Đại gia đình tôi có 19 người, tính cả ông bà nội, cô chú, bố mẹ, anh chị em và các cháu thì đó là một gia đình khá đông đúc.
Tôi là con út của ba mẹ, vợ chồng tôi có hai con. Mùa tựu trường tới, đứa út sẽ vào lớp 6. Đứa cháu gọi tôi bằng chú là con của anh trai tôi kết hôn nhiều năm nhưng hiếm muộn, vẫn chưa có con. Những người cháu khác cũng đã lập gia đình, nhưng con của họ đều xấp xỉ tuổi con út tôi.
Nhìn lại cả đại gia đình, tôi chợt nhận ra đã rất lâu rồi chúng tôi không có một em bé mới sinh. Không còn cảnh mọi người chuyền tay nhau bế bồng, không còn tiếng khóc oe oe trong những dịp họp mặt. Đại gia đình thiếu em bé.
Tôi từng nghe một vài cháu nói rằng rất thích trẻ con, nhưng là con của người khác. Thấy em bé thì bế bồng, nựng nịu, chơi đùa rất vui. Nhưng khi hỏi bao giờ sinh con thì câu trả lời thường là: “Để từ từ đã”. Thế nên thích trẻ con không đồng nghĩa với việc muốn sinh con.
Ngày trước, chuyện sinh con dường như là một phần rất tự nhiên của hôn nhân. Còn bây giờ, nhiều người trẻ nhìn việc có con như một quyết định cần cân nhắc rất kỹ. Vì có nhiều nỗi sợ: Sợ không đủ tiền, sợ không đủ thời gian…
Nhưng tôi nghĩ còn một nguyên nhân khác ít được nhắc tới hơn. Đó là môi trường xã hội ngày càng kém thân thiện với trẻ em.
Chỉ cần đưa một đứa trẻ ra ngoài là cha mẹ có thể nhận về vô số ánh nhìn khó chịu. Trẻ chạy nhảy trong quán cà phê bị cho là làm phiền người khác. Trẻ khóc trên máy bay bị xem như một sự quấy rầy. Trẻ hiếu động ở nơi công cộng dễ trở thành đối tượng bị phàn nàn.
Nhiều không gian được thiết kế cho người lớn nhưng lại thiếu sự bao dung với trẻ nhỏ. Dần dần, trẻ em trở thành những “vị khách không được chào đón” trong chính cộng đồng mà các em đang lớn lên.
Người lớn ngày nay cũng quen với cuộc sống gọn gàng, tiện lợi và ít ràng buộc hơn. Một đứa trẻ đồng nghĩa với việc phải thức đêm, phải hy sinh thời gian cá nhân, phải thay đổi nhiều kế hoạch. Trong mắt không ít người, trẻ con trở thành một “gánh nặng” nhiều hơn là một niềm vui. Đó là điều khiến tôi trăn trở vì nếu nhìn xa hơn, đó là câu chuyện của một xã hội đang già đi.
Chúng ta học hành, tìm việc, phấn đấu, kiếm tiền – sẽ có ý nghĩa gì nếu vắng thế hệ kế tiếp?
Bấy lâu nay tôi vẫn không cho rằng giải pháp nằm ở những lời kêu gọi sinh nhiều con. Điều cần thiết là tạo ra một môi trường mà ở đó việc có con không trở thành một cuộc đánh đổi quá lớn. Một môi trường có chi phí nuôi con hợp lý hơn, có nhiều hỗ trợ hơn cho các gia đình trẻ và quan trọng nhất là thân thiện hơn với trẻ em.
Sáng nay trên đường đi làm, xe du lịch đón khách khá nhiều nên dòng xe chỉ có thể nhích từng chút, dẫu vậy phía sau tôi là một xe buýt.
Tài xế liên tục bấm còi dù cho nhìn phía trước anh ấy đủ thấy không còn một khoảng trống nào để đi nhanh. Tôi là người quen với sự tĩnh lặng, không tránh khỏi sự khó chịu trong lòng và nảy sinh nhiều câu hỏi tại sao.
Có lẽ đã từ rất lâu rồi tôi cũng không rõ lắm, còi xe là một phát minh tuyệt vời về mặt an toàn giao thông, trong bối cảnh hạ tầng giao thông sơ khai thời xưa ấy, khi người đi bộ, xe ngựa và những chiếc ô tô đầu tiên cùng chia sẻ một lối đi, chiếc còi xe là biểu tượng của sự văn minh và an toàn.
Thế nhưng khi thế giới phát triển, xã hội hoạt động trên guồng quay ngày càng nhanh, kéo theo nhiều hệ lụy về tâm lý cho con người. Ức chế, căng thẳng trong công việc, trong đời sống, một góc xã hội giờ đây ức chế thêm bội phần bởi tiếng còi xe, vì giờ đây nó không còn ý nghĩa "làm ơn nhường đường", mà nó đã trở thành mệnh lệnh "né ra cho đi".
Dừng đèn đỏ, còn 3 giây đèn chuyển xanh: bấm còi, đường đang kẹt cứng ai cũng chôn chân: bấm còi, giành làn đường của xe máy và thô sơ vì sự khôn lỏi: bấm còi, thấy người đi bộ đang băng qua đường, vì không muốn chậm lại giây nào: bấm còi.
Dường như một số cá nhân bấm còi theo phản xạ tự nhiên đến mức vô thức khi não họ còn chưa kịp phân tích phía trước thế nào. Họ bấm còi khi đi vào ngõ hẻm, bấm còi khi vượt qua một người già, bấm còi sát tai một phụ nữ chở theo con nhỏ.
Sau một ngày dài làm việc căng thẳng, thứ đón chúng ta trên đường về nhà không phải là sự bình yên để tìm lại một chút ý nghĩa của cuộc sống, mà là một ma trận âm thanh hỗn loạn giữa nơi ai cũng muốn thoát đi trong vô vọng.
Hãy khoan bàn đến các nguy cơ tai nạn có thể xảy ra, văn hóa bấm còi vô thức khiến con người ta dễ nổi nóng hơn, không gian quá ô nhiễm bởi tiếng còi như một chất xúc tác mạnh mẽ khiến con người ta sẵn sàng giơ cẳng tay, hạ cẳng chân lao vào nhau hơn thua vì tiếng còi.
Vội vã giúp chúng ta đi sớm hơn, về nhanh hơn vài phút liệu có đáng để đánh đổi cho sự bào mòn văn hóa ứng xử của mỗi chúng ta?
Nhìn sang các nước trong khu vực như Singapore, Malaysia, Thái lan, người ta có thể lái xe cả tháng trời mà không hề bấm một tiếng còi, vì họ không biết xe có cái còi? Xin thưa: Không. Vì với họ, việc bấm còi là một hành vi bất lịch sự, thậm chí là thô lỗ, họ chỉ đưa tay lên cái còi vì một lý do cấp bách nào đó.
Xét về không gian đường xá, quả thật với cách đi hiện tại của người tham gia giao thông ở nước ta, thật khó để việc hạn chế tiếng còi xe trở nên hiện thực, nhưng khó không phải là mặc kệ, chỉ cần mỗi người trước khi ấn tay vào còi, chỉ cần chậm lại một giây để tự hỏi: "Tiếng còi này có thực sự cần thiết không, hay nó chỉ đang làm khổ người xung quanh?", tôi tin sự ô nhiễm tiếng ồn sẽ giảm đáng kể.
Mỗi hành động nhỏ của bạn là bài học lớn cho thế hệ sau, điều gì tốt chúng ta nên lan tỏa không chỉ cho bản thân, mà chính bạn đang góp một tay làm đẹp xã hội ngày càng văn minh hơn.
Tôi năm nay 31 tuổi, là nhân viên y tế với mức lương khoảng 12 triệu đồng mỗi tháng. Mới đây, tôi lập gia đình với người vợ trẻ hơn mình nhiều tuổi. Chúng tôi sắp đón con đầu lòng. Nếu chỉ nhìn vào mức lương, nhiều người có thể cho rằng tôi thuộc nhóm thu nhập khá. Nhưng thực tế cuộc sống của tôi không chỉ được quyết định bởi đồng lương hàng tháng.
Tôi là con một. Gia đình tôi có một căn nhà mặt tiền năm tầng, vừa để ở vừa kinh doanh. Bố mẹ tôi làm kinh doanh từ nhiều năm nay. Ngoài ra, mẹ và tôi cùng góp vốn xây dựng một khoảng gần 100 phòng trọ. Hiện phòng gần như luôn kín khách, nguồn thu ổn định. Mẹ tôi là người trực tiếp quản lý tài chính. Mỗi khi tôi có việc lớn cần dùng đến tiền, mẹ đều sẵn sàng hỗ trợ.
Tôi chưa bao giờ nghĩ mình giàu có. Nhưng tôi cảm thấy cuộc sống hiện tại khá ổn định. Vợ chồng trẻ chưa phải lo tiền nhà, tiền điện nước, chi phí cưới hỏi hay những khoản chu cấp hàng tháng cho bố mẹ. Bố mẹ tôi có điều kiện nên luôn muốn hỗ trợ các con để cuộc sống nhẹ gánh hơn. Vậy nhưng điều khiến tôi mệt mỏi nhất vợ tôi thường xuyên so sánh tôi với người khác. Cô ấy nói người ta lương 30-50 triệu đồng mỗi tháng, mua ôtô cho vợ, còn tôi chỉ lương "ba cọc ba đồng".
Tôi vốn là người ít nói. Mỗi lần nghe những lời đó, tôi chỉ đáp lại rằng mình vẫn đi làm đều đặn, không ăn chơi, không lười biếng, luôn cố gắng chăm lo cho gia đình. Nhưng có lẽ những điều đó vẫn chưa đủ để khiến vợ hài lòng. Có lần, vợ nói căn nhà này không đứng tên cô ấy, khu trọ cũng không phải do cô ấy quản lý nên hầu như không có tài sản gì. Cô ấy cho rằng sống như vậy là thiệt thòi, là khổ.
>> 15 năm tôi sống cùng người chồng lương 12 triệu đồng
Tôi hiểu cảm giác của một người phụ nữ khi bước vào gia đình chồng mà không có nhiều tài sản đứng tên mình. Tôi cũng hiểu nỗi lo về tương lai khi chuẩn bị sinh con. Nhưng tôi tự hỏi, liệu hạnh phúc gia đình có thể được đo bằng việc ai sở hữu căn nhà, ai trực tiếp thu tiền trọ hay không? Tôi chưa từng tính toán chuyện hơn thua vật chất giữa hai bên.
Là nhân viên y tế, cơ hội để tôi nhảy việc và tăng thu nhập đột biến không nhiều như các ngành nghề khác. Tôi vẫn đang làm công việc mình được đào tạo, vẫn nỗ lực mỗi ngày để chăm lo cho gia đình bằng khả năng của bản thân. Điều khiến tôi trăn trở lúc này là làm sao để vợ chồng có thể nhìn nhận giá trị của nhau một cách công bằng hơn?
Nhưng thú thật, sau nhiều lần bị chê trách và phủ nhận những gì mình đang có, tôi bắt đầu cảm thấy hụt hẫng và không biết nên làm gì để giữ gìn hạnh phúc gia đình? Rất mong nhận được những lời khuyên hữu ích của bạn đọc.
Hà Nội đang vào cao điểm nắng nóng với nhiệt độ trên 40 độ C. Tôi đã có dịp trải nghiệm cái nắng nóng của Hà Nội và đánh giá cá nhân thật sự khó chịu, nếu không muốn nói là khắc nghiệt. Cái nóng hầm hập ngay cả khi vào 9-10 h tối, có nghĩa là mặt trời đã tắt nắng vài tiếng đồng hồ.
Trong khi đó, ở TP HCM thì ngược lại, chỉ cần mặt trời lặn là không khí bắt đầu dịu đi, mát mẻ ngay, sướng nhất là được hưởng những cơn gió trời thổi đến. Tôi thấy nhiều người bảo rằng ở Hà Nội nóng hầm hập cả ngày lẫn đêm là vì nhiệt tỏa ra từ mặt đường, tường nhà, cục nóng điều hòa...
Nhưng những yếu tố đô thị hóa này ở TP HCM, Đà Nẵng, Hải Phòng vẫn có. Vậy yếu tố nào khiến cho thời tiết mùa hè ở Hà Nội nóng đến vậy?