Sáng 2-6, Hội đồng xét xử TAND tỉnh Lâm Đồng quyết định hoãn phiên phúc thẩm vụ “hủy hoại rừng” mà các bị cáo là 6 cựu chiến binh ở vùng Đắk Nông cũ liên tục kêu oan từ năm 2015 đến nay.
6 bị cáo trong vụ án này đều là các cựu chiến binh, gồm: Ngân Xuân Dũng (65 tuổi), Vũ Tất Đắc (72 tuổi), Hoàng Văn Sằn (68 tuổi), Nguyễn Nam Thái (58 tuổi), Cao Minh Điến (57 tuổi) và Đỗ Mạnh Hùng (63 tuổi).
Tại phiên phúc thẩm lần 3, cả 6 bị cáo nêu trên đều đề nghị hội đồng xét xử hoãn phiên tòa phúc thẩm này vì vắng mặt nhiều người liên quan như: giám định viên, điều tra viên, luật sư tham gia bảo vệ…
Tương tự, luật sư Nguyễn Thị Kim Vinh (bảo vệ cho các bị cáo) cho rằng do các bị cáo kháng cáo kêu oan, nên đề nghị tòa triệu tập thêm giám định viên thuộc Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn cũ để làm rõ sự mâu thuẫn giữa kết luận giám định của các bên.
Theo luật sư Vinh, kết luận giám định của bộ có lợi cho 6 cựu chiến binh, thế nhưng tòa cấp sơ thẩm lại không đề cập đến.
Sau khi hội ý, hội đồng xét xử chấp nhận đề nghị của các bị cáo và luật sư về việc hoãn phiên phúc thẩm lần 3 của vụ án này.
Trước khi mở phiên tòa phúc thẩm lần thứ 3, đại biểu Quốc hội Bế Xuân Trường – Chủ tịch Hội Cựu chiến binh Việt Nam – có văn bản gửi Chánh án TAND tối cao và Viện trưởng VKSND tối cao đề nghị chỉ đạo giải quyết khách quan vụ án trên.
Theo ông Trường, các bị cáo trong vụ án đều là cựu chiến binh, từng tham gia quân đội, có nhiều đóng góp trong chiến đấu, bảo vệ Tổ quốc.
Việc thực hiện hành vi bị cáo buộc cũng không xuất phát từ động cơ vụ lợi cá nhân. Vì vậy việc giải quyết vụ án cần đặc biệt thận trọng, không để xảy ra oan sai.
Theo hồ sơ vụ án, đầu năm 2015, Chi hội Cựu chiến binh thôn 6, xã Trường Xuân, huyện Đắk Song, tỉnh Đắk Nông (cũ) họp bàn việc phát dọn khu đất được cho là không còn rừng để trồng keo gây quỹ hoạt động. Sau đó các hội viên tham gia chặt cây bụi, dây leo và một số cây gỗ nhỏ gom thành đống chờ đốt.
Kết luận giám định tháng 4-2015 của giám định viên tư pháp Huỳnh Văn Triệu (Hạt Kiểm lâm TP Gia Nghĩa, tỉnh Đắk Nông cũ) xác định diện tích rừng sản xuất bị hủy hoại là 0,98ha, thiệt hại hơn 53 triệu đồng.
Trong 2 lần xét xử sơ thẩm, TAND TP Gia Nghĩa đều tuyên 6 bị cáo là cựu chiến binh phạm tội “hủy hoại rừng” và tuyên phạt mức án 6 – 7 tháng tù.
Năm 2016, TAND tỉnh Đắk Nông xử phúc thẩm lần 1, tuyên hủy án sơ thẩm. Tuy nhiên năm 2017, TAND tỉnh lúc bấy giờ xử phúc thẩm lần 2 đã tuyên y án sơ thẩm, tức các bị cáo vẫn phải nhận 6 -7 tháng tù về tội “hủy hoại rừng”.
Do án phúc thẩm có hiệu lực thi hành, nên các bị cáo là cựu chiến binh này đã thụ án. Sau khi ra tù, họ tiếp tục kêu oan.
Năm 2020, TAND cấp cao tại TP.HCM xét xử giám đốc thẩm, đã chỉ ra 9 nội dung cho thấy chưa đủ căn cứ buộc tội 6 bị cáo, nên đã hủy toàn bộ các bản án sơ thẩm và phúc thẩm ở tỉnh Đắk Nông (nay là tỉnh Lâm Đồng) từng kết tội 6 cựu chiến binh để điều tra lại.
Đầu năm 2026, TAND khu vực 6 – Lâm Đồng xét xử sơ thẩm lần 3, tiếp tục giữ nguyên quan điểm kết tội 6 bị cáo về tội hủy hoại rừng với mức án 6 – 7 tháng tù.
Cụ thể, tòa phạt 5 bị cáo mỗi người 6 tháng tù gồm: Ngân Xuân Dũng (65 tuổi), Vũ Tất Đắc (72 tuổi), Hoàng Văn Sằn (68 tuổi), Nguyễn Nam Thái (58 tuổi) và Cao Minh Điến (57 tuổi); riêng bị cáo Đỗ Mạnh Hùng (63 tuổi): 7 tháng tù.
Phiên tòa phúc thẩm lần thứ ba này bị hoãn, đồng nghĩa với 11 năm, 6 bị cáo là cựu chiến binh liên tục kêu oan vẫn chưa có phán quyết cuối cùng.
Năm 23 tuổi, Sarah Jo Pender cùng bạn trai Richard Hull bị kết tội sát hại 2 bạn cùng phòng là Andrew Cataldi, 24 tuổi và Tricia Nordman, 25 tuổi.
Hai nạn nhân bị bắn chết trong căn hộ tại trung tâm thành phố Indianapolis (Mỹ) vào ngày 24/10/2000, sau chuỗi mâu thuẫn kéo dài nhiều tuần liên quan đến ma túy và tiền bạc. Thi thể của họ được tìm thấy trong thùng rác không lâu sau đó. Vài ngày sau, Sarah và Richard bị bắt và bị buộc tội giết người.
Tại phiên tòa năm 2002, công tố viên hạt Marion gọi Sarah là "Charles Manson phiên bản nữ" vì khả năng thao túng người khác tương tự thủ lĩnh giáo phái khét tiếng. Bên công tố cho rằng Sarah có khả năng thao túng bạn trai và đóng vai trò chủ mưu trong vụ án.
Cuối cùng Richard nhận tội và bị tuyên 75 năm tù, trong khi Sarah bị kết án tổng cộng 110 năm tù. Dù thừa nhận đã giúp mua khẩu súng và chứng kiến việc phi tang xác, cô vẫn khẳng định không trực tiếp gây án. Tuy nhiên, lời khai của một bạn tù cùng bức thư được cho là bằng chứng khiến bồi thẩm đoàn kết luận cô có tội.
Sau khi bị giam tại Trại cải tạo Rockville, Sarah xây dựng hình ảnh nhẹ nhàng, vô tội và nhận được sự cảm thông từ nhiều tù nhân khác. Chính điều này giúp cô tạo dựng mạng lưới hỗ trợ cho kế hoạch vượt ngục sau này.
Tháng 8/2008, Sarah bắt đầu thực hiện kế hoạch đào tẩu. Cô tiếp cận Scott Spitler, một quản giáo tại trại giam, dùng tình dục và tiền bạc để lôi kéo người này tham gia. Đồng thời, cô thuyết phục một số bạn tù rằng mình bị oan để nhận được sự hỗ trợ.
Tối 4/8/2008, Sarah thay quần áo thường do Scott cung cấp, lẻn ra khỏi phòng tập thể dục rồi trốn dưới gầm xe của trại giam do Scott lái. Vụ việc bị phát hiện trong lúc điểm danh tù nhân, ngay lập tức kích hoạt chiến dịch truy tìm quy mô lớn.
Ra khỏi trại giam, Sarah được một bạn tù cũ đón tới thành phố Indianapolis, thủ phủ bang Indiana. Với tên giả, Sarah đến định cư tại thành phố Chicago và làm công việc định giá cho một nhà thầu. Trong khi đó Scott Spitler bị bắt và nhận mức án 8 năm tù giam vì hành động hỗ trợ Sarah vượt ngục.
Theo những lời khai, Sarah đã lợi dụng khả năng quyến rũ của mình để giăng bẫy Scott và giữ lại bằng chứng, từ đó ép Scott tham gia kế hoạch. Cô ta còn buôn bán hàng cấm trong tù để kiếm tiền, gửi vào ngân hàng phục vụ cho cuộc sống đào tẩu.
Xem chương trình truyền hình "American Most Wanted" (cung cấp thông tin về tội phạm đào tẩu ở Mỹ) vào ngày 22/12/2008, một người dân sống gần căn hộ của Sarah đã nhận ra cô ta nên báo cảnh sát. Họ bắt Sarah ngay tại căn hộ mà cô ta thuê. Nữ tù nhân trốn trại không kháng cự khi cảnh sát xuất hiện.
Sau khi bị bắt lại, Sarah bị biệt giam trong 5 năm tại Nhà tù nữ Indiana do lo ngại cô tiếp tục âm mưu vượt ngục hoặc thao túng người khác. Mỗi ngày, cô dành 22 giờ trong phòng giam nhỏ, chỉ có sách và thời gian hạn chế để sinh hoạt bên ngoài.
Trong thời gian thụ án, Sarah tham gia các hoạt động như làm vườn và theo học chương trình thạc sĩ. Tuy nhiên, cô ta vẫn khẳng định bản thân vô tội và không ngừng nỗ lực để được giảm án.
Theo Sở Cải huấn Indiana, Sarah có thể được xem xét trả tự do sớm nhất vào năm 2054, khi 75 tuổi. Gia đình cô từng gửi đơn xin ân xá, viện dẫn lời khai mới cho rằng bằng chứng buộc tội có thể bị làm giả.
Đáng chú ý, công tố viên từng buộc tội Sarah sau này cũng thừa nhận có "nghi ngờ hợp lý" về mức độ liên quan của cô trong vụ án. Dù vậy, các nỗ lực kháng cáo gần đây đều không thành công.
Tháng 1/2026, tòa án chính thức bác đơn xin giảm án của Sarah mà không đưa ra lý do. Trong phiên điều trần trước đó, cô nói: "Hôm nay là một trong những ngày trọng đại nhất đời tôi vì tôi đang xin cơ hội được tự do chứ không phải chết trong tù".
Ngày 4/5, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an TP Đà Nẵng cho biết đã bắt tạm giam Võ Nguyễn Duy An (24 tuổi, trú xã Thăng Điền) về hành vi Vi phạm quy định về phòng cháy, chữa cháy, theo Điều 313 Bộ luật Hình sự.
Liên quan vụ án, cơ quan điều tra đang củng cố hồ sơ để xử lý Nguyễn Quốc Vin (32 tuổi, chủ ôtô 5 chỗ) và là người thuê An vận chuyển số pin trên.
Theo điều tra ban đầu, chiều 1/5, Võ Nguyễn Duy An lái ôtô chở hai thanh niên 16 và 17 tuổi cùng nhiều pin, ắc quy đã sạc đầy. Số hàng này thuộc sở hữu của Nguyễn Quốc Vin, được vận chuyển từ thôn Tú Nghĩa đến kho tại phường An Thắng.
Khoảng 15h23 cùng ngày, dừng tại trụ bơm số 01 của cây xăng Petrolimex số 90 (xã Thăng Điền) để tiếp nhiên liệu, An rời khỏi xe nhưng vẫn để máy nổ. Trong lúc nhân viên chuẩn bị bơm xăng, cốp phía sau ôtô bất ngờ phát nổ và bốc cháy dữ dội.
Đội phòng cháy chữa cháy và cứu nạn cứu hộ sau đó có mặt dập tắt hỏa hoạn trong 15 phút. Tại hiện trường, lực lượng chức năng phát hiện hai thiếu niên trong xe đã tử vong. Chiếc ôtô bị cháy trơ khung, một trụ bơm xăng cũng bị thiêu rụi hoàn toàn.
Nhà chức trách xác định, số pin, ắc quy được vận chuyển với số lượng lớn trên xe, đã sạc đầy nhưng không bảo đảm an toàn trong quá trình vận chuyển, dẫn đến nguy cơ cháy nổ cao.
Vụ án đang được Công an TP Đà Nẵng tiếp tục điều tra để làm rõ trách nhiệm của các cá nhân liên quan.
Trước đó, lãnh đạo công an thành phố cho biết An khai khi xe bất ngờ bốc cháy đã "quá hoảng loạn" nên không mở cửa và không thông báo bên trong có người. Công an đang tiếp tục xác minh tính trung thực của lời khai này.
Một phụ nữ tại bang Florida (Mỹ) đã suýt bị phạt 116 USD sau khi bị cảnh sát cáo buộc dùng điện thoại khi lái xe.
Vụ việc hi hữu xảy ra vào ngày 11/2 trên xa lộ North Dixie ở bãi biển Lake Worth, bang Florida, Mỹ.
Cô Kathleen Thomas đang chạy xe thì bị một phó cảnh sát trưởng thuộc Văn phòng Cảnh sát trưởng Quận Palm Beach chặn lại.
Dựa trên đoạn phim từ camera gắn người (bodycam) của cảnh sát được công bố sau đó, viên sĩ quan đã khẳng định với Thomas: "Cô vừa lái xe qua tôi vừa cầm điện thoại bằng tay phải."
Tuy nhiên tình tiết gây sốc nằm ở chỗ: người phụ nữ này không có bàn tay phải.
Bất chấp bằng chứng hiển nhiên trước mắt, viên cảnh sát vẫn giữ nguyên quan điểm, khẳng định mình không nhìn lầm và quyết định lập biên bản xử phạt đối với cô.
Sau đó, Thomas đã đăng tải đoạn phim ghi lại sự việc lên mạng xã hội.
Trong đoạn video được đăng tải lên TikTok, cô bình tĩnh hỏi lại viên cảnh sát để xác nhận: ông có nhìn thấy cô cầm điện thoại bằng tay phải hay không. Khi nhận được câu trả lời khẳng định, cô giơ cánh tay của mình lên - phần dưới khuỷu tay phải hoàn toàn không còn.
Đoạn video nhanh chóng thu hút lượng tương tác khổng lồ. Đây cũng được xem là yếu tố quan trọng thúc đẩy cơ quan chức năng phải nhìn nhận lại sai lầm.
Bên cạnh đó, một chi tiết đáng chú ý khác được CBS 12 News nêu ra: trong biên bản, cảnh sát chỉ ghi nhận hành vi cầm thiết bị, chứ không nêu rõ việc nhắn tin.
Theo luật hiện hành tại bang Florida, để xử phạt hành vi lái xe mất tập trung liên quan đến điện thoại, lực lượng chức năng cần có cơ sở hợp lý cho rằng tài xế đang nhập chữ, số hoặc ký hiệu nhằm thực hiện giao tiếp không bằng giọng nói, như nhắn tin hay gửi email. Việc chỉ đơn thuần cầm điện thoại chưa đủ cấu thành vi phạm trong nhiều trường hợp.
Giới quan sát cho rằng, ngay cả khi người phụ nữ thực sự có tay phải và đang cầm điện thoại, vụ việc vẫn có thể bị bác bỏ nếu không chứng minh được hành động nhắn tin.
Liên quan đến sự việc, ban đầu Thomas đã lên lịch để ra hầu tòa nhằm bảo vệ quyền lợi của mình. Tuy nhiên, trước khi phiên tòa diễn ra, Văn phòng Cảnh sát trưởng Quận Palm Beach đã chủ động yêu cầu tòa án hủy bỏ toàn bộ cáo buộc và biên bản phạt đối với cô.
Sự việc lần này tiếp tục làm dấy lên tranh luận về mức độ hiểu và áp dụng chính xác các quy định giao thông của lực lượng thực thi pháp luật tại địa phương.