốt đẹp. Người ta quan tâm cái gì thì sẽ bị nghiện cái đó, nên tôi dần dần thấy anh thật xa lạ với mình. Tóm lại, hiện tại tôi thấy thoải mái và không lấn cấn nếu quyết định ly hôn vì tính cách của chồng không thay đổi, nó sẽ lặp lại thường xuyên bất kể khi nào anh không vừa ý. Tôi không muốn tiếp tục bị ảnh hưởng tâm lý bởi anh nữa.
Tin Gốc: Vnexpress

