Sắp đến kỳ thi, trong một lần lướt TikTok, Nguyễn Hoàng Yến xem được quảng cáo về bộ tài liệu ôn thi, tập hợp các dạng đề của môn tiếng Anh, ngữ văn, toán. Khi bấm vào hỏi thông tin, lập tức có người chuyển hướng liên hệ qua Zalo để tư vấn và nhanh chóng chốt đơn với số tiền gần 300.000 đồng.
Vài ngày sau, hàng được giao tới nhưng mở ra Yến nhận thấy chất lượng giấy và mực in rất dỏm. Luyện thử một đề, sau đó cô bạn mở những trang cuối để đối chiếu đáp án thì phát hiện không hề có bất cứ trang đáp án như quảng cáo. Liên hệ lại với người bán, Yến không còn nhận được phản hồi niềm nở như trước mà bị cắt liên lạc. “Mất tiền oan, tức gì đâu”, cô bé tấm tức.
Những trường hợp như Hoàng Yến là khá phổ biến. Theo ghi nhận, một số bạn trẻ khác, cả thanh thiếu niên cũng bị ăn quả đắng khi mua điện thoại iPhone qua mấy quảng cáo trên các trang bán hàng các nền tảng mạng xã hội.
Có bạn tin lời tưởng mua được iPhone 16 Pro Max thanh lý với giá chỉ 500.000 đồng nhưng thực tế nhận hàng chỉ là một cục pin không rõ dùng cho dòng máy nào. Không ít người khác cũng mua được iPhone 15 Pro Max gắn mác hàng “tuồn” từ Hàn Quốc về với giá khoảng 4 triệu đồng. Bên ngoài nhìn khá giống sản phẩm chính hãng song khi mở khóa thì máy liên tục bị đứng, không thể dùng được.
Thực trạng giới trẻ, đặc biệt là trẻ dưới 16 tuổi, bị lừa đảo khi mua sắm trực tuyến không còn là cá biệt mà diễn ra ở nhiều nhóm hàng như sách vở, đồ dùng học tập, thời trang, sản phẩm công nghệ… Vì sợ bị phụ huynh la nên không ít bạn đã chọn cách im lặng sau khi rơi vào bẫy lừa đảo.
Thực tế nêu trên được ThS Nguyễn Phạm Hoàng Huy, Chủ nhiệm bộ môn Digital Marketing (FPT Polytechnic – HCM), phân tích: “Trẻ dưới 16 tuổi chưa hoàn thiện khả năng đánh giá rủi ro, dễ bị tác động bởi cảm xúc, hình ảnh hấp dẫn hay những người có tầm ảnh hưởng quảng cáo (KOL, thần tượng…) nên dễ mắc bẫy”.
Chưa kể các bạn nhỏ hầu như chưa va chạm thực tế với các hành vi lừa đảo nên khó nhận biết dấu hiệu bất thường như giá rẻ một cách bất ngờ, nhận xét ảo về sản phẩm hay các chương trình giả khuyến mãi chớp nhoáng… nên càng dễ trở thành nạn nhân.
Thực tế là thuật toán của các nền tảng mạng xã hội mua bán hàng trực tuyến luôn tối ưu cho chuyển đổi (mua hàng, giữ chân người xem) chứ chưa chú trọng đến sự an toàn về nhận thức. Do đó trẻ em gần như không có khả năng tự phòng vệ nếu không được hướng dẫn.
Từ thực tế này, ThS Hoàng Huy cho rằng các hệ lụy về tài chính là điều dễ xảy ra như mất tiền khi mua phải hàng giả hoặc không nhận được hàng, bị dụ nạp tiền qua game, ứng dụng hay hình thức cộng tác viên online, thậm chí có thể sử dụng tài khoản của cha mẹ để thanh toán mà không kiểm soát.
Về tâm lý, các bạn nhỏ cảm giác xấu hổ, tự trách mình khi bị lừa, đôi lúc hình thành nhận thức sai lệch, xem mua sắm là cách giải tỏa cảm xúc hoặc chịu áp lực phải sở hữu đồ giống người nổi tiếng. Bàn giải pháp bảo vệ trẻ trước những điều này, theo chuyên gia, cần sự đồng bộ.
Với gia đình, phụ huynh cần hướng dẫn con biết đọc đánh giá, kiểm tra uy tín cửa hàng, nhận diện những ưu đãi bỗng dưng quá hấp dẫn. Về kỹ thuật, nên bật kiểm soát thanh toán và không lưu thông tin thẻ tự động. Đồng thời xem giáo dục kỹ năng số là việc bắt buộc cho trẻ trong bối cảnh hiện nay.
“Sự phát triển của mạng xã hội và thương mại điện tử không sai. Có chăng trẻ em đang bị “ném” vào một hệ sinh thái được thiết kế cho người lớn. Nếu không có cơ chế bảo vệ phù hợp, các em sẽ không chỉ là người tiêu dùng non nớt mà còn có nguy cơ trở thành tài nguyên bị khai thác ngay trên không gian số”, ông Huy phân tích.
Hình ảnh các CĐV Nhật Bản thu dọn rác trên khán đài sau trận đấu giữa đội tuyển Nhật Bản và Hà Lan tại World Cup 2026 tiếp tục gây chú ý trên toàn thế giới.
Tuy nhiên, lần này hành động vốn thường được khen ngợi lại kéo theo một làn sóng tranh luận bất ngờ về vai trò của nam giới trong gia đình tại Nhật Bản.
Mới đây, trên một số nền tảng mạng xã hội tại xứ sở hoa anh đào, nhiều cư dân mạng chia sẻ bức ảnh chế các nam CĐV nước này chăm chỉ thu gom rác sau mỗi trận bóng tại khuôn khổ giải bóng đá lớn nhất hành tinh.
Tuy nhiên kèm theo đó, bức ảnh đặt ra câu hỏi đầy châm biếm: "Tại sao họ có thể dọn sạch sân vận động nhưng không làm điều tương tự ở nhà?".
Bức ảnh lấy cảm hứng từ các poster tuyên truyền ứng xử nơi công cộng của hệ thống tàu điện ngầm Tokyo.
Một bên là hình ảnh quen thuộc của CĐV Nhật Bản đang cúi xuống nhặt rác trên khán đài sau trận đấu bóng đá. Bên còn lại là khung cảnh quen thuộc trong gia đình. Đó là khoảnh khắc một người phụ nữ đứng rửa bát trong bếp, trong khi người đàn ông mặc áo đấu màu xanh truyền thống của đội tuyển Nhật Bản lại thảnh thơi ngồi trên ghế sofa phía sau.
Dòng chữ in kích thước lớn trên poster (áp phích) có nội dung: "Xin hãy làm điều đó ở nhà". Hiện bức ảnh nhận về lượng tương tác lớn với hàng trăm nghìn lượt yêu thích và bình luận.
Bức ảnh chế dựa trên các tấm poster hài hước đặt tại những trạm tàu điện ngầm ở Tokyo, kêu gọi hành khách không làm phiền những người xung quanh với những hành động như nghe nhạc hoặc gọi điện thoại lớn tiếng trên tàu điện. Những tấm áp phích màu vàng đen bắt mắt này do nghệ sĩ Bunpei Yorifuji sáng tác.
Nam giới Nhật Bản thuộc nhóm làm việc nhà ít nhất thế giới
Thông điệp của bức ảnh nhắm tới thực tế rằng nam giới Nhật Bản vẫn đảm nhận rất ít công việc không được trả lương trong gia đình, như dọn dẹp, mua sắm hay chăm sóc con cái, dù ngày càng nhiều phụ nữ tham gia vào lực lượng lao động.
Theo số liệu của Organisation for Economic Co-operation and Development (Tổ chức Hợp tác và Phát triển Kinh tế), nam giới Nhật Bản nằm trong nhóm dành ít thời gian nhất cho việc nhà trong số các nước thành viên.
Một khảo sát của Chính phủ Nhật Bản thực hiện vào năm 2021 cho thấy, đàn ông nước này chỉ dành trung bình 51 phút mỗi ngày cho các công việc gia đình và chăm sóc con cái. Trong khi đó, phụ nữ dành tới 3 giờ 24 phút mỗi ngày cho các công việc tương tự.
Dù hiện nay khoảng cách này dần được thu hẹp, sự chênh lệch vẫn rất lớn.
Cuối tháng 6, thủ đô nước Pháp đã ghi nhận ngày nóng nhất trong lịch sử khi nhiệt độ chạm ngưỡng 40 độ C. Trước dự báo về một đợt sóng nhiệt thứ ba đổ bộ vào đầu tháng 7, chính quyền thành phố mở cửa ba bãi tắm dọc bờ sông Seine.
Từ ngày 4/7, người dân và du khách tại Paris đã có thể xuống tắm sông Seine. Hoạt động này được duy trì năm thứ hai liên tiếp, chính thức thay thế lệnh cấm bơi lội kéo dài một thế kỷ.
Hoạt động bơi lội ở sông Seine bắt đầu từ thế kỷ 17, sau đó bị cấm vào năm 1716 vì thuần phong mỹ tục.
Sang thế kỷ 19, tắm sông không còn là hoạt động giải nhiệt thuần túy mà đã phát triển thành sự kiện thể thao và xã hội. Các cơ sở dịch vụ cao cấp mọc lên dọc bờ sông, cung cấp dịch vụ nhà hàng, cà phê và dạy bơi.
Hồ bơi nổi tiếng Deligny từng là nơi đăng cai các nội dung thi đấu bơi lội tại Thế vận hội Paris 1900.
Trước tình trạng đuối nước và tai nạn giao thông đường thủy gia tăng, chính phủ Pháp đã ban hành lệnh cấm hoàn toàn việc bơi lội trên sông Seine vào năm 1923.
Theo các chuyên gia, văn hóa bơi lội tại Paris dần biến mất bởi tình trạng ô nhiễm nghiêm trọng. Chất lượng nước sông Seine sụt giảm thảm hại trong suốt giữa thế kỷ 20. Đến thập niên 1970, dòng sông này bị ví như một hệ thống cống rãnh lộ thiên khi hơn một nửa lượng nước thải của toàn vùng được xả thẳng xuống sông mà không qua xử lý.
Năm 1970, dòng sông được tuyên bố là đã "chết về mặt sinh học". Các nỗ lực hồi sinh sông Seine bắt đầu từ giữa thập niên 1980. Năm 1988, Thị trưởng Paris khi đó là ông Jacques Chirac đã tuyên bố sẽ bơi ở sông Seine trong ba năm trước sự chứng kiến của công chúng để chứng minh dòng sông đã sạch.
Lời hứa này được lặp lại trên truyền hình vào năm 1990 nhưng chưa bao giờ được thực hiện, trở thành một giai thoại châm biếm kéo dài nhiều năm khi con sông vẫn rất ô nhiễm. Năm 2013, giải thi đấu ba môn phối hợp Paris buộc phải hủy bỏ vì chất lượng nước quá nguy hiểm cho các vận động viên.
Năm 2016 khi Thị trưởng Paris Anne Hidalgo tái khởi động chiến dịch làm sạch sông để chuẩn bị cho việc đăng cai Thế vận hội Paris 2024. Thành phố đã chi ra hơn một tỷ euro cho siêu dự án kỹ thuật nhằm cải tạo hệ thống xử lý nước thải của thủ đô, lần đầu tiên kết nối hàng nghìn hộ dân ven sông vào mạng lưới xử lý chung.
Chiến dịch làm sạch đã phục vụ cho các nội dung thi đấu ba môn phối hợp và bơi marathon tại Olympic 2024. Rào cản tâm lý kéo dài một thế kỷ của người dân cuối cùng đã bị phá vỡ. Khoảng 100.000 người đã đến trải nghiệm trong mùa tắm công cộng đầu tiên vào năm 2025.
Đến nay, Paris đã đưa vào hoạt động ba địa điểm bơi lội miễn phí ngay trên sông Seine. Khu vực Bras Marie nằm dưới cây cầu Louis-Philippe gần Nhà thờ Đức Bà, Grenelle ở phía tây lại sở hữu góc nhìn thẳng ra Tháp Eiffel và bản sao Tượng Nữ thần Tự do. Khu vực Bercy có làn bơi trên sông dài tới 67 m.
Du khách cần lưu ý nước sông Seine có màu xanh lục rêu, thỉnh thoảng vẫn có rác nổi và mùi đặc trưng. Để đảm bảo an toàn, các bãi tắm này áp dụng hệ thống cờ báo hiệu, cờ xanh là an toàn, cờ vàng là cần thận trọng và cờ đỏ là cấm bơi. Ban quản lý cũng thực hiện kiểm tra vi khuẩn E. coli hàng ngày để quyết định việc mở cửa.
Dù hiệu quả kinh tế của dự án tỷ euro này vẫn là chủ đề gây tranh cãi giữa các thế hệ cư dân Paris, nhưng khi làn sóng nhiệt tiếp theo ập đến, câu trả lời sẽ rõ ràng hơn khi ngày càng có nhiều người chọn cách lao mình xuống dòng sông Seine để tìm kiếm sự mát mẻ.
Ngày 7/4, Tập đoàn Quốc tế Phú Hoa phát cáo phó Chủ tịch danh dự, Giám đốc Bảo tàng Gỗ Tử đàn Trung Quốc Trần Lệ Hoa đã qua đời ngày 5/4 tại Bắc Kinh, thọ 85 tuổi. Bà từng là nữ tỷ phú giàu nhất Trung Quốc nhưng nhiều người chỉ biết đến với danh hiệu "vợ Đường Tăng" Trì Trọng Thụy.
Bà là người Mãn Châu, thuộc dòng dõi quý tộc, lớn lên ở Di Hòa Viên - cung điện mùa hè của các triều đình phong kiến. Từ khi bà còn nhỏ, gia cảnh đã sa sút. Bà bỏ học từ cấp ba làm thợ may, sau đó chuyển sang sửa chữa đồ gỗ cho một xưởng nội thất.
Giữa hoàn cảnh khó khăn, bà vẫn thường làm bánh chia cho lối xóm và luôn có mặt khi người khác cần giúp đỡ. Những đức tính này giúp bà kết giao được nhiều mối quan hệ và nắm bắt nhiều thông tin kinh doanh độc quyền.
Đầu năm 1980, Trần Lệ Hoa phát hiện nhiều bàn ghế cũ làm từ gỗ tử đàn, kim tơ nam mộc, hoàng hoa lê, bị bỏ đi trong một xưởng nội thất. Nhờ kinh nghiệm sống tại Di Hòa Viên, bà nhận ra giá trị của những món đồ này. Bà mua lại với giá rẻ, tự sửa chữa rồi bán ra với giá cao. Thương vụ đầu đời mang về cho bà một số vốn lớn.
Năm 1981, bà sang Hong Kong, mua 12 căn biệt thự và bán lại khi thị trường bất động sản tăng giá, thu lãi hàng chục triệu USD. Năm 1988, bà lập Tập đoàn Quốc tế Phú Hoa.
Đầu thập niên 1990, bà trở về Bắc Kinh mua khu đất sát quảng trường Thiên An Môn, chi hơn 60 triệu USD xây Tòa nhà Trường An và thành lập Câu lạc bộ Trường An dành cho giới siêu giàu. Đến nay, đây vẫn là một trong bốn câu lạc bộ cao cấp của Bắc Kinh, với các thành viên là những tỷ phú như Lý Gia Thành, Hoắc Anh Đông, Quách Bỉnh Tương.
Năm 2000, bà đầu tư 555 triệu USD cải tạo Phố Kim Bảo ở Vương Phủ Tỉnh. Dự án yêu cầu di dời 2.100 hộ dân, được bà hoàn tất ký hợp đồng giải tỏa trong 28 ngày. Khoản đầu tư biến khu nhà cũ nát thành đại lộ với khách sạn, trung tâm mua sắm và câu lạc bộ đua ngựa, mang về hàng trăm triệu USD tiền thuê mỗi năm.
Năm 2016, bà Trần Lệ Hoa là nữ tỷ phú giàu nhất Trung Quốc với tài sản 7,11 tỷ USD. Dù quản lý 1,5 triệu m2 bất động sản thương mại, bà duy trì chi phí sinh hoạt cá nhân ở mức khoảng 1,4 USD một ngày. Thức ăn chính của bà là cơm trộn nước nguội và rau xào.
Đối với nhân viên, bà áp dụng nguyên tắc không nợ lương, cung cấp 4 bữa ăn mỗi ngày. "Nhân viên làm việc là đang giúp đỡ bạn, tương đương với việc bạn có thêm một cánh tay, nợ tiền nhân viên là không hợp lý", bà từng nói.
Nửa sau cuộc đời, bà Trần Lệ Hoa tập trung cho nghệ thuật điêu khắc gỗ tử đàn. Năm 1999, bà trực tiếp sang Ấn Độ và Myanmar tìm gỗ tử đàn nguyên khối. Bà chi 28 triệu USD xây dựng Bảo tàng Gỗ Tử đàn Trung Quốc rộng gần 10.000 m2 tại Bắc Kinh. Tại đây, bà cùng các thợ thủ công dùng cấu trúc mộng ngàm không đinh phục dựng 16 cổng thành và 10 tháp canh Bắc Kinh xưa.
Dù tiền bán vé không đủ trả chi phí vận hành, Trần Lệ Hoa từ chối mọi đề nghị mua lại bộ sưu tập. "Tuy tôi là thương nhân, nhưng toàn bộ tài sản nên đặt vào nơi này để lưu giữ cho đất nước", bà nói.
Bảo tàng là nơi giao lưu văn hóa, đón tiếp nhiều chính khách và người nổi tiếng như cựu Thủ tướng Đức Helmut Kohl, Công chúa Thái Lan Sirindhorn, Chủ tịch Quốc hội Sri Lanka Chamal Rajapaksa.
Sau chuyến tham quan năm 2018, cựu Ngoại trưởng Mỹ Henry Kissinger viết tặng bà: "Người phụ nữ huyền thoại, một kỳ tích vĩ đại!". Đại học Nghệ thuật và Thiết kế Savannah (Mỹ) trao bà danh hiệu "Tiến sĩ danh dự về nhân văn" và chọn ngày 25/5 hằng năm làm "Ngày Trần Lệ Hoa". Năm 2012, tạp chí Time đưa bà vào danh sách 100 người có ảnh hưởng nhất thế giới.
Trần Lệ Hoa làm việc liên tục đến những năm cuối đời. Bước qua tuổi 80, bà vẫn thức dậy lúc 6h30 và đến xưởng điêu khắc lúc 7h30.
"Tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc đứng trên người khác, càng không muốn trở thành người bị kẻ khác coi thường. Bất kể làm gì, miễn là việc chân chính thì cứ làm, nỗ lực rồi sẽ thành công", Trần Lệ Hoa nói.