Tôi năm nay 30 tuổi, sống ở Hà Nội, làm kế toán cho một công ty tư nhân. Chồng tôi hơn tôi 1 tuổi, làm quản lý kinh doanh trong lĩnh vực xây dựng. Chúng tôi yêu nhau từ thời đại học, trải qua những năm tháng khó khăn nhất của tuổi trẻ cùng nhau rồi mới đi đến hôn nhân, đến nay đã 8 năm.
Nếu có ai hỏi điều gì khiến tôi quyết định lấy anh, có lẽ tôi sẽ trả lời rằng đó là cảm giác tin tưởng và bình yên.
Hồi mới ra trường, tôi làm việc cho một công ty nhỏ, lương chỉ hơn 6 triệu đồng. Lương của cả hai cộng lại chưa đến 15 triệu đồng mỗi tháng. Có những ngày cuối tháng, chúng tôi phải ngồi tính toán xem còn đủ tiền đổ xăng đến lúc nhận lương hay không, rồi lại chở nhau đi ăn bún riêu trên phố cổ, ngồi nói chuyện tâm tình đến khuya. Hồi đó nghèo thật, nhưng tôi chưa từng thấy mình thiếu thốn.
Sau khi kết hôn, chúng tôi mua một căn hộ trả góp, sinh con, rồi quay cuồng trong vòng xoáy cơm áo gạo tiền như bao gia đình trẻ khác. Tôi hiểu áp lực của chồng khi phải gánh trách nhiệm tài chính lớn hơn trước rất nhiều. Vì thế, mỗi khi anh đi sớm về muộn, thường xuyên công tác hay mang việc về nhà làm đến khuya, tôi đều cố gắng thông cảm.
Tôi vẫn nghĩ đó là giai đoạn tạm thời, khi kinh tế ổn định hơn, mọi thứ sẽ khác. Nhưng rồi năm này qua năm khác, điều kiện vật chất trong nhà khá lên thật, còn khoảng cách giữa hai vợ chồng lại ngày một lớn hơn.
Thực ra chồng tôi không phải người chồng tệ theo cách người ta vẫn thường nói. Anh không ngoại tình, không cờ bạc, không nhậu nhẹt. Tiền bạc làm ra đều đưa về cho gia đình. Trong mắt người ngoài, chúng tôi là một gia đình khá hạnh phúc và đẹp đôi.
Ngay cả tôi nhiều lúc cũng tự nhắc mình rằng, như thế đã là may mắn hơn rất nhiều người phụ nữ khác. Nhưng càng sống lâu trong cuộc hôn nhân này, tôi càng nhận ra một sự thật rất buồn…
Có lần tôi bị sốt xuất huyết phải nhập viện. Tôi đo nhiệt độ lên đến gần 40 độ, người đau nhức đến mức không ngồi dậy nổi. Con gái còn nhỏ, cứ bám lấy mẹ khóc. Chồng tôi đang ở Quảng Ninh làm dự án.
Tôi nhớ mình nằm co ro trên giường bệnh, một tay truyền nước, một tay trả lời tin nhắn của đồng nghiệp vì sợ ảnh hưởng công việc. Tôi gọi cho anh, chỉ vì lúc ấy tôi thấy quá mệt, muốn được người thân chăm sóc. Anh bảo đang họp với khách hàng, dặn tôi cố gắng nghỉ ngơi rồi cúp máy.
Tôi hiểu công việc của anh không thể bỏ giữa chừng. Nhưng khi cúp máy, nhìn căn nhà vắng tanh và đứa con đang sốt ruột ngồi bên cạnh, tôi đã khóc.
Rồi những chuyện như thế cứ lặp lại. Ngày bố tôi nhập viện cấp cứu vì đột quỵ nhẹ, tôi một mình chạy từ công ty vào bệnh viện, làm thủ tục, ký giấy tờ, túc trực suốt đêm.
Ngày công ty tôi tái cơ cấu nhân sự, tôi thấp thỏm vì không biết mình có nằm trong danh sách cắt giảm hay không, muốn tâm sự với anh nhưng anh không có nhà. Hay những lần con ốm giữa đêm, lo xin học cho con, chạy vạy trường lớp, tôi vật vã nắng mưa, thức trắng nhiều đêm, rồi vẫn phải đi làm bình thường.
Mỗi lần như vậy, điều tôi mong nhất chỉ là được nghe chồng nói với mình rằng: “Không sao đâu, có anh đây rồi”. Nhưng phần lớn thời gian, tôi đều phải tự trấn an bản thân trước, tự xử lý cảm xúc của mình.
Nhiều năm qua, tôi gần như đã quen với việc mạnh mẽ, đến mức đôi khi chính tôi cũng quên mất mình từng là một người rất thích dựa dẫm vào chồng.
Tôi từng nhiều lần nói với chồng rằng, mình cảm thấy mệt. Không phải mệt vì việc nhà hay chuyện tiền bạc, mà là mệt vì cảm giác lúc nào cũng phải gồng lên để ổn định mọi thứ. Có lần sau một trận cãi nhau, tôi đã ngồi khóc và nói rất thật lòng rằng tôi cảm thấy mình đang dần kiệt sức. Anh nhìn tôi một lúc rồi chỉ đáp rằng, anh cũng áp lực, anh đang cố gắng kiếm tiền vì gia đình.
Tôi hiểu điều đó, rất hiểu. Chính vì hiểu nên tôi chưa bao giờ trách anh quá gay gắt. Nhưng cũng từ lúc ấy, tôi nhận ra chúng tôi đang nói về hai thứ hoàn toàn khác nhau. Điều anh muốn nói là trách nhiệm kinh tế. Còn điều tôi cần lại là sự hiện diện, chia sẻ.
Tôi cần một cái ôm khi tôi suy sụp, cần một bát cháo nóng khi đau ốm. Những điều ấy nghe có vẻ nhỏ nhặt, nhưng chính những thứ nhỏ nhặt đó lại quyết định hạnh phúc của một người vợ.
Vài ngày trước, trong một buổi tối ở nhà một mình, tôi tình cờ nghe được bài hát Em của Binz. Khi nghe đến câu “Em chợt mất đi cảm giác từng yêu nhau”, tôi chợt bật khóc.
Tôi khóc vì nhận ra mình không đồng ý với chữ “chợt”. Đối với phụ nữ, tình yêu hiếm khi biến mất đột ngột. Nó thường cạn đi rất chậm. Có thể là lần đầu tiên khóc mà không được dỗ dành, hoặc là những lần kể chuyện nhưng đối phương không còn lắng nghe, hay là cảm thấy cô đơn ngay trong chính ngôi nhà của mình…
Từng chút một, những thất vọng nhỏ tích tụ lại, không đủ lớn để khiến người ta bỏ đi ngay lập tức, nhưng đủ để bào mòn tình cảm theo thời gian.
Có một điều tôi chưa từng dám nói với ai. Đó là gần đây tôi bắt đầu thấy cuộc sống của mình vẫn ổn ngay cả khi không có chồng bên cạnh.
Tôi tự đưa con đi chơi cuối tuần, về quê thăm bố mẹ, tự đi khám bệnh, tự giải quyết những vấn đề phát sinh trong cuộc sống mà không cần bàn bạc với anh. Có những tuần anh đi công tác liên tục, chúng tôi chẳng hề liên lạc.
Ngày trước, điều đó sẽ khiến tôi buồn, bây giờ, nó dần trở thành bình thường. Và chính sự bình thường ấy mới là thứ khiến tôi sợ hãi nhất. Bởi tôi nhận ra thứ đang mất đi không phải thói quen hay sự phụ thuộc, mà là tình yêu.
Tôi vẫn còn thương chồng, mong gia đình mình trọn vẹn và thấy vui khi nhìn anh chơi với con gái hay kể về những dự định cho tương lai. Nhưng sâu trong lòng, tôi cũng biết mình không còn là người phụ nữ năm 22 tuổi từng chỉ cần nhìn thấy anh là thấy bình yên nữa.
Có những đêm nằm cạnh chồng, tôi tự hỏi nếu một ngày nào đó tôi thực sự học được cách tự làm mình hạnh phúc, tự chữa lành những tổn thương của mình, tự vượt qua những lúc yếu lòng mà không cần đến anh, thì khi ấy tôi còn cần cuộc hôn nhân này nữa không?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi năm nay 40 tuổi, là giáo viên một trường tiểu học. Sau khi chồng sắp cưới qua đời ngay trước mặt tôi, trong một tai nạn giao thông 13 năm trước, trái tim tôi dường như đã đóng băng từ đó.
Thật ra, 13 năm đủ dài để nỗi đau đớn nguôi ngoai. Tôi cũng từng gặp gỡ vài người do mai mối, cũng từng muốn mở lòng với những chàng trai đến với mình. Nhưng không hiểu sao, đối với họ, lòng tôi không có rung động. Thời gian cứ thế, thấm thoắt thoi đưa, tôi đã ở tuổi tứ tuần.
Tuy nhiên, bố mẹ tôi chưa từng dừng việc tìm chồng cho tôi. Bố mẹ chỉ có mình tôi là con gái. Họ không muốn nhìn tôi ngày một già đi trong cô độc. Tôi hiểu nỗi lo lắng của bậc sinh thành, chỉ là chuyện tình cảm khó mà gượng ép.
Rồi một ngày, chị đồng nghiệp bảo tôi: “Làm em dâu chị không? Chị có cậu em họ góa vợ 10 năm nay. Lúc nào cậu ấy cũng bảo không kết hôn lần nữa. Nhưng vài hôm trước, cậu ấy ghé nhà chị, nhìn thấy bức ảnh tập thể giáo viên trường mình trên bàn, sau đó cứ hỏi về em. Khi biết em còn độc thân, cậu ấy rất mong có thể làm quen”.
Chị ấy nói, tính anh hiền lành, chung thủy. Dù vợ mất đã 10 năm, anh vẫn một mình nuôi con, không hề có ý định đi bước nữa. Ai nói chuyện mai mối anh đều gạt đi. Vậy mà lần này lại nhờ chị bắc cầu làm quen.
Chị muốn giới thiệu để chúng tôi quen nhau, không tiến tới thì cũng có thể làm bạn. Thấy chị ấy nhiệt tình như vậy, tôi cũng không nỡ chối từ. Lòng tự nhủ, chỉ là một cuộc gặp gỡ thôi mà.
Thế nhưng, sau cuộc gặp đầu tiên, tôi thực sự có ấn tượng tốt về anh. Anh hơn tôi 3 tuổi, ngoại hình cao ráo dễ nhìn, tính tình điềm đạm, nói năng thông minh chừng mực. Anh không nói nhiều nhưng cũng đủ thể hiện một người đàn ông tinh tế và sâu sắc.
Sau này, khi đã cởi mở hơn, anh thú thật là đã bị tôi thu hút ngay lần đầu tiên nhìn thấy tôi trên bức ảnh. Khi biết tôi độc thân, anh đã vui mừng mà không hiểu vì sao. Anh nói, cả anh và tôi đều đã mất đi người mình yêu thương. Nếu tôi không chê anh đã có một đời vợ và một đứa con, hãy cho anh cơ hội.
Tôi nói, dù cả hai không còn trẻ nhưng cũng chẳng cần phải vội. Tôi cũng đã gặp con gái anh một lần do anh chủ động đưa đến cuộc hẹn. Cô bé 12 tuổi nhưng cao lớn như một thiếu nữ, dáng vẻ ngoan hiền.
Hôm gặp nhau, cô bé không nói nhiều, chỉ trả lời lễ phép những câu hỏi của tôi. Nhưng tối hôm đó, cô bé chủ động nhắn tin cho tôi: “Mẹ con mất lúc con còn nhỏ nên con không nhớ. Nhưng bố nói, chỉ cần nhìn cô sẽ như thấy mẹ con. Nếu cô đồng ý lấy bố con, con sẽ gọi cô là mẹ”.
Dòng tin nhắn của một đứa trẻ mồ côi mẹ từ khi mới bi bô tập nói khiến tôi rơi nước mắt.
Tôi đã nghĩ rất nhiều, tự thấy giữa tôi và anh chẳng có gì nhiều để băn khoăn, do dự. Anh có cảm tình với tôi, và tôi cũng vậy. Một cuộc hôn nhân dù muộn nhưng bắt đầu từ tình cảm thì vẫn rất đáng tin cậy.
Bố mẹ tôi sau lần gặp con rể tương lai thì vui mừng như trẻ ra hàng chục tuổi. Bố tôi nói: “Dù con đã ở tuổi 40, bố mẹ cũng không phải vì thế mà muốn con lấy ai cũng được. Nhưng kinh nghiệm gần 70 năm sống trên đời, bố thấy người này được”. Tôi tin bố, cũng như tin vào cảm nhận của tôi.
Tuần trước, tôi nói với anh: “Em muốn đến nhà chào chị ấy”. Anh sững người một lúc rồi như hiểu ra: “Cô ấy có lẽ sẽ chào đón em giống bố con anh”.
Hôm ấy, lần đầu tiên tôi đến nhà anh, mang theo một bó hoa và một giỏ trái cây. Anh giúp tôi rửa hoa quả sắp vào đĩa rồi dẫn tôi lên phòng thờ trên gác. Vừa nhìn thấy bức ảnh vợ anh đặt trên bàn thờ, tôi sững lại.
Từ mái tóc ngắn ngang vai, hai lúm đồng tiền trên má khi cười và cả đôi mắt to tròn, người vợ quá cố của anh trên bức ảnh thoáng nhìn đã thấy có nhiều nét giống tôi. Chỉ có điều, chị ấy trẻ hơn, vì mất năm 32 tuổi, ảnh chụp có lẽ sớm hơn nữa.
Tôi hỏi anh ấy: “Anh thấy em giống chị ấy phải không?”. Anh nhìn tôi, rồi lại nhìn bức ảnh và trả lời: "Cả em và cô ấy đều rất xinh đẹp trong mắt anh". Tôi biết, anh thừa hiểu đó không phải là câu trả lời đúng trọng tâm.
Khi tôi nói ra điều mình nghĩ, anh thừa nhận, lúc đầu ấn tượng tôi vì gương mặt có nhiều nét giống vợ mình. Nhưng sau khi tìm hiểu, anh thích tôi, muốn kết hôn với tôi hoàn toàn là vì có tình cảm với tôi chứ không phải chỉ vì gương mặt.
Kể từ ngày vợ mất, anh chưa từng để hình bóng nào len lỏi vào tâm trí, cho đến khi nhìn thấy tôi. Anh mong tôi đừng suy nghĩ quá nhiều, phức tạp hóa mọi chuyện lên. Anh thật sự mong chúng tôi có thể đồng hành những năm tháng sau này, cùng nhau dựng xây tổ ấm.
Tối đó, tôi nằm mãi không ngủ được, gương mặt chị ấy ở trong tâm trí tôi. Tôi bắt đầu hiểu vì sao, một người đàn ông cự tuyệt chuyện đi bước nữa lại đột ngột muốn kết hôn dù chỉ mới nhìn tôi qua ảnh.
Là vì anh ấy thấy tôi có nét giống vợ của mình. Anh ấy muốn đến với tôi, thực ra tâm trí lại nghĩ về người vợ quá cố. Anh còn từng bảo với con gái, chỉ cần nhìn tôi sẽ như nhìn thấy mẹ. Tôi thực ra chỉ là một người thay thế?
Tôi biết, anh là người tốt nhưng tôi thật sự không chắc là anh có tình cảm thật với tôi không. Anh yêu vợ nhiều như vậy, chung tình suốt nhiều năm như vậy. Ngay cả việc kết hôn cũng là vì người ấy có nét giống vợ. Liệu tôi có nên bước vào cuộc hôn nhân mà ngay từ đầu bản thân đã thấy mình chỉ là kẻ thay thế hay không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Hôm đó, tôi đang loay hoay thay tã cho con thì điện thoại reo. Thấy số lạ, tôi nghĩ chắc là người giao hàng hay ai đó biết tôi sinh con nên gọi hỏi thăm. Nhưng đầu dây bên kia là giọng một phụ nữ. Tôi vừa bắt máy, cô ấy nói ngay: “Chị về dạy lại chồng mình đi. Bảo anh ta đừng làm phiền tôi nữa”.
Tôi chưa kịp hiểu chuyện gì, thì cô ta gửi một loạt ảnh chụp màn hình tin nhắn của chồng tôi với nội dung: “Anh rất yêu em, xin em tha thứ cho anh vì những lỗi lầm trước đây. Nếu được quay lại, anh sẽ không bao giờ để em rời xa anh. Hôn nhân hiện tại của anh là do anh đã chọn sai”.
Tôi run lên, người lạnh toát. Tôi đọc đi đọc lại, từng chữ như cứa vào tim. Tôi không thể ngờ người đàn ông vừa lúc sáng còn hào hứng bế con, nói sẽ cố gắng làm một người cha tốt, xoay lưng đi lại có thể thốt ra những lời như vậy với người phụ nữ khác.
Hôn nhân của anh là sai lầm, vậy tôi là gì? Đứa con vừa chào đời của chúng tôi là gì?
Tôi và anh đến với nhau không phải kiểu bồng bột hay chóng vánh. Chúng tôi quen nhau khi làm chung công ty. Yêu nhau hơn nửa năm, thấy phù hợp, chúng tôi quyết định kết hôn và sinh con, vì khi đó cả hai đều đã ngoài 30 tuổi.
Tôi từng hỏi về mối tình trước đó, anh chỉ kể sơ, nói không hợp thì dừng lại nên tôi cũng không hỏi thêm. Ai cũng có quá khứ, tôi cũng vậy, nên không quá quan tâm, chỉ cần hiện tại anh chọn tôi là đủ.
Thời gian quen nhau, anh không quá lãng mạn, nhưng luôn quan tâm, chăm sóc tôi. Khi tôi mang thai, anh đi làm về là mua đồ ăn cho tôi tẩm bổ, xoa lưng, bóp vai cho tôi. Tôi từng nghĩ hôn nhân của mình bắt đầu từ một lựa chọn bình yên. Vậy mà bây giờ, chính người đàn ông đó lại nói tất cả là một sai lầm.
Tôi vừa sinh xong, cơ thể còn đau, vết mổ chưa lành, mỗi lần ngồi dậy vẫn nhói. Đêm tôi ngủ chập chờn vì con quấy. Nước mắt vốn đã dễ rơi vì tâm lý sau sinh, giờ lại càng không kìm được. Tôi không khóc thành tiếng, nhưng nước mắt chảy ướt cả gối.
Sau một đêm suy nghĩ, tôi quyết định hỏi thẳng anh. Dù bằng chứng đã rõ, tôi vẫn hy vọng anh sẽ nói đó chỉ là một hiểu lầm nào đó.
Ban đầu anh chối. Nhưng khi tôi đưa ảnh chụp tin nhắn ra, anh im lặng. Một lúc sau, anh nói anh không có ý định bỏ gia đình, vợ con, chỉ là vẫn còn "chút vương vấn" với người kia nên không kiểm soát được bản thân lúc say.
Hai người từng quen nhau gần 4 năm, đã tính chuyện cưới xin nhưng phía gia đình chồng tôi không đồng ý vì khoảng cách địa lý và công việc của cô ta không ổn định. Hai bên dây dưa một thời gian, cuối cùng quyết định dừng lại.
Sau đó, cô ấy ra nước ngoài làm việc, hai người cắt liên lạc. Một thời gian sau, chồng quen và cưới tôi. Gần đây, cô ấy về lại Việt Nam. Chồng tôi biết tin khi thấy một người bạn chung của cả hai đăng ảnh. Đó cũng là lý do dẫn đến những dòng tin nhắn đó.
Về phía người phụ nữ kia, tôi có hỏi thêm nhưng cô ta nói do chồng tôi chủ động còn cô ta không có ý quay lại, không muốn mọi chuyện đi xa hơn nên mới gửi toàn bộ tin nhắn cho tôi.
Tôi nghe mà chết lặng, nhưng không còn đủ sức để khóc. Đau đớn nhất là trong lúc tôi yếu ớt nhất khi vừa sinh con cho anh, thì anh lại đi nói với người khác rằng hôn nhân với tôi là “sai lầm”.
Nếu không có cuộc gọi đó, có lẽ tôi vẫn nghĩ mình có một người chồng tuyệt vời, một gia đình hạnh phúc. Giờ đây, mọi thứ chỉ còn là tưởng tượng của riêng tôi. Tôi không biết mình đã sai ở đâu để chồng chán ghét đến mức phải coi tôi là "sai lầm". Có thể anh chưa từng yêu tôi, có thể anh chỉ xem tôi là người thay thế khi cô ta rời đi...
Bây giờ tôi không biết phải làm thế nào. Con còn quá nhỏ, sức khỏe tôi thì chưa hồi phục. Nếu là bạn, trong hoàn cảnh này, bạn sẽ lựa chọn thế nào?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi năm nay 48 tuổi, đã nghỉ công việc hành chính ở một công ty vận tải được gần nữa năm do tinh giản nhân sự. Con trai tôi 22 tuổi, đang làm kỹ sư cho một doanh nghiệp nước ngoài tại Hà Nội.
Mẹ con tôi sống trong một căn chung cư nhỏ ở ngoại thành suốt nhiều năm nay. Cuộc sống không dư dả nhưng bình yên, ít nhất là bình yên hơn rất nhiều so với quãng hôn nhân trước đây của tôi.
Tôi và chồng cũ từng có hơn 13 năm chung sống, sau đó ly hôn đã gần 10 năm nay. Có những chuyện tưởng đã ngủ yên rồi, đến lúc về già lại bất ngờ bị xới tung lên chỉ bởi một lần gặp lại…
Chúng tôi quen nhau từ thời còn khó khăn, khi cả hai đều là nhân viên nhà nước, lương tháng chỉ đủ xoay xở tiền nhà, tiền sữa cho con. Những năm đầu hôn nhân, cuộc sống của chúng tôi không hề sung túc, nhưng tôi từng nghĩ đó là quãng thời gian hạnh phúc nhất đời mình.
Chồng tôi làm bên xây dựng, thường xuyên đi công trình tỉnh. Có tháng anh đi biền biệt hơn nửa tháng mới về nhà vài hôm. Còn tôi làm kế toán cho một công ty vật tư nhỏ, sáng đưa con đi học, chiều tan làm lại tất tả về chợ búa, cơm nước. Cuộc sống cứ lặp đi lặp lại như vậy suốt nhiều năm.
Có lẽ chính vì xa nhau quá nhiều nên vợ chồng tôi dần xa cách, ít nói chuyện, anh ngày càng im lặng. Tôi cũng mệt mỏi vì vừa đi làm vừa chăm con một mình. Có những đêm con sốt gần 39-40 độ, tôi ôm con chạy đi chạy lại khắp các bệnh viện mà không liên lạc được với chồng. Những lúc như vậy, tôi tủi thân kinh khủng.
Nhưng thứ khiến hôn nhân của chúng tôi đổ vỡ không phải chỉ là khoảng cách.
Khoảng 2 năm trước khi ly hôn, tôi bắt đầu nghe nhiều lời đồn về việc chồng có người khác ở nơi anh làm việc. Ban đầu, tôi không tin. Tôi luôn nghĩ chồng mình là người đàn hoàng, lại rất thương con. Nhưng rồi những biểu hiện bất thường xuất hiện ngày càng nhiều. Anh đi công tác ngày càng dài ngày hơn, rất khó liên lạc, tiền bạc trong nhà cũng không còn thoải mái như trước.
Tôi từng cố nhịn. Tôi nghĩ đàn bà ở tuổi ngoài 35, có con nhỏ rồi, ai cũng muốn giữ gia đình. Nhưng càng nhịn, tôi càng thấy mình sống như cái bóng trong chính cuộc hôn nhân của mình.
Đỉnh điểm là một lần anh đi công tác gần 2 tháng, lúc về nhà lại lạnh nhạt đến mức gần như không buồn nhìn mặt vợ. Hôm đó, chúng tôi cãi nhau rất lớn. Tôi nhớ mình đã khóc đến kiệt sức. Còn anh chỉ ngồi im rồi nói một câu: “Nếu sống với nhau mệt quá thì thôi”.
Câu nói đó khiến tôi buông xuôi, quyết định ly hôn.
Lúc ly hôn, con trai tôi mới học lớp 5. Tôi không nhận được nhiều hỗ trợ từ chồng cũ ngoài khoản tiền cấp dưỡng cố định mỗi tháng. Những năm đầu sau ly hôn thật sự rất khó khăn. Tôi vừa làm việc vừa nuôi con, nhiều lúc tưởng không gượng nổi.
Có lúc, con trai tôi hỏi: “Sao bố không đến thăm con?”. Nghe con hỏi, tôi chỉ biết quay mặt đi khóc.
Tôi chưa từng tái hôn. Một phần vì quá mệt sau đổ vỡ, phần khác vì tôi không muốn con phải sống trong cảnh mẹ có chồng mới rồi lạc lõng ngay trong chính nhà mình.
Còn chồng cũ thì tái hôn rất nhanh. Tôi nghe người quen kể, vợ mới của anh trẻ hơn gần 10 tuổi, gia đình có điều kiện, bố mẹ làm kinh doanh lớn. Cuộc sống của anh nghe đâu rất đủ đầy. Tôi cũng không quan tâm nữa. Sau ly hôn vài năm, chúng tôi gần như cắt đứt liên lạc hoàn toàn.
Tôi cứ nghĩ đời mình sẽ trôi qua yên ổn như thế. Cho đến cách đây vài tháng, tôi tình cờ gặp lại anh trong siêu thị. Lúc ấy tôi đang đứng chọn rau thì nghe ai gọi tên mình phía sau. Quay lại, tôi nhận ra chồng cũ ngay lập tức dù anh già đi rất nhiều. Mái tóc đã bạc gần nửa, người gầy và xuống sắc thấy rõ.
Chúng tôi đứng nói chuyện vài câu xã giao. Tôi mới biết anh đã ly hôn thêm lần nữa cách đây vài năm. Hiện giờ sống một mình trong căn hộ nhỏ, sức khỏe cũng không còn tốt. Anh bị tiểu đường, huyết áp cao nên đi lại, sinh hoạt đều khó khăn hơn trước.
Ban đầu, tôi chỉ nghĩ đó là một cuộc gặp tình cờ giữa hai người cũ. Nhưng từ hôm đó, anh bắt đầu liên lạc với tôi thường xuyên hơn. Lúc thì hỏi thăm sức khỏe, lúc hỏi về con trai. Có hôm anh còn mang trái cây đến tận nhà với lý do “tiện đường ghé qua”.
Tôi lờ mờ hiểu rằng anh muốn gì. Cho đến một ngày, anh nói thẳng rằng anh muốn quay lại, chẳng cần cưới xin gì rình rang, chỉ muốn tuổi già có người bầu bạn, chăm sóc lẫn nhau.
Tôi nghe xong mà vừa buồn vừa nghẹn. Suốt 10 năm trời, lúc mẹ con tôi chật vật nhất, anh gần như chưa từng hỏi tôi sống thế nào. Thậm chí cả lúc còn là vợ chồng, khi tôi và con cùng bị bệnh phải nhập viện, tôi vừa lo cho con, vừa thức trắng nhiều đêm một mình. Anh cũng không hề xuất hiện. Thế mà đến lúc tuổi già, bệnh tật, cô độc, anh lại nhớ tới tôi.
Tôi từ chối anh rất dứt khoát. Nhiều người bảo tôi lạnh lùng. Cũng có người nói thôi thì nghĩa vợ chồng mấy chục năm, tuổi già nương tựa nhau cũng không có gì sai.
Tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Cuối cùng, tôi chủ động đưa cho anh 200 triệu đồng. Đây là gần một nửa khoản tích lũy tôi đã cố gắng chắt chịu để dành cho con. Và giờ đây con trai cũng đồng ý đưa cho bố chữa bệnh.
Anh đã nhận tiền và rời đi. Nhưng tôi không hề bình tĩnh như biểu hiện bên ngoài. Thú thật, sau khi gặp lại anh, trong lòng tôi vẫn còn một nỗi buồn rất lạ. Có lẽ đó là cảm giác xót xa khi nhìn lại cuộc đời mình khi đã đi qua một nửa với rất nhiều nuối tiếc. Thẳng thắn mà nói, khi nhìn chồng và con trai trò chuyện cùng nhau, tôi cũng cảm thấy thương con lắm, một đứa trẻ lớn lên thiếu tình yêu của bố.
Nếu là mọi người, trong hoàn cảnh của tôi, các bạn sẽ làm như thế nào?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn.