Tổng thống Hàn Quốc Lee Jae Myung ăn phở vỉa hè, còn phu nhân cầm kem dạo giữa đám đông tại Hà Nội đang trở thành hình ảnh lan truyền mạnh trên truyền thông châu Á những ngày qua.
Đây không phải lần đầu ẩm thực Việt tạo hiệu ứng toàn cầu. Tháng 5.2016, Tổng thống Mỹ Barack Obama cùng đầu bếp Anthony Bourdain ngồi ghế nhựa ăn bún chả tại Hà Nội, tạo nên hình ảnh lan truyền khắp thế giới. Tổng thống Mỹ Bill Clinton từng thưởng thức phở trong chuyến thăm VN năm 2000. Năm 2017, Thủ tướng Canada Justin Trudeau uống cà phê sữa đá tại TP.HCM; cùng năm, Thủ tướng Úc Malcolm Turnbull ghé xe bánh mì ven đường ở Đà Nẵng và năm 2023, Thủ tướng Úc Anthony Albanese tiếp tục gây sốt khi ăn bánh mì, uống bia hơi cùng người dân Hà Nội.
Điểm chung là những nơi được chọn không phải nhà hàng sang trọng mà là phở, bún chả, bánh mì, cà phê sữa hay bia hơi…, những món ăn quá đỗi quen thuộc với người Việt.
Chia sẻ với Thanh Niên chiều 27.4, ông Dương Thanh Đảo, Phó chủ tịch phụ trách truyền thông, Hiệp hội Ẩm thực TP.HCM (FBA), hào hứng nói ẩm thực Việt đang dần phát huy vai trò như một đại sứ văn hóa. Đặc biệt, Tổng thống Hàn Quốc trong chuyến thăm chính thức VN hồi năm 2023 chia sẻ rằng phở đã trở thành “món ăn quốc dân” của cả VN và Hàn Quốc. Đây không chỉ là một phát biểu mang tính ngoại giao mà phản ánh ẩm thực Việt (tiêu biểu là phở) còn góp phần thúc đẩy sự giao thoa và kết nối sâu sắc giữa các nền văn hóa. Hình ảnh các chính khách nước ngoài thưởng thức ẩm thực VN đang lan tỏa hình ảnh một đất nước thân thiện, an toàn và giàu bản sắc đến với thế giới.
Theo TS Dương Đức Minh, Phó viện trưởng Viện Nghiên cứu phát triển kinh tế và du lịch, khác với nhiều quốc gia thiên về thức ăn nhanh, văn hóa Việt vẫn gắn rất chặt với bếp gia đình, sự sẻ chia và kết nối trong mỗi bữa ăn. Đây cũng là lý do hình ảnh các nguyên thủ quốc tế ngồi ăn cùng phu nhân hoặc người thân tại những quán bình dân ở VN dễ tạo thiện cảm mạnh mẽ. “Họ không chỉ thưởng thức món ăn mà đang hòa vào không gian rất đời thường, rất gần gũi của văn hóa VN. Giá trị này rất đặc biệt, không phải quốc gia nào cũng có”, ông Minh nhấn mạnh.
Thực tế nhiều năm nay, thông qua các du khách, nhiều món ăn của VN nổi tiếng trên toàn cầu, lọt vào top nhiều cuộc bình chọn uy tín. Trên mạng xã hội, có hẳn một cộng đồng gần 200.000 thành viên người nước ngoài chỉ để bàn về… bánh mì VN. Nhóm này có tên “Vietnam Banh Mi Appreciation Society”, mỗi ngày các thành viên sôi nổi chia sẻ từ những xe bánh mì vỉa hè vô danh cho đến các tiệm nổi tiếng. Họ chấm điểm nghiêm túc, tranh luận nơi nào đáng thử, nơi nào nên tránh… Thành viên không chỉ là du khách quốc tế mà còn có cả du học sinh, người nước ngoài đang sinh sống tại VN. Tất cả đều có chung một điểm là sự hào hứng đặc biệt dành cho bánh mì Việt.
Mới đây, bánh mì Việt tiếp tục được CNN xếp vào nhóm những món sandwich ngon nhất thế giới cho thấy sức hút của món ăn này chưa hề hạ nhiệt.
Anh Soo, du khách Hàn Quốc, đã định nghĩa về bánh mì trong suy nghĩ của mình sau khi đến VN: “Tôi từng nghĩ mình đã biết bánh mì là gì, nhưng khi đến VN, tôi nhận ra những chiếc bánh mì trước đây mình từng ăn chỉ còn là cái tên. Ăn bánh mì ở VN thật sự ở một đẳng cấp khác”. Theo nam du khách Hàn Quốc, lớp vỏ bánh giòn rụm, phần nhân thịt nướng đậm vị kết hợp cùng đồ chua tạo nên sự cân bằng hoàn hảo. Chia sẻ trên mạng xã hội, nhiều du khách nước ngoài vừa rời VN đã nhớ đồ ăn và phải tìm quán Việt tại chính đất nước họ, điều đó cho thấy ẩm thực Việt tạo ra cảm giác nhớ rất mạnh.
Nghệ nhân văn hóa ẩm thực Hồ Đắc Thiếu Anh nhận định, điểm đặc biệt của ẩm thực Việt nằm ở triết lý cân bằng. Một món ăn Việt thường có sự hài hòa giữa mặn, ngọt, chua, cay và được tạo nên từ nguồn nguyên liệu bản địa phong phú. Nhiều nền ẩm thực châu Á thiên mạnh về một vị, trong khi ẩm thực Việt chú trọng sự hài hòa. Mỗi món ăn không chỉ để ngon mà còn gắn với sức khỏe.
“Mỗi vùng ở VN lại mang một bản sắc ẩm thực riêng, chẳng hạn như phở Hà Nội khác phở TP.HCM, bánh xèo miền Trung khác bánh xèo miền Tây, bún bò ở Huế cũng có hương vị, sợi bún khác phiên bản TP.HCM… Chưa kể các món vùng cao với nguyên liệu đặc trưng, khiến những vị khách phương xa luôn có cảm giác đi từ Bắc vào Nam khám phá mãi không hết”, nghệ nhân Thiếu Anh nói.
TS Dương Đức Minh cùng quan điểm khi cho rằng hiện đã có nhiều món ăn nổi tiếng toàn cầu như phở, bánh mì hay bún bò Huế nhưng chưa phản ánh hết kho tàng ẩm thực khổng lồ của VN. Nước ta có 54 dân tộc, mỗi cộng đồng đều có những thực hành văn hóa riêng, trong đó có văn hóa ẩm thực. Chẳng hạn mùa nước nổi ở ĐBSCL có cá linh, bông điên điển hay nhiều đặc sản theo mùa. Nếu được tổ chức bài bản, đây hoàn toàn có thể trở thành trải nghiệm khiến du khách nhớ lâu và quay trở lại. “Hiện nay nhiều tour vẫn chỉ dừng ở việc đưa món đặc sản địa phương vào thực đơn, nhưng như vậy chưa đủ tạo nên ký ức mạnh mẽ. Du khách phải được trải nghiệm những điều mới mẻ, bất ngờ và tạo cảm xúc bùng nổ để họ muốn kể lại ngay sau chuyến đi”, ông Minh nói thêm.
Ông Dương Thanh Đảo nhận định đây là thời điểm quan trọng để nâng tầm ẩm thực VN trên bản đồ thế giới. Để đi xa hơn, ẩm thực Việt cần chuyển từ sự lan tỏa tự nhiên sang một chiến lược phát triển bài bản, tập trung vào 3 định hướng trọng tâm, đó là chuẩn hóa chất lượng và trải nghiệm nhưng vẫn giữ bản sắc; xây dựng hệ sinh thái F&B kết nối ẩm thực với du lịch; truyền thông và kinh tế sáng tạo. Từ đó định vị ẩm thực VN như một trụ cột của quyền lực mềm quốc gia, gắn với xu hướng “ngon lành, xanh và bền vững”.
Đây là bước đi nhằm mở rộng dải sản phẩm để đáp ứng nhu cầu từ hội nghị, sự kiện (MICE), ẩm thực và giải trí, trong bối cảnh yêu cầu của khách doanh nghiệp và khách quốc tế ngày càng đa dạng.
Theo đại diện Sheraton Saigon Grand Opera Hotel, Tầng 23 được phát triển theo mô hình "một điểm đến - ba trải nghiệm", kết hợp không gian hội họp, tổ chức sự kiện và giải trí trên cùng một tầng của khách sạn. Thay vì phục vụ các nhu cầu riêng lẻ, mô hình mới hướng đến nhóm khách doanh nghiệp muốn kết hợp hội nghị, gặp gỡ đối tác và các hoạt động kết nối trong cùng một địa điểm.
Trong sự kiện ra mắt, Summit được khách sạn giới thiệu là không gian hội nghị và sự kiện trên tầng cao tại khu vực Đồng Khởi. Tổ hợp gồm năm phòng họp linh hoạt, trong đó Grand Summit có diện tích 197 m², sức chứa tối đa 212 khách theo kiểu rạp hát hoặc 180 khách tiệc cocktail.
Các phòng họp có thể tách riêng hoặc kết nối để phục vụ nhiều loại hình sự kiện như hội nghị doanh nghiệp, ra mắt sản phẩm, họp cấp cao hay tiệc doanh nghiệp.
Điểm nhấn chính lần này là không gian quán bar mang tên Hai Bar, , quầy bar tầng thượng mới với bộ sưu tập 23 loại cocktail lấy cảm hứng từ nguyên liệu ba miền Việt Nam.
Không gian được thiết kế phục vụ khách lưu trú, khách địa phương cũng như các đoàn MICE sau hội nghị, với tầm nhìn hướng ra khu vực trung tâm TP.HCM.
Trong khi đó Altitude 23 là không gian tổ chức tiệc cưới và sự kiện riêng tư rộng 260 m², có sức chứa tối đa 200 khách. Khu vực này được cải tạo từ không gian Night Spot trước đây, kết hợp kiến trúc hai tầng cùng tầm nhìn 360 độ ra trung tâm thành phố để phục vụ các sự kiện quy mô vừa và nhỏ.
Ông Julian Wong, Tổng Giám đốc Sheraton Saigon Grand Opera Hotel, cho biết xu hướng tiêu dùng trong phân khúc khách sạn cao cấp đang thay đổi khi khách hàng không chỉ tìm kiếm nơi lưu trú mà còn mong muốn một điểm đến có thể đáp ứng nhiều nhu cầu trong cùng một hành trình, từ hội họp, gặp gỡ đối tác đến thư giãn và giải trí.
Việc tái định vị Tầng 23 nhằm đáp ứng xu hướng này và mở rộng hệ sinh thái dịch vụ của khách sạn.
Sự ra mắt của Tầng 23 của Sheraton Saigon Grand Opera Hotel cũng phản ánh sự dịch chuyển trong cách con người gặp gỡ và kết nối. Khách doanh nghiệp, du khách quốc tế và cộng đồng địa phương ngày càng tìm kiếm những điểm đến có thể đồng hành cùng nhiều nhu cầu trong một hành trình liền mạch, từ hội họp, tổ chức sự kiện đến gặp gỡ và thư giãn.
Từ định hướng đó, Sheraton Saigon Grand Opera Hotel tái định hình Tầng 23 như một hệ sinh thái trải nghiệm trên tầng cao, nơi công việc, kết nối và phong cách sống tiếp nối nhau một cách tự nhiên trong cùng một địa chỉ giữa trung tâm TP.HCM.
Điều đặc biệt, sự kiện ra mắt diễn ra đúng dịp khách sạn bước vào năm thứ 23 hiện diện tại số 88 Đồng Khởi, một sự trùng hợp giàu ý nghĩa giữa con số tầng, tuổi đời khách sạn và tên gọi của điểm đến mới.
Việc đưa Tầng 23 vào hoạt động cũng nối tiếp chuỗi đầu tư của Sheraton Saigon trong chưa đầy một năm.
Tháng 9-2025, khách sạn giới thiệu Grand Opera Tower, tòa tháp gồm 120 phòng và suite được nâng cấp toàn diện, định vị như một "khách sạn trong lòng khách sạn" với khu vực lounge riêng The Salon, thiết kế lấy cảm hứng từ kiến trúc Nhà hát Thành phố và tinh hoa thủ công mỹ nghệ Việt Nam.
Đến tháng 5-2026, khách sạn trở thành khách sạn đầu tiên của Marriott International tại Việt Nam đạt chứng chỉ LEED Gold (LEED v4.1 Operations & Maintenance), một trong những chuẩn mực vận hành bền vững khắt khe nhất thế giới, đánh giá dựa trên hiệu suất thực tế về năng lượng, nước, chất lượng không khí và quản lý chất thải trong điều kiện vận hành liên tục 24/7 của một khách sạn quốc tế quy mô lớn.
Ba dấu mốc nối tiếp này đã phác họa chân dung một khách sạn 23 năm tuổi không ngừng đổi mới: nâng tầm trải nghiệm lưu trú, vận hành có trách nhiệm với môi trường và kiến tạo những không gian gặp gỡ mới trên tầng cao.
Đó là hành trình cải tiến liên tục dành cho cộng đồng doanh nghiệp, các nhà lãnh đạo, đối tác quốc tế và những cá nhân tìm kiếm một điểm đến vừa truyền cảm hứng cho công việc, vừa mở ra những trải nghiệm đáng nhớ giữa trung tâm TP.HCM.
Khám phá hành trình ẩm thực tinh tế tại Sheraton Saigon Grand Opera Hotel, nơi hội tụ những hương vị đặc sắc và không gian sang trọng. Trải nghiệm đa dạng từ món ăn quốc tế đến ẩm thực Việt Nam truyền thống, đem lại những khoảnh khắc thưởng thức nghệ thuật ẩm thực khó quên.
Xem chi tiết tại https://www.marriott.com/en-us/hotels/sgnsi-sheraton-saigon-grand-opera-hotel/dining/
Những ngày nghỉ lễ, mạng xã hội thường ngập tràn hình ảnh check-in: biển xanh, núi cao, quán cà phê đông kín người. Ai cũng có vẻ đang tận hưởng. Nhưng sau những bức ảnh rực rỡ ấy, không ít người thú nhận một cảm giác quen thuộc: mệt hơn cả ngày đi làm. Đi chơi mà như chạy đua, nghỉ lễ mà lại cần thêm một kỳ nghỉ khác để hồi sức.
Có lẽ đã đến lúc chúng ta đặt lại một câu hỏi đơn giản: nghỉ lễ rốt cuộc là để làm gì?
Nghỉ lễ, trước hết, là để nghỉ ngơi. Nghe thì hiển nhiên, nhưng thực tế lại không đơn giản. Trong nhịp sống hiện đại, nghỉ không còn đồng nghĩa với dừng lại, mà thường bị hiểu thành lấp đầy thời gian rảnh bằng thật nhiều hoạt động.
Không ít người sợ lãng phí kỳ nghỉ, sợ không có gì để kể, sợ bị tụt lại phía sau trong cuộc đua trải nghiệm. Thế là lịch trình kín mít: sáng đi điểm này, trưa ăn chỗ kia, chiều check-in nơi khác, tối lại chen chân vào những con phố đông nghẹt.
Kết quả là gì? Một kỳ nghỉ trôi qua nhanh như một cuộn phim tua vội, đầy ắp hình ảnh nhưng thiếu cảm xúc.
Nhưng sống trọn từng khoảnh khắc phải chăng là không bắt đầu từ việc đi đâu, mà từ cách chúng ta hiện diện trong từng phút giây?
Một buổi sáng không báo thức, thức dậy khi cơ thể thực sự muốn, có thể đã là một sự xa xỉ. Một bữa cơm gia đình không vội vã, không cầm điện thoại, nghe nhau kể những chuyện thật giản dị.
Không phải ai cũng có điều kiện đi du lịch xa trong dịp lễ. Nhưng điều đó không có nghĩa là họ không thể tận hưởng.
Thực tế, không ít người sau những chuyến đi đông đúc đã quay về mới nhận ra một điều giản dị: ở nhà, đôi khi lại là lựa chọn dễ chịu hơn. Một buổi chiều dọn lại góc phòng, trồng thêm chậu cây, đọc một cuốn sách còn dang dở, hay đơn giản là ngồi yên nhìn mưa rơi… Những điều tưởng như bình thường lại trở nên đáng quý khi ta cho mình đủ thời gian để cảm nhận.
Thử một lần đặt điện thoại xuống lâu hơn bình thường. Không phải để "cai nghiện" công nghệ, mà để tạo khoảng trống cho những điều khác bước vào. Khi không liên tục bị cuốn vào dòng thông tin, ta có thể nhận ra những thứ rất gần: tiếng gió, ánh nắng, gương mặt người thân, hay chính cảm xúc của mình.
Một nghịch lý thú vị là càng cố tận hưởng, người ta càng dễ bỏ lỡ. Bởi tận hưởng không phải là một nhiệm vụ cần hoàn thành, mà là một trạng thái tự nhiên khi ta thật sự có mặt ở hiện tại. Khi không còn bị ám ảnh bởi việc phải vui cho xứng đáng, niềm vui lại đến nhẹ nhàng hơn.
Tất nhiên không có một công thức chung cho tất cả mọi người.
Có người thích xê dịch, khám phá những vùng đất mới. Có người lại tìm thấy sự bình yên trong những điều quen thuộc. Điều quan trọng không phải là chọn cách nào, mà là chọn điều phù hợp với chính mình, thay vì chạy theo kỳ vọng của người khác.
Một kỳ nghỉ đáng nhớ không nhất thiết phải có nhiều điểm đến, mà có thể chỉ cần một vài khoảnh khắc thật sự "chạm". Đó có thể là tiếng cười của con trẻ khi được chơi cùng cha mẹ, là cảm giác nhẹ nhõm khi hoàn thành một việc còn dang dở, hay đơn giản là một buổi tối ngủ ngon không mộng mị.
Ở một góc nhìn khác, nghỉ lễ cũng là cơ hội để nạp lại năng lượng theo đúng nghĩa. Không chỉ là nghỉ ngơi thể chất, mà còn là làm mới tinh thần. Sau những ngày bận rộn, con người cần những khoảng lặng để nhìn lại mình: mình đang sống ra sao, điều gì đang khiến mình mệt mỏi, và điều gì thực sự mang lại niềm vui.
Nếu kỳ nghỉ chỉ trôi qua trong vội vã, có lẽ ta đã bỏ lỡ cơ hội quý giá này.
Thay vì hỏi "đi đâu cho đáng", có lẽ nên thử hỏi "làm gì để mình thấy dễ chịu hơn". Câu trả lời có thể rất khác nhau: một chuyến đi ngắn, một ngày ở nhà, một cuộc gặp bạn cũ, hay đơn giản là ngủ đủ giấc. Không có lựa chọn nào là đúng hay sai", chỉ có phù hợp hay không.
Và có lẽ, điều quan trọng nhất của một kỳ nghỉ không nằm ở những gì ta đã làm, mà ở cảm giác còn lại sau đó. Nếu sau kỳ nghỉ, ta thấy nhẹ lòng hơn, có thêm năng lượng, có thêm chút yêu đời - thì đó đã là một kỳ nghỉ trọn vẹn.
Nghỉ lễ không chỉ để nghỉ ngơi. Nó là một lời nhắc rằng giữa guồng quay hối hả, ta vẫn có quyền dừng lại, hít thở, và sống chậm hơn một chút, để khi quay lại trong trạng thái tốt hơn.
Và biết đâu, khi không còn cố gắng tận hưởng theo cách của người khác, ta lại tìm thấy một niềm vui rất riêng - giản dị, yên bình nhưng đủ đầy - trong chính những ngày nghỉ của mình.
Các nhà khảo cổ nghiên cứu trên những ngọn núi lửa cao thuộc dãy Andes đã xác định được trường hợp đầu tiên có bằng chứng rõ ràng về việc đứa trẻ bị hiến tế trong nghi lễ Capacocha - hình thức hiến tế trang trọng và linh thiêng nhất của Đế chế Inca.
Cụ thể, nạn nhân bị hiến tế được ướp xác một cách có chủ đích sau khi qua đời.
Nghiên cứu được thực hiện dựa trên các ảnh chụp cắt lớp vi tính (CT) của 4 thi thể trẻ em được bảo quản tự nhiên nhờ điều kiện băng giá trên đỉnh các núi lửa Ampato và Sara Sara ở miền nam Peru.
Công trình là một phần của dự án quốc tế do nhà nghiên cứu Dagmara Socha thuộc Đại học Warsaw (Ba Lan) dẫn đầu.
Nghi lễ hiến tế bí ẩn của đế chế Inca
Capacocha được xem là một trong những nghi lễ cấp cao quan trọng nhất của đế chế Inca.
Các tài liệu do người Tây Ban Nha ghi chép từ thời thuộc địa mô tả những đoàn rước trong đó trẻ em và các thiếu nữ phải đi quãng đường rất dài trước khi bị hiến tế trên các đỉnh núi thiêng.
Tuy nhiên, bằng chứng khảo cổ học về nghi lễ này vẫn còn hạn chế bởi phần lớn địa điểm chôn cất nằm ở những vùng núi cao hẻo lánh, khó tiếp cận.
Điều kiện giá lạnh trên các đỉnh núi đã giúp bảo tồn cơ thể người chết ở mức độ hiếm thấy, bao gồm mô mềm, nội tạng và các bó vải liệm.
Để tránh làm hư hại hiện vật, các nhà khoa học sử dụng công nghệ chụp CT thay vì mở các lớp bọc xác ướp. Hình ảnh thu được cho phép họ quan sát cấu trúc xương, tình trạng nội tạng cũng như các vật phẩm được đặt bên trong thi thể.
Kết quả cho thấy cả 4 xác ướp trẻ con đều có dấu hiệu tử vong vì chấn thương vùng đầu.
Trong một trường hợp, bé gái 8 tuổi xuất hiện khối tụ máu nội sọ. Đứa trẻ này còn có dấu hiệu mắc bệnh Chagas - căn bệnh ký sinh trùng phổ biến ở Nam Mỹ - thể hiện qua thực quản phình to và các mảng canxi lắng đọng trong mô phổi.
Phát hiện này thách thức quan điểm lâu nay dựa trên các ghi chép cổ vốn cho rằng, chỉ những đứa trẻ hoàn toàn khỏe mạnh và có ngoại hình hoàn hảo mới được lựa chọn để hiến tế.
Các nhà nghiên cứu cũng kiểm tra xác ướp nổi tiếng được đặt tên Juanita. Kết quả cho thấy ngoài chấn thương đầu, thi thể còn có các tổn thương ở ngực và vùng chậu.
Một số thi thể khác mang dấu vết bị sét đánh sau khi chôn cất. Đây là hiện tượng thường gặp trên các đỉnh núi lửa cao và trống trải. Những cú sét đã làm gãy xương và thiêu hủy một phần lớp vải bọc bên ngoài.
Trường hợp đặc biệt nhất là một xác ướp được ký hiệu là "Ampato 4".
Ảnh chụp CT cho thấy nhiều xương đã biến mất hoặc bị dịch chuyển khỏi vị trí ban đầu. Bên trong khoang bụng còn xuất hiện đá và các mảnh vải được đặt vào một cách có chủ đích.
Cấu trúc bên trong cơ thể hoàn toàn khác với quá trình phân hủy tự nhiên hoặc hiện tượng đông lạnh thông thường.
Theo nhóm nghiên cứu, đây là bằng chứng cho thấy thi thể đã được xử lý sau khi chết.
Họ cho rằng cô bé có thể qua đời ở một địa điểm khác trước khi cơ thể được mở ra, chỉnh sửa cấu trúc bên trong rồi mới được đưa lên núi để an táng.
"Nghĩa địa xác ướp" trên các đỉnh núi cao
Các nhà khoa học cho biết khảo cổ học vùng núi cao đang tiếp tục hé lộ nhiều dữ liệu quý giá từ những địa điểm từng được xem là gần như không thể tiếp cận.
Từ năm 2024, các cuộc khai quật trên một số đỉnh núi Andes đã được nối lại với nguồn tài trợ từ Trung tâm Khoa học Quốc gia Ba Lan. Trong thời gian tới, giới nghiên cứu sẽ tiếp tục phân tích mô mềm, vải dệt và các đồ vật tùy táng đi kèm nhằm làm sáng tỏ hơn những bí ẩn xoay quanh nghi lễ hiến tế trẻ em của nền văn minh Inca.