Theo đó, người phụ nữ 55 tuổi đến khám vì da mặt và lòng bàn tay ngả vàng.
Theo bác sĩ Trung y La Bội Lâm, nhiều người thường nghĩ da vàng là dấu hiệu của bệnh gan. Tuy nhiên, trong trường hợp này, nguyên nhân lại hoàn toàn khác. Bác sĩ La nhận thấy lòng trắng mắt của bà vẫn trắng bình thường, chỉ phần da đổi màu rõ rệt. Sau khi bác sĩ hỏi kỹ thói quen ăn uống của người bệnh, nguyên nhân được làm sáng tỏ.
Nữ bệnh nhân cho biết, trước đây hay bị táo bón. Nghe nói khoai lang giúp nhuận tràng nên đều đặn ăn mỗi sáng. Sau một thời gian, tình trạng táo bón cải thiện, thậm chí mắt cũng đỡ mờ hơn.
Tuy nhiên, theo TVBS, việc ăn khoai lang hằng ngày suốt nhiều năm lại là thủ phạm khiến làn da bà chuyển màu.
Việc ăn khoai lang thường xuyên đã khiến nữ bệnh nhân vàng da do tăng caroten máu. Theo bác sĩ La, đây là tình trạng cơ thể hấp thu quá mức β-carotene – một sắc tố tự nhiên có trong thực phẩm màu vàng, cam, đỏ như khoai lang, cà rốt, bí đỏ, xoài hoặc đu đủ. Lượng carotene quá cao sẽ lắng đọng trong lớp sừng của da, đặc biệt ở những vùng da dày như lòng bàn tay, bàn chân và trong trường hợp nghiêm trọng, toàn thân có thể ngả vàng.
Tình trạng trên không gây hại đến gan hay sức khỏe tổng thể nhưng ảnh hưởng khá rõ đến thẩm mỹ. Điểm khác biệt quan trọng giữa vàng da do carotenemia và vàng da do bệnh gan là lòng trắng mắt: Nếu lòng trắng mắt cũng vàng, nhiều khả năng do bệnh lý gan mật. Nếu mắt vẫn trắng, nguyên nhân thường do ăn quá nhiều thực phẩm chứa carotene.
Khi ngừng hoặc giảm ăn các thực phẩm giàu β-carotene, da sẽ dần trở lại màu sắc tự nhiên. Tuy nhiên, quá trình này có thể kéo dài vài tuần đến vài tháng, tùy khả năng trao đổi chất của mỗi người.
“β-carotene là dưỡng chất quý, chống oxy hóa và bảo vệ tế bào. Nhưng nếu thấy da hoặc lòng bàn tay vàng hơn bình thường, bạn nên tạm giảm tần suất ăn hoặc thay đổi thực đơn. Thực phẩm dù tốt đến đâu cũng cần sự điều độ. Nếu biết cân bằng, bạn vừa tận dụng được lợi ích của khoai lang vừa giữ cho làn da luôn tươi sáng và khỏe mạnh”, bác sĩ La nói.
Ngoài việc ăn quá nhiều, bạn cũng cần tránh một số sai lầm khi sử dụng khoai lang như sau:
Ăn khoai lang khi bụng đói
Ăn khoai lang khi bụng đói thực sự không phải thói quen tốt, đặc biệt là đối với những người có lượng đường trong máu dao động lớn. Mặc dù khoai lang rất giàu chất xơ nhưng việc ăn quá nhiều cùng một lúc khi bụng đói vẫn có thể khiến lượng đường trong máu tăng nhanh và gây khó chịu đường tiêu hóa.
Người hệ tiêu hóa không tốt, thường xuyên bị đầy hơi, chướng bụng không nên ăn nhiều khoai lang vì lúc ăn sẽ làm tăng tiết dịch vị, gây nóng ruột, ợ chua, càng sinh hơi chướng bụng. Nếu muốn ăn nên ăn vừa phải, ăn ít một và chỉ nên ăn 2-3 lần trong tuần, không nên ăn kéo dài gây tổn thương hệ thống tiêu hóa.
Chế biến sai cách
Phương pháp chế biến khoai lang cũng ảnh hưởng đến sức khỏe. Nhiều người thích chiên hoặc nướng khoai lang. Khoai lang khi chiên sẽ giòn bên ngoài, mềm bên trong, trông rất ngon, nhưng hàm lượng chất béo cao lại không tốt cho sức khỏe tim mạch.
Đặc biệt, những người ăn khoai lang chiên trong thời gian dài dễ gặp các vấn đề như tăng lipid máu và tăng cân. Ngược lại, hấp, luộc và nướng (không dùng quá nhiều dầu) lại tốt cho sức khỏe hơn vì giữ được chất dinh dưỡng của khoai lang mà không làm tăng thêm calo.
Ăn khoai lang thay cơm để giảm cân
Theo các bác sĩ, khoai lang rất tốt cho sức khỏe nhưng không thể dùng thay cơm. Trong khoai lang vẫn chứa lượng đường khá cao, nhất là các loại khoai mật. Ăn khoai lang dài ngày thay cơm có thể dẫn đến việc tích đường trong cơ thể, là nguyên nhân dẫn đến nhiều chứng bệnh cũng như làm bệnh tình thêm trầm trọng hơn.
Người bệnh thận ăn nhiều khoai lang dễ mắc thêm bệnh tim mạch. Nguyên nhân, khoai lang chứa nhiều chất xơ, vitamin A, đặc biệt là kali. Khi thận yếu, chức năng loại bỏ kali dư thừa cùng bị hạn chế, gây ra những tác hại nguy hiểm như rối loạn nhịp tim, gây yếu tim…
Do đó, người bị bệnh thận thậm chí còn được khuyến cáo không nên ăn khoai lang.
Khoai lang bảo quản không tốt sẽ rất dễ bị hà, xuất hiện những đốm đen, nhiều người không vứt bỏ mà cắt bỏ phần hà, đốm đen đi để luộc lên rồi ăn tiếp. Tuy nhiên việc xuất hiện những vết này có nghĩa khoai đã bị nhiễm khuẩn vằn đen ô nhiễm gây độc cho gan.
Loại độc tố này sẽ không hề bị tiêu diệt dù bạn có luộc khoai trong nước sôi sùng sục hay là nướng khoai với than hồng rực. Vì vậy, khi có những biểu hiện này, bạn hãy vứt bỏ đi, đừng tiếc mà gọt vỏ rồi ăn tiếp.
Ngày 31-3, Đoàn Thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh Chính phủ ký kết với BHub Group về xây dựng đề án nâng cao năng lực số cho đoàn viên, thanh niên.
Mục tiêu quan trọng của đề án là đào tạo nguồn nhân lực số chất lượng cao, chuyển đổi vai trò của đoàn viên, thanh niên từ người thực thi mệnh lệnh sang "nhà đổi mới sáng tạo". Theo đó, đề án tập trung vào năng lực đề xuất, phát triển và thực hiện các giải pháp mới trong tổ chức, cơ quan, đơn vị dựa trên nền tảng công nghệ và tư duy dữ liệu.
Dự kiến xây dựng đề án nâng cao năng lực số cho đoàn viên, thanh niên của Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh Chính phủ, đến năm 2030, đội ngũ cán bộ trẻ trong Đoàn sẽ có chuyên gia trí tuệ nhân tạo (AI mastery).
Đề án sẽ xây dựng đội ngũ thanh niên không chỉ biết sử dụng AI mà có khả năng lãnh đạo chuyển đổi AI. Đoàn viên, thanh niên, cán bộ trẻ sẽ trở thành nòng cốt dẫn dắt quá trình đổi mới trong cơ quan nhà nước và doanh nghiệp.
Anh Bùi Hoàng Tùng, Bí thư Đoàn Thanh niên Chính phủ, cho hay nâng cao năng lực số cho đoàn viên, thanh niên là 1 trong 3 nhiệm vụ trọng tâm của Đoàn Thanh niên Chính phủ.
Theo anh Tùng, năng lực số là nền tảng, là then chốt để tuổi trẻ Chính phủ phát huy vai trò xung kích trong thực hiện công việc chuyên môn.
Đoàn Thanh niên Chính phủ hiện có hơn 300.000 đoàn viên, ở hai lĩnh vực khác nhau là hành chính và sản xuất, kinh doanh. Tuy nhiên, điểm chung của các hoạt động của đoàn viên là lý tưởng muốn cống hiến, phát huy sức trẻ, trí tuệ của các bạn trẻ.
"Chúng tôi xây dựng các mô hình điểm phù hợp với yêu cầu nhiệm vụ chuyên môn của từng cơ quan, đơn vị" - anh Bùi Hoàng Tùng cho hay.
Ông Phạm Tiến Anh, Giám đốc Công ty xúc tiến thương mại và truyền thông BHUB Việt Nam, chia sẻ chuyển đổi số, đổi mới sáng tạo và năng lực số là xu hướng của thời đại, chi phối đến mọi cá nhân, tổ chức.
BHub là đơn vị kết nối được các chuyên gia ở Việt Nam và thế giới. Mục tiêu của Đoàn Thanh niên Chính phủ đặt ra không chỉ nâng cao về năng lực số mà quan trọng hơn là làm chủ tư duy số cho đoàn viên, thành niên.
Bước đầu hai bên phối hợp tập trung vào ba trụ cột là trải nghiệm, kết nối để vươn tầm thế giới, trụ cột về chương trình AI và trụ cột mô hình thử nghiệm sandbox.
Đề án hướng tới kiến tạo thế hệ "nhà đổi mới sáng tạo" trong lĩnh vực công, các chỉ tiêu cụ thể, hướng tới tác động thực chất và đào tạo, nhân rộng các mô hình.
Một buổi chiều muộn ở bệnh viện, hành lang dài mùi thuốc sát trùng, người con trai đứng tựa lưng vào tường, tay cầm điện thoại, giọng trầm xuống: “Dạ, tuần này con trực. Tuần sau anh hai vào thay con. Mình chia ra cho tiện, chứ kéo dài vậy khó xoay xở lắm”.
Ở cuối hành lang, người mẹ nằm lặng lẽ trên giường bệnh, đôi mắt khép hờ, không biết đã nghe trọn câu chuyện ấy chưa.
Câu chuyện này lặp lại ở nhiều gia đình, dưới nhiều hình thức khác nhau. Có nhà lập hẳn bảng phân công: mỗi người một tuần, một tháng, một khoản chi phí. Có nhà không nói ra nhưng ngầm hiểu: ai ở gần thì chăm, ai ở xa thì gửi tiền.
Mọi thứ rõ ràng, rành mạch, có kế hoạch. Chỉ có một điều khiến người ta chạnh lòng: tình thân, vốn dĩ vô điều kiện, bỗng trở nên… có thể đo đếm.
Cuộc sống hiện đại đặt lên vai người trẻ nhiều áp lực: công việc, con cái, chi phí sinh hoạt, những mục tiêu cá nhân… Tất cả đều cần thời gian và tiền bạc. Trong bối cảnh đó, việc chia nhau chăm sóc cha mẹ đôi khi được xem là giải pháp hợp lý, để không ai quá tải.
Nhưng vấn đề không nằm ở việc chia sẻ trách nhiệm. Vấn đề nằm ở cách chúng ta nhìn nhận trách nhiệm ấy.
Khi việc phụng dưỡng cha mẹ được đưa lên bàn cân như một nghĩa vụ cần phân bổ, nó dễ trượt sang trạng thái cơ học. Những câu nói như “đến lượt anh rồi”, “em đã chăm đủ tháng”, “tiền thuốc tháng này chia đều nhé”… nghe qua thì công bằng, nhưng lại thiếu đi một thứ rất khó gọi tên: sự ấm áp của tình thân.
Có phải chúng ta đang vô tình biến tình yêu thương thành một phép toán?
Cha mẹ, trong hành trình nuôi con, hiếm khi có bảng phân công, tất cả diễn ra tự nhiên, như một bản năng yêu thương.
Người ta vẫn hay nói: tình thương của cha mẹ là biển trời. Biển thì không đong bằng ca, trời thì không đo bằng thước. Nó rộng, sâu, và vô hạn theo cách rất riêng. Vậy mà khi cha mẹ già đi, yếu đi, cần được chăm sóc, tình thương ấy lại được đáp lại bằng những con số cụ thể: bao nhiêu ngày, bao nhiêu tiền, bao nhiêu phần trách nhiệm.
Sự đối lập ấy khiến nhiều người không khỏi trăn trở. Không phải mọi sự tính toán đều đáng trách. Trong nhiều trường hợp, việc phân chia rõ ràng giúp tránh mâu thuẫn, tránh tình trạng một người gánh vác quá nhiều, trong khi người khác đứng ngoài.
Nhưng nếu chỉ dừng lại ở đó, chúng ta sẽ bỏ qua một khía cạnh quan trọng: chăm sóc cha mẹ không chỉ là nghĩa vụ, mà còn là cơ hội để thể hiện tình cảm. Nếu chỉ làm cho đúng phần, đủ lượt thì sự gắn kết giữa các thế hệ sẽ dần trở nên lỏng lẻo.
Có những người con, dù bận rộn, vẫn tranh thủ về thăm cha mẹ, không phải vì đến lượt, mà vì nhớ thương. Có những người không cần ai nhắc, vẫn tự nguyện gánh phần khó hơn, đơn giản vì họ thấy mình có thể làm được.
Không thể phủ nhận rằng xã hội đang thay đổi. Gia đình hạt nhân thay thế dần gia đình nhiều thế hệ. Người trẻ rời quê lên thành phố, thậm chí ra nước ngoài. Khoảng cách địa lý kéo theo khoảng cách trong việc chăm sóc.
Nhưng khi mọi thứ được chuẩn hóa thành lịch trình, con người dễ quên đi yếu tố cảm xúc. Một cuộc gọi hỏi thăm có thể thay bằng một tin nhắn ngắn gọn. Một lần về thăm có thể bị trì hoãn vì chưa đến lượt. Dần dần, sự gắn bó không còn như trước.
Điều cha mẹ cần là cảm giác được quan tâm, được lắng nghe, được hiện diện trong cuộc sống của con cái. Một bữa cơm đông đủ, một cuộc trò chuyện dài, một cái nắm tay… đôi khi giá trị hơn rất nhiều so với những khoản chi phí được chia đều.
Có người góp nhiều thời gian, có người góp nhiều tiền, có người góp sự quan tâm. Mỗi người một cách, không nhất thiết phải giống nhau. Quan trọng là, đừng để những con số trở thành rào cản tình cảm.
Chăm sóc cha mẹ không phải là gánh nặng cần phân bổ, mà là một phần của hành trình làm người. Nó không chỉ là trả ơn, mà còn là cách chúng ta định nghĩa lại chính mình trong mối quan hệ gia đình.
Trong guồng quay của cuộc sống hiện đại, con người dễ bị cuốn vào những toan tính. Nhưng có những giá trị, nếu bị tính toán quá nhiều, sẽ mất đi ý nghĩa ban đầu. Tình thân là một trong số đó.
Và có lẽ, trong một ngày nào đó, khi chính chúng ta ở vị trí của cha mẹ, câu trả lời sẽ trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Trong lĩnh vực việc làm, chỉ 7,8% người khuyết tật nặng có việc làm, so với hơn 78% ở người không khuyết tật.
Những con số này không chỉ phản ánh khoảng trống và sự thiếu hụt những cơ hội cho người khiếm thính, mà còn cho thấy một hệ thống vẫn còn nhiều khoảng cách để giúp người khiếm thính hòa nhập.
Tại Việt Nam, mặc dù đã có những chính sách hỗ trợ người khuyết tật, việc phát hiện và can thiệp sớm đối với trẻ khiếm thính vẫn còn nhiều hạn chế, đặc biệt ở cấp cộng đồng.
Nhiều trẻ khuyết tật nghe, nói tại Việt Nam không được phát hiện và can thiệp sớm. Việc thiếu tiếp cận ngôn ngữ (ngôn ngữ ký hiệu hoặc ngôn ngữ nói có hỗ trợ) trong những năm đầu đời dẫn đến "nghèo ngôn ngữ", ảnh hưởng trực tiếp đến tư duy và khả năng học tập.
Hệ quả là trẻ khó theo kịp chương trình học hòa nhập, tỉ lệ bỏ học cao, cơ hội học nghề bị thu hẹp ngay từ đầu.
Về cơ hội việc làm, nhiều người khuyết tật nghe, nói có khả năng làm việc tốt, thậm chí có những lợi thế như tập trung cao, khéo léo, nhưng họ vẫn gặp rào cản trong việc tiếp cận việc làm. Có thể kể đến thiếu dịch vụ phiên dịch viên ngôn ngữ ký hiệu (hoặc kinh phí cao và rất khó có thể chi trả cho các khoản này), doanh nghiệp chưa sẵn sàng tiếp nhận và điều chỉnh môi trường làm việc, định kiến không giao tiếp được nghĩa là không làm việc được,
Điều này khiến nhiều người phải chọn tự làm việc nhỏ lẻ, không ổn định, không được bảo vệ quyền lợi lao động.
Trong không gian công cộng, người khiếm khuyết như bị "vô hình hóa".
Ở nhiều nơi công cộng như nhà ga, sân bay chưa có các điều chỉnh tiếp cận thông tin với người khuêts tật nghe, nói, thông báo thiếu phụ đề, thiếu ngôn ngữ ký hiệu, thiết kế dịch vụ chưa tính đến người không nghe được. Khi đó, người khiếm thính trở thành người ngoài cuộc ngay trong chính xã hội của mình.
Tuy nhiên, rào cản lớn nhất là nhận thức. Gần đây các chương trình trên tivi có phiên dịch ngôn ngữ ký hiệu, mọi người đã biết hơn về cộng đồng này. Nhưng vẫn còn đó quan điểm rằng người khuyết tật nghe, nói "kém thông minh", không thể học cao, không thể làm việc chuyên môn.
Thực tế trên thế giới đã có nhiều chứng minh về khả năng của người điếc/khiếm thính có thể trở thành giáo viên, nghệ sĩ, kỹ sư, doanh nhân. Tại Việt Nam cũng có một số bạn điếc/khiếm thính đã tốt nghiệp đại học, đi làm và thậm chí có bạn còn đi du học, lấy bằng thạc sĩ tại nước ngoài. Con số tuy chưa cao nhưng đấy cũng là một điều khích lệ và điều đó cũng chỉ ra vấn đề không phải là khả năng - mà là cơ hội và môi trường.
Phát hiện sớm và can thiệp sớm giúp trẻ điếc/khiếm thính và gia đình định hướng sớm và thực hiện việc can thiệp sớm nhằm rút ngắn khoảng cách về ngôn ngữ cho trẻ so với các trẻ không khiếm thính khác.
Ngoài ra cần có chính sách sàng lọc sơ sinh, hỗ trợ cha mẹ học giao tiếp với con (ký hiệu hoặc nói).
Giao tiếp là chìa khóa của thành công, vì vậy nếu chúng ta giải quyết được các vấn đề trên thì đây là "chìa khóa vàng" quyết định 70-80% khả năng hòa nhập sau này của trẻ.
• Đào tạo giáo viên giáo dục đặc biệt - chuyên ngành.
• Có trợ giảng hoặc phiên dịch ngôn ngữ ký hiệu.
• Phát triển song ngữ: ngôn ngữ ký hiệu và tiếng Việt.
• Nên thống nhất ngôn ngữ ký hiệu phổ thông tại Việt Nam.
• Có các chương trình hướng dẫn cha mẹ giúp trẻ khuyết tật nghe, nói phát triển giao tiếp và ngôn ngữ tại gia đình, nâng cao năng lực cho cha mẹ trong việc đồng hành nuôi dạy trẻ khiếm thính.
• Xây dựng mô hình "nơi làm việc hòa nhập".
• Đào tạo nội bộ về giao tiếp với người khuyết tật nghe, nói.
• Có chính sách tuyển dụng rõ ràng.
Người khuyết tật nghe, nói chiếm một lực lượng không nhỏ, vì vậy nếu khai khác được và giúp họ các kiến thức kỹ năng để có thể bước chân vào thị trường lao động thì sẽ giải quyết được hơn cả một vấn đề việc làm mà cả vấn đề an sinh, hướng đến cuộc sống độc lập, bình đẳng cho người khuyết tật nghe, nói và tận dụng được nguồn nhân lực đang bị bỏ quên.
• Tăng nội dung có phụ đề, ngôn ngữ ký hiệu.
• Kể câu chuyện thành công.
• Đưa hình ảnh người khuyết tật vào đời sống bình thường, không phải "ngoại lệ".
Người khuyết tật nghe, nói không cần sự thương hại. Họ cần cơ hội để được lắng nghe, theo cách của riêng mình. Một xã hội hòa nhập không phải là nơi người khuyết tật nghe, nói phải nỗ lực gấp đôi để "theo kịp", mà là nơi mọi người cùng bước chậm lại một chút để đi cùng nhau.