Điểm chuẩn lớp 10 trường chuyên Khoa học Tự nhiên từ 17,5 đến 20,25 điểm.
Theo đó, lớp chuyên hóa lấy cao nhất với 20,25 điểm, tăng 3,25 so với năm ngoái. Hai lớp chuyên lý và sinh lần lượt lấy 17,75 và 18 điểm, cũng tăng lần lượt 0,75 và 1 điểm.
Ba lớp còn lại giảm điểm chuẩn. Lớp 10 chuyên toán lấy 19,25 điểm, chuyên tin thi bằng toán 17,25 và chuyên tin thi bằng tin 17,5, giảm từ 0,25 tới 2 điểm.
Điểm xét là tổng điểm môn toán (vòng 1) và môn chuyên nhân hệ số hai, tối đa 30. Thí sinh phải đạt tối thiểu 4 điểm mỗi môn, kể cả văn và tiếng Anh điều kiện.
Hội đồng tuyển sinh trường sẽ gửi thông báo trúng tuyển cho thí sinh qua tin nhắn SMS theo số điện thoại thí sinh đã đăng ký trong hồ sơ đăng ký dự thi. Thí sinh trúng tuyển nhập học vào ngày 25/6.
Thí sinh tra cứu điểm thi tại địa chỉ: https://tuyensinh.hus.vnu.edu.vn/tra-cuu-THPT-chuyen
Tin Gốc: Dân Trí

Theo thông báo sáng 24/5 của Bộ Giáo dục và Đào tạo, 6 học sinh đạt huy chương bạc gồm Nguyễn Nhật Minh (lớp 11, THPT chuyên Khoa học tự nhiên), Tạ Ngọc Minh (lớp 12, THPT chuyên Bắc Ninh), Vũ Nguyên Nguyên (lớp 11, trường THPT chuyên Hà Nội - Amsterdam), Nguyễn Thị Bích Ngọc (lớp 12, THPT chuyên Lê Hồng Phong, Ninh Bình), Phan Tuấn Dũng (lớp 12, THPT chuyên Hùng Vương, Phú Thọ), Bùi Anh Tú (THPT chuyên Biên Hòa, Ninh Bình).
Hai huy chương đồng thuộc về Lê Duy Khánh và Mai Văn Khánh, cùng học lớp 11, trường THPT chuyên Lan Sơn, Thanh Hóa.
Bộ cho biết Việt Nam đứng thứ 8 trên tổng 28 đoàn dự thi và thuộc nhóm 5 đoàn có 100% thí sinh đạt giải, cùng Hàn Quốc, Trung Quốc, Đài Loan (Trung Quốc) và Nga.
Dù giảm ba hạng so với năm ngoái và không có huy chương vàng, Bộ đánh giá đây vẫn là kết quả "rất đáng ghi nhận" trong bối cảnh kỳ thi có mức độ cạnh tranh cao, nhiều đội mạnh. 5/8 học sinh đang học lớp 11 đạt giải sẽ góp phần tạo nguồn thí sinh chất lượng cho kỳ thi Olympic Vật lý quốc tế (IPhO) năm nay và năm sau.
"Kết quả này thể hiện sự nỗ lực, bản lĩnh và tinh thần quyết tâm của các học sinh; đồng thời cho thấy sự hiệu quả của công tác phát hiện, tuyển chọn và bồi dưỡng", bộ nhận định.
Olympic Vật lý châu Á (APhO) diễn ra từ ngày 17 đến 24/5 tại Hàn Quốc. Hơn 200 học sinh đến từ 28 đoàn tham gia.
APhO 2026 có hai ngày thi chính thức, lần lượt thi lý thuyết và thực nghiệm với thời gian làm bài là 5 tiếng mỗi ngày. Phần lý thuyết gồm ba bài, đề cập đến cơ học của các hệ dẫn, nhiễu xạ tia X trong nghiên cứu cấu trúc vật liệu, cộng hưởng từ trong trường ngoài.
Phần thực hành tập trung vào thiết kế và khai thác hệ đo, yêu cầu thí sinh vận dụng nhiều kỹ năng như đo đạc, xử lý số liệu, phân tích sai số, thiết kế thí nghiệm, nhận diện sai số và xây dựng phương pháp đo tin cậy.
Bộ đánh giá đề thi có tính phân loại cao, đòi hỏi thí sinh nắm vững kiến thức nền tảng, có năng lực mô hình hóa, xử lý toán học và vận dụng kiến thức vào các tình huống thực tiễn.
Lễ bế mạc APhO diễn ra hôm nay, theo giờ địa phương.
Tin Gốc: Vnexpress

Năm 2004, tôi rời quê nhà ở Bà Rịa – Vũng Tàu để lên thành phố nhập học tại Trường Đại học Sư phạm TPHCM. Hành trang của một cậu học trò tỉnh lẻ khi ấy đơn giản lắm: vài bộ quần áo, ít sách vở mẹ chuẩn bị, một chiếc ba lô cũ và giấc mơ trở thành thầy giáo. Tôi vẫn nhớ như in buổi sáng ngày lên xe. Mẹ đứng trước cổng nhà, dặn đi dặn lại rằng: “Lên thành phố nhớ cố gắng học, sống tử tế, sau này làm thầy giáo để giúp học trò nghen con”. Câu nói ấy theo tôi suốt những năm tháng tuổi trẻ.
Ngày đầu tiên đặt chân đến thành phố, mọi thứ với tôi đều quá lớn. Những dòng xe nối dài không ngớt, những con đường đông đúc, những tòa nhà cao tầng, những tiếng còi xe vang lên liên tục khiến cậu sinh viên quê mùa khi ấy vừa háo hức vừa lo lắng. Tôi nhớ cảm giác đứng giữa bến xe, ôm chiếc túi hành lý, ngước nhìn bầu trời thành phố rộng lớn mà tự hỏi: “Liệu nơi này có chỗ cho mình không?”
Nhưng thành phố đã trả lời tôi bằng sự bao dung.
Những ngày đầu đi tìm phòng trọ gần trường, tôi từng lạc giữa những con hẻm ngoằn ngoèo. Có hôm trời mưa bất chợt, tôi trú dưới mái hiên một tiệm sửa xe thì được cô chủ quán đưa cho chiếc khăn lau mặt và ly trà nóng. Cô hỏi: “Sinh viên mới lên hả con?” Chỉ một câu hỏi giản dị thôi mà khiến lòng tôi ấm lạ. Thành phố này đông đúc thật, vội vã thật, nhưng chưa bao giờ thiếu tình người.
Suốt quãng đời sinh viên, thành phố đã dạy tôi cách trưởng thành. Những buổi sáng chen chúc trên xe buýt đến trường, những chiều đi làm thêm để trang trải học phí, những tối thức trắng làm bài tập nhóm hay thực tập giáo án… tất cả đều trở thành một phần thanh xuân không thể nào quên.
Tôi từng làm nhiều công việc để có thêm thu nhập: phát tờ rơi, phục vụ quán cà phê, dạy kèm học sinh. Có những hôm tan làm lúc gần nửa đêm, chạy xe qua những con đường rực sáng ánh đèn của thành phố mà trong lòng vừa mệt vừa đầy hy vọng. Tôi hiểu rằng nơi đây không hứa hẹn cuộc sống dễ dàng với bất kỳ ai, nhưng nếu cố gắng, thành phố sẽ không phụ lòng người.
Điều tôi biết ơn nhất trong những năm đại học chính là những người thầy, người cô đã truyền cho tôi tình yêu nghề giáo. Các thầy cô không chỉ dạy kiến thức mà còn dạy chúng tôi cách làm người, cách đứng trên bục giảng bằng cả trái tim. Tôi nhớ mãi lời một giảng viên từng nói: “Người thầy giỏi không phải người biết nhiều nhất, mà là người có thể làm cho học sinh tin vào chính mình”. Câu nói ấy sau này trở thành kim chỉ nam trong hành trình giảng dạy của tôi.
Năm tốt nghiệp đại học, tôi chính thức ở lại thành phố để nhận công tác giảng dạy tại quận 5 cũ. Ngày đầu tiên đứng trên bục giảng, tay tôi run đến mức cầm viên phấn không chắc. Phía dưới là ánh mắt của hàng chục học sinh đang nhìn lên người thầy trẻ vừa mới ra trường. Tôi hiểu rằng từ hôm ấy, giấc mơ của mình đã thật sự bắt đầu.
Hơn hai mươi năm sống tại thành phố, điều khiến tôi yêu nơi này không chỉ là sự phát triển hiện đại, mà còn là cách thành phố cho người trẻ cơ hội để vươn lên. Ở đây, tôi gặp những học sinh đến từ nhiều hoàn cảnh khác nhau: có em là con công nhân nhập cư, có em sáng đi học chiều phụ cha mẹ bán hàng, có em từng thiếu tự tin vì điều kiện gia đình khó khăn. Nhưng chính các em cũng cho tôi thấy sức sống mãnh liệt của thành phố này - luôn cố gắng, luôn tiến về phía trước.
Có một học sinh cũ của tôi từng nói: “Nhờ thầy mà em dám mơ lớn hơn”. Khi nghe câu ấy, tôi bỗng nhớ lại hình ảnh của chính mình năm nào - cậu sinh viên tỉnh lẻ ôm giấc mơ làm thầy giáo giữa thành phố rộng lớn. Hóa ra, hành trình chắp cánh ước mơ không chỉ là câu chuyện thành phố giúp tôi trưởng thành, mà còn là hành trình tôi tiếp tục truyền động lực cho thế hệ sau.
Tôi yêu thành phố qua những điều rất bình dị.
Là những sáng sớm đi ngang chợ với mùi bánh mì nóng thơm lừng. Là những chiều mưa bất chợt trên đường Nguyễn Tri Phương, nơi dòng người vẫn hối hả nhưng ai cũng sẵn lòng nhường nhau một chỗ trú mưa. Là những mùa khai giảng rộn ràng tiếng cười học trò. Là những ngày cuối năm thành phố lung linh ánh đèn nhưng đâu đó trong những con hẻm nhỏ vẫn còn tiếng rao quen thuộc của người bán hàng rong.
Suốt hơn hai thập kỷ qua, tôi đã chứng kiến thành phố thay đổi từng ngày. Những tuyến đường mới mở rộng hơn, những công trình hiện đại mọc lên, những chuyến metro đầu tiên bắt đầu vận hành, những khu đô thị ngày càng phát triển. Thành phố hôm nay hiện đại và năng động hơn rất nhiều so với ngày tôi mới đặt chân đến. Nhưng giữa những đổi thay ấy, điều đẹp nhất vẫn là con người.
Đó là bác bảo vệ trường học luôn đến sớm mở cổng cho học sinh. Là cô lao công lặng lẽ quét sân trường mỗi sáng. Là phụ huynh làm việc vất vả nhưng vẫn cố gắng cho con học hành đầy đủ. Là những đồng nghiệp luôn hết lòng vì học sinh. Chính những con người bình dị ấy đã tạo nên linh hồn của thành phố.
Có những giai đoạn khó khăn tưởng chừng không thể vượt qua. Những áp lực nghề nghiệp, những lo toan cuộc sống nơi đô thị lớn, cả những thời điểm thành phố trải qua biến động khiến ai cũng mệt mỏi. Nhưng rồi sau tất cả, tôi nhận ra rằng thành phố này luôn mang trong mình sức sống mạnh mẽ. Người dân nơi đây có thể vất vả, nhưng chưa bao giờ ngừng hy vọng.
Là giáo viên, tôi may mắn được đồng hành cùng biết bao thế hệ học sinh của thành phố. Tôi từng chứng kiến những cô cậu học trò ngày nào giờ đã trở thành bác sĩ, kỹ sư, giáo viên, công an, doanh nhân… Có em quay lại trường thăm thầy cô, kể về công việc, về gia đình, về những nỗ lực của bản thân. Mỗi lần như thế, tôi lại thấy nghề giáo của mình thật ý nghĩa.
Nhiều người hỏi tôi rằng: “Sau từng ấy năm, điều gì khiến thầy gắn bó với thành phố này đến vậy?” Tôi thường mỉm cười và nói rằng: bởi nơi đây đã cho tôi cơ hội được sống đúng với ước mơ.
Nếu ngày ấy tôi không lên thành phố học đại học, có lẽ cuộc đời tôi đã rất khác. Chính thành phố đã mở ra cho tôi những cánh cửa mới, cho tôi tri thức, nghề nghiệp, những người bạn, đồng nghiệp, học sinh và cả những bài học quý giá về cuộc sống. Thành phố không biến tôi thành người thành công ngay lập tức, nhưng dạy tôi cách không bỏ cuộc.
Năm 2026, nhìn lại hành trình hơn hai mươi năm gắn bó với TPHCM, tôi hiểu rằng mình đã lớn lên cùng thành phố này. Từ một sinh viên nghèo rụt rè ngày nào, hôm nay tôi đã là một người thầy đứng lớp với tất cả tình yêu dành cho nghề và cho học sinh.
Có đôi lúc đi ngang qua Trường Đại học Sư phạm TPHCM, tôi vẫn chậm lại vài giây để nhìn cánh cổng trường quen thuộc. Trong dòng người tấp nập ấy, có lẽ đâu đó vẫn còn những cậu sinh viên tỉnh lẻ giống tôi năm xưa - mang theo nhiều bỡ ngỡ nhưng cũng đầy hy vọng. Tôi muốn nói với các em rằng: thành phố này có thể khiến các em mệt mỏi, nhưng cũng sẽ cho các em cơ hội để trưởng thành và chạm đến ước mơ nếu các em đủ kiên trì.
Với tôi, thành phố không chỉ là nơi để sống. Thành phố là thanh xuân, là ký ức, là hành trình trưởng thành. Là nơi chứng kiến những giọt nước mắt đầu đời xa nhà, những lần thất bại, những lần đứng dậy, những niềm vui giản dị khi nhìn học sinh tiến bộ từng ngày.
Và hơn hết, thành phố là nơi đã chắp cánh cho giấc mơ của một cậu học trò từ tỉnh nhỏ trở thành người thầy giáo hôm nay.
Tôi biết mình vẫn chỉ là một hạt cát rất nhỏ giữa thành phố rộng lớn này. Nhưng tôi luôn tự hào vì đã dành tuổi trẻ, tình yêu nghề và những năm tháng đẹp nhất cuộc đời để gắn bó với TPHCM.
Cảm ơn thành phố vì đã dang rộng vòng tay với một người trẻ năm nào.
Cảm ơn thành phố vì đã cho tôi cơ hội được sống với nghề giáo.
Cảm ơn thành phố vì đã biến những ước mơ bình dị trở thành hiện thực.
Và dù mai này thời gian có trôi đi bao lâu nữa, trong trái tim tôi, TPHCM vẫn mãi là nơi bắt đầu của một hành trình đẹp nhất - hành trình chắp cánh ước mơ.
Lương Ngọc Tuấn
Tin Gốc: Dân Trí

Bộ Giáo dục và Đào tạo sáng 3/7 cho biết thông tin trên, sau khi mạng xã hội lan truyền nhiều bài đăng, nghi ngờ điểm thi tốt nghiệp THPT môn Toán ở trường THPT chuyên Tuyên Quang có bất thường. Cụ thể, 299 trong 328 học sinh trường này đạt 9, 10 điểm môn Toán. Điểm trung bình là 9,58.
So với dữ liệu của Bộ và công bố của các trường THPT chuyên nổi tiếng, đây là mức điểm cao nhất cả nước. Chẳng hạn, học sinh chuyên Sư phạm Hà Nội đạt 8,3 điểm; chuyên Khoa học tự nhiên (Đại học Quốc gia Hà Nội) là 8,51; còn điểm trung bình Toán ở chuyên Phan Bội Châu (Nghệ An) và Lê Hồng Phong (Ninh Bình) lần lượt là 8,22 và 8,45.
Đoàn công tác của Bộ đã về Tuyên Quang làm việc từ hôm qua, phối hợp với các cơ quan chức năng và tỉnh kiểm tra, rà soát kết quả theo quy chế thi tốt nghiệp THPT và quy trình tổ chức kỳ thi.
"Việc kiểm tra, rà soát đang được thực hiện khẩn trương trên tinh thần khách quan, nghiêm túc, toàn diện, bảo đảm đánh giá đúng bản chất sự việc", Bộ nêu. "Trường hợp phát hiện vi phạm sẽ được xử lý theo đúng quy định, thẩm quyền theo phân cấp trong tổ chức kỳ thi".
Bộ khẳng định khi có kết quả kiểm tra, rà soát sẽ thông báo công khai.
Trả lời VnExpress sáng 3/7, lãnh đạo Sở Giáo dục và Đào tạo Tuyên Quang xác nhận 328 học sinh nói trên đến từ trường chuyên của tỉnh, song khẳng định khâu chấm thi "chắc chắn không vấn đề gì".
Kỳ thi tốt nghiệp THPT 2026 diễn ra hai ngày 11-12/6 với khoảng 1,2 triệu thí sinh, đông kỷ lục. Điểm trung bình của Tuyên Quang là 5,7, đứng thứ 18/34 tỉnh, thành.
Trường THPT chuyên Tuyên Quang thành lập năm 1989, hiện mỗi năm tuyển khoảng 400-500 học sinh. Trường này dẫn đầu trong 92 trường THPT toàn tỉnh Tuyên Quang về điểm trung bình tất cả môn thi tốt nghiệp với 8,514 điểm.
Tin Gốc: Vnexpress

