Bà Nguyễn Ngọc Dao Phương, người sáng lập Công ty TNHH âm nhạc và nghệ thuật Topkids (211 Nguyễn Văn Hưởng, P.An Khánh, TP.HCM), cho biết công ty nhiều bộ môn như: piano, guitar, violin, thanh nhạc, ballet và dance, giúp học viên, đặc biệt là trẻ em có cơ hội phát triển theo sở thích và năng khiếu cá nhân.
“Bên cạnh việc giảng dạy kỹ năng chuyên môn, TopKids chú trọng rèn luyện sự tự tin, khả năng sáng tạo, kỹ năng giao tiếp và bản lĩnh biểu diễn cho học viên thông qua các chương trình hòa nhạc, workshop, hoạt động thu âm, giao lưu nghệ thuật và các cuộc thi trong nước, quốc tế. Ngoài âm nhạc và nghệ thuật, chúng tôi còn phối hợp triển khai các chương trình phát triển thể chất cho trẻ, hướng tới mục tiêu giúp học viên phát triển toàn diện cả về năng khiếu, kỹ năng và sức khỏe”, bà Phương cho hay.
Đại diện hệ thống Little Fingers Piano (67/6/38 đường số 5, P.Gò Vấp, TP.HCM), cho biết đang có những lớp học nhạc cụ dành cho trẻ từ 4 – 12 tuổi. Little Fingers Piano tập trung vào các lớp piano cơ bản với phương pháp tiếp cận nhẹ nhàng, phù hợp cho những bé lần đầu tiếp xúc với âm nhạc. Theo đại diện trung tâm, ngoài việc làm quen với phím đàn, trẻ còn được phát triển cảm âm, tư duy âm nhạc và khả năng tập trung thông qua các bài học được thiết kế theo độ tuổi. Các lớp học quy mô nhỏ giúp giáo viên theo sát quá trình học tập của từng học viên.
Nguyễn Thế Hoan (27 tuổi, ngụ ở 74 Bà Hạt, P.Vườn Lài, TP.HCM; trước là P.9, Q.10), cho biết đang cho con học nhạc cụ ở Motif Music (644 Phạm Thế Hiển, P.Chánh Hưng, TP.HCM). Anh Hoan cho biết sở dĩ chọn trung tâm này vì có nhiều lựa chọn nhạc cụ, lớp học quy mô nhỏ.
Theo đại diện Motif Music, trung tâm đào tạo nhiều bộ môn như piano, guitar, organ và các nhạc cụ phổ biến khác. Điểm nổi bật của Motif Music là lớp học tối đa 4 học viên, giáo viên theo sát từng buổi học và có báo cáo tiến độ định kỳ cho phụ huynh. Trung tâm cũng hỗ trợ thuê đàn piano để học viên luyện tập tại nhà.
Nếu trẻ yêu thích những nhịp điệu sôi động, Royal Music Studio (70 Phú Châu, P.Tam Bình, TP.HCM) là địa chỉ chuyên đào tạo bộ môn trống với hình thức học 1 kèm 1. Trung tâm thiết kế chương trình học từ cơ bản đến nâng cao cho trẻ em và người lớn. Giáo viên sẽ theo sát từng học viên, giúp điều chỉnh kỹ thuật và phát triển khả năng cảm nhịp.
Còn Green Music Center (địa chỉ ở số 2B3-12 chung cư Sky Garden và 46 đường số 27, cùng ở P.Tân Hưng, TP.HCM) cung cấp các khóa học piano, violin và guitar dành cho trẻ em, học sinh luyện thi chứng chỉ âm nhạc.
“Dịp hè này, trung tâm tổ chức lớp cá nhân và nhóm nhỏ, xây dựng lộ trình học từ cơ bản đến nâng cao. Đây là lựa chọn phù hợp cho những phụ huynh muốn con được tiếp cận nhiều loại nhạc cụ khác nhau trước khi lựa chọn hướng đi lâu dài”, đại diện Green Music Center nói và cho biết: “Đặc biệt, nếu trẻ là học sinh xuất sắc, được tặng 3 buổi học miễn phí, học sinh giỏi được tặng 2 buổi học miễn phí và 1 buổi học miễn phí với học sinh khá”.
Ngoài ra, tại TP.HCM còn nhiều trung tâm dạy nhạc cụ cho trẻ em vào dịp hè này. Có thể kể như: Đô Trưởng Music & Arts (99 đường 26, P.Bình Phú, TP.HCM), One Piano (21 Đặng Dung, P.Tân Định, TP.HCM)…
Nguyễn Thế Tuyền cho biết bản thân bén duyên với công việc tái hiện mô hình nhà cổ Bắc bộ một cách tình cờ, chỉ vì muốn lưu giữ lại hình ảnh căn nhà cũ của ông bà nội sắp bị tháo dỡ, xây mới.
"Ban đầu, tôi học hỏi cách làm trên mạng, kết hợp với kiến thức đại học ngành xây dựng để tái hiện lại căn nhà xưa của ông bà. Do lần đầu làm còn nhiều bỡ ngỡ, mô hình mắc nhiều lỗi về tỉ lệ, chi tiết bị hư hỏng, màu sắc không phù hợp, phải sửa chữa nhiều lần.
Từ sự hướng dẫn của ông ngoại (một kiến trúc sư), Tuyền đã học hỏi thêm nhiều kiến thức quý báu về kết cấu, không gian, tỉ lệ… Nhờ đó, mô hình đầu tiên tái hiện căn nhà xưa của ông bà nội đã được hoàn thiện, nhận nhiều lời khen từ gia đình. Lúc này, tôi rất vui khi tự tay tái hiện lại không gian quen thuộc, với bao nhiêu kỷ niệm" Tuyền chia sẻ.
Theo Tuyền, cái khó của công việc này là tái hiện lại ngôi nhà cổ từ những lời kể, ký ức rời rạc của chủ nhà. Vì đa số những ngôi nhà này đã được tháo dỡ từ lâu, thậm chí không còn hình ảnh lưu lại. Dựa theo lời kể của chủ nhà, Tuyền dựng lại thành mô hình 3D cho họ xem trước và góp ý, rồi mới thực hiện.
Cái khó tiếp theo là khi mô hình được hoàn thiện phải "có hồn", gợi nhớ những kỷ niệm của chủ nhà gắn với căn nhà xưa. Để làm được điều này, Tuyền phải lựa chọn vật liệu phù hợp, gia công tỉ mỉ từng chi tiết nhỏ, như: giếng nước, tường gạch, sân nhà, hàng cây… bảo đảm hài hòa về tỉ lệ và tính thẩm mỹ cùng độ bền. Tuyền còn tự chế một lò gạch mini nhằm chủ động tạo ra những viên ngói, gạch đỏ tí hon có màu sắc phù hợp, giúp cho mái nhà, tường gạch, sân vườn của mô hình thêm phần sinh động.
Để mô hình thêm phần "có hồn" khi được Tuyền tỉ mỉ sơn từng chi tiết nhỏ, tạo hiệu ứng "màu thời gian" bằng rêu móc, bong tróc. Có mô hình Tuyền hoàn thành trong một tuần, đôi khi phải làm vài tháng, tùy thuộc vào kích thước và số chi tiết mà khách yêu cầu.
Tuyền cho biết sau mô hình đầu tiên, bản thân làm thêm một vài mô hình nữa, rồi chụp đăng lên mạng nhưng bất ngờ nhận được nhiều lời khen từ cộng đồng mạng. Từ đây nhiều người nhắn tin nhờ Tuyền làm mô hình nhà xưa để gợi nhớ lại kỷ niệm.
Khách hàng tìm đến Tuyền thuộc nhiều lứa tuổi khác nhau, có người muốn nhìn lại căn nhà đã có nhiều ký ức với gia đình hay có người trẻ muốn có một món quà đặc biệt dành tặng cho ông bà, cha mẹ. Qua nhiều năm làm nghề, Tuyền đã hoàn thành hàng trăm mô hình, với nhiều câu chuyện, kỷ niệm khác nhau.
Bà quách Thị Hồng Lụa (64 tuổi, ngụ xã Tiên Phong, huyện Ba Vì; nay là xã Quảng Oai, TP.Hà Nội), cho biết căn nhà cũ đã có từ năm 1961 do các cụ ngày xưa xây, vì xuống cấp nên bị tháo dỡ vào năm 2017 để xây căn nhà mới.
"Chỉ với một vài tấm hình trước đây, cháu Tuyền đã làm ra mô hình với diện tích gần 2,2 m2, rất giống với căn nhà cũ đến từng chi tiết. Nhìn mô hình này, tôi như nhìn thấy những ký ức với gia đình tại căn nhà xưa này và có thể kể cho cháu, chắt biết ông bà ngày xưa đã sống như thế nào", bà Hồng Lụa chia sẻ.
Ông Nguyễn Văn Thành (68 tuổi, ngụ thị trấn Kiến Xương, tỉnh Thái Bình; nay là xã Kiến Xương, tỉnh Hưng Yên), cho biết: "Căn nhà ba gian xưa của gia đình đã bị tháo dỡ vào năm 2006. Dù chỉ qua lời kể của tôi nhưng Tuyền đã tái hiện lại ngôi nhà ba gian rất đẹp, chân thực từng chi tiết từ giếng nước, chuồng trâu đến mái ngói phủ rêu, tường nhà bong tróc do thời gian. Tôi thấy rất vui khi được nhìn thấy ngôi nhà xưa của gia đình cách đây 20 năm".
Cũng theo Tuyền, công việc làm mô hình ngôi nhà Bắc bộ theo yêu cầu của khách đã mang lại nguồn thu nhập ổn định cho gia đình và tạo việc làm cho 5- 6 người. Riêng trong quý 1.2026, Tuyền đã thu được hơn 130 triệu đồng từ việc bàn giao các mô hình nhà cũ cho khách hàng, chưa kể còn nhiều sản phẩm đang chờ hoàn thiện.
"Với tôi đây không chỉ là công việc kiếm cơm mà còn là niềm đam mê, cũng như giúp mọi người lưu giữ lại những kỷ niệm, vẻ đẹp truyền thống, mộc mạc của ngôi nhà Bắc bộ xưa" Nguyễn Thế Tuyền chia sẻ thêm.
Từ khi xuất hiện trong đời sống, điện thoại đã trở thành vật bất ly thân của không ít người, việc nghe gọi điện thoại cũng là hình thức liên lạc phổ biến. Dẫu việc cầm điện thoại lên đáp "alo" được xem là chuyện quá quen thuộc, lại có những bạn trẻ hiện nay, họ thừa nhận cảm thấy e ngại, thậm chí có nỗi sợ vô hình với việc thực hiện cuộc gọi.
Tâm sự về điều này, Lê Đăng Hào Huy, sinh viên Trường ĐH Mở TP.HCM, cho biết khá ngại nghe điện thoại, chỉ gọi trong những lúc thật cần thiết. "Nhiều lúc đang yên lành mà gọi điện thoại là tự nhiên thấy hồi hộp. Dù mình cũng biết là nghe máy nói vài câu là xong thôi nhưng vẫn thấy ngại sao đó", Huy giải thích.
Với cậu sinh viên này, nhắn tin đem lại cảm giác an toàn và thoải mái hơn: "Mình thích nhắn tin hơn vì có thời gian suy nghĩ trước khi trả lời. Như vậy cũng đỡ áp lực hơn, còn nghe điện thoại lỡ nói sai thì không sửa được", Huy nói và cho biết thêm nhóm bạn của Huy gần như không bao giờ gọi cho nhau. Cả nhóm đã ngầm quy ước rằng chỉ những chuyện thật gấp mới cần bấm số. "Bỗng dưng giờ mà gọi là thấy có chuyện nghiêm trọng hẳn lên", Huy bộc bạch.
Cùng tâm trạng đó, Trần Diệu Ly (26 tuổi, làm việc tại lô I2 đường D1, P.Tăng Nhơn Phú, TP.HCM) mô tả: "Mình thấy mệt và áp lực với việc nghe gọi điện thoại liên tục dù đó là yêu cầu công việc. Có những cuộc gọi mình chuẩn bị trước trong đầu sẽ nói gì nhưng vẫn thấy run", Ly chia sẻ. Với cô, hình thức khác như gửi tin nhắn, email mang lại quyền chủ động về thời gian, trong khi gọi điện luôn kèm theo cảm giác "phải phản ứng ngay lập tức". Ly nói thêm: "Chuông điện thoại reo là mình đã nghĩ ngay đến xảy ra sự cố gì đó nên bắt đầu lo".
Với một số người, chuyện hạn chế liên hệ qua điện thoại còn liên quan đến tâm lý né tránh các chiêu trò lừa đảo. Trường hợp của Nguyễn Lan Đào (30 tuổi, ngụ tại hẻm 428 Chiến Lược, P.Hạnh Thông, TP.HCM) cũng như vậy. "Hiện giờ mình dè chừng vì nhiều cuộc gọi quảng cáo, lừa đảo quá. Giờ có cuộc gọi bất ngờ là mình hay né trước cho đỡ phiền và bớt bận tâm", Đào kể. Cũng theo Đào, việc chủ động gọi cho ai đó với cô gần như là chuyện hiếm, trừ khi thật gấp.
Lý giải hiện tượng này, thạc sĩ tâm lý Võ Minh Thành, giảng viên Trường ĐH Sư phạm TP.HCM, cho rằng đây không đơn thuần là chuyện ngại nghe điện thoại, mà phản ánh một sự dịch chuyển trong thói quen giao tiếp của một bộ phận người trẻ. "Tin nhắn và mạng xã hội cho phép người dùng có thời gian suy nghĩ, chỉnh sửa, chọn biểu tượng cảm xúc, thậm chí trì hoãn phản hồi. Còn điện thoại thì ngược lại, mọi phản ứng diễn ra tức thời, giọng nói, khoảng lặng, sự lúng túng đều khó che giấu. Điều khiến người trẻ căng thẳng là cảm giác mất quyền kiểm soát trong giao tiếp tức thời", ông Thành phân tích.
Theo ông Thành, cần phân biệt rõ giữa một thói quen bình thường và một biểu hiện đáng lo. Ở mức độ nhẹ, không thích nghe điện thoại là chuyện bình thường, vì mỗi người có phong cách giao tiếp khác nhau. "Nhưng nếu một người mất rất lâu để chuẩn bị tâm lý, tim đập nhanh khi chuông reo, dẫn đến làm người ấy thu hẹp đời sống, né tránh trách nhiệm hoặc mất cơ hội kết nối thì cần lưu ý", thạc sĩ Thành nói.
GS.TS. Đặng Nguyên Anh, nghiên cứu viên cao cấp, nguyên Phó chủ tịch Viện Hàn lâm Khoa học xã hội Việt Nam, xem xu hướng ưu tiên nhắn tin thay vì nghe gọi điện thoại trong thời đại công nghệ số là một bước tiến tất yếu của giao tiếp thế kỷ 21. Theo GS.TS Nguyên Anh: "Một quy tắc ứng xử mới cũng đang hình thành: gọi điện không báo trước đôi khi bị coi là thiếu tế nhị, còn nhắn tin xin phép trở thành chuẩn mực của sự tôn trọng không gian riêng tư, nhất là trong giờ nghỉ ngơi".
Dù vậy, GS.TS. Đặng Nguyên Anh cảnh báo mặt trái có thể hình thành: "Khi các cuộc hội thoại bị thay thế bằng những dòng tin nhắn, khả năng phản ứng trực tiếp của một số người trẻ có thể bị giảm sút, dễ rơi vào lúng túng và mất tự tin do thiếu kỹ năng xử lý. Áp lực chờ đợi tin nhắn hay nỗi lo khi không có tin hồi đáp cũng có thể trở thành một dạng căng thẳng tâm lý mới".
Để có khả năng giao tiếp cân bằng, hiệu quả, GS.TS Đặng Nguyên Anh khuyến nghị: "Rất cần thiết lập sự cân bằng: sử dụng tin nhắn như một công cụ trao đổi thông tin hiệu quả nhưng đồng thời duy trì các cuộc gọi trực tiếp để nuôi dưỡng lòng tin và duy trì được "nhựa sống" trong các mối quan hệ xã hội".
Từ góc độ tâm lý, lời khuyên của thạc sĩ Võ Minh Thành là không nên ép bằng câu "có gì đâu mà sợ", thay vào đó, nên tập dần bằng việc bắt đầu với những cuộc gọi ngắn, liên hệ với người thân quen, chuẩn bị vài ý chính trước khi gọi, rồi có thể tăng tần suất và "độ khó".
Trần Thị Thanh Trúc (25 tuổi, ngụ tại TP.HCM) tâm sự: "Mình ưu tiên trải nghiệm hơn vì mình cho rằng những chuyến du lịch hay concert (buổi hòa nhạc - PV) là phần thưởng cũng như là thời gian nghỉ ngơi dành cho bản thân sau khi đã tập trung làm việc suốt thời gian dài".
Trong cách phân bổ thu nhập, ngoài việc chi tiêu hằng ngày, Trúc giữ một nguyên tắc khá rõ ràng: khoảng 30% dành cho trải nghiệm, 20% cho tiết kiệm. Phần tiết kiệm này được xem như lớp đệm an toàn, dùng cho những tình huống phát sinh hoặc các kế hoạch dài hạn. "Mình vẫn muốn tận hưởng cuộc sống, nhưng cũng phải có một khoản dự phòng để không bị động", Trúc nói.
Ký ức gần nhất mà bạn nhắc đến là chuyến đi tự túc đến Thái Lan. Trúc kể: "Tháng 3 vừa rồi mình có một chuyến đi kết hợp du lịch và concert 6 ngày 5 đêm tại Thái Lan. Tổng chi phí cho chuyến đi tầm khoảng hơn 40 triệu đồng, trong đó có 3 ngày đi concert nên mình đã chi khoảng 20 triệu đồng cho tiền vé, hơn 20 triệu đồng còn lại cho những chi phí: di chuyển, ăn ở, mua sắm... Tổng thể mình rất hài lòng về chuyến đi vì đã được nghỉ ngơi sau thời gian dài làm việc xuyên tết cũng như có thêm nhiều trải nghiệm thú vị tại nước bạn".
Lương Hoàng Cẩm Tú (23 tuổi, ngụ đường Tạ Quang Bửu, Q.8 cũ) khẳng định: "Hiện tại mình ưu tiên trải nghiệm nhiều hơn".
Vì sống cùng gia đình, không lo việc ăn uống hằng ngày, tiền nhà cửa... nên khoảng 60% thu nhập mỗi tháng Tú dành cho những chuyến đi, những đêm nhạc giải trí; 40% giữ lại như một khoản dự phòng. "Mình vẫn phải có một phần tiết kiệm để không bị động, nhưng nếu chỉ làm việc rồi để đó, mình thấy bản thân dễ bị kiệt sức", Tú chia sẻ, như một cách lý giải cho tỷ lệ chi tiêu của mình.
Tú thường đi xem ca nhạc cùng bạn bè. Gần đây nhất, Tú tham dự một concert và tấm vé 755.000 đồng không phải hạng cao nhất, nhưng đủ gần để cô nàng thực sự "chạm" vào không khí của concert, chứ không chỉ đứng xem từ xa.
Ngoài chi phí vé, Tú chi thêm nhiều khoản khác để có đêm nhạc trọn vẹn. Điều đáng nói, theo Tú, sau mỗi lần như vậy, bạn nhận ra mình "nhẹ" hơn theo đúng nghĩa tinh thần. "Mình làm việc áp lực, nhiều khi bị cuốn vào tiến độ hoàn thành công việc liên tục. Những lúc được "cháy" hết mình ở concert, mình thấy như được xả hết năng lượng tiêu cực", Tú chia sẻ.
Nguyễn Nam Anh (25 tuổi, TP.HCM), làm việc trong lĩnh vực thể thao, chọn du lịch như một phần không thể thiếu trong năm. Không đi quá dày, nhưng mỗi chuyến đi đều được anh chuẩn bị kỹ lưỡng từ lịch trình đến ngân sách. "Mình không đi quá nhiều, nhưng mỗi lần đi là muốn đi cho đáng", Nam Anh nói.
Về tài chính, Nam Anh dành khoảng 30% thu nhập cho du lịch, phần còn lại được chia cho tiết kiệm và các chi phí cá nhân. "Mình vẫn giữ nguyên tắc phải có tiền dự phòng, nên mỗi chuyến đi đều nằm trong kế hoạch từ trước, chứ không phải thích là đi ngay", Anh chia sẻ.
Theo tiến sĩ Trần Thanh Điền (Trường ĐH Nguyễn Tất Thành), trong một thế giới nhiều biến động, việc giữ tiền hay tích trữ tài sản không còn mang lại cảm giác an toàn tuyệt đối. Thay vào đó, người trẻ có xu hướng tạo ra giá trị bằng cách nâng cao năng lực cá nhân, mở rộng mối quan hệ và tìm kiếm cơ hội nghề nghiệp thông qua những trải nghiệm thực tế. Một chuyến đi, một khóa học hay một lần dấn thân vào môi trường mới, nếu được lựa chọn đúng, đều có thể trở thành "khoản đầu tư" cho tương lai.
"Câu chuyện không nằm ở việc nên hay không nên chi tiền cho trải nghiệm, mà nằm ở cách lựa chọn. Những trải nghiệm giúp nâng cao kỹ năng, mở rộng hiểu biết… luôn xứng đáng được ưu tiên. Ngược lại, những hoạt động chỉ mang tính chạy theo trào lưu, làm cho có hoặc để "bằng bạn bằng bè" lại dễ khiến người trẻ rơi vào vòng xoáy tiêu dùng thiếu kiểm soát", tiến sĩ Điền nói.
Tuy nhiên, tiến sĩ Điền cho biết cũng cần có tích lũy tài chính. Vì thế, việc xây dựng thói quen tài chính hợp lý là rất cần thiết. Một nguyên tắc đơn giản được tiến sĩ Điền gợi ý: "Luôn dành ra một phần thu nhập để tiết kiệm, có thể từ 20 - 50% tùy khả năng mỗi người. Phần còn lại được phân bổ rõ ràng cho chi tiêu thiết yếu và trải nghiệm, nhưng quan trọng là phải giữ kỷ luật với giới hạn đã đặt ra".