Tối 31-3, đội tuyển Việt Nam đã thắng Malaysia 3-1 ở lượt trận cuối bảng F vòng loại cuối Asian Cup 2027 diễn ra trên sân Thiên Trường (Ninh Bình).
Kết quả này đưa thầy trò HLV Kim Sang Sik kết thúc vòng loại với ngôi nhất bảng cùng 18 điểm tuyệt đối. Nhưng niềm vui còn lớn hơn nữa, khi đội tuyển Việt Nam tăng 10 bậc trên bảng xếp hạng được cập nhật theo thời gian thực của FiFA.
Cụ thể, chiến thắng trước Malaysia giúp đội tuyển Việt Nam được cộng 9,67 điểm, vươn lên hạng 98 thế giới với 1.225,67 điểm.
Đây là thứ hạng ấn tượng của đội tuyển Việt Nam. Bởi hồi đầu năm, thầy trò HLV Kim Sang Sik còn đứng hạng 108 thế giới sau trận thua Malaysia 0-4 ở lượt đi vòng loại cuối Asian Cup 2027.
Tuy nhiên sau khi Liên đoàn Bóng đá châu Á (AFC) có quyết định xử Malaysia thua Việt Nam và Nepal 0-3 vì gian lận trong sử dụng cầu thủ nhập tịch, mọi thứ đã thay đổi.
Đội tuyển Việt Nam được khôi phục lại 13,91 điểm đã bị trừ sau trận thua Malaysia 0-4 hồi tháng 6 năm ngoái, đồng thời cộng thêm 11,08 điểm vì được xử thắng.
Với tổng 24,99 điểm có được, đội tuyển Việt Nam đã vươn lên hạng 103 thế giới theo bảng xếp hạng thời gian thực được FIFA lần đầu công bố hôm 18-3.
Trận giao hữu thắng Bangladesh 3-0 hôm 26-3 tại Hà Nội giúp đội tuyển Việt Nam được cộng thêm 2,38 điểm nhưng vẫn đứng hạng 103 thế giới. Và giờ, thêm trận thắng Malaysia nữa, thầy trò HLV Kim Sang Sik đã tạo bước nhảy vọt.
Đội tuyển Việt Nam dưới thời HLV Park Hang Seo đã từng xếp hạng 92 thế giới vào tháng 8-2021.
Tuy nhiên chuỗi thành tích không tốt dưới thời HLV Philippe Troussier sau đó đã khiến đội tuyển Việt Nam tụt xuống hạng 105 thế giới vào tháng 2-2024. Thậm chí đội tuyển Việt Nam còn tụt xuống hạng 119 vào tháng 10-2024.
Giờ thì dưới sự dẫn dắt của HLV Kim Sang Sik, đội tuyển Việt Nam đang giành nhiều chiến thắng để dần cải thiện thứ hạng trên bảng xếp hạng FIFA.
Nguồn: https://tuoitre.vn/tuyen-viet-nam-nhay-10-bac-tro-lai-top-100-fifa-20260331234347123.htm
Tình Yêu Giới Tính
Môn đăng hộ đối: Chọn người trình độ, có tiền, hay chọn người pha nước chờ mình về?

Bài viết "Môn đăng hộ đối thời hiện đại, người trẻ yêu và cưới cần thêm điều kiện trình độ học vấn, lối sống?" trên Tuổi Trẻ Online nhận về nhiều ý kiến của bạn đọc. Quan niệm về hôn nhân của người trẻ đã thay đổi rất nhiều.
"Môn đăng hộ đối" giờ không còn là chuyện nhà ai giàu hơn, ai có vị thế hơn, mà là chuyện hai con người có "cùng tần số" hay không. Và cái "tần số" đó, nhiều người trẻ gọi thẳng tên: tam quan.
Bạn đọc Anh Thư Nguyễn bày tỏ rất gọn quan điểm của mình: "Đối với người yêu thì ít nhất cũng cần có cùng tam quan (thế giới quan, nhân sinh quan và giá trị quan). Tam quan không phù hợp thì dễ cãi lộn, còn tương đồng thì dễ dàng thấu hiểu".
"Mình từng yêu một người rất giỏi, có định hướng rõ ràng, nhưng tụi mình không nói chuyện được với nhau. Mỗi lần chia sẻ là thấy như hai thế giới", bạn đọc Thiên Ân kể lại trải nghiệm khá điển hình.
Không chỉ trong lúc bình yên, mà khi sóng gió mới là lúc "tam quan" lộ diện rõ nhất. Bạn đọc Hoàng Cẩm Tú kể lúc vui vẻ thì ai cũng giống nhau, nhưng khi có vấn đề mới thấy rõ tam quan. Mình muốn ngồi lại giải quyết, còn người kia chọn né tránh.
Ở một góc nhìn khác, bạn đọc Nam Hai lại kéo câu chuyện về đúng trọng tâm: "Không nên quá quan tâm người kia kiếm bao nhiêu tiền hay học trường nào. Nhưng rất nên để ý cách họ nhìn nhận cuộc sống. Tiền bạc có thể kiếm thêm, bằng cấp có thể bù đắp, nhưng cách nhìn đời đã cài rồi thì rất khó gỡ".
Vì vậy, môn đăng hộ đối ngày nay, như bạn đọc Hoàng nhận xét, đang được tái định nghĩa: không còn là sự cân xứng về gia cảnh, mà là sự tương đồng về giá trị nội tại.
Bạn đọc Hằng gọi đó là tìm người cùng tần số, một cách nói rất đúng với thời đại. Bởi khi hai người cùng tần số, họ không cần nói quá nhiều vẫn hiểu nhau. Như câu chuyện của bạn đọc Dương Diễm Hằng:
"Có một lần tôi tăng ca tới gần nửa đêm, mệt tới mức không muốn nói chuyện với ai. Nhưng vẫn có người chờ mình về, mua sẵn ly nước, ngồi đó không nói nhiều. Những khoảnh khắc như vậy rất nhỏ thôi, nhưng đủ để mình tin là, giữa rất nhiều áp lực ngoài kia, tình yêu vẫn có chỗ đứng của nó".
Nhưng cũng có một lời cảnh báo nhẹ, từ bạn đọc Thái Hòa: "Đừng biến bảng tiêu chuẩn thành một cái lồng sắt khiến tình yêu không còn không gian để thở".
Trong rất nhiều bình luận, nhiều người bắt đầu nhìn thẳng vào một sự thật ít lãng mạn hơn: tình yêu có thể là gia vị, nhưng không phải là thứ nuôi sống một gia đình.
Như bạn đọc Quỳnh Hoa nói thẳng: "Tình yêu là gia vị, nhưng trình độ và thu nhập mới là củi lửa để giữ cho cái bếp gia đình luôn ấm".
Bạn đọc Thanh Hiền kể: "Sau mối tình 3 năm, tụi mình chia tay chỉ vì chuyện tiền bạc và cách sống. Không ai sai, chỉ là mình thích tiết kiệm, còn bạn ấy quen tiêu thoải mái. Lúc mới yêu, khác biệt là màu sắc. Nhưng khi bước vào đời sống chung, khác biệt đó trở thành áp lực".
Một câu hỏi của bạn đọc Thuận An khiến nhiều người phải suy ngẫm: "Thà cãi nhau về việc đi du lịch ở đâu còn hơn cãi nhau vì không có tiền mua tã cho con?".
Nói về vấn đề này, bạn đọc Thanh Son Do kể mình từng chứng kiến một cặp đôi chia tay sau 8 năm, không phản bội, không hết thương. Chỉ là hai đứa không còn thấy mình ở trong cùng một tương lai.
Song thực tế, nhiều người vẫn không muốn biến tình yêu thành một bài toán thu chi. Bạn đọc Ngô Trần Hữu Nghĩa nhắc lại một điều tưởng chừng đơn giản: "Cuộc sống có thể làm tình yêu trở nên nhỏ bé. Nhưng cũng chính tình yêu làm cho những ngày mệt mỏi trở nên dễ chịu hơn. Nói cách khác, tiền bạc giữ cho cuộc sống vận hành, nhưng tình yêu giữ cho nó… đáng sống".
Thậm chí, có người còn nhìn hôn nhân như một hành trình chưa hoàn thiện ngay từ đầu. Bạn đọc Dạ Nguyệt chia sẻ: "Nếu mọi thứ đều phải đủ chuẩn từ đầu thì còn gì là ý nghĩa của việc cùng nhau gây dựng".
Bạn đọc Lâm Bảo cũng bình luận đầy cảm xúc: "Điều quý nhất không phải là một mối quan hệ hoàn hảo, mà là việc mình đã từng dám bước vào một mối quan hệ, với tất cả sự chân thành".
Tình Yêu Giới Tính
Thanh gươm diệt quỷ đối đầu Chainsaw Man tại Crunchyroll Anime Awards 2026

Các hạng mục năm nay ghi nhận sự góp mặt của hàng loạt series và phim điện ảnh ăn khách, phản ánh bức tranh sôi động của ngành công nghiệp anime toàn cầu.
Ở hạng mục Phim của năm, hai cái tên nổi bật nhất là Thanh gươm diệt quỷ: Vô hạn thành và Chainsaw Man - The Movie: Reze Arc. Trong đó, Thanh gươm diệt quỷ tiếp tục chứng minh sức hút toàn cầu khi đạt hơn 737 triệu USD doanh thu, còn Chainsaw Man cũng thu về khoảng 163 triệu USD.
Các đối thủ còn lại gồm 100 Meters, Mononoke the Movie: Chapter II - The Ashes of Rage, Scarlet và The Rose of Versailles, tạo nên cuộc cạnh tranh đa dạng về phong cách và đề tài.
Hạng mục Anime của năm quy tụ nhiều cái tên nổi bật như Dan Dan Dan mùa 2, Gachiakuta, My Hero Academia, Takopi's Original Sin, The Apothecary Diaries mùa 2 và The Summer Hikaru Died.
Theo ông Rahul Purini - chủ tịch Crunchyroll - Anime Awards là "sự kiện toàn cầu nơi người hâm mộ thể hiện tình yêu với các nhà sáng tạo". Danh sách đề cử năm nay phản ánh những tác phẩm được yêu thích nhất trong 12 tháng qua.
Bên cạnh hai hạng mục chủ chốt, Anime Awards 2026 còn ghi nhận sự đa dạng ở nhiều giải thưởng như anime nguyên bản, series tiếp diễn, series mới, hành động, hài, chính kịch, isekai hay lãng mạn. Những cái tên quen thuộc như One Piece, SPY x FAMILY, Solo Leveling, Kaiju No. 8 hay Re:ZERO tiếp tục góp mặt, cho thấy sức hút bền bỉ của các thương hiệu lớn.
Ở các hạng mục kỹ thuật, những bộ anime như Dan Da Dan, Gachiakuta, My Hero Academia hay The Apothecary Diaries chiếm ưu thế ở các giải về hoạt hình, thiết kế nhân vật, chỉ đạo nghệ thuật và đạo diễn.
Lễ trao giải năm nay tiếp tục được tổ chức tại Tokyo vào ngày 23-5, với sự trở lại của hai người dẫn chương trình quen thuộc là diễn viên lồng tiếng Sally Amaki và MC Jon Kabira.
Sự kiện không chỉ là nơi tôn vinh anime mà còn cho thấy sức lan tỏa ngày càng mạnh mẽ của ngành công nghiệp này trên toàn cầu, từ phòng vé đến nền tảng trực tuyến.
Tình Yêu Giới Tính
Uất nghẹn khi nghe con nói một câu, tôi muốn bán hết tài sản cho người dưng

Tôi năm nay đã ngoài 60 tuổi. Chồng tôi mất khi con út mới học lớp 7. Ngày anh nhắm mắt, căn nhà cấp bốn ở quê gần như chẳng còn gì ngoài mấy sào ruộng, một mảnh đất cha mẹ chồng để lại và ba đứa con đang tuổi ăn tuổi học.
Ngày đó, ai cũng bảo tôi khó mà nuôi nổi các con ăn học đến nơi đến chốn. Một người phụ nữ không nghề nghiệp ổn định, sáng đi chợ bán rau, trưa về cấy lúa thuê, tối lại nhận may vá kiếm thêm thì làm sao gánh nổi 3 đứa con học đại học.
Nhưng tôi vẫn cố.
Tôi nhớ có những năm trời rét cắt da, tôi đạp xe hơn chục cây số ra chợ đầu mối từ ba giờ sáng để lấy rau. Có hôm bị ngã giữa đường, đầu gối chảy máu, tôi vẫn cố ngồi dậy vì nếu nghỉ một buổi bán hàng, các con sẽ thiếu tiền đóng học.
Ngày con trai cả đỗ đại học ở Hà Nội, tôi mừng đến mất ngủ. Tôi bán đôi bông tai cưới cuối cùng để đưa con nhập học. Hôm ấy, con trai ôm tôi khóc và nói sau này nhất định sẽ báo hiếu mẹ.
Tôi đã tin vào câu nói đó suốt mấy chục năm.
Rồi lần lượt các con trưởng thành. Đứa làm ngân hàng, đứa làm kỹ sư, đứa út lấy chồng giàu có trong Nam. Chúng đều có nhà riêng, xe riêng, cuộc sống mà ngày xưa tôi chưa từng dám mơ tới.
Người ngoài nhìn vào thường bảo tôi có phúc vì nuôi được các con thành đạt. Nhưng chỉ mình tôi biết, căn nhà này trống trải đến mức nào.
Từ ngày các con lập gia đình, số lần chúng về quê thưa dần. Ban đầu là vì bận công việc. Sau là bận chăm con nhỏ. Rồi đến cả những dịp giỗ chạp, lễ Tết, chúng cũng viện đủ lý do để vắng mặt.
Tôi từng tự an ủi rằng thời nay ai cũng áp lực, con cái có gia đình riêng nên không thể như trước. Chỉ cần chúng sống tốt là tôi yên lòng.
Cho đến dịp nghỉ lễ vừa rồi. Năm nay được nghỉ dài ngày, tôi đã háo hức từ cả tháng trước. Tôi đi chợ mua con gà ngon, đặt người quen làm giò, dọn dẹp lại ba căn phòng cũ của các con. Tôi còn lúi húi thay ga giường mới, mua thêm mấy bộ quần áo cho các cháu nội, cháu ngoại vì nghĩ chắc chúng sẽ về đông đủ.
Tôi tưởng tượng cảnh cả nhà quây quần ăn cơm như ngày xưa nhưng rồi, từng cuộc điện thoại gọi tới.
Con trai cả nói cả nhà đã đặt tour đi Phú Quốc từ lâu, không hủy được. Con gái thứ hai bảo chồng vừa được thưởng nóng nên muốn đưa vợ con đi Đà Nẵng nghỉ dưỡng. Con út nhắn vỏn vẹn vài dòng trong nhóm gia đình rằng dịp lễ kẹt xe nên không về, gia đình chồng đang đi resort ở nước ngoài.
Tôi đứng một mình trong bếp nhìn nồi thịt kho đang sôi mà thấy lòng trống rỗng khủng khiếp. Điều khiến tôi đau nhất không phải việc các con không về. Mà là khi tôi mở mạng xã hội, tôi thấy chúng đăng ảnh đi chơi rất vui vẻ. Đứa nào cũng cười rạng rỡ bên gia đình nhỏ của mình. Có đứa còn viết: “Kỳ nghỉ tuyệt vời bên những người thân yêu nhất!”.
Tôi ngồi nhìn dòng chữ đó rất lâu.
Hóa ra, “người thân yêu nhất” của chúng bây giờ không còn có mẹ. Mấy hôm sau, tôi sang nhà hàng xóm chơi. Thấy tôi buồn, một bà bạn cùng tuổi thở dài rồi nói: “Nếu là tôi, tôi bán hết đất đai đi. Cho từ thiện một phần, phần còn lại vào viện dưỡng lão sống cho nhẹ lòng. Giữ tài sản làm gì khi con cái chẳng còn nghĩ đến mình”.
Câu nói ấy cứ ám ảnh tôi mãi. Tôi bắt đầu nhìn lại cuộc đời mình.
Suốt mấy chục năm qua, tôi sống vì các con. Tôi nhịn ăn, nhịn mặc, không dám tái hôn cũng chỉ sợ các con tủi thân. Tôi giữ từng mảnh đất vì nghĩ sau này chia cho các con để chúng đỡ vất vả.
Nhưng giờ đây, tôi chợt nhận ra mình chưa từng sống cho bản thân ngày nào. Có đêm tôi nằm nghĩ, nếu một ngày tôi đột ngột qua đời trong căn nhà này, liệu phải bao lâu các con mới biết?
Tôi từng bị ngất do tụt huyết áp cách đây vài tháng. Nằm ở bệnh viện 2 ngày, người chăm tôi lại là cô hàng xóm. Các con chỉ gọi điện hỏi vài câu rồi chuyển tiền vào tài khoản.
Tiền nhiều thật đấy nhưng người già đâu chỉ cần tiền.
Có lần, tôi đánh liều nói với con trai cả rằng tôi thấy cô đơn quá. Nó im lặng vài giây rồi đáp: “Mẹ phải tập quen đi chứ, ai rồi cũng có cuộc sống riêng mà”.
Tôi nghe xong mà nghẹn đến mức không nói được nữa. Chính tôi ngày xưa đã dạy chúng phải cố gắng kiếm tiền, phải thành công, phải xây dựng gia đình riêng. Nhưng tôi không ngờ rằng, khi chúng đạt được tất cả những điều ấy, người mẹ này lại bị bỏ quên phía sau.
Tuần trước, tôi lặng lẽ đi xem một viện dưỡng lão ở ngoại thành. Nơi đó sạch sẽ, yên tĩnh, có người chăm sóc, có những cụ già giống tôi đang ngồi trò chuyện cùng nhau.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi thấy lòng mình nhẹ đi một chút nhưng khi về nhà, nhìn lên bàn thờ chồng, tôi lại bật khóc.
Tôi sợ nếu bán hết tài sản và cho hết tiền người dưng và dành một phần vào viện dưỡng lão, người đời sẽ bảo tôi ích kỷ, không nghĩ cho con cháu. Tôi cũng sợ các con sau này trách tôi không để lại gì cho chúng.
Nhưng nếu tiếp tục sống như hiện tại, ngày ngày chờ đợi những cuộc gọi hiếm hoi, chờ những dịp lễ rồi lại thất vọng, tôi không biết mình còn chịu đựng được bao lâu nữa.
Có phải cha mẹ sinh con ra thì cả đời phải hy sinh vô điều kiện? Có phải giữ lại tài sản cho con mới là đạo lý, dù những đứa con ấy đã không còn nhớ đến cảm xúc của mẹ mình?
Hay đến tuổi này, tôi có quyền được sống cho bản thân một lần? Tôi phải làm gì đây?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

