*Ghi bàn: Tấn Dũng 29’, Công Hậu 45+2, Văn Bách 49’, Duy Khang 63’, Thiên Phú 84′.
Ở trận ra quân hôm 1/6, Việt Nam thắng Timor Leste 3-0 nhờ hat-trick của Công Hậu nhưng lối chơi còn rời rạc, phối hợp thiếu kết dính và hàng thủ lộ nhiều khoảng trống để đối thủ khai thác. Tuy nhiên, trước Myanmar, đoàn quân của HLV Ikeuchi đã thể hiện bộ mặt khác khi kiểm soát hoàn toàn thế trận, lối đá giàu ý tưởng và hiệu quả trong tấn công.
Sau 29 phút áp đảo, Việt Nam mở tỷ số. Từ phạt góc, bóng được đưa về góc xa để Quốc Khánh đánh đầu vào giữa cho Tấn Dũng đánh đầu nối tung lưới Myanmar. Tới phút bù thứ hai, tận dụng tình huống bóng lập bập trong vòng cấm, Công Hậu có mặt kịp thời đá bồi cận thành nhân đôi cách biệt. Đây là bàn thứ tư sau hai trận của cầu thủ thuộc lò Thể Công.
Đầu hiệp hai, Công Hậu tiếp tục tỏa sáng. Phút 49, anh thoát xuống từ cánh trái rồi vặn sườn hai hậu vệ đối phương trước khi kiến tạo để Văn Bách thoải mái sút vào góc xa nâng tỷ số 3-0. Đến phút 61, Công Hậu lại thoát xuống trong vòng cấm lừa bóng qua thủ môn nhưng bị phạm lỗi và mang về phạt đền. Tiền vệ Duy Khang lạnh lùng đánh lừa thủ môn sút vào góc phải nâng tỷ số 4-0. Sau khi góp công vào ba bàn, Công Hậu được rút ra nghỉ để dưỡng sức cho trận quan trọng với Indonesia lượt cuối.
Dù rút một số trụ cột rời sân, Việt Nam không suy giảm sức mạnh. Các cầu thủ vào sân từ dự bị vẫn thi đấu năng nổ dưới cơn mưa lớn. Phút 84, Duy Khang đá phạt góc cho tiền đạo Nguyễn Thiên Phú bật cao đánh đầu về góc cao ấn định chiến thắng 5-0.
Thắng đậm giúp Việt Nam tiếp tục duy trì ngôi nhất bảng A. HLV Ikeuchi cũng đạt được mục tiêu kép khi các trụ cột được dưỡng sức sớm và không nhận thẻ phạt, để bảo toàn lực lượng cho trận quyết định gặp Indonesia. Một chiến thắng trước chủ nhà sẽ giúp đội giành vé vào bán kết. Trong trường hợp thua, Việt Nam vẫn có thể giành vé cho đội nhì bảng có thành tích tốt nhất vì đội đang giữ sạch lưới và hiệu số +8.
Giải U19 Đông Nam Á 2026 diễn ra tại Medan và Deli Serdang, Indonesia từ 1-13/6. 11 đội được chia vào ba bảng, thi đấu vòng tròn chọn đội nhất mỗi bảng và một đội nhì có thành tích tốt nhất vào bán kết.
Bảng A có Indonesia,Việt Nam, Myanmar và Timor Leste. Bảng B là Thái Lan, Malaysia, Singapore và Brunei. Bảng C gồm Australia, Campuchia và Philippines.
U19 Việt Nam không có lực lượng mạnh nhất vì một số cầu thủ bận thi tốt nghiệp hoặc thi đấu ở V-League. Hai thiếu vắng đáng kể nhất là những tài năng của HAGL, trung vệ Đinh Quang Kiệt và tiền đạo Trần Gia Bảo. Tiền đạo trẻ Nguyễn Lê Phát cũng vắng mặt vì thi đấu cho Ninh Bình, còn tiền đạo Phạm Anh Khôi (Gốc Bỉ, Royal Antwerp) bị đứt dây chằng.
Giải U19 Đông Nam Á được tổ chức lần đầu năm 2002. Thái Lan và Australia giàu thành tích nhất với 5 lần lên ngôi. Malaysia và Indonesia cùng hai lần, còn Việt Nam mới một lần, vào năm 2007 khi giải diễn ra tại sân Thành Long, TP HCM.
Ngày 7/6, Việt Nam gặp Indonesia lúc 20h.
Tin Gốc: Vnexpress
Thể Thao
HAGL vẫn nguy cơ cao bị xuống hạng, cuộc đua sinh tồn cực kỳ khốc liệt

HAGL đã thua trận thứ hai liên tục trên sân nhà, khi thất bại 0-2 trong màn thư hùng với CLB Hà Tĩnh ở vòng 23 V-League (ngày 17.5). Được đá ở "pháo đài" Pleiku với bầu không khí và bối cảnh thi đấu quen thuộc, gặp đối thủ hết mục tiêu, nhưng thầy trò HLV Lê Quang Trãi vẫn thua.
Đáng lo hơn cả kết quả thua, là lối chơi nhợt nhạt, bế tắc của đội bóng phố núi trước Hà Tĩnh. Không giống trận PVF-CAND, HAGL không còn mạo hiểm với cầu thủ trẻ, mà dùng đội hình tốt nhất với Marciel da Silva, Conceicao, Vĩnh Nguyên, Trung Kiên, Thanh Nhân, Du Học... Tuy nhiên, cách vận hành của HAGL thiếu kiên trì và bài bản. Học trò ông Lê Quang Trãi chủ yếu tạo cơ hội từ các pha đá dài lên cho ngoại binh Conceicao tự xoay xở, hoặc chờ vào cảm hứng từ cái chân trái của Marciel.
HAGL đá tốt khi chơi phòng ngự phản công, như những chiến thắng đã có trên sân Ninh Bình và Nam Định. Song, khi cần áp đặt thế trận trước đội đồng cân đồng lạng như Hà Tĩnh, đội bóng phố núi lộ rõ hình hài vội vàng, đơn điệu. Hàng thủ 3 người lỏng lẻo, liên tục lộ ra khoảng trống và tranh chấp thua, để cho Hà Tĩnh (đội có hàng công yếu nhất giải) bắn phá cầu môn Trung Kiên.
Nỗi đau của HAGL không chỉ là chuỗi ngày trượt dài, mà sân Pleiku cũng chẳng còn chút uy thế. Vốn là ngọn hải đăng dẫn lối trong giai đoạn khó khăn, khi từng giúp HAGL ngáng đường những đội mạnh như CLB Công an Hà Nội (CLB CAHN), Hà Nội hay Thể Công Viettel, nhưng lúc này sân Pleiku thậm chí còn không có sức đe dọa với những đội bóng như... PVF-CAND hay Hà Tĩnh. HAGL chỉ thắng 2/12 trận sân nhà mùa này, có hàng công kém nhì và hàng thủ kém thứ sáu giải. Một tập thể vẫn đủ để chưa rơi xuống cuối bảng, nhưng lại thiếu để thực sự vươn lên.
Quyết định dùng cầu thủ trẻ ồ ạt ở trận gặp PVF-CAND là lựa chọn bất hợp lý của HAGL. HLV Lê Quang Trãi có thể làm vậy, khi HAGL đã có khoảng cách đủ an toàn. Nhưng, ban huấn luyện chọn thanh lọc lực lượng lúc cuộc đua trụ hạng vẫn rất "nóng".
Từ chỗ hơn nhóm nguy hiểm 8 điểm khi giải còn 5 vòng, khoảng cách giờ là 5 điểm với 3 vòng đấu trước mắt. Tất nhiên, không đơn giản để PVF-CAND và Đà Nẵng cùng có nhiều hơn 5 điểm ở 3 vòng còn lại. Song, trên lý thuyết, HAGL vẫn có nguy cơ xuống hạng. Lại thêm một mùa giải nữa, đội chủ sân Pleiku phải "thấp thỏm" đến những vòng cuối.
"HAGL sẽ phải thi đấu rất cẩn thận ở chặng đường sắp tới. Mùa giải hiện còn ba vòng nữa, nên HAGL sẽ chắt chiu từng điểm có thể", HLV Lê Quang Trãi giãi bày sau trận thua Hà Tĩnh.
Theo "thuyền trưởng" của HAGL, mục tiêu các trận của HAGL là phải có điểm. Đội bóng phố núi còn nguyên quyền tự quyết với cách biệt điểm số vẫn đủ lớn, nhưng vấn đề không nằm ở sự vươn lên của CLB Đà Nẵng hay PVF-CAND. Chìa khóa trụ hạng nằm ở chính quyết tâm của HAGL. Nếu không vào trận với tâm thế sinh tử để thúc đẩy nguồn năng lượng của đội hình trẻ, đội chủ sân Pleiku rất khó thắng. Nhất là khi, HAGL phải làm khách trên sân đội bóng có thừa nhiệt huyết và độ máu chiến dù trải qua khó khăn tài chính như Thanh Hóa.
HAGL vẫn sáng cửa trụ hạng, nhưng nếu cứ đá như vậy, đội chủ sân Pleiku sẽ đi về đâu?
Tin Gốc: Thanh Niên

Như mọi người đã biết trận PSG thắng Bayern Munich 5-4 giữa tuần qua là lần đầu tiên một trận bán kết Champions League có đến 9 bàn thắng. Quá hấp dẫn, nhưng tỷ số ấy lại nói lên hàng loạt vấn đề. Vì sao người ta ghi đến 5 bàn trong một trận đấu đỉnh cao, mà vẫn không thể chiếm được ưu thế áp đảo? Vì sao PSG từng dẫn đến 3 bàn cách biệt ngay trên sân nhà (5-2 vào giữa hiệp 2), nhưng vẫn không chuyển sang lối chơi an toàn để bảo vệ ưu thế quá quan trọng ấy, lại để đội khách gỡ thành 5-4?
Trước tiên, hãy nói về một khái niệm rất quan trọng trong suốt lịch sử bóng đá, đó là ưu thế sân nhà. Cái lợi lớn nhất của đội chủ nhà thật ra không phải là sự cổ vũ của khán giả, cũng không phải là sự quen thuộc sân bãi (bây giờ thì mọi sân bóng ở Champions League đã được tiêu chuẩn hóa đến mức gần như hoàn toàn giống nhau rồi). Giới chuyên môn nghiên cứu và đúc kết: sân nhà thường là nơi đội chủ nhà có khả năng cao nhất trong việc chủ động áp đặt lối chơi của mình.
Một nghiên cứu khác là ưu thế sân nhà trong những năm gần đây có vẻ đã giảm hẳn tác dụng. Liên đoàn Bóng đá châu Âu (UEFA) bỏ luôn quy định "bàn thắng trên sân đối phương" một phần cũng vì điều này. Câu hỏi vừa nêu: Vì sao PSG không thể chủ động quay sang lối chơi an toàn để bảo vệ ưu thế 3 bàn cách biệt (gần như đồng nghĩa với việc sẽ đi tiếp vào chung kết), cũng là một ví dụ nói lên tình trạng ưu thế sân nhà bây giờ đã giảm tác dụng.
Lối chơi của PSG rất hay. Nhưng cũng vì vậy, PSG không dễ linh động chuyển sang lối chơi khác, mục tiêu khác; nghĩa là tính chủ động trong việc áp đặt lối chơi của họ không cao.
Về mặt chiến thuật, PSG luôn để cặp trung vệ giữ vững vị trí, phòng khi đối phương phản đòn. Đấy là cặp "mỏ neo" phòng ngự. Ngoài ra, luôn có 3 "mỏ neo" khác ở mặt trận tấn công: cặp tiền vệ cánh đứng thật sát biên để mở rộng tối đa đội hình tấn công và vị trí trung phong đứng cao nhất có thể. Nhìn vào đội hình PSG, luôn có người trấn giữ 5 vị trí vừa nêu. Sự khác biệt ở chỗ: cặp trung vệ là nhân sự cố định, còn 3 vị trí phía trên luôn có người, dù không nhất thiết là ai.
Mùa trước, PSG vô địch và lập kỷ lục về tỷ số đậm nhất trong trận chung kết Cúp C1/Champions League (5-0 trước Inter Milan, một đội nổi tiếng về phòng thủ). Tỷ số kỷ lục ấy được mở ra thế nào? Thật kinh ngạc khi hậu vệ phải Achraf Hakimi đứng ở vị trí… trung phong, đệm bóng vào lưới từ cự ly 7 m, khi bóng mới lăn 12 phút.
Nếu là một đội yếu hoặc đội thất bại, người ta sẽ chỉ vào Hakimi trong pha bóng ấy để kết luận về một lối chơi hỗn loạn, cầu thủ đứng sai vị trí… Kỳ thực, khi PSG tấn công thì trung phong đứng ở giữa sân, hậu vệ biên lọt vào vị trí trung phong hoặc tiền vệ cánh xuất hiện ở khu trung lộ là điều bình thường. Kỷ luật chiến thuật của HLV Luis Enrique chỉ tuyệt đối yêu cầu: có người ở 5 vị trí "thả neo", trong đó 2 "mỏ neo" phòng thủ phải là trung vệ.
Lối chơi của PSG thành công chủ yếu nhờ họ quá nhuần nhuyễn. Các cầu thủ di chuyển như cỗ máy tự động để thế chỗ cho nhau. Đấy là cách đá bằng khoảng trống và sự di chuyển, hơn là đá bằng cầu thủ cụ thể. Chỉ sau khi các siêu sao Neymar, Lionel Messi, Kylian Mbappe đều đã ra đi, lối chơi của PSG mới bắt đầu hay. Và bây giờ họ xuất sắc với những cái tên chỉ như Kvaratskhelia hoặc Doue. Ông Enrique từng nói: "Trong đội của tôi không có mẫu cầu thủ di chuyển theo ý riêng của mình". PSG tập cách đá ấy đến mức nhuần nhuyễn, nên khi muốn lui về cố thủ thì… cũng chẳng được. Thế là mưa bàn thắng xuất hiện ở cả hai đầu sân, khi họ gặp đối thủ mạnh.
Tin Gốc: Thanh Niên

Arsenal mở ra thời kỳ thống trị Ngoại hạng Anh? Sau ba mùa giải liên tiếp về nhì, Arsenal cuối cùng cũng chạm tay vào chức vô địch Ngoại hạng Anh. Danh hiệu này không chỉ mang ý nghĩa chấm dứt 22 năm đợi chờ, mà còn hứa hẹn mở ra một giai đoạn mới của Arsenal tại nước Anh.
Dưới sự dẫn dắt của Mikel Arteta, đội chủ sân Emirates đã xây dựng tập thể ổn định, giàu tính tổ chức và bản lĩnh hơn hẳn so với những mùa trước. Điển hình cho sự trưởng thành chính là cách họ phản ứng sau trận thua Man City 1-2, và đánh mất đỉnh bảng vào tay chính đối thủ này cuối tháng 4. Kể từ cột mốc đó, Arsenal toàn thắng bốn trận tiếp theo, thậm chí không để thủng lưới lần nào - điều không đội bóng nào làm được trong cùng giai đoạn tại Ngoại hạng Anh.
Từ một đội bóng bị hoài nghi về khả năng duy trì áp lực đường dài, Arsenal giờ cho thấy họ có thể cạnh tranh sòng phẳng và kết thúc mùa giải ở vị trí số một. Điều đó khiến giới chuyên môn bắt đầu đặt ra câu hỏi: đây chỉ là một chức vô địch đơn lẻ, hay là khởi đầu cho một giai đoạn thống trị mới của Arsenal tại Ngoại hạng Anh?
Arsenal mở ra thời kỳ thống trị Ngoại hạng Anh? Sau ba mùa giải liên tiếp về nhì, Arsenal cuối cùng cũng chạm tay vào chức vô địch Ngoại hạng Anh. Danh hiệu này không chỉ mang ý nghĩa chấm dứt 22 năm đợi chờ, mà còn hứa hẹn mở ra một giai đoạn mới của Arsenal tại nước Anh.
Dưới sự dẫn dắt của Mikel Arteta, đội chủ sân Emirates đã xây dựng tập thể ổn định, giàu tính tổ chức và bản lĩnh hơn hẳn so với những mùa trước. Điển hình cho sự trưởng thành chính là cách họ phản ứng sau trận thua Man City 1-2, và đánh mất đỉnh bảng vào tay chính đối thủ này cuối tháng 4. Kể từ cột mốc đó, Arsenal toàn thắng bốn trận tiếp theo, thậm chí không để thủng lưới lần nào - điều không đội bóng nào làm được trong cùng giai đoạn tại Ngoại hạng Anh.
Từ một đội bóng bị hoài nghi về khả năng duy trì áp lực đường dài, Arsenal giờ cho thấy họ có thể cạnh tranh sòng phẳng và kết thúc mùa giải ở vị trí số một. Điều đó khiến giới chuyên môn bắt đầu đặt ra câu hỏi: đây chỉ là một chức vô địch đơn lẻ, hay là khởi đầu cho một giai đoạn thống trị mới của Arsenal tại Ngoại hạng Anh?
Vấn đề của Man City không còn là về nhì, mà là tương lai của Pep Guardiola. Nếu như cuộc đua vô địch mùa này chứng kiến Arsenal vươn lên ngôi vương, với Man City, câu chuyện lại không nằm ở việc họ thất bại trong cuộc đua đường dài.
Sau 10 năm thống trị bóng đá Anh với 6 chức vô địch Ngoại hạng Anh và hàng loạt kỷ lục, Guardiola được cho sẽ chia tay Man City vào cuối mùa. Thông tin này khiến bức tranh của Man City trở nên khác biệt: không còn đơn thuần là bài toán duy trì vị thế, mà là bước chuyển giao mang tính thời đại.
Dù đội hình vẫn duy trì chất lượng và chiều sâu đáng nể, sự hiện diện của Guardiola luôn là yếu tố định hình bản sắc chiến thuật và tinh thần chiến thắng của Man City. Chính vì vậy, nỗi lo lớn nhất lúc này không phải là họ kém cạnh tranh, mà là việc CLB sẽ bước vào giai đoạn hậu Guardiola như thế nào: tiếp tục thống trị hay phải tái thiết lại từ nền móng.
Vấn đề của Man City không còn là về nhì, mà là tương lai của Pep Guardiola. Nếu như cuộc đua vô địch mùa này chứng kiến Arsenal vươn lên ngôi vương, với Man City, câu chuyện lại không nằm ở việc họ thất bại trong cuộc đua đường dài.
Sau 10 năm thống trị bóng đá Anh với 6 chức vô địch Ngoại hạng Anh và hàng loạt kỷ lục, Guardiola được cho sẽ chia tay Man City vào cuối mùa. Thông tin này khiến bức tranh của Man City trở nên khác biệt: không còn đơn thuần là bài toán duy trì vị thế, mà là bước chuyển giao mang tính thời đại.
Dù đội hình vẫn duy trì chất lượng và chiều sâu đáng nể, sự hiện diện của Guardiola luôn là yếu tố định hình bản sắc chiến thuật và tinh thần chiến thắng của Man City. Chính vì vậy, nỗi lo lớn nhất lúc này không phải là họ kém cạnh tranh, mà là việc CLB sẽ bước vào giai đoạn hậu Guardiola như thế nào: tiếp tục thống trị hay phải tái thiết lại từ nền móng.
HLV của Bournemouth "đòi quà" Arteta. Sau khi cầm chân Man City 1-1 ở vòng 37 và giúp Arsenal sớm đăng quang Ngoại hạng Anh, HLV Andoni Iraola đã có những chia sẻ hài hước về người bạn cũ Mikel Arteta. "Sẽ rất tuyệt nếu nhận được một món quà từ người bạn thời thơ ấu", ông nói, rồi bông đùa rằng chưa kiểm tra điện thoại và hy vọng "ít nhất cũng nên có một tin nhắn cảm ơn" từ HLV của Arsenal.
Iraola là bạn thời thơ ấu của Arteta, từng lớn lên và thi đấu nhau ở cấp độ trẻ tại xứ Basque.
Trong khi Arteta thành công ở Arsenal, Iraola cũng đang biến Bournemouth thành một trong những tập thể khó chịu nhất giải đấu. Đội bóng của ông đã kéo dài chuỗi bất bại lên tới 17 trận - dài nhất giải mùa này, với 8 thắng, 9 hòa, và tiến sát vé Europa League. Từ một đội bóng thường xuyên phải lo trụ hạng, Bournemouth dưới thời Iraola đã chắc chắn hơn trong phòng ngự, linh hoạt hơn trong chuyển trạng thái và đặc biệt là bản lĩnh trong những trận cầu lớn. Chuỗi trận bất bại không chỉ phản ánh phong độ, mà còn cho thấy một nền tảng chiến thuật ổn định đang dần hình thành.
HLV của Bournemouth "đòi quà" Arteta. Sau khi cầm chân Man City 1-1 ở vòng 37 và giúp Arsenal sớm đăng quang Ngoại hạng Anh, HLV Andoni Iraola đã có những chia sẻ hài hước về người bạn cũ Mikel Arteta. "Sẽ rất tuyệt nếu nhận được một món quà từ người bạn thời thơ ấu", ông nói, rồi bông đùa rằng chưa kiểm tra điện thoại và hy vọng "ít nhất cũng nên có một tin nhắn cảm ơn" từ HLV của Arsenal.
Iraola là bạn thời thơ ấu của Arteta, từng lớn lên và thi đấu nhau ở cấp độ trẻ tại xứ Basque.
Trong khi Arteta thành công ở Arsenal, Iraola cũng đang biến Bournemouth thành một trong những tập thể khó chịu nhất giải đấu. Đội bóng của ông đã kéo dài chuỗi bất bại lên tới 17 trận - dài nhất giải mùa này, với 8 thắng, 9 hòa, và tiến sát vé Europa League. Từ một đội bóng thường xuyên phải lo trụ hạng, Bournemouth dưới thời Iraola đã chắc chắn hơn trong phòng ngự, linh hoạt hơn trong chuyển trạng thái và đặc biệt là bản lĩnh trong những trận cầu lớn. Chuỗi trận bất bại không chỉ phản ánh phong độ, mà còn cho thấy một nền tảng chiến thuật ổn định đang dần hình thành.
Man Utd nên làm mọi cách để chiêu mộ Anderson. Màn trình diễn trong trận Nottingham Forest thua Man Utd 2-3 cho thấy Elliot Anderson có thể là người kế nhiệm hoàn hảo cho Casemiro.
Man Utd chắc chắn cán đích thứ ba Ngoại hạng Anh và HLV Michael Carrick nhiều khả năng sẽ sớm được bổ nhiệm chính thức. Vì thế, sự chú ý bắt đầu dồn vào kỳ chuyển nhượng hè, nơi hàng tiền vệ là ưu tiên số một. "Quỷ Đỏ" cần hơn một tân binh, và Anderson có thể là mục tiêu trong mơ.
Tuyển thủ Anh được xem là một trong những thương vụ "ít rủi ro" nhất trên thị trường hiện nay, tương tự khi Arsenal chi 127 triệu USD để tuyển mộ Declan Rice từ West Ham năm 2023. Bộ đôi này được kỳ vọng đóng vai trò trung tâm trong đội hình tuyển Anh của HLV Thomas Tuchel tại World Cup 2026.
Trước Man Utd, Anderson xuất hiện ở khắp mặt sân và để lại dấu ấn với hai pha kiến tạo. Trong cả hai tình huống, tiền vệ 23 tuổi đều khai thác khoảng trống bên cánh phải rồi thực hiện những quả tạt chính xác, gợi nhớ tới Steven Gerrard thời đỉnh cao ở Liverpool. Anh còn thống trị tuyến giữa, khi thắng tranh chấp nhiều nhất trận (9), đoạt bóng nhiều nhất (8) và có nhiều lần đưa bóng vào một phần ba cuối sân nhất (14).
Man City đang dẫn đầu cuộc đua giành chữ ký Anderson, tương tự cách họ từng theo đuổi Rice trước khi cầu thủ người Anh gia nhập Arsenal. Nếu muốn trở lại vị thế cạnh tranh danh hiệu, Man Utd cần phải "chen chân" đưa Anderson về Old Trafford.
Man Utd nên làm mọi cách để chiêu mộ Anderson. Màn trình diễn trong trận Nottingham Forest thua Man Utd 2-3 cho thấy Elliot Anderson có thể là người kế nhiệm hoàn hảo cho Casemiro.
Man Utd chắc chắn cán đích thứ ba Ngoại hạng Anh và HLV Michael Carrick nhiều khả năng sẽ sớm được bổ nhiệm chính thức. Vì thế, sự chú ý bắt đầu dồn vào kỳ chuyển nhượng hè, nơi hàng tiền vệ là ưu tiên số một. "Quỷ Đỏ" cần hơn một tân binh, và Anderson có thể là mục tiêu trong mơ.
Tuyển thủ Anh được xem là một trong những thương vụ "ít rủi ro" nhất trên thị trường hiện nay, tương tự khi Arsenal chi 127 triệu USD để tuyển mộ Declan Rice từ West Ham năm 2023. Bộ đôi này được kỳ vọng đóng vai trò trung tâm trong đội hình tuyển Anh của HLV Thomas Tuchel tại World Cup 2026.
Trước Man Utd, Anderson xuất hiện ở khắp mặt sân và để lại dấu ấn với hai pha kiến tạo. Trong cả hai tình huống, tiền vệ 23 tuổi đều khai thác khoảng trống bên cánh phải rồi thực hiện những quả tạt chính xác, gợi nhớ tới Steven Gerrard thời đỉnh cao ở Liverpool. Anh còn thống trị tuyến giữa, khi thắng tranh chấp nhiều nhất trận (9), đoạt bóng nhiều nhất (8) và có nhiều lần đưa bóng vào một phần ba cuối sân nhất (14).
Man City đang dẫn đầu cuộc đua giành chữ ký Anderson, tương tự cách họ từng theo đuổi Rice trước khi cầu thủ người Anh gia nhập Arsenal. Nếu muốn trở lại vị thế cạnh tranh danh hiệu, Man Utd cần phải "chen chân" đưa Anderson về Old Trafford.
Watkins làm "kép phụ" cho Harry Kane? Với cú đúp vào lưới Liverpool, Ollie Watkins không chỉ trở thành cầu thủ người Anh ghi nhiều bàn nhất tại Ngoại hạng Anh mùa này (14), mà còn vượt lên dẫn đầu trong cuộc đua giành vị trí dự phòng cho Kane ở đội hình tuyển Anh dự World Cup 2026.
Trong 14 trận gần nhất cho Aston Villa, Watkins ghi 11 bàn và kiến tạo ba lần - sự bùng nổ đáng chú ý kể từ sau khi bị HLV Tuchel bỏ qua ở đợt tập trung tháng 3.
Với phong độ hiện tại, rất khó để Tuchel tiếp tục phớt lờ Watkins. Ngoài ra, sự ăn ý giữa Watkins và Morgan Rogers - thể hiện rõ qua bàn thắng thứ hai của Aston Villa - cũng có thể trở thành yếu tố quan trọng với tuyển Anh tại Bắc Mỹ mùa hè này. Nếu tiếp tục giúp Aston Villa chinh phục Europa League, Watkins gần như sẽ chắc suất trên chuyến bay đến World Cup. Và lúc này, chỉ có chấn thương mới có thể ngăn anh lại.
Watkins làm "kép phụ" cho Harry Kane? Với cú đúp vào lưới Liverpool, Ollie Watkins không chỉ trở thành cầu thủ người Anh ghi nhiều bàn nhất tại Ngoại hạng Anh mùa này (14), mà còn vượt lên dẫn đầu trong cuộc đua giành vị trí dự phòng cho Kane ở đội hình tuyển Anh dự World Cup 2026.
Trong 14 trận gần nhất cho Aston Villa, Watkins ghi 11 bàn và kiến tạo ba lần - sự bùng nổ đáng chú ý kể từ sau khi bị HLV Tuchel bỏ qua ở đợt tập trung tháng 3.
Với phong độ hiện tại, rất khó để Tuchel tiếp tục phớt lờ Watkins. Ngoài ra, sự ăn ý giữa Watkins và Morgan Rogers - thể hiện rõ qua bàn thắng thứ hai của Aston Villa - cũng có thể trở thành yếu tố quan trọng với tuyển Anh tại Bắc Mỹ mùa hè này. Nếu tiếp tục giúp Aston Villa chinh phục Europa League, Watkins gần như sẽ chắc suất trên chuyến bay đến World Cup. Và lúc này, chỉ có chấn thương mới có thể ngăn anh lại.
Fulham khó giữ chân HLV Silva. Trận hòa Wolves 1-1 có thể sẽ được Marco Silva nhìn lại như bước ngoặt quan trọng của mùa giải, khi giấc mơ châu Âu của Fulham dần tan biến. Cùng với đó, cơ hội để CLB thành London giữ chân Silva cũng trở nên mong manh hơn bao giờ hết.
HLV người Bồ Đào Nha đang là mục tiêu săn đuổi hàng đầu của CLB quê nhà Benfica nhằm thay thế Jose Mourinho - người nhiều khả năng sẽ trở lại Real Madrid.
Trong khi Benfica là cái tên quen thuộc với các đấu trường châu Âu, Fulham lại không thể biến tham vọng thành hiện thực sau hai mùa giải tiến gần mục tiêu. Câu hỏi đặt ra là liệu tham vọng của HLV 48 tuổi đã vượt quá tầm vóc của Fulham, và liệu CLB có đủ nguồn lực để hướng tới nhóm dự Cup châu Âu trong mùa giải tới hay không. Quan trọng hơn, liệu chính HLV 48 tuổi còn đủ kiên nhẫn để bắt đầu lại một chu kỳ nữa?
Fulham khó giữ chân HLV Silva. Trận hòa Wolves 1-1 có thể sẽ được Marco Silva nhìn lại như bước ngoặt quan trọng của mùa giải, khi giấc mơ châu Âu của Fulham dần tan biến. Cùng với đó, cơ hội để CLB thành London giữ chân Silva cũng trở nên mong manh hơn bao giờ hết.
HLV người Bồ Đào Nha đang là mục tiêu săn đuổi hàng đầu của CLB quê nhà Benfica nhằm thay thế Jose Mourinho - người nhiều khả năng sẽ trở lại Real Madrid.
Trong khi Benfica là cái tên quen thuộc với các đấu trường châu Âu, Fulham lại không thể biến tham vọng thành hiện thực sau hai mùa giải tiến gần mục tiêu. Câu hỏi đặt ra là liệu tham vọng của HLV 48 tuổi đã vượt quá tầm vóc của Fulham, và liệu CLB có đủ nguồn lực để hướng tới nhóm dự Cup châu Âu trong mùa giải tới hay không. Quan trọng hơn, liệu chính HLV 48 tuổi còn đủ kiên nhẫn để bắt đầu lại một chu kỳ nữa?
Những con số phơi bày nhiệm vụ khổng lồ của Slot. Thảm bại 2-4 trên sân Aston Villa khiến Liverpool nhận nhiều thống kê tiêu cực. Dù chưa hết mùa giải, Liverpool đã nhận tới 19 thất bại trên mọi đấu trường, ngang bằng với các mùa 2004-2005 và 2009-2010. Trong lịch sử kể từ khi lên hạng năm 1962, Liverpool chỉ từng chạm mốc tệ hơn với 20 trận thua ở mùa 1992-1993.
Vấn đề của Liverpool không chỉ nằm ở hàng công thiếu hiệu quả, mà còn ở hàng thủ liên tục mắc sai lầm. Họ đã thủng lưới 52 bàn tại Ngoại hạng Anh mùa này - con số tệ nhất trong lịch sử CLB ở một mùa giải 38 vòng. Điểm yếu chống "bóng chết" tiếp tục bị khai thác triệt để. Liverpool là đội để thủng lưới nhiều nhất từ các tình huống cố định (không tính phạt đền) mùa này, với 20 bàn thua.
Slot không phải người duy nhất chịu trách nhiệm cho mùa giải sa sút của Liverpool, nhưng chắc chắn ông sẽ là cái tên hứng chịu nhiều chỉ trích nhất. Những thống kê này - và còn nhiều con số khác - cho thấy khối lượng công việc khổng lồ đang chờ đợi HLV người Hà Lan nếu muốn đưa đội bóng trở lại quỹ đạo ở mùa 2026-2027, nếu ông tiếp tục tại vị.
Những con số phơi bày nhiệm vụ khổng lồ của Slot. Thảm bại 2-4 trên sân Aston Villa khiến Liverpool nhận nhiều thống kê tiêu cực. Dù chưa hết mùa giải, Liverpool đã nhận tới 19 thất bại trên mọi đấu trường, ngang bằng với các mùa 2004-2005 và 2009-2010. Trong lịch sử kể từ khi lên hạng năm 1962, Liverpool chỉ từng chạm mốc tệ hơn với 20 trận thua ở mùa 1992-1993.
Vấn đề của Liverpool không chỉ nằm ở hàng công thiếu hiệu quả, mà còn ở hàng thủ liên tục mắc sai lầm. Họ đã thủng lưới 52 bàn tại Ngoại hạng Anh mùa này - con số tệ nhất trong lịch sử CLB ở một mùa giải 38 vòng. Điểm yếu chống "bóng chết" tiếp tục bị khai thác triệt để. Liverpool là đội để thủng lưới nhiều nhất từ các tình huống cố định (không tính phạt đền) mùa này, với 20 bàn thua.
Slot không phải người duy nhất chịu trách nhiệm cho mùa giải sa sút của Liverpool, nhưng chắc chắn ông sẽ là cái tên hứng chịu nhiều chỉ trích nhất. Những thống kê này - và còn nhiều con số khác - cho thấy khối lượng công việc khổng lồ đang chờ đợi HLV người Hà Lan nếu muốn đưa đội bóng trở lại quỹ đạo ở mùa 2026-2027, nếu ông tiếp tục tại vị.
Tin Gốc: Vnexpress

